Hoài Cổ Truyện

Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ

Chương 16: Nghĩa Nữ Mới

Bốn mùa hoa lê lần lượt nở rồi rụng trước hầu phủ.

Cố Tiểu Đường tỉnh dậy vào một buổi sáng tháng ba, năm nàng đúng mười hai tuổi. Ánh nắng đầu xuân xuyên qua song cửa gỗ tần bì, đổ nghiêng một vệt vàng nhạt lên chăn bông trắng sạch, chỗ ấy có một con mèo tam thể đang cuộn tròn ngủ ngon lành, cái đuôi dài lâu lâu lại đập nhẹ một cái vào chăn như phe phẩy quạt. Nàng đưa tay trước ngực, xoè năm ngón ra ngắm nghía: đã dài, đã trắng, đã có hình dáng của một cô nương chớm lớn, không còn cái ngón chuối tiêu bé xíu của bốn năm về trước nữa.

“Hai mươi lăm cộng mười hai bằng ba mươi bảy.” Nàng lẩm nhẩm trong đầu bằng cái giọng người hai mươi lăm tuổi kiếp trước. Nội tâm nàng cười khì. Ba mươi bảy tuổi mà còn đắp chăn bông có mèo tam thể, đúng là cái số ta được trời ưu đãi. Trứng khôn hơn vịt, thân bé mà cái đầu này đã đủ già để hiểu chỗ đứng của mình trong nhà.

Bích Đào bưng chậu nước ấm vào phòng, tóc đã bới gọn ghẽ, chỉ cài một cây trâm bạc mảnh. Bốn năm trước Bích Đào còn là nha hoàn nhỏ tay chân lóng ngóng, giờ đã lên hàng đại nha hoàn chính phòng của tiểu thư út, mọi việc từ lược chải tóc đến gấp áo lụa đều tinh gọn không cần dặn nửa câu.

“Tiểu thư dậy rồi. Hôm nay hầu gia bảo bảy đại nương lên sảnh chính, có việc cả nhà cùng bàn.”

“Cha bảo à?” Nàng ngồi dậy, mắt vẫn hơi lim dim. “Việc gì thế Bích Đào tỷ?”

“Nô tì không rõ. Chỉ nghe phu nhân dặn Ngọc Lan tỷ chuẩn bị thêm trà ngon và mấy đĩa mứt. Có khách.”

Có khách. Trong sảnh chính. Cha triệu cả các đại nương.

Nàng ngồi im mấy giây, tay còn đặt lên lưng con mèo. Nội tâm hai mươi lăm tuổi lập tức lật ngược cuốn Phượng Hoàng Đài trong đầu như lật một cuốn sổ tay đã ố góc. Trong bản gốc, đúng khi Cố Tiểu Đường mười hai tuổi, đúng vào một buổi sáng đầu xuân có mưa nhẹ, cha mẹ triệu cả nhà lên sảnh chính bàn chuyện nhận nghĩa nữ. Nhận Lâm Tú Vân.

Nàng khẽ thở ra một hơi dài.

Tới rồi.

Bốn năm nàng đã đợi chương này. Đợi từ hôm Cố Nghiệt về từ biên ải, đợi qua sinh nhật chín tuổi, mười tuổi, mười một tuổi, đợi qua mỗi Trung Thu mỗi Tết Nguyên tiêu, đợi qua mỗi mùa hoa lê nở rồi tàn trước hiên. Cuối cùng bảng lịch trong đầu nàng cũng chạm vào đúng cái ô này. Ô có tên: nghĩa nữ đến.

Bích Đào giúp nàng thay áo lụa hồng nhạt viền chỉ bạc, buộc tóc thành hai bím thả trước ngực, mỗi bím buộc một dải lụa xanh non đầu xuân. Tiểu Đường soi gương một lượt. Trong gương là một cô nương mười hai tuổi da trắng, mắt to, môi hồng đào, hai hàng lông mi dài như hai cánh quạt nhỏ. Đúng cái vẻ nữ chính bảo bối của tiểu thuyết cung đấu bé, đúng cái vẻ khiến Lâm Tú Vân về sau ganh đến sinh tật.

“Đẹp đấy.” Nội tâm nàng gật gù. “Nhưng đẹp không đủ. Còn phải khôn. Còn phải nhớ mỗi cái nhíu mày, mỗi cái ho khan của người ta hôm nay, sau này lôi ra dùng cho đúng lúc.”

Nàng bước ra khỏi phòng, đi qua hành lang gạch đá đã ấm nắng, hai bàn tay đã trưởng thành hơn khoanh trước bụng cho ra dáng tiểu thư. Ngang qua sân trước, cây lê bốn mươi tuổi giờ đã bốn mươi tư tuổi, cành già hơn, hoa lại nở đẹp hơn. Một cánh hoa trắng rơi ngang má nàng, nàng đưa tay bắt lấy, mỉm cười.

Cố Nghê nhị ca đang tập kiếm giữa sân, thấy nàng liền dừng, vẩy mồ hôi trán, chạy tới.

“Muội muội, ra sảnh à? Cha triệu cả anh. Không biết chuyện gì mà nghiêm thế. Đi cùng đi, đi cùng.”

Nhị ca năm nay mười ba tuổi, đã cao vượt qua nàng đến gần hai cái đầu, nhưng cái tính bốc đồng vẫn y nguyên. Huynh ấy nắm tay nàng kéo đi, tay còn dính nhựa cỏ.

“Nhị ca lau tay đã. Muội áo mới, không muốn dính nhựa cỏ đâu.”

“À, đúng.” Cố Nghê buông ra, lau vội vào vạt áo mình. “Xong, sạch rồi. Kéo được chưa?”

“Kéo được.”

Hai anh em vào đến sảnh chính, thấy cha đã ngồi trên ghế chủ, mẹ ngồi bên. Đại ca Cố Trẫm mười sáu tuổi, đã thi qua kỳ hạch tỉnh, đang ngồi ghế đối diện mẹ, mặc áo lụa xanh nhạt thư sinh. Tam ca Cố Nghiệt hai mươi mốt tuổi thì đứng bên cửa sổ, tay cầm quyển sách bìa cứng, cúi đầu đọc.

Tiểu Đường đưa mắt lướt qua Cố Nghiệt một lần. Chỉ một cái liếc. Nội tâm nàng thầm khẽ.

Hắn về rồi.

Hắn ấy giờ đã là một chàng thanh niên hai mươi mốt tuổi cao lêu nghêu, vai rộng, dáng đứng gãy khúc vào khung cửa sổ cứ như một bức tranh mực Nam Tống. Từ tháng trước, hắn nhận chức tại Đại lý tự, không còn ở hầu phủ thường xuyên. Cuối tuần mới về ăn cơm với gia đình. Hôm nay đúng cuối tuần, hắn về đúng lúc.

Cha thấy nàng vào, giơ tay ra. “Đường Đường, lại đây.”

Nàng bước tới, cha kéo nàng ngồi cạnh, đặt tay lên đầu nàng vỗ một cái nhẹ. Bàn tay cha năm nay đã có vài sợi thô ráp hơn, nhưng cái vỗ đầu vẫn y hệt bốn năm trước. Nội tâm nàng hơi cay mắt. Cha ơi, cha vẫn thương con y hệt hồi con còn cao đến eo cha.

Mẹ mở lời trước, giọng dịu như thường lệ.

“Hôm nay mẹ triệu các con lên đây, có chuyện muốn bàn với cả nhà.”

Cả sảnh im. Cố Nghê đá đá mũi giày. Cố Trẫm ngồi thẳng lưng. Cố Nghiệt gấp quyển sách lại, đặt xuống bậu cửa sổ, nhưng vẫn không xoay hẳn người vào.

“Nhà Thái sư Lâm…” Mẹ ngừng nửa nhịp. “Các con đều biết Thái sư Lâm là bạn học của cha ta thời niên thiếu. Ba đêm trước, phủ Thái sư bị hoả hoạn. Cả Thái sư đại nhân và phu nhân đều không thoát ra.”

Cố Trẫm nhíu mày. “Con nghe nói hôm đó phủ Thái sư có yến khách, đèn ở hậu viện đổ.”

“Đúng vậy.” Cha đáp, giọng trầm hơn thường lệ. “Vụ hoả hoạn có sáu người chết. Bốn gia đinh, Thái sư và phu nhân. Chỉ có một tiểu thư sống sót, do lúc ấy đang ở phòng ngoại viện xa lửa nhất, được gia nô cõng ra kịp.”

“Tiểu thư đó bây giờ ở đâu?” Cố Nghê hỏi. Nhị ca kiểu gì cũng phải hỏi rõ ngay.

“Ở tạm nhà cậu bên ngoại.” Mẹ đáp. “Nhưng cậu bên ngoại của con bé chỉ là một tri huyện nhỏ ở ngoài kinh thành, gia cảnh chật hẹp, đông con. Con bé mười lăm tuổi, không nơi nương tựa thật sự. Sáng nay ta nhận thư nhà cậu ấy, cầu xin cha ta xét tình bạn cũ mà đón cháu về giúp một tay.”

Không khí trong sảnh trầm xuống.

Cố Định gõ ngón tay lên tay ghế, chậm rãi. “Thái sư Lâm khi còn sống có ơn dạy dỗ ta hồi mười lăm tuổi, cho ta mượn sách binh pháp mà cha ta không cho phép đọc. Bây giờ con nhà ông ấy chỉ còn một đứa, không đón thì trái đạo bạn cũ.”

“Đón về thành gì?” Cố Nghê hỏi tiếp.

“Nhận làm nghĩa nữ.” Mẹ nói. “Nhập vào phả hầu phủ dưới danh nghĩa nghĩa nữ. Không nhập tông đường, không chia gia sản, nhưng danh phận thì là con nuôi phủ ta. Về sau đến tuổi gả chồng, hầu phủ đứng ra lo hồi môn cơ bản. Đó là cách duy nhất để một cô nương mồ côi trong Biện Kinh có được chỗ đứng.”

Cả sảnh lại im. Tiểu Đường nghe mà cảm giác trong ngực có một sợi dây căng lên rất chậm. Nội tâm nàng đã biết trước từng câu từng chữ. Đây chính là đoạn mở đầu của cuốn Phượng Hoàng Đài chương mười tám. Đây chính là cách Lâm Tú Vân bước vào Định Bắc hầu phủ. Đây chính là cách nữ chính gốc cắm chân vào cái gia đình yêu thương này.

Nàng ngồi im, hai bàn tay đặt trên đầu gối. Bàn tay bé của bốn năm trước giờ đã dài, các ngón mảnh trắng, đầu ngón hơi hồng. Nàng để tay yên, không đan vào nhau. Người có tật thì tay không yên được, nàng nhớ câu ấy trong một cuốn sách tâm lý học kiếp trước. Bây giờ nàng phải làm ngược lại: giữ tay yên, cho cả sảnh thấy đứa con gái út này không có tật gì trong lòng, không nghi ngờ, không đề phòng, chỉ có một chút ngơ ngẩn của tuổi mười hai.

Cha đưa mắt nhìn lần lượt các con. “Ta muốn nghe ý kiến cả nhà.”

Cố Trẫm đại ca đáp trước. “Con thấy nên nhận. Không phải vì tình bạn của cha với Thái sư, mà vì đạo. Một cô nương mười lăm tuổi mồ côi cả cha mẹ, không có nhà tử tế đón, sẽ không giữ nổi. Đón về là làm phúc, cũng là giữ mặt cho vong linh Thái sư đại nhân.”

Cố Nghê nhị ca gãi đầu. “Con cũng đồng ý. Ai chăm cũng được. Miễn cô ấy đừng lấy đồ của em con là được. Muội, muội đồng ý không?”

Nhị ca xoay sang nàng, mắt long lanh chờ đáp. Tiểu Đường mỉm cười, nhõng nhẽo một nhịp cho hợp vai.

“Muội… cũng thấy tội. Nhà cháy như thế, cô nương ấy phải sợ lắm. Nếu mẹ với cha thương, muội cũng thương.”

Nội tâm nàng khịt mũi. Sợ cái gì mà sợ. Lâm Tú Vân trong plot gốc là loại chưa nói đã khóc, chưa đứng đã ngã, ai nhìn cũng thương. Đợt hoả hoạn này, ta không tin nàng ta không dính vào một chân trong đó. Ba mảnh đèn đổ giữa đêm yến khách, chết đúng bố mẹ, sống đúng con gái ở phòng xa nhất, đời nào có cái ngẫu nhiên đẹp thế. Nhưng ngoài mặt vẫn phải thương. Cả nhà đang thương, ta không thể là đứa duy nhất không thương. Không thương thì lộ.

Cha gật đầu. “Đường Đường thương người, tốt.”

Rồi cha nhìn sang Cố Nghiệt bên cửa sổ.

“Nghiệt, con nói gì?”

Cố Nghiệt xoay đầu, ánh mắt sắc lướt qua mẹ, qua cha, qua Tiểu Đường, cuối cùng dừng nửa nhịp ở nàng. Tiểu Đường cảm giác cái nhìn ấy hơi lâu hơn cái nhìn dành cho những người khác trong sảnh. Nội tâm nàng khẽ đỏ mặt. Đừng nhìn thế tam ca. Nhị ca sẽ để ý.

“Cha đã quyết chưa?” Cố Nghiệt hỏi, giọng vẫn cái điệu lạnh nhẹ ấy.

“Ta muốn nghe ý các con.” Cha đáp.

“Nếu là chuyện đạo bạn, không có lý do từ chối.” Cố Nghiệt nói. “Nhưng nếu là chuyện nhà, thì phải xét cô nương ấy trước. Con không biết cô ấy. Con chỉ biết một câu: người vào hầu phủ, phải hợp với hầu phủ. Không hợp thì không giữ.”

Mẹ khẽ cười. “Nghiệt cẩn thận. Được. Chờ con bé đến, ta để con quan sát vài ngày rồi mới chốt danh phận nghĩa nữ chính thức. Trước mắt vẫn là khách.”

Cố Nghiệt gật đầu, không nói thêm.

Cha đưa tay xoa đầu Tiểu Đường thêm một lần nữa. “Đường Đường, con bé kia hơn con ba tuổi. Về sau con có tỷ tỷ. Con biết cư xử không?”

“Muội biết cha. Muội sẽ gọi tỷ tỷ.”

“Ngoan.”

Nội tâm nàng cười khan. Cha ơi, con gái út của cha vốn hai mươi lăm tuổi cộng thêm mười hai, tổng cộng ba mươi bảy. Con biết cư xử với người bằng nửa tuổi mình lắm, cha không phải dặn. Chỉ có điều, con sẽ gọi cô ấy tỷ tỷ, không có nghĩa là con sẽ tin cô ấy. Miệng nam mô mà bụng bồ dao găm, con không phải không biết loại người đó.


Ba ngày sau, Lâm Tú Vân đến hầu phủ.

Sáng hôm ấy trời có mưa xuân, mưa nhỏ và mềm như tơ, thứ mưa mà người Biện Kinh gọi là “mưa cho hoa mở mắt”. Tiểu Đường mặc áo lụa trắng viền xanh, đứng bên mẹ ở cổng hầu phủ. Cha đứng ở giữa, hai huynh đứng phía sau. Chỉ có Cố Nghiệt không đứng đón, hắn ngồi trong sảnh chính đọc sách, coi như chuyện cửa ngoài không liên quan tới hắn.

Xe ngựa dừng ngoài cổng. Người đánh xe cúi mở cửa. Bên trong bước xuống một cô nương mười lăm tuổi, mặc áo tang trắng thô, đầu quấn khăn trắng nhỏ, tay ôm một cái tay nải cũng bằng vải thô.

Vân nhỏ. Nhỏ đến mức không giống mười lăm tuổi. Vai hẹp, eo mảnh, bước đi khẽ như sợ giẫm phải kiến. Mắt to, đen ướt, đôi lông mi đọng hai giọt nước, không rõ là nước mưa hay nước mắt. Khuôn mặt trắng bệch, môi không có chút máu.

Vân bước xuống xe, ngước lên nhìn hầu phủ. Thấy Cố Định hầu gia thì lập tức quỳ. Quỳ luôn giữa sân đá còn ướt mưa.

“Nghĩa nữ Lâm Tú Vân, khấu kiến hầu gia hầu phu nhân.”

Giọng nghẹn. Chưa nói được nửa câu đã nghẹn, phải nuốt xuống rồi mới nói tiếp câu sau. Tiểu Đường đứng cạnh mẹ, nhìn cảnh ấy mà nội tâm mấy chục tiếng chuông ngân lên cùng lúc.

Đúng. Đúng y hệt trong sách. Đúng cái vẻ tội nghiệp ấy, đúng cái giọng nghẹn ấy, đúng cái quỳ giữa sân mưa ấy. Cố Tiểu Đường à Cố Tiểu Đường, kiếp trước ngươi đọc chương này chỉ thấy Vân đáng thương, còn viết đoạn bình luận cuối chương ba dòng khen “nữ chính chịu khổ đến rơi nước mắt”. Kiếp này ngươi đứng cách bốn bước chân, ngươi thấy rõ Vân đã tính toán bước quỳ ấy trước lúc xuống xe. Áo tang trắng, mưa xuân, cả sân đá còn ướt, Vân biết quỳ xuống thì cả nhà mình sẽ phải kéo lên. Vân biết kéo lên thì có bàn tay của phu nhân đại nương, có cả bàn tay cha. Chỉ một cái quỳ, Vân đã lấy được hai bàn tay quan trọng nhất trong hầu phủ.

Đúng như dự đoán, mẹ vội bước tới, cúi xuống đỡ Vân dậy, khăn lụa lau nhẹ vai áo Vân đang ướt.

“Con bé ơi, đứng lên. Sao lại quỳ ngoài mưa. Đứng lên đi con.”

“Nghĩa nữ…” Vân nghẹn tiếp, giọng như con dế lạc mẹ. “Nghĩa nữ không dám. Cha mẹ nghĩa nữ mới mất, phận nghĩa nữ mồ côi, không dám ngẩng đầu trước đại ân.”

Câu ấy hay. Tiểu Đường trong đầu tự khen. Ngôn từ đanh nhỏ, dùng chữ “đại ân” chứ không dùng “ơn nghĩa” thông thường. Rõ ràng đã ôn đi ôn lại trước lúc đến. Nhưng ngôn từ mà đanh thì phải phối với giọng nghẹn cho ra vẻ tự nhiên. Vân phối đủ.

Mẹ đỡ Vân đứng dậy. Cha nhìn Vân một lượt, gật đầu.

“Vào nhà đi con. Sân ướt, mưa cũng dày. Chuyện đại ân đại tứ, không cần nói ở cửa. Vào nhà rồi từ từ.”

Vân “vâng” nhẹ, để mẹ dắt vào. Đại ca Cố Trẫm bước sang một bước cho nhường lối. Nhị ca Cố Nghê thì tò mò nhìn cô nương mới đến từ đầu đến chân, ánh mắt trong veo không giấu gì. Tiểu Đường đi phía sau, cúi đầu ngoan, bước từ tốn cho khớp với dáng em gái út dịu dàng.

Vào tới đại sảnh, Cố Nghiệt vẫn ngồi trên ghế cạnh cửa sổ, tay giữ quyển sách. Mẹ dẫn Vân qua, khẽ giới thiệu.

“Nghiệt, đây là Lâm cô nương, từ hôm nay là nghĩa muội của con.”

Cố Nghiệt ngẩng đầu. Chỉ ngẩng đầu, không đứng dậy. Ánh mắt hắn lướt qua Vân một lần rồi trả về quyển sách, chỉ gật một cái rất ngắn.

“Chào Lâm cô nương.”

Không gọi nghĩa muội. Gọi Lâm cô nương.

Nội tâm Tiểu Đường phì cười. Tam ca à tam ca, huynh chưa gì đã kịch liệt xa cách. Muội biết huynh không thích, muội biết huynh phòng bị. Nhưng cả sảnh sẽ nghĩ huynh lạnh nhạt vô lễ với người mới, chắc lát nữa mẹ sẽ lườm huynh ba lần. Muội thì chỉ mừng. Ít nhất trong hầu phủ này, có một người đã tự nhìn thấy trước, không cần muội mất công cảnh báo.

Vân nghe cách xưng hô “Lâm cô nương”, môi rung nhẹ một cái, rồi cụp mắt xuống. “Nghĩa muội… khấu kiến tam ca.”

Mẹ khẽ lườm Cố Nghiệt một cái nhắc nhở đúng như Tiểu Đường đoán, rồi dịu giọng với Vân. “Nghiệt tính vốn ít nói. Cô nương đừng để bụng.”

“Nghĩa muội không dám. Tam ca ít nói là quý tướng. Cha nghĩa muội lúc còn sống cũng ít nói, ngồi đọc sách cả buổi không nói nửa câu, ai cũng bảo tướng công tương lai.”

Câu ấy khéo. Kéo lại cha đã mất, đá ngang một câu khen tam ca, gián tiếp bảo cả sảnh: người này ít nói cũng giống cha ta, ta không giận. Tiểu Đường trong đầu gật gù. Cáo mượn oai hùm, cha vừa mất chưa đầy tuần đã đem tên cha ra dùng làm bàn đạp câu chuyện, quả nhiên không phải hạng vừa.

Mẹ dẫn Vân đến trước Tiểu Đường.

“Vân à, đây là Đường Đường, em gái út của con, mười hai tuổi. Từ nay hai đứa là chị em.”

Vân ngước lên. Ánh mắt Vân chạm ánh mắt Tiểu Đường lần đầu.

Trong khoảnh khắc ấy, Tiểu Đường thấy trong mắt Vân có cái gì loé sáng rất nhanh rồi tắt. Không phải cảm động. Không phải biết ơn. Là đánh giá. Vân đang đánh giá nàng. Đánh giá độ tuổi, độ tinh, độ dày của lớp lụa áo, độ dài của bím tóc, cả độ cong của khoé môi mỉm cười.

Tiểu Đường mỉm cười lại. Nụ cười tiểu thư mười hai tuổi ngây thơ mà nàng đã tập bốn năm trước gương đồng. Nàng đưa hai tay ra, kiểu con nít Biện Kinh vẫn dùng khi gặp tỷ tỷ mới trong họ, hai lòng bàn tay trải ngửa, mời tỷ tỷ đặt tay lên.

“Vân tỷ tỷ. Muội là Đường Đường. Từ nay tỷ tỷ ở đây với muội. Muội có gì thì tỷ tỷ có cái đó. Muội với tỷ tỷ là chị em nhé.”

Cả sảnh im. Mẹ hài lòng nhìn con gái út. Cha khẽ mỉm cười. Đại ca gật gù. Nhị ca thì đứng cạnh, mắt nhìn nàng như nhìn một viên đường phèn trong veo trên bàn.

Vân sững nửa giây, rồi cũng đặt hai bàn tay lên tay Tiểu Đường. Tay Vân lạnh, hơi run, ngón tay hơi thon hơn ngón Tiểu Đường một chút vì mấy hôm không ăn cơm no. Tiểu Đường nắm nhẹ, không siết, không thả. Nội tâm nàng lạnh trong lồng ngực.

Vân tỷ tỷ à, chào tỷ tỷ. Tỷ tỷ tưởng tỷ tỷ đến đây là bước vào một cái vườn hoa mà chủ nhà chưa từng gặp người dữ. Tỷ tỷ chưa biết cái vườn này đã có một con nhện nhỏ giăng lưới bốn năm rồi. Con nhện ấy chính là muội. Muội đã đợi tỷ tỷ đúng bốn năm, dưới chính cái cây lê ngoài kia.

Nàng khẽ nghiêng đầu, bím tóc thả xuống một bên vai, cười thêm một nhịp cho đủ đáng yêu.

“Tỷ tỷ đói không? Muội bảo Bích Đào mang cháo lên. Nhà cháy, chắc mấy hôm nay tỷ tỷ chưa ăn được cơm no đâu. Cháo trắng nấu với thịt gà xé, ăn nhẹ mà ấm bụng.”

Vân cụp mắt, gật đầu. “Vâng… nghĩa muội cảm ơn muội muội.”

Nội tâm Tiểu Đường bật cười khan. Nghe kìa. Vẫn xưng “nghĩa muội”, nhưng gọi ta “muội muội”. Chỉ hai câu Vân đã kéo ta thành người nhà, kéo ta thành ngang hàng. Xưng thấp mà gọi ta xuống. Được. Chơi thì chơi.

Nàng ngước lên nhìn cha, giọng vẫn nhõng nhẽo trong veo.

“Cha ơi, muội đưa tỷ tỷ ra sân sau đi, chỗ cây lê ấy. Ngồi đó ăn cháo cho ấm. Được không cha?”

“Được.” Cha gật. “Con dẫn tỷ tỷ đi. Cẩn thận sân trơn.”

“Vâng cha.”


Tiểu Đường vẫn nắm tay Vân, kéo nhẹ. Vân theo. Hai cô nương một áo hồng, một áo trắng, bước ra khỏi đại sảnh, xuống bậc gạch còn ướt mưa xuân. Bích Đào lập tức chạy tới che ô lụa xanh cho cả hai.

Ra tới sân, Tiểu Đường liếc nhìn về sảnh chính một lần. Cố Nghiệt vẫn ngồi bên cửa sổ, tay còn đặt trên trang sách, nhưng đầu đã hơi ngẩng, ánh mắt theo dõi hai đứa bước ra. Tiểu Đường bắt gặp cái nhìn ấy, mỉm cười thật khẽ với hắn. Hắn không cười lại. Chỉ khẽ nhíu mày, rồi cúi đầu tiếp tục đọc sách.

Bốn năm nàng chưa quên cái nhíu mày ấy. Bốn năm trước, sáng hôm trên xe ngựa từ biên ải về, cha nói với hắn: “Đường Đường không phải muội của con.” Hắn nhíu mày y hệt lúc này. Từ hôm ấy đến giờ, mỗi khi có kẻ nào đến gần Tiểu Đường mà hắn không tin, hắn đều nhíu mày kiểu vậy. Cái nhíu mày ấy giờ là bùa hộ mệnh của nàng, còn ấm hơn cả chén trà đường phèn Bích Đào pha mỗi sáng.

Hai người đến chỗ cây lê. Bích Đào trải một chiếc chiếu tre nhỏ dưới gốc, đặt hai chiếc gối lụa. Ngọc Lan bưng cháo lên, hai bát nhỏ, mỗi bát chỉ đầy quá nửa, kèm một đĩa dưa muối và một đĩa gừng đường.

Vân ngồi xuống gối, hai tay khép lại trên đùi, không lấy bát ngay. Tiểu Đường cầm bát cháo trước, xúc một muỗng, đưa lên môi thổi nhẹ. Rồi nàng đưa cả bát cháo còn nguyên cho Vân.

“Vân tỷ tỷ ăn bát này đi. Cháo bát này thịt gà xé nhiều hơn. Muội ăn bát kia được.”

Vân ngạc nhiên. Chớp mắt. Đây là chi tiết ngoài kịch bản Vân chuẩn bị. Vân dự tính bát nào cũng như nhau, còn đang tính lát nữa lấy cớ nhường bát cho muội muội để tỏ ra biết nhường nhịn. Bây giờ Tiểu Đường nhường trước.

“Muội muội… không cần đâu.”

“Có sao đâu tỷ tỷ. Tỷ đói mấy hôm rồi, ăn đầy trước đã. Muội bụng no lắm, sáng nay đã ăn cháo yến với mẹ.”

Vân cúi đầu, đưa hai tay đón bát cháo. “Nghĩa muội… cảm tạ.”

Nội tâm Tiểu Đường thầm cười. Vân tỷ tỷ, tỷ tỷ vào một cái nhà mà em gái út mười hai tuổi biết nhường cháo trước khi tỷ mở miệng. Tỷ định diễn nhường nhịn, muội cắt trước một bước. Sau bốn năm quan sát Cố Nghê tranh miếng thịt cuối cùng trên đĩa và cả nhà phá cười, muội biết trong hầu phủ này ai chịu nhường thì được thương, ai tranh giành thì bị lườm. Tỷ tỷ sẽ phải học bài đó. Chỉ có điều, muội đã học bốn năm, còn tỷ tỷ mới đến hôm nay.

Vân ăn cháo, ăn chậm, mỗi thìa đưa lên môi lại cụp mắt như sợ ai nhìn. Tiểu Đường ngồi cạnh, cầm bát cháo còn lại, cũng ăn chậm. Cây lê trên đầu rơi lộp bộp mấy cánh trắng xuống chiếu tre. Một cánh đậu trên vành bát Vân. Vân đưa tay gỡ ra, nhưng ngón tay Vân run một cái, cánh hoa lê rơi vào bát cháo.

Vân sững một giây. Rồi ngước mắt lên Tiểu Đường, đôi lông mi lại đọng nước.

“Muội muội, cánh hoa rơi vào cháo… nghĩa muội vụng…”

Tiểu Đường cúi đầu nhìn bát cháo, mỉm cười.

“Không sao đâu tỷ tỷ. Muội hay ăn cháo có cánh lê rơi lắm. Cha bảo, hoa lê đầu xuân rơi vào cháo là ăn hết vận rủi cả năm. Tỷ tỷ ăn đi, ăn cả cánh hoa. Tỷ tỷ ăn hết vận rủi rồi, năm nay ở nhà mình, tỷ tỷ chỉ có vận tốt.”

Vân sững lâu hơn. Câu nói đó không phải câu trẻ con mười hai tuổi bình thường. Vân biết. Vân là loại người tinh mà, Vân nhận ra ngay. Nhưng Vân không đáp thẳng vào cái ẩn ý ấy, Vân chỉ cúi đầu, đưa muỗng xúc luôn cánh hoa lê đó lên ăn, giọng nghẹn.

“Muội muội… đối với nghĩa muội quá tốt.”

“Muội là em gái tỷ tỷ mà.” Tiểu Đường mỉm cười. “Tỷ tỷ ăn xong, muội dẫn tỷ tỷ đi thăm cả phủ. Chỗ nào của muội, chỗ đó của tỷ tỷ. Chỉ có phòng đọc sách của tam ca là muội không dẫn tỷ tỷ vào được thôi, tam ca khó chịu lắm, muội cũng ít khi vào.”

Vân gật đầu. “Vâng, nghĩa muội hiểu.”

Nội tâm Tiểu Đường lặng đi một nhịp. Câu cuối cùng nàng vừa thả ra là bẫy. Nàng cố tình nhấn “phòng đọc sách tam ca không dẫn tỷ tỷ vào được”. Vân sẽ nhớ. Vân sẽ tự tìm cách vào. Vân sẽ để lộ ý đồ tiếp cận Cố Nghiệt sớm hơn Vân dự định. Vân càng để lộ sớm, cả nhà càng nhìn ra sớm.

Bích Đào lặng lẽ chống ô, không hay biết gì trong cuộc trò chuyện của hai tiểu thư. Vân bước cạnh Tiểu Đường lát nữa, đầu vẫn cúi, thi thoảng đưa tay lau khoé mắt. Tiểu Đường thì ngẩng đầu, hoa lê rơi trên vai áo hồng của nàng, mỗi cánh trắng như một tiếng chuông nhỏ báo giờ.

Cuộc chiến bắt đầu rồi đấy Vân tỷ tỷ.

Nàng nói với cây lê trên đầu, không nói to. Cả nhà mình chưa biết. Tỷ tỷ thì tưởng tỷ tỷ đã thắng ngay bước đầu, vì tỷ tỷ vừa quỳ đúng lúc, vừa nghẹn đúng chỗ, vừa ăn cháo có cánh hoa đúng như một cô nương biết ơn. Nhưng muội tỷ tỷ ơi, muội đã sống một lần rồi. Muội biết cái kết mà tỷ tỷ đang viết. Muội có mười hai tuổi để đổi cái kết đó. Và muội có bốn người thân yêu muội hơn tất cả những thứ tỷ tỷ có thể dùng để đánh đổi.

Trên cửa sảnh chính, bóng Cố Nghiệt vẫn dựa cửa sổ, đầu cúi đọc sách, nhưng ngón tay hắn thi thoảng dừng lâu ở một góc trang giấy, không lật.

Hắn đang nghe. Nàng biết.

Nàng cúi đầu, đút cho Vân thêm một muỗng cháo, giọng ngoan hiền như đường phèn tan trong nước ấm.

“Vân tỷ tỷ ăn thêm chút nữa. Tỷ tỷ mới đến, mình phải khoẻ trước đã.”