Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ
Chương 15: Về Nhà
Sáng đầu tiên sau đêm thứ ba, sương biên ải phủ trắng đầu lều như một lớp chăn bông mỏng ai đó gấp vội, gió lạnh len qua khe vải bạt kêu ù ù suốt canh giờ. Trong lều Cố Nghiệt vừa mở mắt được nửa khắc, cánh tay bên trái vẫn còn đặt hờ trên mái tóc rối của cô muội muội đang gục cạnh giường. Hắn cử động rất khẽ, sợ tiếng áo cọ vào chăn cũng đủ đánh thức đứa nhỏ. Tay hắn hạ xuống, khum lại, chỉnh cho hai chỏm tóc nhỏ xíu ngay ngắn ra sau tai muội. Xong việc bé bằng bàn tay ấy, hắn lại thở ra một hơi dài.
Cố Định đứng ở cửa lều, tay vén vạt bạt lên vừa vặn nhìn thấy cảnh trong. Ông không bước vào. Ông đứng đấy nửa canh giờ, chờ con trai nuôi tỉnh hẳn, chờ con gái út ngủ đủ giấc đầu tiên sau bốn đêm liền.
Nội tâm Cố Định thoáng buồn. Ông đi qua chiến trận hai mươi năm, chứng kiến đủ cảnh cha khóc con, con khóc cha, chồng vợ chia nhau bát cơm cuối cùng trước khi phá thành. Nhưng cảnh trước mặt hôm nay lại làm ông không dám bước tới. Con gái út tám tuổi của ông, thân xác bé chỉ bằng nửa cây thương, đã ngồi ba đêm bên giường một người con trai mười bảy tuổi để đút thuốc từng canh. Trên tay cô bé ấy còn vệt lưu huỳnh chưa rửa sạch, mùi khét khét lẫn với mùi trầm hương trong nến.
Cố Nghiệt ngẩng lên. Ánh mắt hắn gặp cha nuôi ngoài cửa. Hắn định gượng ngồi dậy chào, cha ra hiệu bằng bàn tay to, ý bảo cứ nằm. Ông kéo bạt lều lại, đi ra ngoài.
Quân y trưởng Tôn tiên sinh sau đó tới bắt mạch. Ông bắt hai lần, đặt tay xuống, mắt sáng lên.
“Cố công tử, mạch hồi tới bảy phần. Hôm nay dừng lưu huỳnh, chuyển qua thang bổ tỳ vị. Ba ngày nữa xuống giường được. Nửa tháng nữa về Biện Kinh được.”
Tôn tiên sinh nói xong, cúi đầu chào Tiểu Đường một cái rất chỉnh. Cả cái quân doanh này qua ba đêm đã đồn nhau về tiểu thư tám tuổi của Định Bắc hầu phủ đến đây cứu người bằng thuốc thân bà đem trong tay áo. Người ta không dám hỏi nàng học thuốc ở đâu. Người ta chỉ cúi đầu.
Tiểu Đường đến trưa mới tỉnh. Nàng dụi mắt, cái má bầu bĩnh còn hằn dấu nếp gấp của mép giường. Nàng nhìn quanh, thấy Cố Nghiệt đã ngồi tựa lưng vào gối, tay cầm một chén cháo trắng loãng đang húp từng chút một. Nàng ngơ ra một khắc, rồi bật cười khì.
“Tam ca ăn được rồi.”
“Ăn được.”
“Cha đâu ạ?”
“Ngoài lều. Đang bàn chuyện với tướng quân giữ trại.”
Tiểu Đường bò dậy khỏi ghế, chân bé đi lại loạng choạng vì tê. Nàng đứng lên rồi lại ngồi phịch xuống, tự cười tự mình. Nội tâm 25 tuổi nàng lầm bầm. Ngồi có ba đêm mà chân đã tê thế này, thân bé đúng là không chịu đọ được. Ta kiếp trước học thâu đêm mấy tuần liên tục còn xoay xoay được, giờ ngồi bốn canh giờ đã như bị đóng đinh. Cố Tiểu Đường à, ngươi phải học lại cách chăm cái thân bé này.
Cố Nghiệt nhìn nàng đứng lên rồi lại ngã. Khoé môi hắn nhích một chút. Không hẳn cười, nhưng cũng không hẳn không cười.
“Muội xuống giường cẩn thận.”
“Muội biết ạ.”
Nàng đi tới cạnh giường, kiễng chân đặt tay lên trán hắn. Da hắn hơi ấm, không nóng nữa. Nàng thở phào.
“Không sốt rồi.”
“Không sốt. Muội yên tâm.”
Tiểu Đường ngước lên nhìn hắn. Ánh mắt Cố Nghiệt hôm nay khác. Không còn cái sắc lạnh như lưỡi kim cắm trên lụa mọi khi. Có cái gì trong đấy dịu hơn, chậm hơn, như ánh nến đêm khuya vừa được ai đó vặn nhỏ bấc lại. Nội tâm nàng khẽ giật mình. Nhưng nàng chỉ cười, đưa cho hắn cái khăn nhỏ nàng lấy ra từ tay áo.
“Tam ca lau miệng đi. Cháo dây rồi.”
Hắn cầm khăn. Ngón tay hắn dài, xương xẩu, còn hơi run vì mấy ngày liệt giường. Ngón tay ấy chạm nhẹ vào đầu ngón tay bé của nàng, cả hai đều không thu tay lại ngay. Chỉ một chớp mắt sau, nàng buông khăn, quay đi, tự vén tóc mình sau tai.
“Muội ra ngoài gọi cha.”
Nàng đi ra cửa lều. Đến khi bạt lều rơi xuống sau lưng, nàng mới thấy tim mình đập một nhịp lạc. Nội tâm 25 tuổi nàng khịt mũi. Cố Tiểu Đường ơi Cố Tiểu Đường, ngươi tám tuổi. Ngươi tám tuổi. Ngươi đừng có làm cái vẻ mặt như thế. Cẩn thận cha nhìn thấy, cha sẽ nghi ngơi thêm một phần.
Ba tuần dưỡng bệnh trôi qua nhanh như một giấc trưa dài. Cố Nghiệt xuống giường được ngày thứ tư, đi lại được ngày thứ bảy, cầm kiếm luyện lại được ngày thứ mười hai. Cha trong ba tuần ấy không rời quân doanh nửa bước, sáng nào cũng đi kiểm ba lượt hộp cơm mang vào lều Cố Nghiệt, đêm nào cũng ra kiểm tra binh gác đông tây nam bắc.
Tiểu Đường trong ba tuần ấy cũng không rời cha nửa bước. Nàng ngồi trong lều thu xếp thuốc thang, dặn quân y trưởng cách hầm cháo bổ tỳ vị, dặn hai tên lính hầu cận Cố Nghiệt không được ăn chung hộp cơm với hắn, không được uống chung bình nước. Nàng nói bằng giọng bé, nhưng câu nào cũng gọn, câu nào cũng rõ. Cha đứng bên cạnh nghe, nhiều khi lặng thinh, nhiều khi khẽ gật đầu.
Có một tối, cha ngồi bên ngoài lều bên đống lửa, bên cạnh là Tôn tiên sinh. Tôn tiên sinh vuốt râu, nói rất khẽ với hầu gia.
“Hầu gia, tiểu thư nhà ta… học thuốc từ vị nào? Nhi thần già này hành y bốn mươi năm, chưa từng gặp đứa trẻ tám tuổi biết phối lưu huỳnh với than hoạt theo tỉ lệ này. Nhất là đoạn dặn chín canh giờ, không tăng không giảm. Đây không phải kiến thức đọc trong sách một hai lần là nhớ được. Đây là kiến thức có người dạy tay cầm tay.”
Cố Định đưa mắt nhìn ngọn lửa. Ông không đáp. Một lúc lâu ông mới thở ra.
“Tôn tiên sinh, chuyện này ông giữ trong bụng cho tôi. Tôi cũng không rõ. Tôi chỉ biết con bé của tôi là ông trời gửi cho tôi lần thứ hai. Kiếp này tôi không được hỏi nhiều.”
Tôn tiên sinh cúi đầu. Ông hiểu.
Ngày thứ hai mươi ba dưỡng bệnh, tướng quân giữ trại cho chuẩn bị hai xe ngựa. Một xe cho cha con Định Bắc hầu và Tiểu Đường, một xe cho Cố Nghiệt và hai lính hầu. Cha nhìn hai xe ngựa xong, đổi ý. Ông kêu tướng quân bỏ đi một xe.
“Đi chung một xe. Đường xa. Đường Đường không rời tam ca.”
Nàng nghe câu ấy, mắt sáng lên. Nàng chạy tới nắm vạt áo cha, rúc mặt vào. Cha vuốt tóc nàng, khoé môi cong lên, nhưng ánh mắt lại có chút xa xăm.
Sáng thứ hai mươi bốn, xe ngựa rời quân doanh. Trời còn chưa rõ mặt người. Sương sớm biên ải phủ trắng cả đám cỏ dại bên đường, gió lạnh cắn qua kẽ áo bông. Cố Nghiệt được đỡ lên xe trước, tựa lưng vào một chiếc gối bông cha đem theo. Tiểu Đường leo lên sau, ngồi bên cạnh hắn. Cha vào cuối, đóng cửa xe.
Xe lăn bánh. Bích Đào cưỡi ngựa đi theo phía sau.
Ngày đầu tiên trên đường, Tiểu Đường ngồi cạnh Cố Nghiệt, hai chân bé buông xuống chưa chạm sàn xe. Nàng đem theo một cuộn giấy vẽ, tay cầm bút chì than, ngồi vẽ cha ngồi đối diện. Cha thấy con vẽ mình, cười khà.
“Đường Đường vẽ cha đẹp quá. Cha già rồi mà vẽ vẫn còn phong độ.”
“Cha ơi, cha đẹp mà. Cha là hầu gia đẹp nhất Biện Kinh.”
“Muội biết mấy vị hầu gia khác đâu mà so.”
“Muội nhìn cha là biết. Cha vượt xa hết.”
Cả xe cười. Cố Nghiệt cũng khẽ cong khoé môi. Cha nhìn hắn, không nói.
Trưa dừng lại bên một khe suối cạnh đường. Quân lính dựng lều nhỏ đun nước. Tiểu Đường ngồi bên bờ suối rửa tay, thấy trong nước có bóng mình bé xíu, hai chỏm tóc buộc cao, gương mặt bầu bĩnh, mắt to như nai. Nàng nhìn thêm, thấy sau lưng mình có bóng Cố Nghiệt tựa vào cây liễu, tay chống hông, nhìn nàng rửa tay. Ánh mắt hắn trong bóng nước như một vệt mực đen thẳng.
Nàng quay lại. Cố Nghiệt lập tức nhìn đi chỗ khác.
Nội tâm 25 tuổi nàng cười khẽ. Đúng là trứng khôn hơn vịt. Hai đứa nhóc con ai cũng lén nhìn nhau như hai đứa ăn trộm bánh mà không đứa nào chịu nhận.
Chiều tối, hai ba con dừng chân ở một dịch quán ven đường. Cha lo Tiểu Đường bị lạnh, dặn Bích Đào đun ngay chén trà đường phèn. Nàng uống hết chén, mí mắt đã nặng.
Đêm đó nàng ngủ chung phòng với cha, Bích Đào nằm giường bên. Nội tâm nàng lầm nhầm trước khi ngủ. Đường Đường à, ngươi phải nhớ. Ba tuần vừa rồi ngươi lỡ để lộ ra khá nhiều. Trước mắt Tôn tiên sinh ngươi lộ chuyện phối thuốc. Trước mắt cha ngươi lộ chuyện biết cứu người bằng phương pháp cụ thể. Trước mắt Cố Nghiệt ngươi lộ chuyện… thân bé mà lòng không bé. Từ mai phải khép lại. Về hầu phủ, lại làm muội muội tám tuổi bình thường, biết đâu Tú Vân chưa xuất hiện, ngươi còn thời gian dỗ cả nhà tin ngươi vẫn là con bé nhõng nhẽo cũ.
Nàng ngủ với ý nghĩ ấy. Giấc ngủ không sâu.
Ngày thứ hai trên đường, mưa xuân nhẹ rơi từ giờ Thìn. Xe ngựa lăn qua đoạn đường ướt sũng, xóc mấy nhịp. Tiểu Đường ngồi chưa được nửa canh giờ đã đầu gật xuống. Cha thấy vậy, kéo nàng ngả vào đùi hắn.
“Con nằm đi. Đi hai ngày rồi mệt đến trắng cả môi kìa.”
Nàng ngoan ngoãn nằm xuống. Đầu đặt trên đùi Cố Nghiệt. Nàng nghĩ chỉ nằm một lúc rồi ngồi dậy. Nhưng vừa đặt đầu xuống, nghe tiếng bánh xe lăn nhịp nhàng, nghe tiếng mưa xuân rơi trên mái xe rào rào rất nhẹ, giấc ngủ đến ngay tức khắc, kéo nàng đi thẳng vào một cõi ấm áp không tên.
Trong xe chỉ còn cha ngồi đối diện, Cố Nghiệt bên cạnh, Tiểu Đường ngủ say trên đùi hắn.
Cố Nghiệt cúi đầu nhìn muội. Tóc muội xoã ra một bên, chảy tràn lên đùi hắn như một dòng nước đen nhỏ. Cái má bầu bĩnh dí sát vào ống áo bông của hắn, hơi thở nhẹ đều làm ống áo phập phồng. Hắn không dám cử động. Hắn nhớ mấy đêm ở biên ải, hắn mê man nhìn thấy muội gục bên giường mình, đầu muội cũng ngủ vẹo như bây giờ, chỉ khác là khi ấy có ánh nến trầm hương phủ lên tóc muội một lớp vàng ấm.
Cha đối diện im lặng nhìn hai đứa. Ông đã im như thế hơn một canh giờ. Đến khi mưa xuân nhỏ dần, chỉ còn lất phất rơi ngoài mái xe, cha mới lên tiếng. Giọng rất khẽ, chỉ đủ để Cố Nghiệt nghe, không đủ để đánh thức đứa bé đang ngủ.
“Nghiệt.”
“Cha.”
“Con nghe cha nói vài câu.”
“Vâng cha.”
Cha nhìn ra ngoài cửa xe, chỗ ánh sáng ban ngày lọt qua khe rèm lụa xám. Ông đưa tay vuốt bộ râu ngắn dưới cằm, một hồi mới nói.
“Con biết cha nhận con về hầu phủ ba năm trước là vì cha nợ Trịnh tướng công một mạng ở thành Ung Châu.”
“Vâng cha. Chuyện đó Nhi thần biết.”
“Cha nhận con không phải nhận nghĩa tử theo lệ. Cha ghi tên con vào gia phả Cố thị, cha đưa con ăn cùng bàn, ngủ cùng phủ. Trong bụng cha, con là con trai của cha. Con hiểu chưa?”
Cố Nghiệt cúi đầu. Một khắc rất lâu, hắn mới đáp.
“Nhi thần hiểu. Nhi thần biết ơn cha.”
“Cha không cần con biết ơn. Cha cần con nghe câu tiếp theo cho kỹ.”
Hắn ngẩng lên. Ánh mắt cha nhìn xuống đứa bé đang ngủ trên đùi hắn, rồi trở lại nhìn hắn, thẳng thắn.
“Đường Đường không phải muội ruột của con.”
Cố Nghiệt sững người. Cả cỗ xe như dừng lại nửa nhịp trong tai hắn, chỉ còn tiếng vó ngựa bên ngoài lộp cộp trên đất mềm.
Cha thấy hắn sững, không giục. Ông đợi.
“Cha, ý cha là…”
“Ý cha là con vào gia phả Cố thị theo tự tế, còn Đường Đường là con gái ruột của cha, do phu nhân đầu của cha sinh ra. Về danh nghĩa hai đứa là huynh muội. Về huyết thống, không có nửa giọt máu chung.”
Cố Nghiệt cúi đầu. Bàn tay hắn đặt bên chân, ngón tay khép hờ trên vạt áo. Hắn không nói gì.
“Cha kể chuyện này với con hôm nay không phải để đánh động con. Cha kể vì mấy đêm ở quân doanh cha nhìn thấy cách con nhìn Đường Đường lúc con bé đút thuốc cho con. Cha nhìn thấy cách con đặt tay trên đầu muội đêm thứ ba khi cứ nghĩ mọi người đã ngủ hết.”
Cố Nghiệt cúi đầu thấp hơn nữa. Tai hắn đỏ, không phải vì thẹn thùng, mà vì một thứ hắn chưa gọi được tên trong lòng đang bị cha gọi tên hộ.
Cha thở ra một hơi dài. Giọng ông chuyển từ nghiêm sang mềm.
“Nghiệt, cha không cấm. Đường Đường của cha, ai xứng ai không xứng, cha thấy được. Con trong ba năm ở phủ, cha nhìn con lớn từng ngày. Con thiếu niên lạnh lùng mà biết giữ mình, biết học binh pháp, biết đọc sách, biết coi trọng em nhỏ. Con hôm nay ngồi trên xe, thân vừa qua cửa tử, việc đầu tiên là chỉnh tóc cho một đứa bé tám tuổi ngủ vẹo. Chuyện ấy cha nhìn thấy hết. Cha không có gì để phàn nàn.”
Cố Nghiệt không dám ngẩng đầu.
“Nhưng cha có một điều kiện.”
“Cha nói. Nhi thần nghe.”
“Đường Đường tám tuổi. Con mười bảy tuổi. Con phải chờ. Chờ con bé lớn. Chờ con bé đủ mười lăm, đủ biết trong lòng nó có cái gì. Trước khi con bé đủ tuổi, con giữ đúng phận huynh. Cha không cho phép con lấn thêm một bước nào. Con nghe rõ chưa?”
“Rõ ạ.”
“Nghe rõ thì gật đầu cho cha thấy.”
Cố Nghiệt gật đầu một cái rất chậm, rất chắc.
Cha thấy hắn gật, khoé mắt hơi dịu. Ông vươn tay qua, đặt lên vai Cố Nghiệt, vỗ nhẹ ba cái.
“Nghiệt, cha nói với con câu này không phải với tư cách hầu gia, mà với tư cách cha. Trong nhà cha, Đường Đường là bảo bối. Cha nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa từ hôm con bé chào đời. Con muốn giữ chỗ trong lòng con bé, con phải làm được điều cha đã làm suốt tám năm. Không phải yêu con bé một trận mưa dông, mà thương con bé cả một đời sương ấm. Con hiểu cha nói không?”
“Nhi thần hiểu.”
“Đi. Ngủ chút đi. Còn ba ngày nữa mới về Biện Kinh.”
Cha ngả người ra sau, khép mắt lại. Xe ngựa lại chỉ còn tiếng vó ngựa lộp cộp bên ngoài, tiếng mưa xuân rơi rào rào trên mái. Trong xe, một người mới tỉnh sau cửa tử, một người vừa được cha gọi tên nỗi lòng chưa dám gọi, một người ngủ say trên đùi hắn không biết trời không biết đất.
Cố Nghiệt không ngủ. Hắn ngồi thẳng lưng, tay đặt hờ bên hông muội. Ánh mắt hắn nhìn xuống hai chỏm tóc buộc cao của muội, nhìn cái má bầu bĩnh còn dí sát vào ống áo hắn, nhìn ngón tay bé xíu nắm hờ vào vạt áo hắn trong giấc ngủ.
Nội tâm hắn lần đầu tiên trong mười bảy năm hoang mang.
Muội muội. Muội muội không phải muội muội. Muội là em gái theo danh nghĩa, không phải em gái theo máu. Ta đã nghĩ ta thương muội như một thiếu niên thương đứa em bé bỏng nhất trong nhà mình. Nhưng cha vừa nói xong, ta ngồi đây tay không dám cử động, ngực đập không đúng nhịp, ta biết ta đã dối chính mình bao lâu. Ta không thương muội chỉ như một huynh. Ta thương muội theo một thứ tình cảm khác, thứ tình cảm mà ta cũng chưa từng có kinh nghiệm gọi tên. Ta chỉ biết ba đêm ở biên ải khi muội gục bên giường ta, ta đã nghĩ, sau này ta phải đứng chắn giữa muội và tất cả cái gì có thể làm muội đau. Ta không nghĩ ý nghĩ ấy là ý nghĩ của huynh trai. Ý nghĩ ấy là ý nghĩ của một người muốn muội trong đời mình, tất cả những mùa xuân, tất cả những mùa lê nở.
Hắn cúi đầu xuống chút. Tay hắn khum lại rất nhẹ, che gió cho vành tai bé xíu của muội đang lộ ra ngoài chỏm tóc. Hắn không dám chạm da muội. Hắn chỉ che gió.
Xe lăn qua một khúc quanh, mưa xuân tạnh, ánh nắng nhợt nhạt lọt qua khe rèm chiếu một vệt vàng lên trán muội đang ngủ. Cố Nghiệt nhìn vệt nắng ấy rất lâu.
Ngày thứ ba, đường mòn xa dần rừng lê hoang phía bắc, chuyển vào vùng đồng bằng đầy ruộng lúa non. Ngày thứ tư, đi qua trấn Trịnh Châu, dừng lại đổi ngựa. Ngày thứ năm, ngày cuối, xe ngựa vào Biện Kinh vào giờ Thân.
Cổng Định Bắc hầu phủ mở rộng. Hầu phu nhân Tống thị đứng đợi ở bậc thềm, tay nắm vạt áo bông thu, mặt trắng hơn thường lệ. Cố Trẫm đại ca và Cố Nghê nhị ca đứng hai bên mẹ. Nghê đứng không yên, nhấp nhổm hết chân này chân kia.
Xe dừng. Bích Đào mở cửa xe. Cha bước xuống trước. Ông đưa tay đón Cố Nghiệt, đỡ hắn xuống. Hắn còn yếu, đi chậm. Cuối cùng cha vén rèm bồng Tiểu Đường trên tay ra. Nàng vừa tỉnh dậy được nửa canh giờ trước lúc vào cổng thành, mắt còn ngơ ngác, hai chỏm tóc bẹp xuống một bên.
Mẹ thấy, oà khóc. Bà chạy xuống bậc thềm ôm cả cha lẫn con.
“Đường Đường. Con nặng thêm chưa? Con có ăn được không? Trời ơi mắt thâm quá.”
“Mẹ, muội ăn được. Muội không sao. Muội có tam ca.”
Nàng ngoái lại chỉ tay về phía Cố Nghiệt. Hắn đứng cách đó ba bước, cúi đầu chào mẹ.
Mẹ nhìn hắn. Bà không nói gì lâu. Cuối cùng bà đưa tay ra, kéo hắn vào cùng cha con bà một cái ôm.
“Con về được là tốt. Về được là tốt. Từ nay không đi xa nữa. Mẹ không cho đi xa nữa.”
Cố Nghiệt lần đầu tiên trong ba năm sống ở hầu phủ được mẹ ôm thật sự. Không phải kiểu vỗ vai lịch sự. Là kiểu ôm của một người mẹ ôm con vừa từ cửa tử về. Hắn đứng im, tay không biết đặt đâu. Cha nhìn thấy, khẽ cười, đưa tay xoa lưng bà.
“Về nhà rồi. Vào phủ đã. Đứng cửa mãi kìa.”
Cả nhà lục tục vào phủ. Nghê chạy trước, kéo tay Tiểu Đường qua sân. Đại ca đi bên cha, hỏi han chuyện đường xa. Mẹ đi bên Cố Nghiệt, dặn hắn về phòng dưỡng thêm mười ngày, thuốc thang mẹ đã lo sẵn.
Cây lê 40 năm tuổi trước hầu phủ đang rụng những đóa hoa muộn cuối cùng của mùa xuân, cánh trắng rơi lãng đãng trên vai áo mọi người. Một cánh dính trên tóc Tiểu Đường, một cánh vướng vào vạt áo Cố Nghiệt. Cả sân trước hầu phủ như một tấm chăn bông trắng ai đó vừa giũ.
Tối hôm ấy, sau bữa cơm đoàn tụ nhẹ nhàng, Tiểu Đường tắm nước ấm rồi bị mẹ đắp chăn ngủ sớm. Nàng nằm trên giường bé của mình, ngửi thấy mùi thơm quen thuộc của chăn bông nhà mình, đèn dầu ấm trong phòng vẫn còn đun tí tách. Bích Đào ngồi bên cạnh, tay gấp áo bông cho nàng.
Nội tâm 25 tuổi nàng lầm nhầm trước khi rơi vào giấc ngủ. Cứu được rồi. Cứu được tam ca rồi. Sáu tháng tới không có ám sát nào nữa. Tú Vân còn ba năm nữa mới đến. Ta có ba năm để dạy thân bé này lại cho quen với cái đầu 25 tuổi. Ta có ba năm để làm muội muội trong nhà cưng chiều. Ta có ba năm để… nàng nghĩ tới ánh mắt Cố Nghiệt hôm nay lúc bước xuống xe, hắn nhìn nàng một lượt trước khi cúi chào mẹ. Ánh mắt ấy nàng đọc được. Ta biết ta phải làm gì với ánh mắt ấy. Ta biết. Nhưng chưa phải bây giờ. Bây giờ ta ngủ. Ngủ đã.
Cùng đêm ấy, ở gian nhà bên phía đông hầu phủ, Cố Nghiệt ngồi trong phòng mình, tay cầm một chén trà đường phèn mẹ vừa sai người bưng đến. Hắn không uống. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, chỗ cây lê 40 năm tuổi đang rụng những đoá hoa muộn dưới trăng non.
Trong đầu hắn, câu của cha trong xe ngựa hôm ấy vẫn còn.
Đường Đường không phải muội ruột của con.
Con phải chờ. Chờ con bé lớn.
Hắn khép mắt lại. Trong lòng hắn, một thứ tình cảm chưa gọi tên bảy năm nay lần đầu tiên được đặt cho một cái tên. Không phải huynh muội. Là một cái gì lớn hơn, chậm hơn, dài hơn. Là cái tình cảm mà cha ông nói phải nuôi bằng sương ấm suốt cả đời, không phải bằng một cơn mưa dông.
Hắn mở mắt. Ánh mắt hắn khi ấy đã khác với ánh mắt hắn cách đây một tháng, khi hắn còn là “huynh nuôi lạnh nhạt” trong mắt nhị ca.
Ngoài cửa sổ, một cánh hoa lê rơi khẽ trên bậu cửa, lãng đãng như một dấu hiệu ai đó viết bằng bút trắng lên nền đêm.
Cố Nghiệt cầm cánh hoa lê ấy lên. Hắn giữ trong lòng tay rất lâu.