Xuyên Thành Thứ Nữ Đêm Bị Ném Xuống Giếng

Chương 1: Nước Lạnh Ngập Miệng

Nước lạnh ngập miệng.

Phổi ta bốc lửa. Ta mở mắt. Đáy giếng đá xanh rêu. Bốn bức tường dựng ngược một ống trụ tối. Trên đỉnh ống trụ là một khoanh trăng méo.

Ta chết cách đây hai phút.

Ta là Trần Hoài Ngọc, luật sư hình sự hai mươi tám tuổi văn phòng luật Hà Nội. Cha mẹ mất trong tai nạn xe khi ta mười hai tuổi. Tự nuôi mình xong đại học luật. Mười lăm năm rèn tư duy chứng cứ chặt, ghét bất công, ít tin người.

Một giờ sáng ngày ba mươi tháng bảy. Ta vừa xong phiên toà đêm bào chữa cho một bị cáo nghèo bị vu tội trộm. Đi bộ về vì taxi khu ấy hiếm. Ngã tư đèn đỏ vàng chớp. Một chiếc xe con lao qua, đâm bỏ chạy. Ta kịp thấy biển số 30E-457.65 trước khi tối sầm. Kịp nghĩ một câu: “Ngày mai xin ai đi báo giúp.”

Không có ngày mai.

Bây giờ ta đang ngâm trong nước lạnh cao đến ngực. Không phải bệnh viện. Không phải nhà xác. Ta đang ở đáy một cái giếng cạn còn chút nước, và toàn thân ta không phải toàn thân ta.

Ta cúi nhìn xuống. Hai bàn tay nhỏ, ngón dài, da trắng xanh của một đứa con gái mười sáu, mười bảy tuổi. Ống tay áo lụa mỏng ướt sũng dính vào cổ tay. Kiếp mới của ta mặc một chiếc áo lụa đêm.

Rồi ký ức tràn về. Như ai đó đổ một chậu nước sôi vào óc ta.

Lâm Hoài Ngọc. Mười bảy tuổi. Thứ nữ Bình Nam bá phủ, triều Đại Vũ, đế đô Lâm An. Mẹ ruột Vệ Uyển thị, chết oan mười một năm trước vì bị đích mẫu vu thất tiết, bỏ đói trong hầm mồ ba tháng. Đích mẫu là Ngu Uyển. Đích tỷ là Lâm Hoài Ngôn.

Đêm nay, canh tí. Ta, tức Lâm Hoài Ngọc, đứng ngoài phòng đích mẫu bưng canh vào. Ta nghe bà lẩm nhẩm đọc dòng cuối vừa viết: “Chuyện năm xưa hai mươi năm rồi vẫn ổn. Kế hoạch tiếp.” quay lại. Bà thấy bóng ta ngoài rèm.

Nửa canh giờ sau, đích tỷ Hoài Ngôn cùng đích mẫu lôi ta ra sân sau. Vu tội ăn cắp trâm ngọc. Đích tỷ đẩy. Ta rơi. Đầu đập vào thành đá.

Chết.

Ta chết cùng khắc Trần Hoài Ngọc chết. Hai cái chết chồng lên nhau như hai tấm giấy dâu ép trong khuôn ép mực. Hồn Trần Hoài Ngọc nhập thân Lâm Hoài Ngọc.

“Muội muội an tâm.”

Giọng vọng xuống trong veo, cao chừng bảy trượng. Ta ngước lên.

“Ta sẽ nói với cha là muội trượt chân.”

Trên miệng giếng có bóng hai người. Một thiếu nữ cao mảnh, tóc dài đen mượt vấn lỏng, trên tóc có một cánh kẹp bướm ngọc trắng bắt ánh trăng. Bên cạnh là một phụ nữ trung niên dáng đài các, tay dài trắng khoanh trước ngực. Cả hai chỉ là bóng. Nhưng ta biết tên cả hai.

Sau câu ấy là tiếng cười. Cười lạnh mà lại nhẹ như một bông hoa rơi.

Ta đứng lặng dưới nước. Không kêu.

Đích mẫu nói vọng xuống: “Hoài Ngôn nhi, đi thôi. Đêm khuya. Đừng để người thấy.”

Bóng hai người khuất. Trên đỉnh giếng chỉ còn khoanh trăng méo và tiếng gió lùa qua miệng đá.

Ta thở ra chậm. Trong óc ta bảng phân tích chứng cứ bật lên như một phản xạ nghề mười lăm năm. Nhân chứng: không. Vật chứng: có, thân ta là vật chứng. Động cơ hại: chưa rõ hoàn toàn, nhưng đích mẫu đêm nay viết thư mật, ta vô tình nghe được câu về “chuyện năm xưa hai mươi năm”. Suy luận sơ bộ: bà diệt khẩu.

Ba giây sau, ký ức thứ hai trồi lên. Còn nhức hơn ký ức đầu.

Ba năm trước, một đêm ta mất ngủ vì một vụ án khó, tình cờ đọc được một bộ tiểu thuyết cung đấu ba trăm chương. Ta cày trong sáu tiếng đến năm giờ sáng. Tên nó “Hoàng Hậu Cửu Ngũ”. Nữ chính Lâm Hoài Ngôn, thứ nữ Bình Nam bá phủ triều Đại Vũ. Cưới Thái tử Cung Vọng Sơn ba năm sau, lên hoàng hậu. Sinh một con trai. Con trai hai tuổi bị Thái tử, khi ấy đã lên hoàng đế, hạ độc diệt luôn. Hoài Ngôn chết uất năm ba mươi tuổi trong lãnh cung.

Ngoại truyện tiết lộ: Lâm Hoài Ngôn thực là con cựu hoàng hậu Cung Uyển Ninh. Hai mươi năm trước, khi mới sáu tháng tuổi, bị Ngu Uyển bắt cóc. Ngu Uyển cùng lúc hạ độc cựu hoàng hậu bằng kim tiêm ngâm Vọng Xuân. Cả hai mươi năm không ai lật ra.

Chương một trăm năm mươi sáu: Chu Diễn Chi, Tam hoàng tử, cháu ruột cựu hoàng hậu, bị Vọng Sơn vu tội mưu phản. Chém đầu tại Ngọ môn.

Ta khi ấy đọc xong đã tắt đèn, tiếc một câu: “Một hoàng tử tốt bị chết oan.” Rồi ngủ. Ba năm ta không mở lại bộ ấy lần thứ hai. Nhưng ba trăm chương với ngoại truyện lúc này bật lên trong óc ta rõ như bản cáo trạng ta vừa gấp lại chiều nay trước phiên toà.

Không ngờ ba năm sau, cái tiếc ấy quay về tìm ta.

Ta cười. Trong nước giếng lạnh, ta cười thật.

Nếu ta lật ván này trước ngày Thái tử ban chỉ dụ cầu hôn đích tỷ, cả hai mươi năm âm mưu đổ vỡ. Tiểu thuyết ghi rõ: bảy ngày nữa. Đêm nay đã cạn canh tí. Còn sáu ngày.

Sáu ngày. Đủ cho một luật sư hình sự lật ván bài hai mươi năm. Ván bài này ta có lợi thế người trong nghề gọi là biết trước hồ sơ. Đối phương không có. Cân được.

Nếu ta sống qua đêm nay.

Ta sờ tay lên cổ. Còn một sợi dây chuyền lạnh. Mẹ ruột Vệ thị của thân xác này để lại năm ta sáu tuổi, ba tháng trước khi bà chết trong hầm mồ. Mười hai hạt châu đỏ tròn nhỏ xâu bằng chỉ tơ đen. Hạt thứ bảy hơi khác. Mẹ dặn: “Con đợi đến lúc trưởng thành và có người tin cậy giúp, mới mở hạt này.”

Vật gắn thân từ sáu tuổi. Còn. Tốt.

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

52.895đ

Xem chi tiết →

Ta lần tường. Đá xanh rêu, có khe hở nhỏ giữa các viên. Ta thử đặt chân lên, bấu ngón tay vào rêu ẩm. Rêu tuột. Chân trượt. Rơi. Nước dội lên miệng.

Lần thứ hai. Trượt. Lần thứ ba. Trượt.

Móng tay bên phải ta gãy một mảnh. Máu rỉ ra hoà vào nước giếng, một sợi mỏng loãng đi rồi mất.

Nước quá lạnh. Da tay đã bắt đầu tê. Kiến thức pháp y ta còn nhớ như in: nhiệt độ nước dưới mười độ, cơ thể mất nhiệt gấp bốn lần trong không khí. Thân này gầy nhỏ mười bảy tuổi, mỡ ít, chịu lạnh kém một người đàn ông trưởng thành. Không lên trong ba canh giờ, ta chết vì hạ thân nhiệt trước khi trời sáng. Không ai xuống. Đích mẫu đã tính đủ.

Chết lần thứ hai trong đời. Cùng một đêm.

Ta dừng vùng vẫy. Đứng thẳng. Nước ngập đến ngực. Ta ngước lên khoanh trăng méo, thở đều để giữ nhiệt. Tư duy luật sư kỷ luật ta chuyện đó. Khi hiện trường không đổi được, đợi. Khi đợi, quan sát.

Đúng khoảnh khắc ta nghĩ đến cái chết thứ hai, bên trên có tiếng động.

Bước chân. Nhẹ. Không phải nha đầu. Không phải đích mẫu quay lại.

“Trong giếng có người?”

Một giọng đàn ông trầm. Có mùi rượu nhẹ theo gió lùa xuống. Chỉ mùi nhẹ, không nồng, kiểu người vừa ngồi bàn rượu chưa uống bao nhiêu.

Ta ngước lên.

Một bóng đàn ông cao lớn đứng ở miệng giếng. Áo bào tím nhạt. Khăn đỏ quấn cổ. Trong đêm, mắt hắn sắc như đao, không giống người say.

Ta biết hắn.

Chu Diễn Chi. Tam hoàng tử. Con Trưởng công chúa Cung Uyển Nguyệt, cháu ruột cựu hoàng hậu Cung Uyển Ninh, biểu huynh của đích tỷ Hoài Ngôn mà cả hai đều không biết. Bên ngoài giả họa nhi triều đình bốn năm để dò án. Bên trong đã thu chín mươi phần trăm bằng chứng vụ dì ruột chết oan, thiếu mảnh cuối.

Người sẽ bị chém đầu ở Ngọ môn chương một trăm năm mươi sáu.

Tám năm nữa, tính theo tiểu thuyết.

Ta gọi vọng lên, giọng khàn vì lạnh:

“Cứu.”

Trên miệng giếng, hắn không hỏi ai ném. Không hỏi vì sao. Ta ghi nhận ngay chi tiết này. Người bình thường thấy con gái trong giếng nửa đêm sẽ hỏi trước khi cứu. Hắn không hỏi vì hắn quen chuyện lạ. Hoặc hắn nghi ta là bẫy nhưng vẫn cứu vì bẫy này quá công phu, mất công cứu lên xem cho rõ.

Hắn cởi thắt lưng lụa, nối với một sợi dây thừng dài nhặt được ở đâu đó dưới chân, thả xuống. Tay hắn nhanh. Nút thắt hắn buộc chặt kiểu binh gia, không phải kiểu văn nhân họa nhi.

Ta cột vào eo. Cột hai vòng, thắt nút thợ ta còn nhớ từ hồi học ngoại khoá. Kéo hai lần thử.

Hắn kéo lên. Chậm, chắc, không dừng. Mỗi lần dây kéo, thân ta xoay nhẹ va vào thành đá, ống tay áo ướt rít lên khe khẽ.

Nước theo áo ta chảy tràn đá giếng như một dòng máu loãng.

Ta trèo qua thành giếng, ngã người trên nền đá lạnh. Thở. Thân này mười bảy tuổi, gầy nhỏ, run cả người. Nội tâm ta hai mươi tám tuổi, tỉnh lạnh.

Hắn không đỡ ngay. Đứng cách ta ba bước, nhìn ta lâu.

Cuối cùng nói:

“Nàng là thứ nữ Bình Nam bá phủ. Chín tuổi ta gặp nàng ở lễ hội thắp đèn một lần. Nhu nhược đến ta còn nhớ.”

Ta chống tay đứng lên. Nước lạnh nhỏ giọt từ tóc xuống đá. Từng giọt. Nghe rõ.

Ta ngước nhìn hắn. Đêm khuya. Mắt hắn còn sắc hơn ánh trăng.

Ta mở miệng. Giọng khàn nhưng câu ra thẳng.

“Đêm nay muội không nhu nhược nữa.”

Trong óc ta, biển số 30E-457.65 mờ đi một khắc.

Chương một trăm năm mươi sáu bật lên thay chỗ. Còn sáu ngày nữa Thái tử ban chỉ dụ cầu hôn đích tỷ ta. Đích tỷ mà mười năm sau chết uất trong lãnh cung. Chàng, người vừa kéo ta lên khỏi giếng, sẽ bị chém đầu ở Ngọ môn tám năm nữa.

Ta không cho một cái nào trong đó xảy ra.