Ta Xuyên Thành Vợ Kế Của Tướng Quân Goá

Chương 1: Tiếng Khóc Phòng Bên

Ta mở mắt trong một căn phòng đỏ.

Trần nhà treo đèn cưới. Rèm đỏ. Chăn đỏ. Áo trên người cũng đỏ, cứng và nặng.

Không phải phòng nghỉ y tá. Không phải mùi thuốc sát trùng. Là mùi trầm hương. Thật. Đậm. Mơ không có mùi thật vậy.

Ta ngồi dậy. Đầu choáng nhẹ. Thân này lạ, tay nhỏ, ngón thanh mảnh, không phải tay ta.

Ký ức trồi lên như nước dâng qua đê.

Ta là Trần Diễm Chi. Hai mươi lăm tuổi. Bác sĩ nhi khoa Bệnh viện Nhi Đồng Một. Đêm qua ta trực ca ba mươi sáu tiếng liên tục. Về phòng nghỉ y tá, ngã gục xuống ghế. Tim yếu bẩm sinh, không ai biết, kể cả ta.

Ký ức thứ hai, không phải của ta.

Thân này là Thẩm Uyển An. Mười tám tuổi. Đích nữ Thẩm gia nam thành. Tám ngày trước lên xe hoa gả kế thất cho Cố Trường Nguyên, Trấn Đông tướng quân goá vợ ba năm. Xe ngựa lên biên ải Nhạn Môn Quan. Đến chiều, làm lễ. Mệt lả. Uống trà an thần mẹ chồng đưa. Ngất trong tân phòng canh tuất.

Ngất đúng lúc ta chết ở kiếp kia.

Ta chạm trán mình. Không sốt. Chạm cổ, mạch đập chậm và đều. Thân này khoẻ hơn ta tưởng, chỉ mệt vì đường xa. Ta thở ra. Chưa hiểu chuyện gì, nhưng chưa cần hiểu. Trước mắt, sống đã.

Ngoài rèm có tiếng khóc.

Rất nhỏ. Rất mảnh. Trẻ con.

Đêm biên ải im như đáy giếng, tiếng khóc rõ mồn một. Không phải khóc doạ nạt. Là khóc đau. Cái khóc trẻ dưới ba tuổi bị đau mà không nói được, ta nghe cả trăm lần trong phòng cấp cứu nhi.

Phản xạ nghề trồi trước phản xạ người xuyên.

Ta bước xuống phản. Chân run một khoảnh. Áo cưới đỏ dài quét đất, ta vén lên. Trong phòng không có ai. Đèn cưới cháy leo lét, sáp nến chảy dài một giọt, đọng lại giữa chừng như quên rơi.

Ta đẩy rèm. Hành lang tối. Có đèn dầu đầu hành lang.

Tiếng khóc từ phòng thứ ba bên phải. Ta lần theo. Chân đi trên nền gạch lạnh, buốt qua tất lụa. Tay ta bấu vào cửa gỗ, đẩy.

Trong phòng, một nha đầu chừng ba mươi tuổi đang ôm một đứa bé quấn chăn đỏ dày, đứng bên phản, mặt trắng. Thấy ta vào, thị quỳ sụp xuống, chăn kéo lệch:

“Phu nhân! Ninh nhi… Ninh nhi con nóng lắm, con không biết làm sao…”

Ta bước tới. Không hỏi.

Nghề tám năm phản xạ trước lời.

Ta nhận đứa bé từ tay nha đầu. Cố Ninh. Đứa út tướng quân, hai tuổi. Trên chăn đỏ, đứa bé nhỏ, da xanh, môi khô nứt nhẹ. Một tay con nắm chặt một con búp bê vải cũ, mắt vẽ mực nhoè. Ta không rõ búp bê là gì. Cũng chưa cần rõ.

Ta chạm trán con. Ba giây.

Ta biết. Không cần đo.

Khoảng bốn mươi độ. Miệng khép chặt. Mắt nhắm. Bàn tay không nắm búp bê thì buông thõng, ngón cái co giật nhẹ, đều, mỗi khoảng ba nhịp thở lại giật một cái. Sốt cao co giật. Nếu không hạ trong một canh, tổn thương não vĩnh viễn. Kiếp trước ta nói câu ấy trăm lần với bố mẹ trong phòng cấp cứu. Kiếp này ta nói với chính mình.

Không có thuốc hạ sốt.

Chỉ có nước lạnh, khăn vải, và hai tay ta.

Ta đặt Ninh xuống phản. Ngoảnh sang nha đầu, giọng thấp nhưng rõ:

“Chị. Đứng lên. Đi lấy cho muội ba khăn vải sạch, một chậu nước giếng lạnh, một chén nước ấm hoà chút muối. Ngay bây giờ.”

Nha đầu ngẩn ra một khoảnh. Ta nhắc:

“Ngay bây giờ. Ninh nhi không đợi được nửa canh.”

Thị chạy.

Trong khoảnh thị đi, ta ngồi cạnh phản. Đêm biên ải im. Tiếng thở của Ninh mỏng như một sợi chỉ ướt. Ta đếm nhịp. Hai mươi bốn nhịp trong một phút. Nhanh gấp đôi bình thường ở trẻ hai tuổi ngủ sâu. Tim con đang bơm gấp để giải nhiệt, cơ thể tự vệ. Chỉ có điều cơ thể hai tuổi không tự vệ được lâu.

Ta chưa từng cầm bàn tay đứa trẻ nào trong áo cưới đỏ. Ba năm trực nhi khoa Bệnh viện Nhi Đồng Một, ta mặc blouse trắng, đeo kính gọng vàng, ngón tay lạnh vì rửa cồn liên tục. Bố mẹ đứng ngoài cửa, mắt đỏ. Ta ra, nói “Con ổn rồi” hoặc “Xin bố mẹ chuẩn bị.” Chín trong mười lần là câu thứ nhất. Một lần là câu thứ hai. Đêm nay không có bố mẹ đứng ngoài cửa. Chỉ có nha đầu chưa quay lại với chậu nước, và ta, mười tám tuổi trong áo cưới, ngồi cạnh một đứa bé không phải con ta.

Trên chăn đỏ, ngón cái Ninh lại giật một cái. Đều. Không cấp cứu được, còn hai canh nữa là tổn thương não. Ta đưa tay chạm má con. Da còn cháy nhưng khô. Không có mồ hôi. Cơ thể quá yếu không đủ sức toát mồ hôi hạ nhiệt tự nhiên. Càng phải lau ngoài. Càng phải nhanh.

Tiếng bước chân thị vọng lại từ sân sau. Vội. Chậu nước lắc lư va vào tường, có tiếng nước sóng ra ngoài. Ta đứng dậy đón thị ở giữa phòng.

Ta cởi áo bông đỏ dày của Ninh. Chăn dày biên ải ép nhiệt, phải bỏ. Áo trong mỏng, giữ lại. Con không phản ứng, tay chân mềm oặt. Chỉ ngón cái vẫn giật nhịp.

Búp bê vải trong tay bé, ta không gỡ. Không có thời gian mà cũng không nên gỡ. Con đang bám vật thân, đừng cướp.

Nha đầu quay lại với chậu nước và khăn. Nước giếng lạnh cứa vào tay ta buốt. Ta nhúng khăn, vắt vừa ướt, không quá ướt, tránh sốc nhiệt. Lau nách con trước. Kẽ nách là điểm hạ nhiệt số một. Sau nách là bẹn. Sau bẹn là trán. Xoay vòng, không dừng.

Nha đầu run:

“Phu nhân… cách này lạ. Y sư trong quan thường châm cứu hoặc cho uống thuốc bắc…”

Ta không ngừng tay. Đáp giọng nhẹ hơn giọng ban nãy, gần giống Thẩm Uyển An hơn, chậm và mềm:

“Cách cũ, muội nghe từ một y sư miền nam. Chỉ dùng khi trẻ nóng quá cao, khăn thẩm nước giải nhiệt qua da. Chị đừng học linh tinh cho trẻ khác, không phải lúc nào cũng đúng.”

Nha đầu gật. Không hỏi thêm. Tốt.

Ta xoay khăn lần thứ ba. Sáp nến trên án phòng chảy thêm một giọt, đọng. Ngoài hiên có tiếng con dế đêm bắt đầu kêu, kêu một hồi rồi im. Trong tay ta, con da đỡ cháy hơn một chút. Ta ước lượng, chừng ba mươi chín độ. Còn cao. Chưa đủ.

Xoay lần thứ tư.

Tay ta nhức. Mười tám tuổi thân này chưa quen. Ngón đã bắt đầu tê. Ta bấm huyệt hợp cốc trên tay Ninh, kẽ ngón cái với trỏ, nhẹ nhàng day, hạ nhiệt cấp tốc bằng huyệt. Bà ngoại ta kiếp trước dạy. Bà làm y tá phường ba mươi năm, biết vài mẹo dân gian giao nhau với y hiện đại. Ta cứ tưởng học chơi.

Hoá ra học để cứu cháu người khác ở một kiếp khác.

Xoay lần thứ năm. Ninh mở mắt hé. Mắt con đen to. Nhìn ta không rõ, mờ, còn sốt, nhưng đã mở.

Ta cười. Lần đầu đêm nay.

“Ninh nhi. Con ngoan. Uống chút nước muối này.”

Ta bồng con lên, tựa vào vai ta. Nha đầu đưa chén nước muối loãng. Ta cho con uống từng ngụm nhỏ, chờ nuốt rồi tiếp. Ba ngụm. Con nhắm mắt lại. Lần này thở dài hơn, đều hơn. Không phải hôn mê. Là ngủ.

Ta chạm trán lần nữa. Ba mươi tám rưỡi. Chưa an toàn, nhưng đã qua ngưỡng chết.

Ta đặt con nằm lại phản. Đắp chăn mỏng. Bỏ chăn dày sang một bên. Ngồi bên phản, một tay đặt trên trán con, tay kia sửa lại búp bê vải cũ cho ngay ngắn bên con.

Nha đầu quỳ. Nước mắt rơi xuống nền gạch.

“Phu nhân cứu Ninh nhi. Con… con không biết cảm ơn thế nào…”

“Chị đứng lên. Chưa xong. Hai canh nữa còn phải theo dõi. Nếu sốt lên lại, chị gọi muội. Đừng chạy tìm ai khác. Muội ở tân phòng đầu hành lang.”

Thị dạ. Đứng lên. Vẫn nước mắt.

Ta ngồi. Đêm biên ải im lại. Chỉ tiếng thở nhỏ của Ninh, đều. Chỉ tiếng dế ngoài hiên, ngập ngừng.

Ta thấy tay áo cưới đỏ mình ướt sũng đến khuỷu. Nước giếng lạnh, vắt khăn không kịp giữ. Vạt trước áo cũng loang một mảng tối. Ta chưa kịp thay. Cũng không định thay lúc này.

Kiếp trước ta hai mươi lăm, cứu trẻ trong phòng cấp cứu, mặc áo blouse trắng, đeo kính gọng vàng, tay có găng.

Kiếp này ta mười tám, cứu một đứa bé không phải con mình, mặc áo cưới đỏ đại hôn, tay không găng, nước giếng biên ải cắt buốt.

Nghĩ đến đây, ta hơi buồn cười. Không cười ra tiếng. Chỉ khoé môi nhếch một chút. Không ai thấy.

Ta chạm trán Ninh lần nữa. Bớt nóng.

Đèn dầu trong phòng cháy đều. Sáp lại rơi một giọt.

Ngoài cửa hành lang, có tiếng bước chân.

Nặng. Nhanh. Không phải nha đầu.

Ta chưa kịp quay đầu.

Cửa mở.

Không phải mở, là bật. Cánh gỗ đập vào tường một tiếng khô.

Một người đàn ông cao đứng ở khung cửa. Áo giáp đen còn bụi tuyết chưa rũ. Trên vai giáp có một vệt sương đóng thành hạt. Râu quai nón cạo sạch còn dấu xanh. Tóc dài buộc gọn sau ót, ba sợi bạc sớm ở thái dương. Mắt hẹp, sắc. Bây giờ đang nhíu.

Hắn nhìn ta.

Không, hắn nhìn từ áo cưới đỏ của ta, đến tay áo ướt sũng nước, đến chậu nước giếng bên phản, đến Ninh nằm mềm oặt trên chăn không mở mắt, ngón cái vẫn còn co giật nhẹ nốt lần cuối trước khi ngủ sâu.

Hắn không hiểu.

Hắn chỉ thấy một tân nương lạ, mặc áo cưới đêm chưa cởi, đang ngồi bên đứa con út mình, con nằm bất động, chăn đỏ bị lột sang một bên.

Đằng sau hắn, ngoài hành lang, nha đầu chạy tới, thở gấp, kịp thấy hắn, quỳ sụp xuống, chưa kịp mở miệng.

Trong ba nhịp thở, ta thấy tay hắn đặt trên chuôi kiếm bên hông giật một cái nhẹ. Không rút. Chỉ giật.

Bụi tuyết trên vai hắn rơi xuống một hạt. Rơi xuống nền gạch không tiếng.

Giọng hắn cất lên, không khàn như ta đoán. Gay gắt. Từng chữ rơi như đá.

“Nàng làm gì con ta?”