Ta Xuyên Thành Vợ Kế Của Tướng Quân Goá
Chương 2: Sáng Sau Tuyết Đầu
Ninh nằm trên phản. Bốn mươi độ đã bớt xuống ba mươi tám. Ta đã cởi áo bông dày cho con. Chăn dày biên ải ép nhiệt, phải bỏ.
Ta không đứng dậy. Con còn trên tay ta, mềm và ấm, đặt xuống đột ngột con giật mình. Ta chỉ ngước lên người đàn ông đang đứng ở khung cửa. Áo giáp đen. Bụi tuyết trên vai. Tay đặt trên chuôi kiếm không rời.
“Tướng quân.”
Giọng ta thấp. Không sợ. Chỉ cần hắn nghe nhanh.
“Muội là Thẩm Uyển An. Tân nương chàng cưới sáng qua. Ninh nhi đêm nay sốt cao co giật, không có y sư. Muội vừa dùng khăn ướt và day huyệt hạ nhiệt cho con. Con đã bớt. Chàng chạm trán con sẽ biết.”
Hắn không đáp. Ba nhịp thở. Bước vào phòng. Bước thứ nhất nặng, bước thứ hai vẫn nặng, bước thứ ba nhẹ hẳn đi. Đến bên phản. Cúi xuống. Bàn tay to lấm bụi tuyết đưa lên chạm trán con.
Ta không rời mắt khỏi tay hắn. Nếu hắn siết, ta phải ngăn, con vừa qua ngưỡng chết, không chịu được va chạm mạnh.
Hắn không siết. Chạm nhẹ. Đầu ngón tay chỉ dừng trên trán con nửa nhịp thở. Rồi nhấc lên.
Cơn giận trong mắt hắn rút. Không hết, chỉ rút. Như nước biên ải rút sau đợt sóng đầu.
Hắn ngẩng đầu. Nhìn ta lần nữa. Lần này không phải nhìn kẻ lạ.
”…Cảm ơn phu nhân.”
Ba chữ. Khô. Không đủ hơi cho câu dài hơn.
Ta không đáp cảm ơn qua lại. Bà ngoại ta kiếp trước dạy, người đàn ông biên ải trọng nghĩa, không quen lời hoa mĩ, mình cứ gật một cái là đủ.
Ta gật.
Hắn đứng bên phản. Không ngồi. Không hỏi thêm cách ta cứu. Không hỏi ta là ai lần nữa. Chỉ đứng, mắt vẫn nhìn Ninh, không rời.
Nha đầu đứng ở cửa, quỳ từ nãy chưa dám dậy. Ta khoát tay bảo dậy. Thị dậy, run.
Ta ngồi bên phản. Hắn đứng bên phản. Đèn dầu trên án cháy chậm hơn ban nãy, sáp không còn rơi. Ngoài hiên tiếng dế đã tắt hẳn. Chỉ còn tiếng thở của con, đều, nhỏ như tiếng hơi nước sôi trong ấm đặt trên lò cách vách.
Ta không nói. Hắn không nói.
Ta hiểu, không phải người lạnh nhạt hoàn toàn. Chỉ là người không biết cách gần.
Canh dần chưa tới. Trời chưa sáng. Ngoài cửa sổ tuyết vẫn rơi, sột soạt nhẹ trên mái ngói. Ta ngồi thêm nửa canh, chạm trán Ninh thêm ba lần. Ba mươi bảy rưỡi. Hai mươi bảy rưỡi. Đã an. Con thở sâu, mặt hồng nhẹ trở lại, môi hết khô.
Có tiếng bước chân bên hành lang. Chậm. Chống gậy.
Cửa mở lần thứ hai đêm nay. Lần này không bật, chỉ đẩy nhẹ.
Một bà lão dáng cao, tóc bạc quá nửa, mặc áo bông dày quấn khăn lụa xanh đậm bước vào. Tay chống gậy trúc. Đi hơi khập khiễng, một chân bị bệnh phong tê chưa lành hẳn. Đây là Cố lão thái phu nhân, mẹ Cố Trường Nguyên, năm mươi lăm tuổi. Ký ức Thẩm Uyển An sáng qua có gặp bà một lần trong lễ hợp cẩn, nhớ mặt.
Bà không cần dâu vấn an. Bà đi thẳng đến bên phản. Chạm trán cháu nội. Chạm thêm chỗ cổ, chỗ ngực nhỏ. Sau đó ngẩng đầu, nhìn ta, rồi nhìn con trai.
“Trường Nguyên. Cảm ơn Uyển An đêm qua đã cứu Ninh nhi.”
Cố Trường Nguyên gật.
Bà quay sang ta. Mắt bà là mắt của người đã khóc nhiều, giờ khô rồi, chỉ còn dịu.
“Uyển An. Con mệt. Đêm tân hôn của con, chưa kịp ngủ, đã chăm cháu ta. Ta nợ con một cái ơn không trả nổi.”
Ta cúi đầu.
“Bẩm mẫu thân. Muội là dâu nhà. Ninh nhi là con nhà. Muội chăm là bổn phận. Không có ơn nợ.”
Câu này Thẩm Uyển An gốc chắc cũng nói được. Ta nói theo cách người mười tám tuổi con nhà thương gia nam thành hay nói, mềm và giữ lễ. Nghề ta kiếp trước dạy: người bệnh khỏi, người nhà đưa quà cảm ơn, mình gật một cái. Không nhận cũng không đẩy.
Bà nội gật. Mắt bà dừng trên tay áo cưới ta. Ướt. Loang.
“Con đi thay áo. Trường Nguyên bồng Ninh nhi về tân phòng con. Đặt phản nhỏ bên phản lớn, tiện Uyển An theo dõi cả đêm nay. Trường Nguyên, tối nay con ở phủ, đừng đi đài đông nữa. Ta bảo cấp báo cứ để Kinh nhi xử.”
Cố Trường Nguyên gật lần nữa. Không hào hứng, không phản đối.
Bà nội đứng dậy. Chống gậy. Trước khi ra, bà nắm tay ta một lần. Tay bà lạnh nhưng chắc.
“Trưa nay con dậy, ta bảo Trường Nguyên dẫn con gặp Diễn nhi và Nhu nhi. Hai đứa chưa biết mặt kế mẫu. Con đừng ngại, chúng ngoan.”
Ta gật. Bà đi.
Cố Trường Nguyên bồng Ninh dậy. Bàn tay to nắm cả cái áo trong mỏng của con, không lỡ chạm da vì tay còn lấm bụi. Ta đi trước, dẫn đường về tân phòng. Cửa hành lang tối, ta bước cẩn thận. Đến tân phòng, ta chỉ chỗ phản nhỏ bên phản lớn. Hắn đặt con xuống. Đắp chăn mỏng. Đứng dậy.
Hắn nhìn ta.
Muốn nói gì đó. Không nói được. Cúi đầu chào lễ nhẹ. Đi ra.
Ta ngồi xuống mép phản lớn. Con Ninh nằm bên phản nhỏ, tay vẫn nắm búp bê vải cũ. Ngoài cửa, trời bắt đầu hửng. Tuyết đêm dừng rơi từ khi nào không rõ.
Ta thở ra một hơi dài đầu tiên từ lúc mở mắt vào kiếp này.
Sống được rồi. Cả ta, cả con.
Ta ngủ. Tay còn để nguyên trên áo cưới đỏ ướt. Không kịp thay.
Canh dần muộn ta dậy. Nha đầu đưa nước ấm rửa mặt, giúp thay y phục. Không phải áo cưới đại hôn nữa. Áo lụa mỏng bên trong, khoác áo bông màu đào nhạt bên ngoài. Y phục Thẩm gia mẹ ruột chuẩn bị cho con gái đường xa, ấm và nhẹ.
Ninh vẫn ngủ. Trán mát. Ta yên tâm.
Trước khi ra khỏi phòng gặp hai đứa lớn, ta ngồi trước gương. Gương đồng của Thẩm gia mang từ nam thành lên, mặt gương sáng vừa đủ. Ta nhìn mình trong đó. Mắt Thẩm Uyển An to hai mí, hơi ngơ ngác. Mặt trắng. Môi mỏng, còn hơi tái vì đêm qua chạy trong lạnh không kịp mặc thêm áo.
Ta không thoa son cho tướng quân. Ta thoa son cho ta.
Bác sĩ nhi trong ta kiếp trước quen mỗi sáng vào ca vẽ mắt một chút, thoa son đỏ nhẹ. Không phải làm đẹp cho ai. Là làm cho mình đủ tự tin gọi tên bệnh, đủ chắc giọng dặn thuốc, đủ điềm tĩnh khi bố mẹ trẻ mất bình tĩnh. Son là áo giáp trong buồng ba.
Ta mở hộp son mẹ ruột Thẩm gia gói cho con gái. Son đỏ nhung. Chấm đầu ngón tay, chấm nhẹ vào giữa môi rồi tán ra hai bên. Không đậm. Chỉ một lớp thật mỏng, hồng lên như ánh máu ấm dưới da mùa đông.
Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung · tôn da, giữ màu lâu
139.000đ
Xem chi tiết →Ta nhìn lại trong gương. Mặt đỡ tái. Mắt sáng hơn một chút. Không phải đẹp hơn, chỉ là có hồn hơn. Trẻ con nhìn mẹ mới, ánh nhìn đầu tiên quyết định ba tháng tiếp theo.
Ta đứng dậy.
Ra khỏi tân phòng. Đi qua hành lang. Cuối hành lang là sân giữa của Cố phủ. Sân lát đá xanh, có tuyết mỏng đêm qua chưa quét hết. Giữa sân, một cây to đứng một mình.
Ta dừng lại.
Cây hoè. Cành khô mùa đông, thân đen sần sùi, chỗ vỏ nứt sâu như vết sẹo cũ liền. Cao khoảng ba trượng. Tán rộng che gần nửa sân. Không lá. Không hoa. Chỉ đứng.
Nha đầu bên cạnh nhắc:
“Phu nhân, cây này bao lâu?”
Ta lắc đầu, chưa hỏi. Nha đầu tự đáp:
“Trăm năm. Cụ Cố lão gia trồng khi mới xây phủ. Mỗi năm nở hoa vàng nhỏ đúng đầu thu, chỉ một tuần. Hoa rơi xuống, sân vàng như trải chiếu.”
Ta gật. Ghi nhớ. Ta không biết vì sao ghi nhớ. Nghề ta trong bệnh viện dạy, chi tiết vụn vặt bệnh nhân nói ra khi chưa hỏi, thường là chi tiết quan trọng nhất. Có lẽ cây này với người trong phủ, không chỉ là cây.
Ta bước tiếp.
Sảnh giữa. Cửa mở. Bên trong đã có tiếng trẻ con.
“Cha ơi, cha ơi! Bà nội bảo có dì mới sang! Dì có mang bánh dày không cha?”
Giọng con gái. Cao. Vui. Vấp một chỗ chữ “bánh dày” nói thành “bãnh giày”.
Ta bước vào.
Trong sảnh, Cố Trường Nguyên ngồi trên ghế lớn, thay áo giáp, giờ mặc áo trong xám nhạt và áo khoác xanh đậm. Bên chân hắn, một cô bé nhỏ chừng năm tuổi đang nhảy quanh, tóc chỏm đôi bên buộc dây đỏ, má bánh bao hồng, mặc áo lụa hồng nhạt thắt dây lưng vàng. Cách đó ba bước, một cậu bé chừng bảy tuổi đứng im, tay chắp sau lưng. Áo mộc nâu, thắt đai xanh. Tóc dài buộc gọn kiểu tiểu công tử. Mắt đen to đôi mí giống ai đó ta chưa gặp, chỉ đoán là mẹ ruột.
Đứa nhỏ thấy ta trước. Nhảy sang, ngước lên. Hai tay chắp lễ hơi méo, méo dễ thương:
“Dì mới đến à? Bà nội bảo dì đẹp. Dì có mang bánh dày không?”
Ta cười. Lần đầu cười ở kiếp này không phải cười khoé môi giấu, mà cười thật. Cười vì câu hỏi thứ ba trong đời đứa bé năm tuổi hỏi kế mẫu là hỏi bánh dày, không phải hỏi tuổi cha hay hỏi ta có yêu cha không.
Ta khom xuống. Ngang tầm mắt con.
“Muội chưa mang bánh dày, Nhu. Đường lên biên ải xa, bánh không giữ được. Nhưng muội mang một cái ô. Muội đưa Nhu, được không?”
“Ô là gì hả dì?”
“Là cái che mưa. Có cán trúc, có vải lụa. Mùa xuân đến, hoa đào rơi, Nhu che ô đi chơi, hoa rơi lên vải nghe kêu như hạt gạo.”
Nhu tròn mắt. Gật lia lịa.
“Nhu muốn! Nhu muốn ô!”
Ta ngoảnh sang nha đầu. Thị chạy đi lấy. Cái ô cán trúc, vải lụa vẽ hoa đào mực nước, ta mang theo trong hộp riêng từ nam thành, định tặng con chồng. Ba cái ô, ba cỡ, ba màu. Đây là cái nhỏ nhất, vải hồng nhạt, hợp Nhu.
Nhu ôm ô, chạy ra ngoài khoe bà nội qua hành lang. Ba bước một quay đầu lại nhìn ta thêm một cái. Không quen dì lạ, nhưng ô đẹp, thắng.
Còn lại đứa bảy tuổi.
Cố Diễn.
Cậu đứng cách ta bốn bước. Không tiến. Không lùi. Không cúi lễ theo phép cổ trang trẻ nhà quyền quý phải làm với kế mẫu ngày đầu, chỉ gật đầu một cái nhẹ.
“Dì.”
Một chữ. Không “dì mới đến”, không “dì đường xa mệt”, không “dì có mang gì không”. Chỉ “dì”.
Ta không ép.
Bác sĩ nhi kiếp trước ta biết, trẻ bốn tuổi mất mẹ, đến bảy tuổi vẫn chưa nguôi. Ba năm không đủ. Có khi mười năm cũng không đủ. Trẻ trauma không cần thêm người vào tuyến trung tâm. Trẻ trauma cần khoảng trống được nghe, không cần ai nói đầy khoảng trống ấy.
Ta khom xuống. Ngang tầm mắt Diễn.
Không nói lời hứa. Không nói “dì sẽ thương con như mẹ con”. Không hứa cái gì mình không chắc.
Chỉ nói:
“Diễn. Muội mang ô. Có ba cái. Cái to nhất là của con. Cán trúc, vải xanh. Muội để trong phòng con. Khi nào con muốn, con lấy. Không muốn, ô vẫn ở đó.”
Ta không đưa. Không bắt con nhận trước mặt cha.
Diễn nhìn ta ba nhịp thở. Mắt con không lộ gì. Chỉ nhìn.
“Dạ.”
Cậu quay đi. Về phòng mình.
Ta đứng dậy. Không nhìn theo. Kiếp trước phòng cấp cứu ta học, trẻ trauma quay đi không phải từ chối, chỉ là chưa sẵn sàng gặp mắt lâu. Đừng đuổi theo. Đừng gọi lại.
Cố Trường Nguyên đã đứng dậy tự lúc nào. Đứng bên ghế. Không nói. Chỉ nhìn ta khom xuống ngang tầm con hắn.
Ta ngẩng lên. Bốn mắt gặp.
Hắn cúi đầu chào nhẹ. Đi ra sân sau kiểm quân.
Trưa cả nhà ăn cơm. Bốn người ngồi bàn. Ninh còn ngủ trong tân phòng nha đầu trông. Bà nội ăn phòng riêng vì chân đau. Nguyên ngồi đầu bàn. Ta bên trái. Diễn đối diện ta. Nhu bên phải, ngồi ghế cao có gối kê thêm cho vừa mặt bàn.
Nhu nói bảy tám câu. Khoe ô. Khoe bà nội hứa cho đường phèn. Khoe con mèo tam thể của mụ bếp mới đẻ hai con non. Ta đáp từng câu. Ngắn, đủ.
Diễn không nói. Cầm đũa gắp cá, bỏ vào chén Nhu trước, sau đó gắp cho mình một miếng. Ăn chậm.
Nguyên nói ba câu suốt bữa:
“Muối vừa. Cá chín. Nhu đừng ăn nhanh.”
Ta ghi nhớ ba câu ấy. Ba câu, ba nội dung khác nhau: khen bếp, khẳng định thức ăn, dạy con. Người đàn ông không quen lời nhưng lời nào cũng ra được ba việc.
Bữa cơm im. Không im lạnh. Chỉ im như chưa ai biết nói gì thêm.
Chiều Nguyên vào phòng kiểm chiến báo. Ta ở phòng chăm Ninh dậy. Con vẫn yếu, uống được nửa chén cháo loãng. Ta bồng con đi trong phòng vài vòng. Con ngoan, chỉ chỉ tay vào ta rồi chỉ tay vào cửa. Ý là ra ngoài. Ta cười, không ra, ngoài lạnh.
Tối cả nhà ăn cơm lần thứ hai. Lần này ít nói hơn cả trưa. Diễn ăn xong, đứng dậy, chào lễ, về phòng.
Ta cũng về tân phòng. Đêm biên ải xuống nhanh. Tuyết bắt đầu rơi lại. Trên mái ngói có tiếng gió rít qua khe.
Ta ngồi bên án. Thắp đèn dầu. Đèn cháy đều, ngọn không lay. Trên án có sẵn nghiên mực và bút lông, bà nội chu đáo chuẩn bị cho dâu mới. Ta không viết thư về nhà. Chưa viết được. Kí ức Thẩm Uyển An chưa hoàn toàn ngấm vào ta, viết cho cha mẹ nam thành ta sợ chữ sai chi tiết.
Ta viết một danh sách nhỏ. Giấy dâu vàng.
Một, y phục ấm cho ba con. Diễn cao trên tuổi, cần áo dài tay. Nhu bụ bẫm, áo hơi rộng cho con vận động. Ninh yếu, áo hai lớp, lớp trong lụa lớp ngoài bông.
Hai, thuốc bổ Ninh. Cần hỏi nha đầu chợ biên ải có bán sơn tra khô, kỷ tử, táo đỏ không. Nấu cháo bỏ vào, không cần bảo con đây là thuốc.
Ba, len đan giày mùa đông. Ba đôi. Ninh trước, Nhu sau, Diễn cuối. Con trai bảy tuổi giày phải cứng đế hơn. Len đỏ cho hai bé gái, xanh cho Diễn.
Bốn, bàn thờ mẹ ba con. Ta chưa vào. Ngày mai đi. Không thắp nhang lần đầu, chỉ đứng chào chị Ngọc Nhược một câu.
Ta viết đến chữ “chào” thì dừng.
Ngoài phòng có tiếng.
Không phải Ninh. Ninh đang thở đều trên phản bên ta.
Không phải Nhu. Nhu ngủ ở phòng bà nội, cách hai gian.
Ta lắng.
Tiếng khóc. Rất nhẹ. Từ phòng bên phải. Phòng Diễn.
Diễn không biết ta nghe. Diễn khóc một mình, không tiếng, chỉ có nhịp thở rung nhẹ, thi thoảng lỡ ra một cái nấc rất khẽ, con vội nén.
Ta đặt bút xuống.
Không đứng dậy. Không sang.
Trẻ bảy tuổi khóc mẹ trong đêm ba năm không có ai bên cạnh nghe. Đêm nay có ta nghe. Ta ngồi im ở đây. Nghe. Không bước qua cửa con.
Diễn cần khóc một mình đêm nay. Chưa phải đêm ta bắt đầu làm mẹ cho con.
Ta cầm bút lên. Viết tiếp dòng thứ tư trên danh sách. Chữ “chào” nối thành “chào một câu, chưa xin nhận con”.
Đèn dầu cháy đều. Sáp rơi một giọt.
Ngoài mái ngói, tuyết vẫn rơi. Trong phòng bên, tiếng nấc nhỏ vẫn còn.
Ta ngồi. Không sang. Chỉ nghe.