Hoài Cổ Truyện

Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ

Chương 14: Ba Đêm Không Ngủ

Đêm đầu tiên trong lều biên ải, ngọn nến trầm hương Cố Tiểu Đường thắp từ chiều đã cháy quá nửa cây. Ánh nến lay lay hắt bóng nàng lên vách lều bằng vải bố dày, cái bóng bé xíu như bóng con mèo con nàng vẫn nuôi ngoài bếp hầu phủ. Trầm hương từ tuỷ nến toả ra mùi ấm áp, mùi thẳng thớm, thứ mùi lấn được cả mùi ẩm mốc của quân doanh và mùi thuốc thang đắng nghét đang bốc lên từ cái nồi sành đặt trên bếp than nhỏ ở góc lều.

Cố Nghiệt nằm trên chiếc giường xếp bằng gỗ tùng, đắp một tấm chăn dạ mỏng của quân doanh. Da hắn xanh xám, không phải sắc xám của người khoẻ đang ngủ, mà là thứ xám lạnh của kim loại rỉ. Môi hắn khô, hơi nứt, có mấy vệt máu đọng. Ngực hắn phập phồng theo nhịp hơi thở nông, mỗi hơi hít vào là một tiếng rít nhẹ trong cổ, mỗi hơi thở ra là một tiếng thở kéo dài như sợi tơ đang mảnh ra.

Tiểu Đường ngồi trên chiếc ghế đẩu con kê sát mép giường. Chân nàng chưa chạm đất, hai bàn chân bé đi hài vải xanh nhạt lơ lửng, đung đưa khe khẽ. Trong lòng nàng đặt một cái chén sành nhỏ, bên trong là hỗn hợp lưu huỳnh, than hoạt, và đường phèn hoà nước ấm nàng vừa pha xong. Chén nước nâu đục, mùi hơi tanh, hơi khét, hơi ngọt lẫn lộn. Nội tâm nàng thầm nghĩ. Đúng là thứ mùi không ai chịu uống nếu tỉnh táo. May Cố Nghiệt hôn mê, không cần dỗ.

Ngoài lều, tiếng cha vẫn còn vang. Cha đang tra hỏi quản doanh và tổng quản y. Cha muốn biết ai bưng cơm cho tam ca hôm hắn trúng độc, cha muốn biết bữa cơm ấy có ai nếm trước, cha muốn biết binh doanh này ba tháng qua có tin tình báo nào bất thường không. Tiếng cha to, tiếng thở dài trong cha còn to hơn.

Tiểu Đường lấy chiếc muỗng gỗ nhỏ Bích Đào chuẩn bị sẵn, khẽ nghiêng chén, đưa muỗng lên môi Cố Nghiệt. Hắn đang hôn mê, phản xạ nuốt còn, chỉ nuốt được từng ngụm bé. Nàng nghiêng đầu hắn hơi lên, muỗng đưa vào giữa hai môi khô, chờ, khi thấy cổ hắn động một cái nhẹ tức là đã trôi xuống, mới đưa muỗng tiếp theo. Chín muỗng cho một chén. Một canh giờ một chén. Chín canh giờ liên tục.

Nàng đếm trong lòng. Muỗng thứ nhất trôi. Muỗng thứ hai trôi. Muỗng thứ ba dừng, Cố Nghiệt sặc nhẹ, ho khan hai tiếng. Nàng vội đặt chén xuống, đỡ hắn ngồi hơi lên, vỗ vỗ lưng hắn qua lớp chăn. Vai hắn mỏng, xương lồi ra rõ dưới tay bé của nàng. Nội tâm nàng chợt nghẹn. Kiếp trước ta đọc chương này, tác giả chỉ tả tam ca “thoi thóp mười bốn ngày rồi mất”. Năm chữ ấy có nghĩa là mười bốn đêm như đêm nay, mà không có một ai nghiêng chén muỗng cho hắn.

Cha mở cửa lều bước vào. Ông cởi áo choàng lông lạc đà đen, khoác lên vai con gái út. Áo dày, phủ tới tận đầu gối bé xíu của nàng.

“Đường Đường, con ăn cháo đi. Bích Đào nấu xong rồi.”

“Muội chưa đói cha.”

“Không được. Không ăn không có sức. Không có sức thì không cho tam ca uống thuốc được. Ăn.”

Cha đưa cho nàng một cái bát gỗ, bên trong là cháo trắng loãng có mấy sợi ruốc heo. Nàng nhận, đặt lên đùi, cầm muỗng ăn. Cháo nóng, ruốc mặn, hai thứ chạm vào cuống họng làm nàng cay mắt. Nàng không rõ vì nóng hay vì tủi. Cha ngồi xuống ghế đẩu bên kia giường, nhìn Cố Nghiệt.

“Nó thở nhẹ hơn hồi chiều rồi.”

“Vâng cha. Chén này là chén thứ ba. Đến sáng còn sáu chén nữa.”

“Chín chén liên tục con chịu được không?”

“Chịu được.”

Cha nhìn nàng. Ông không nói. Ánh mắt ông lâu, sâu, có gì đó nàng đọc không hết. Nàng cúi xuống ăn cháo tiếp. Trong lòng nàng thầm biết. Cha đang nhìn nàng như nhìn một người lớn, không phải một đứa bé tám tuổi. Từ khoảnh khắc trên đường đến quân doanh, khi nàng liếc Cố Nghiệt một cái đã biết ngay là ngộ độc thạch tín và nói ra chỉ số da xanh, mống mắt hẹp, mạch chậm, cha đã bắt đầu nhìn nàng khác. Nàng biết cha sẽ hỏi. Chỉ chưa hỏi hôm nay.

Canh giờ tiếp theo, nàng lại pha chén thứ tư. Lưu huỳnh nàng đo bằng đầu muỗng nhỏ, than hoạt đo bằng ba đầu muỗng, đường phèn nàng bỏ thêm một viên cho đỡ tanh. Bích Đào giúp nàng đun nước. Bàn tay nha hoàn mười lăm tuổi ấy run run, không phải vì lạnh, mà vì sợ. Bích Đào chưa bao giờ thấy tiểu thư mình như đêm nay. Tiểu Đường thấy Bích Đào run, khẽ nắm tay nàng.

“Bích Đào tỷ, không sao. Muội biết muội đang làm gì.”

“Muội… tiểu thư… người có mệt không?”

“Mệt. Nhưng không sao. Tỷ ngủ đi. Sáng mai muội cần tỷ giặt khăn.”

Bích Đào lắc đầu, không dám ngủ. Nàng cuộn mình trong góc lều, mắt vẫn mở. Tiểu Đường không ép. Nàng biết Bích Đào đêm nay cũng khó chợp mắt như mình.

Chén thứ tư đưa xong. Chén thứ năm, thứ sáu, thứ bảy. Ngoài lều gió biên ải rít lên từng cơn, thổi tạt vào vải bố làm lều rung nhẹ. Ngọn nến trầm hương nàng thay cây thứ hai. Mùi trầm vẫn đầy trong không gian, cân bằng lại mùi thuốc và mùi ẩm mốc.

Đến canh tư đêm ấy, chân nàng đã tê. Lưng nàng đau. Mắt nàng nặng như hai cái viên gạch. Nhưng nàng vẫn đếm. Muỗng thứ nhất trôi. Muỗng thứ hai trôi. Muỗng thứ ba trôi. Nội tâm hai mươi lăm tuổi nàng lảm nhảm với chính mình để giữ tỉnh. Cố Tiểu Đường, ngươi không có quyền ngủ. Ngươi ngủ một canh giờ, hắn hụt một chén. Hụt một chén, có thể là hụt nốt mạch cuối cùng. Ngươi ngủ một canh giờ, năm chữ kiếp trước của tác giả sẽ thành hiện thực. Không được.

Chén thứ chín đưa xong đúng lúc mặt trời hé lên khỏi rặng núi phía đông. Ánh nắng đầu tiên xuyên qua khe cửa lều, chấm lên tay Tiểu Đường một vệt vàng nhạt. Nàng nhìn xuống chén sành đã cạn, thở ra. Mặt Cố Nghiệt vẫn xám, nhưng môi hắn đã bớt nứt. Mạch cổ hắn đập đều hơn. Nội tâm nàng khẽ mừng. Chín chén, xong đợt một.

Bích Đào chạy vào mang bát cháo mới. Cha vẫn ngồi bên giường tam ca, mắt đỏ. Ông không ngủ.

“Đường Đường, con ngủ đi. Một canh.”

“Muội không ngủ. Còn chín chén chiều nay nữa. Đợt hai.”

“Đợt hai?”

“Ngộ độc thạch tín phải giải hai đợt cách nhau bốn canh giờ. Đợt hai bắt đầu từ giờ Ngọ. Đến canh ba đêm mới xong. Sau đó đợt ba từ sáng mai. Ba đợt cách sáu canh giờ, mới bảo đảm hết độc trong máu.”

Cha nhìn nàng. Lần này ánh mắt ông không sâu nữa. Ông đứng dậy, kéo con gái út vào lòng, ôm chặt. Không nói.

Tiểu Đường tựa đầu vào ngực áo giáp của cha, ngửi thấy mùi mồ hôi lính, mùi sương biên ải, mùi da lạc đà mới. Nội tâm nàng thầm nghĩ. Cha ơi, muội xin lỗi. Muội lộ nhiều quá. Sau này muội sẽ đóng lại. Bây giờ muội chỉ xin cha một đêm nữa, cha đừng hỏi.

Cha không hỏi. Ông chỉ ôm nàng đến khi Bích Đào bưng cháo tới.

Đêm thứ hai, ngọn nến trầm hương lại cháy đến khuya. Cố Nghiệt đã bớt xám hơn. Mạch hắn đập đều hơn nửa nhịp. Nhưng người vẫn chưa tỉnh. Ba lần trong đêm, hắn mê sảng, hắn nói mấy câu không rõ. Có câu là “mẹ”, có câu là “đừng đi”, có câu là “muội”. Tiểu Đường ngồi bên, mỗi lần nghe hắn nói “muội” thì tim nàng lệch một nhịp.

Đến canh hai, hắn co giật một cái nhẹ. Nàng vội đè vai hắn xuống, tay bé xíu áp lên ngực áo lụa thô của hắn. Hắn không giật tiếp, chỉ thở khò khè. Nàng gọi Bích Đào lấy khăn lau mồ hôi trán hắn. Mồ hôi hắn đầm đìa, không phải mồ hôi nóng, mà là mồ hôi lạnh. Nàng biết đây là dấu hiệu cơ thể đang tống độc ra qua da. Là dấu hiệu tốt.

Nàng chấm khăn lau, tay chạm nhẹ vào tóc hắn. Tóc hắn dài, đen, thường ngày buộc gọn sau lưng, giờ xoã ra trên gối. Ướt. Rối. Nội tâm nàng chợt nghẹn cười. Tam ca ơi tam ca, huynh mà thấy huynh bây giờ, đầu bù tóc rối như con mèo hoang mưa đêm, huynh chắc không nhận ra chính mình.

Cha đứng ngoài lều, quay lưng vào trong. Ông không muốn con gái út thấy ông đang khóc. Tiểu Đường biết. Nàng không quay đầu. Nàng chỉ chấm khăn ướt trán Cố Nghiệt một lần nữa.

Canh ba, tổng quản y quân doanh vào lều. Ông ta người trung niên, mặc áo lam của quân y, tay xách hộp thuốc. Ông cúi chào cha ngoài cửa, rồi tiến vào bên giường Cố Nghiệt.

“Bẩm hầu gia, mạch Trịnh công tử đã đều hơn. Y thư ghi trong sách của Đỗ y sư không có phương giải arsen bằng lưu huỳnh với than hoạt như tiểu tiểu thư đây làm. Hạ quan xin phép hỏi tiểu tiểu thư học từ đâu?”

Ông hỏi bằng giọng tôn kính, nhưng bên trong có nghi. Tiểu Đường ngước lên nhìn. Ông ta là người đã cả tuần bó tay với Cố Nghiệt, giờ thấy con bé tám tuổi cứu được, không nghi mới lạ. Nàng khẽ nhìn cha ngoài cửa. Cha quay đầu vào. Ánh mắt cha nói: con cứ trả lời theo cách con muốn.

“Bẩm quan y đại nhân. Muội học lỏm từ sách y của Tống thái y. Sách trong tủ mẹ muội. Muội đọc năm ngoái. Không nhớ hết, chỉ nhớ mấy chương giải độc.”

“Tống thái y? Là Tống thái y trước đây hầu ngự tiền vua tiên đế?”

“Muội không biết. Muội chỉ biết đó là sách mẹ giữ.”

Tổng quản y cúi đầu, không hỏi tiếp. Cha ngoài cửa gật với ông ta, ông ta chào lui. Ra cửa lều rồi ông ta vẫn ngoái lại nhìn Tiểu Đường một cái. Ánh mắt còn nghi. Nội tâm nàng thầm cười. Đại nhân, ngài nghi thế nào cũng được. Chỉ cần ngài không ngăn muội cho tam ca uống thuốc là được.

Đêm thứ hai chín chén xong. Đến giờ Sửu, Tiểu Đường bắt đầu thấy đầu quay. Nàng nhắm mắt lại một giây, mở ra, thấy trần lều đang trôi trước mắt. Nàng vịn cạnh giường, đứng dậy, nhấp một ngụm nước lạnh Bích Đào đưa. Nội tâm nàng gằn giọng với chính mình. Đường Đường, ngươi mà ngã bây giờ thì ai đưa chén thứ chín cho tam ca. Không được ngã.

Nàng không ngã. Nàng chỉ ngồi xuống, tựa lưng vào chân giường tam ca, đợi Bích Đào pha chén cuối.

Đêm thứ ba, đến canh giờ đầu, Cố Nghiệt đã bớt sốt. Da hắn hồng lên một chút. Môi hắn không còn nứt. Hơi thở hắn dài hơn, đều hơn. Tiểu Đường sờ trán hắn, thấy ấm, không nóng. Nàng thở phào. Ba đợt giải độc xong. Chỉ còn đợi hắn tỉnh.

Nàng ngồi trên ghế đẩu, hai tay đặt lên mép giường, đầu tựa vào cạnh cánh tay Cố Nghiệt qua lớp chăn. Mắt nàng nặng lắm rồi. Ba đêm mất ăn mất ngủ, thân xác tám tuổi không chịu nổi thêm nữa. Nội tâm hai mươi lăm tuổi nàng còn tỉnh, còn đếm mạch của tam ca qua lớp chăn, còn nhẩm trong lòng: bảy mươi hai, bảy mươi ba, bảy mươi hai, bình thường, đều, được rồi.

Ngọn nến trầm hương cháy đến cây thứ sáu. Ánh nến vàng ấm hắt lên má bầu bĩnh của nàng, đã hõm xuống một chút vì thiếu ngủ. Tóc nàng buộc hai chỏm cao từ hôm rời hầu phủ, bây giờ đã bung một chỏm, xoã xuống một bên má.

Nửa canh giờ sau, có tiếng thở khác thường từ trên giường. Nàng ngẩng phắt lên.

Cố Nghiệt vừa mở mắt.

Mắt hắn còn mờ, con ngươi còn giãn chưa co lại được cho ánh nến. Hắn nhìn trần lều một lúc lâu, rồi cụp mi. Nàng đứng dậy, cúi xuống gần hắn.

“Tam ca.”

Hắn nghiêng đầu, tìm nguồn tiếng. Ánh mắt hắn dừng ở khuôn mặt nhỏ đang cúi xuống trên hắn. Con ngươi hắn từ từ co lại, thấy rõ hơn. Hắn thấy má bầu bĩnh, thấy hai chỏm tóc rối, thấy vệt thâm dưới mắt. Thấy đôi mắt to như nai của một đứa bé tám tuổi đang nhìn xuống hắn không chớp.

Môi hắn động. Hắn nói được nửa câu, rất khẽ.

“Muội… sao đến đây được?”

Tiếng hắn khàn. Cổ hắn khô. Tiểu Đường vội cầm chén nước ấm, nghiêng đầu hắn, đưa muỗng lên môi. Hắn nuốt một ngụm, rồi ngụm nữa. Cổ hắn dịu hơn.

“Tam ca đừng nói. Uống nước đi.”

Hắn không nghe. Hắn thở ra, giọng vẫn khàn nhưng rõ hơn.

“Đường Đường.”

Nàng gật đầu. Nước mắt lăn xuống một giọt, rơi trên lưng bàn tay hắn đang duỗi bên ngoài chăn. Hắn thấy, môi khẽ co lại một cái, có thể là cười, có thể chỉ là mấp máy. Nàng lau nước mắt, cười gượng.

“Muội… muội đến với cha. Cha đưa muội đi. Tam ca ngủ ba ngày rồi. Bây giờ tỉnh rồi. Không sao rồi.”

Hắn nhắm mắt một cái, rồi mở ra. Nhìn nàng lâu.

“Chén thuốc là muội pha?”

“Vâng.”

“Vị lạ.”

“Muội biết. Đắng lắm. Tam ca thông cảm. Ngoài Biện Kinh không mua được đường phèn xịn.”

Hắn thở nhẹ. Có tiếng cười thoáng qua. Rất nhỏ. Nếu không phải nàng ngồi sát bên, không nghe được. Nội tâm nàng khẽ nghẹn. Cố Nghiệt cười. Cố Nghiệt vừa hồi tỉnh ở cửa tử đã cười một cái với muội muội mình. Kiếp trước tác giả không viết chi tiết này. Kiếp trước Cố Nghiệt chết trên chiếc giường xếp này với cái miệng chưa từng cười.

Cha nghe tiếng động, vén cửa lều bước vào. Ông thấy Cố Nghiệt đã mở mắt, chân đứng khựng lại một giây. Rồi ông tiến tới, quỳ gối bên giường, tay to nắm lấy tay tam ca.

“Trịnh Cố Nghiệt.”

“Cha.”

“Sống rồi thì phải sống cho đàng hoàng nghe.”

“Vâng.”

Cha không nói tiếp. Ông cúi đầu, giấu mặt vào cánh tay áp lên mép giường. Vai ông rung. Tiểu Đường đứng bên, im. Nàng không muốn ai thấy cha khóc. Nàng lùi một bước, kéo Bích Đào ra khỏi lều, đóng cửa lều lại phía sau. Trong lều chỉ còn cha và tam ca.

Ra ngoài, gió biên ải mát rượi tạt vào mặt nàng. Nàng đứng dưới lá cờ đỏ của quân doanh, nhìn lên bầu trời đêm biên ải, sao thưa mà sáng. Nàng thở hơi dài đầu tiên trong ba đêm. Thân xác tám tuổi run một cái. Nàng ngồi thụp xuống, tựa lưng vào cột lều. Bích Đào vội đỡ.

“Tiểu thư!”

“Không sao… tỷ. Muội chỉ… hơi mỏi.”

Nội tâm hai mươi lăm tuổi nàng tự chê chính mình. Trứng khôn hơn vịt à, ba đêm liên tục ngồi ngoẻo bên giường mà bây giờ mới thấy mỏi. Thân tám tuổi này là cái bình pha lê, biết trước sẽ vỡ lại còn cố ép.

Bích Đào bồng nàng vào lều bên cạnh. Đặt nàng lên chiếc giường xếp nhỏ. Đắp chăn dạ mỏng. Nàng nằm xuống, mắt định nhắm, thì nghe ngoài cửa lều có tiếng cha.

“Đường Đường.”

Nàng mở mắt. Cha đứng ở cửa, tay còn hơi run.

“Cha.”

“Con vào ngồi với tam ca một chút. Nó muốn thấy con.”

Nàng gật, ngồi dậy. Bích Đào định đỡ, nàng khoát tay. Nàng đi bằng đôi chân bé, chậm hơn thường lệ, nhưng thẳng. Vào lều tam ca, nàng thấy cha đã bước ra để cha con nói riêng.

Cố Nghiệt đã ngồi tựa lưng vào gối cao. Mắt hắn vẫn mở, nhìn nàng bước vào. Nàng đến bên ghế đẩu quen thuộc, ngồi xuống, hai bàn tay bé đặt lên đầu gối.

“Tam ca gọi muội?”

“Ừ.”

Hắn im một lát, rồi đưa tay ra khỏi chăn. Bàn tay hắn còn xanh xám, các đầu ngón hơi run, nhưng đưa thẳng đến trước mặt nàng. Nàng không hiểu, ngơ ngác nhìn.

“Ngủ đây.”

“Tam ca?”

“Ngủ đây. Cạnh ta.”

Nàng chớp mắt. Nội tâm hai mươi lăm tuổi nàng chững lại. Cố Nghiệt Cố Nghiệt, huynh vừa tỉnh, cổ khàn, người còn xanh xám, mà câu đầu tiên bảo muội muội tám tuổi ngồi ngủ bên giường huynh à. Kiếp trước tác giả không viết câu này. Kiếp này nàng không biết đáp thế nào.

Hắn thấy nàng ngơ ngác, khẽ khàn giọng thêm.

“Ba đêm rồi. Muội không ngủ. Ta biết. Ngủ đây. Cha cho phép.”

Nàng cúi đầu. Được rồi. Nếu tam ca đã bảo, và cha đã cho phép, thì nàng ngủ. Nàng chỉ ngồi trên ghế đẩu, hai tay đặt trên mép giường như đêm nào, đầu ngã xuống, tựa lên cạnh cánh tay hắn qua lớp chăn. Trong một giây, nội tâm nàng còn chống chọi. Chớ ngủ, còn phải theo dõi mạch tam ca. Nhưng thân xác tám tuổi không đợi chủ ý. Mắt nàng nhắm. Ngủ.

Cố Nghiệt nhìn xuống. Hắn thấy hai chỏm tóc rối tung, một chỏm bung ra xoã bên má nàng. Thấy vệt thâm dưới mắt hắn tưởng chỉ có ở người lớn. Thấy hai bàn tay bé xíu vẫn đặt trên mép giường, ngón tay còn dính chút bột than đen. Thấy hơi thở nàng đều xuống, mềm.

Hắn đưa bàn tay còn xanh xám ra, chạm rất nhẹ lên mái tóc nàng. Không vuốt. Chỉ chạm. Như sợ chạm mạnh sẽ đánh thức đứa bé đã ba đêm không ngủ vì mình.

Nội tâm hắn khẽ động. Muội không phải trẻ con thường. Muội biết bệnh của ta. Muội biết cách giải. Muội biết cả liều lượng. Một đứa bé tám tuổi không thể biết. Muội… là ai.

Nhưng hắn không hỏi. Không phải vì hắn không muốn biết. Vì hắn thấy nàng đang ngủ. Vì hắn thấy tay nàng còn dính bột than. Vì hắn thấy má bầu bĩnh đã hõm xuống hơn hôm chia tay ngoài cổng hầu phủ nửa năm trước. Hắn không muốn đánh thức nàng bằng một câu hỏi. Hắn để câu hỏi ấy nằm trong lòng, đợi.

Tay hắn giữ trên mái tóc nàng đến sáng. Không cử động. Không rời.

Ngọn nến trầm hương cháy đến cây thứ bảy, sáng dần. Ngoài lều, gió biên ải đã ngừng. Trên rặng núi phía đông, mặt trời bắt đầu hé lên. Ánh nắng đầu tiên chiếu qua khe cửa lều, chạm nhẹ lên vai áo Cố Nghiệt và mái tóc rối của con bé tám tuổi đang ngủ tựa bên giường hắn.

Cha vào lều lần cuối lúc trời rạng. Ông thấy cảnh ấy, khựng lại một giây. Rồi ông ngồi xuống ghế đẩu bên kia giường, im lặng, đợi ánh nắng lan lên tới đầu ngón chân con gái mình.

Nội tâm ông rất khẽ. Đường Đường của cha, con đúng là không phải đứa trẻ tám tuổi bình thường. Cha thấy từ lâu rồi. Nhưng cha không hỏi. Cha đợi con lớn hơn một chút, đợi con tự nói. Bây giờ thấy tay tam ca đặt trên tóc con, cha không lo nữa. Cha đã nâng con như nâng trứng, hứng như hứng hoa từ ngày con còn nằm nôi. Con của cha, dù con là ai, cha vẫn nuôi con lớn. Cha vẫn thương con. Con cứ ngủ.