Xuyên Thành Thứ Nữ Đêm Bị Ném Xuống Giếng
Chương 2: Chu Vương Phủ
Đêm chưa qua hết.
Hắn kéo ta lên khỏi miệng giếng. Ta đứng đó, tóc ướt dính má, hai tay lạnh cứng. Hắn không hỏi ta ai. Chỉ cởi áo bào tím ngoài của mình, khoác lên vai ta, quay lưng đi trước.
“Không về Bình Nam bá phủ. Trước hết dưỡng thương. Sau đó nàng kể ta nghe vì sao nàng ở giếng.”
Ta bước theo. Chân run.
Trong óc ta bảng phân tích chứng cứ vẫn chưa tắt. Nếu hắn đưa ta về phủ đêm nay, Ngu thị sẽ biết ta còn sống trước khi trời sáng. Kế của bà chưa xong. Ta cũng chưa. Đến bình minh, một trong hai người chúng ta chết.
Hắn không đưa ta về phủ. Hắn hiểu.
Kiệu đen của hắn đợi cuối ngõ, hai tên gia đinh cúi đầu, mắt không dám ngước. Ta bước lên. Rèm buông. Trong lồng ngực ta, lửa vẫn chưa cháy hết, nhưng đã bắt đầu có tro.
Chu vương phủ đông thành. Đèn dầu treo hai bên hành lang, ngọn nào cũng vặn nhỏ như sợ ai đó nhìn. Nha đầu tin cẩn của hắn, một cô gái chừng hai mươi tuổi, đón ta ở cửa hậu viện. Áo khô. Nước gừng nóng. Thuốc chống hàn màu hổ phách trong chén sứ trắng.
Ta uống một ngụm. Đắng. Ta uống hết.
Trong nghề của ta kiếp trước, đắng là vị của sự an toàn. Ngọt mới là vị của cạm bẫy.
Nha đầu không hỏi tên ta. Không hỏi vì sao ta ướt. Chỉ dặn: “Cô nương nghỉ đến canh mão. Vương gia sáng ra mới gặp.”
Ta gật.
Ta không ngủ.
Nằm trên phản ấm, ta nhắm mắt hình dung lại. Ngu thị viết thư cho ai đó trong đêm. Câu ta nghe được ở ngoài rèm: “Chuyện năm xưa hai mươi năm rồi vẫn ổn.” Sau đó ta bị vu ăn cắp trâm ngọc. Sau đó ta bị lôi ra giếng. Hoài Ngôn ném. Ngu thị đứng bên.
Sáng ra, Ngu thị sẽ ra giếng kiểm. Nếu thấy giếng cạn, không xác, bà sẽ đoán ta được cứu. Từ đó ba ngày ta không sống nổi trong phủ. Bà sẽ tăng ám vệ. Bà sẽ đầu độc canh. Bà sẽ dàn cái chết thứ hai kỹ hơn cái đầu.
Ta phải cho bà thấy xác.
Đúng khoảnh khắc ta nghĩ đến đó, bên ngoài có tiếng bước chân nhẹ. Nha đầu ghé cửa: “Vương gia sai ta báo với cô nương. Trong nhà lạnh của phủ có một xác nữ nô lệ chết đói tuần trước chưa liệm. Vương gia sẽ cho ám vệ thả xuống giếng Bình Nam bá phủ trước canh dần, mặc mảnh áo tối của cô nương ướt đêm nay. Ngu phu nhân sáng ra thấy xác chìm sẽ cho vớt chôn kín, không dám báo Bình Nam bá.”
Ta ngồi dậy trên phản.
Ta chưa mở miệng, hắn đã lo giúp ta rồi.
Trong tư duy luật sư của ta, có một câu: đối tượng lo giúp mình trước khi mình đề nghị, chỉ có hai loại. Hoặc kẻ đã tính bẫy. Hoặc kẻ cùng phe. Kẻ đầu, hai mươi tám năm sống hiện đại ta gặp không ít. Kẻ sau, ta chưa gặp.
Ta gật với nha đầu. “Cảm ơn vương gia.”
Nha đầu cúi đầu lui.
Ta nhìn ngọn đèn dầu bên phản. Nến chảy được một canh. Bấc đen cong xuống nước dầu.
Trong bóng đèn ấy, ta thấy mặt mình lần đầu tiên kiếp này. Mặt một thiếu nữ mười bảy tuổi, da trắng xanh, mắt hạnh cụp, sống mũi cao nhỏ. Không giống mặt luật sư hai mươi tám tuổi ta soi trong gương phòng làm việc mỗi sáng kiếp trước. Nhưng ánh mắt bên trong, ta biết là ánh mắt của ta.
Ánh mắt kẻ đã chết một lần. Kẻ đã nhìn biển số ba-mươi-E-bốn-năm-bảy-sáu-lăm mờ dần trong khi bánh xe cán qua bả vai.
Ta không ngủ đến sáng.
Trong sáu canh giờ chờ trời hửng, ta xếp lại trong óc mình tất cả những gì ta nhớ được về Chu Diễn Chi. Bốn năm giả họa nhi. Đêm nào cũng ca lâu Tây Cung. Đi cùng con hát, uống rượu đắt tiền, đập vỡ chén sứ, cãi nhau với các công tử vô danh. Thái tử coi thường, hoàng đế lắc đầu, cả kinh thành cười. Trong tiểu thuyết ngoại truyện, tác giả tiết lộ thêm một dòng: chàng bốn năm chỉ ngủ hai canh mỗi đêm, thời gian còn lại ngồi trong thư phòng chép danh sách. Danh sách gì tiểu thuyết không viết. Bây giờ ta hiểu. Danh sách người của cựu hoàng hậu chàng dò được, danh sách tay chân Điền hậu chàng phải né, danh sách chi tiết nhỏ cần trùng khớp với lời Cửu Nương.
Kẻ giả họa nhi bốn năm không rượu chè mà mặt vẫn phảng phất mùi rượu, kẻ ấy hoặc là bậc thầy diễn xuất, hoặc là kẻ chấp niệm.
Cả hai loại đều đáng sợ. Cả hai loại đều dùng được.
Canh thìn. Khách sảnh Chu vương phủ.
Ta ngồi bên án, mặc áo lụa xanh nhạt mượn của nha đầu. Tóc còn ẩm, được vấn lên bằng một cây trâm gỗ đàn thô. Trên bàn có ấm trà, hai chén, không đồ ăn. Hắn không mời ăn. Ta không đói.
Cửa mở. Hắn vào.
Không còn khăn đỏ quấn cổ. Không còn mùi rượu. Áo bào tím nhạt đêm qua đổi sang áo bào đen, thắt lưng lụa xám. Mặt hắn sạch, mắt hẹp sắc, không giống người mới nửa đêm cứu người trong giếng.
Hắn ngồi đối diện ta. Rót một chén trà. Đẩy về phía ta.
“Bây giờ. Nàng kể.”
Ta không cầm chén. Ta nhìn hắn.
Kiếp trước ta có thói quen mỗi lần gặp bị cáo mới, đầu tiên ta không hỏi hắn. Đầu tiên ta test hắn bằng một câu chỉ hắn biết đáp. Câu đáp sẽ cho ta biết hắn có động cơ gì.
Ta nói. Giọng khàn: “Trước khi muội kể, xin điện hạ đáp một câu. Điện hạ bốn năm nay đóng vai họa nhi triều đình. Muội muốn biết vì đâu.”
Chén trà trong tay hắn dừng nửa đường lên miệng.
Bốn năm nay, không ai trong kinh thành dám hỏi câu này thẳng vào mặt hắn. Ta biết.
Hắn đặt chén xuống án. Nhìn ta lâu. Ánh nắng buổi sớm rọi vào mắt hắn, không thấy đáy.
“Nàng không phải Lâm Hoài Ngọc nhu nhược mà ta gặp năm chín tuổi ở lễ hội thắp đèn.”
“Muội rơi giếng, đầu đập vào thành đá. Tỉnh dậy nhớ được nhiều chuyện lạ. Kỳ ngộ.”
Ta nói câu ấy bằng giọng đều. Đây là cửa duy nhất ta có để giấu bí mật hồn hiện đại. Kỳ ngộ. Hai chữ ấy đủ mềm để người cổ đại nhét vào lỗ hổng nhân quả, không cần tra thêm.
“Điện hạ đáp câu muội trước.”
Hắn cân nhắc một khắc. Cuối cùng gật.
“Được. Ta điều tra vụ dì ruột ta. Cựu hoàng hậu Cung Uyển Ninh. Chết oan hai mươi năm trước. Bốn năm nay ta có chín phần bằng chứng. Còn thiếu một mảnh cuối.”
Ta gật.
Bây giờ đến lượt ta. Ta rót trà cho hắn, tay không run. Ta biết chi tiết này. Trong tiểu thuyết “Hoàng Hậu Cửu Ngũ” ngoại truyện có ghi. Ba năm trước ta đọc mất ngủ một đêm, còn nhớ.
“Kẻ hạ độc dì ruột điện hạ là Ngu Uyển đích mẫu muội. Ngu Uyển hai mươi năm trước là cung nữ hầu cựu hoàng hậu. Bị Điền phi mua chuộc, hứa gả cho Bình Nam bá goá vợ và nhận đứa bé cựu hoàng hậu vừa sinh làm con nuôi. Ngu Uyển dùng kim tiêm ngâm thuốc Vọng Xuân, tiêm vào hộp phấn cựu hoàng hậu. Bà tê liệt, chết trong sáu tháng. Cùng đêm ấy Ngu Uyển bắt cóc công chúa Ngôn Nhi sáu tháng tuổi, đưa ra khỏi cung, thay bằng một đứa trẻ chết yểu để giả tang. Công chúa Ngôn Nhi hai mươi năm nay là đích tỷ muội. Lâm Hoài Ngôn. Không biết. Bảy ngày nữa Thái tử ban chỉ dụ cầu hôn.”
Ta dừng.
Hắn không thở.
Tay hắn đặt trên án. Ngón út run một lần rồi thẳng lại. Chén trà bên tay hắn nghiêng, đổ nửa giọt.
“Nàng.” Hắn đứng dậy đột ngột. Tay đập bàn. “Làm sao biết?”
“Kỳ ngộ.” Ta đáp.
“Kỳ ngộ không có chi tiết Cửu Nương giữ kim tiêm gãy hai mươi năm.”
Ta khựng nửa nhịp.
Ta lỡ tên Cửu Nương. Trong tiểu thuyết ngoại truyện có ghi bà. Ta không nghĩ đến việc chỉ hắn và Cửu Nương biết bà tồn tại. Sai lầm số một của luật sư mới xuyên: chưa quen với cỡ hẹp của thế giới cổ đại. Trong hiện đại, một chi tiết như “bà lão ẩn cư giữ vật chứng” có mười nguồn để rò ra. Ở đây chỉ có một.
Ta không sửa. Sửa càng lộ. Ta ngồi thẳng, chờ hắn ra đòn tiếp.
Hắn ngồi xuống lại. Mắt sắc như đao trong đêm khuya.
“Ba câu ta hỏi. Nàng đáp đúng ba, ta cân nhắc. Đáp sai một, ta cho gia đinh giữ nàng ba ngày cho đến khi ta tra ra nàng là bẫy của ai.”
“Xin điện hạ hỏi.”
“Chai thuốc Vọng Xuân hai mươi năm trước hình gì?”
Ta nhắm mắt nửa giây. Tiểu thuyết chương bốn mươi hai, ngoại truyện có tả: “Chai Vọng Xuân lăng trụ tám cạnh, cổ dài như cổ hạc, nút gỗ đàn đỏ.” Ta mở mắt.
“Chai lăng trụ tám cạnh. Cổ dài. Nút gỗ đàn đỏ.”
Hắn chớp mắt một cái.
“Cận vệ Điền phi tên gì? Quê ở đâu?”
“Quách Trung. Quê Hồ Bắc.”
“Công chúa Ngôn Nhi sinh giờ gì?”
“Giờ Tý ngày rằm tháng ba năm Trường Ninh thứ mười ba.”
Ba câu. Ba đáp. Không lệch chi tiết.
Hắn thở ra chậm. Chén trà đổ nửa giọt lúc nãy đã khô trên án. Ngoài cửa sảnh, một tiếng chim sớm hót đơn. Nắng đầu ngày rằm tháng bảy chiếu qua khe cửa xuống một vệt hẹp trên nền gạch, cắt hắn với ta thành hai nửa sáng tối.
“Nàng.” Hắn nói chậm. “Không phải người bình thường.”
Ta không đáp.
“Nếu là bẫy của Thái tử, bẫy này quá công phu. Ba câu ba đúng không lệch chi tiết chỉ Cửu Nương biết. Mà nếu Thái tử biết Cửu Nương, Cửu Nương chết cách đây bốn năm rồi. Ngày trời có mắt, kẻ đáng chết chưa chết, kẻ đáng còn còn ẩn được đến giờ.”
Hắn dừng.
“Ta không tra sâu vì trọng việc chính. Nàng có chứng cứ gì cho vụ mẹ nàng?”
Ta sờ tay lên cổ.
Dây chuyền hạt châu đỏ mười hai hạt vẫn còn. Hạt số bảy hơi ấm dưới đầu ngón tay ta. Bên trong hạt ấy có một mảnh giấy dâu Vệ thị viết bằng máu ngón tay, và một cây kim tiêm gãy dài một tấc. Mẹ dặn ta năm sáu tuổi: “Con đợi đến lúc trưởng thành và có người tin cạy giúp, mới mở.”
Ta không mở ở đây. Chưa phải lúc.
“Mẹ muội trước khi chết mười một năm trước có viết di thư máu chỉ điểm Ngu thị hạ độc bà cùng thủ pháp kim tiêm. Giấu trong dây chuyền này. Muội chưa dám mở vì chưa có nơi an toàn.”
“Đây là nơi an toàn. Mở.”
“Chưa.”
Hắn nhướn mày.
“Nếu Ngu thị biết muội còn sống và đã lộ, bà sẽ tăng phòng bị lập tức. Muội cần trở về phủ trước. Đóng vai trượt chân được người tốt cứu, không nhớ mặt, không nhớ tên. Khóc trước bà, quỳ trước bà, xin bà tha lỗi ra sân đêm khuya. Ru bà ngủ ba ngày. Trong ba ngày ấy, điện hạ chặn thư mật bà gửi Trường Xuân cung, muội điều tra trong phủ, hai đầu ép lại. Ba ngày đủ.”
Hắn im nghĩ một khắc.
“Ba ngày. Nàng trong phủ, ta ngoài phủ, ai làm giao liên?”
“Muội có một nha đầu từ nhỏ. Đài Nhã. Trong tiểu thuyết ngoại truyện ghi bà có võ nhẹ, mẹ ruột bà từng là nha đầu tin cẩn của Vệ thị mẹ muội. Chỉ có bà là người muội tin trong phủ. Xin điện hạ sai ám vệ đến cửa Đông phủ mỗi canh mão, giả áo bán rau, giao tin bằng giấy dâu gấp trong bó hành. Đài Nhã sẽ nhận.”
Hắn gật.
“Nếu Ngu thị nhốt nàng trong phòng thì sao?”
“Đài Nhã trèo tường ra ngõ Đông. Có tín hiệu ba tiếng gõ trên tường tây, ám vệ điện hạ đến đón muội trong nửa canh giờ.”
Hắn nhìn ta lâu.
“Nàng chuẩn bị chi tiết như đã tính từ trước.”
“Muội đêm qua không ngủ.”
Hắn nhìn ta lâu. Cuối cùng gật.
“Kế của luật… của người quen tay thi hành pháp. Ta chấp nhận. Ba ngày. Bằng chứng đủ thì trình triều.”
Ta gật.
Trong óc ta cười một khắc. Hắn suýt gọi ta là “luật”. Không sao. Câu ấy nếu nha đầu bên ngoài nghe, sẽ tưởng hắn nói về hình luật triều đình.
Ta đứng dậy chuẩn bị về. Trước khi bước ra, ta hỏi thêm một câu.
“Cửu Nương ẩn cư đâu?”
“Ngoại thành phía đông. Xóm sông Ngô. Túp nhà cỏ, trước cửa có cây bồ đề già. Ta sẽ dẫn nàng đến ngày thứ năm.”
Ta gật lần cuối. Bước ra khỏi sảnh.
Sau lưng, hắn không tiễn. Ngồi lại bên án, tay cầm chén trà chưa nguội hẳn. Ta không quay đầu nhìn.
Trên kiệu nhỏ hắn sai người đưa ta về Bình Nam bá phủ. Rèm buông. Trong lòng kiệu tối, ta nhắm mắt.
Bảy ngày.
Nếu ta lỡ tay, biển số ba-mươi-E-bốn-năm-bảy-sáu-lăm sẽ không phải cái chết cuối cùng của ta. Ta sẽ chết lần thứ ba. Trong giếng, hoặc trong lãnh cung, hoặc trong tay chính đích tỷ ta.
Nhưng nếu ta không lỡ tay, người sẽ không chết là Chu Diễn Chi. Chương một trăm năm mươi sáu không xảy ra. Ngọ môn tám năm sau sẽ không có đầu chàng rơi xuống nền đá.
Ta chưa biết vì sao ta quan tâm chuyện chàng chết hay không.
Trong tiểu thuyết cũ, chàng chết ở chương một trăm năm mươi sáu, một dòng ngắn. Ngoại truyện tác giả viết: “Người ta biết hoàng tử ba chết oan, nhưng không ai vào cung xin cho hắn.” Ba năm trước ta đọc dòng ấy, gấp sách, tắt đèn đi ngủ. Không nghĩ nhiều. Không nhớ mặt chàng ra sao vì tiểu thuyết không tả kỹ.
Bây giờ ta ngồi trong kiệu nhà chàng. Trên vai ta còn hơi áo bào tím chàng khoác đêm qua, chưa kịp trả lại. Trong óc ta bảng phân tích chứng cứ đã bật ra một dòng mới ta chưa cho phép mình đọc rõ.
Ta chỉ biết đêm qua chàng thả một sợi dây thừng xuống giếng cho ta. Ta cột vào eo. Chàng kéo lên. Kéo mạnh, kéo đều, không hỏi ta có nặng không.
Trong tư duy luật sư, đây gọi là nghĩa vụ cứu hộ. Không phải tình cảm.
Nhưng trong tư duy con người, khi một người trong đêm khuya khoắt lạnh cắt xương thả dây cho mình, sợi dây ấy khó gỡ hơn tưởng.
Kiệu chạy qua cầu Ngô. Ngoài rèm, mặt sông đen im như đáy giếng cạn hôm qua. Ta mở mắt.
Ba ngày.
Ta có ba ngày để không lỡ tay, và một sợi dây trên eo ta chưa gỡ ra.