Hoài Cổ Truyện

Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ

Chương 20: Sinh Nhật 12 Tuổi

Buổi sáng ngày sinh nhật, muội tỉnh dậy trước tiếng chuông sớm của tháp canh phủ chừng nửa canh giờ. Trong phòng, chăn bông còn giữ nguyên cái mùi bồ kết hoa nhài mà Bích Đào tỷ đã ướp cẩn thận từ tuần trước, không nhạt đi một chút nào. Ngoài cửa sổ, cây lê bốn mươi tuổi trước hiên đã bước qua đợt hoa muộn, chỉ còn vài đoá lẻ đậu trên đầu cành, khẽ rung theo cơn gió sớm mùa xuân Biện Kinh. Muội hai mươi lăm tuổi kiếp trước cứ ngỡ mình đã đủ chán cảnh “tỉnh dậy nhìn trần nhà”, vậy mà lần này, muội nằm im nhìn tấm màn gấm hồng nhạt buông xuống trên đầu, thở ra một hơi thật chậm, thấy trong lồng ngực có một chút gì mềm đến kỳ lạ.

Muội mười hai tuổi. Tính theo âm lịch Đại Cẩn, hôm nay là ngày muội vượt được mốc “trẻ con” đầu tiên. Nàng Cố Tiểu Đường trong tiểu thuyết Phượng Hoàng Đài năm xưa, tính đến chương ba mươi, cũng vừa mười hai tuổi rưỡi. Nghĩa là, nếu theo mạch cũ, muội chỉ còn nửa năm nữa. Nghĩa là, nếu không phải muội đã sống từng ngày như buộc chỉ tay áo, đến hôm nay muội đã bắt đầu đếm ngược.

Nhưng bây giờ muội không đếm ngược. Bây giờ muội đếm xuôi.

Bích Đào đẩy cửa vào, tay ôm một chồng áo lụa xếp gọn, khuôn mặt tươi như hoa lê buổi sớm.

“Tiểu thư, phu nhân dặn hôm nay tiểu thư dậy sớm chút. Sáng nay phu nhân đích thân trang điểm cho tiểu thư. Áo mới của chị cả nữ hồng thợ trong phường Cẩm may xong từ chiều qua, phu nhân gấp gáp bảo mang về ngay đêm.”

“Áo gì thế Bích Đào tỷ?”

“Áo hoa lê.” Bích Đào bật cười, đặt chồng áo lên ghế cạnh gương đồng. “Vải lụa Tô Châu màu ngà, mẹ tự tay vẽ mẫu hoa lê tinh chưng viền cổ và ống tay. Phu nhân đã ngồi ba đêm ở phòng may cùng thợ.”

Muội bò ra khỏi chăn, chân đặt xuống sàn gạch còn hơi lạnh. Ba đêm ngồi bên thợ may. Trong lồng ngực muội có cái gì rung khẽ. Mẹ chưa bao giờ nói ra, nhưng từ ngày muội xuyên tới hầu phủ này, mẹ đã âm thầm đền bù cho muội cái phần “mẹ” mà nguyên chủ Cố Tiểu Đường bị thiếu suốt hai năm đầu đời. Muội ba tuổi, mẹ dạy muội xỏ giày. Muội sáu tuổi, mẹ dạy muội viết chữ nhân. Muội mười tuổi, mẹ dạy muội cầm đũa cho đúng khoảng cách bốn ngón. Đến muội mười hai tuổi, mẹ ngồi ba đêm với thợ may Tô Châu để có một chiếc áo hoa lê. Muội hai mươi lăm tuổi kiếp trước nhìn cái danh sách ấy, nghe trong tai như tiếng đường phèn rơi vào bát chè nóng.

“Bích Đào tỷ ơi.” Muội gọi khẽ. “Muội cảm ơn mẹ.”

“Tiểu thư xuống đại sảnh đi cảm ơn phu nhân là được. Kìa, đứng lên nào, để em vấn tóc trước cho tiểu thư đã.”


Đại sảnh buổi sớm ngập sương và hương trầm nhẹ. Mẹ đã ngồi sẵn bên án gỗ tử đàn, trước mặt là hai chiếc gương đồng kê cạnh nhau, một chiếc lớn để soi mặt, một chiếc nhỏ để soi tóc phía sau. Bên án bày một loạt hộp gỗ khảm trai nho nhỏ, trong đó có phấn tuyết, có nước hoa hồng, có bột phấn chì mỏng, và cuối cùng là một chiếc hộp son đỏ mới, chưa ai mở nắp. Cha đứng dựa cột phía sau, khoác chiếc áo bào tím than, tay chắp sau lưng. Ông nhìn muội bước vào, im lặng không nói câu nào, chỉ khẽ gật đầu.

“Đường Đường tới rồi.” Mẹ đứng dậy, đưa tay ra. “Ngồi vào đây con.”

Muội ngồi lên chiếc đôn gỗ trước gương. Trong gương đồng phản chiếu, một cô nương mười hai tuổi tóc đen mượt buộc hai lọn cao, khuôn mặt còn giữ chút bầu bĩnh của trẻ nhỏ, nhưng dáng cằm đã bắt đầu thon lại. Muội hai mươi lăm tuổi kiếp trước sững một giây. Trong đầu ta vẫn giữ hình ảnh cái xác nhỏ xíu ngày đầu xuyên tới, tay bằng chuối tiêu, chân bằng củ cải. Bây giờ, xác này đã dài ra được nửa cánh tay của cha rồi. Ta đã lớn.

Mẹ đứng phía sau, đầu tiên chấm phấn tuyết lên má muội, tay nhẹ như phủi bụi trên cánh hoa. Rồi mẹ chấm một chút nước hoa hồng vào khoé thái dương. Rồi bột phấn chì mỏng tô vòng quanh khoé mắt. Đến chỗ son môi, mẹ ngừng lại. Cha bên cột cũng ngước lên. Bích Đào đứng cạnh nín thở. Muội nhìn trong gương thấy khoé môi mẹ hơi rung.

“Đường Đường. Đây là son đầu tiên của con.”

Mẹ mở chiếc hộp gỗ khảm trai. Bên trong nằm gọn ghẽ một lọ son sứ nhỏ, nắp đậy bằng gỗ đỏ khắc chữ “phúc”. Mẹ mở nắp, mùi nhung nhẹ toả ra, thoang thoảng đường phèn và một chút cánh hoa đại dương ép khô, ngọt mà không gắt. Sắc son bên trong không phải đỏ rực của tân nương, cũng không phải hồng nhạt của tiểu nữ hài, mà là một cái đỏ nhung ấm áp, giống màu hoa lựu sau cơn mưa xuân, đủ chín nhưng còn giữ chút mềm.

Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung — tôn da, giữ màu lâu

Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung — tôn da, giữ màu lâu

139.000đ

Xem chi tiết →

“Mẹ mua từ tiệm Vương Thị bên phường Cẩm. Tiệm của Vương phu nhân, cả Biện Kinh chỉ có bà ấy chưng son theo lối cổ, giã cánh hoa đại dương với dầu hạnh nhân, ủ ba tuần, chấm lên môi trẻ con là ăn được, không hại. Mẹ đã hỏi kỹ.”

“Mẹ…” Muội gọi khẽ, không biết nói tiếp.

Mẹ cầm cây bút son nhỏ bằng lông thỏ, chấm nhẹ vào lọ, rồi cúi xuống, đưa tay đỡ cằm muội. Đầu bút son chạm vào giữa môi dưới muội, chấm một điểm. Rồi chấm điểm thứ hai bên khoé môi trái. Rồi kéo nhẹ. Cả đường tô son mẹ đi chậm rãi, cẩn thận đến mức không dám thở mạnh, sợ tay run làm lệch. Muội ngồi im như một pho tượng nhỏ, nội tâm hai mươi lăm tuổi lần đầu tiên trong đời để một người khác chấm son cho mình. Kiếp trước ta tự mua son trong siêu thị, tự tô trước cái gương phòng tắm hai mét vuông, tô xong rồi đi làm. Không ai chấm son cho ta cả. Bây giờ mẹ chấm son cho ta, tay mẹ run vì sợ chấm lệch. Ta nợ mẹ cái này biết bao giờ trả nổi.

Chấm xong, mẹ lùi lại nửa bước, ngắm gương. Cha bên cột đưa tay lên dụi mắt một cái thật nhanh, tưởng không ai thấy. Bích Đào bên cạnh khẽ đưa ống tay áo lên chấm mắt mình.

Muội nhìn trong gương. Cô nương mười hai tuổi trong đó bây giờ đã có đôi môi ửng nhẹ như cánh hoa đại dương đầu tháng ba, khuôn mặt sáng lên như đèn dầu ấm vừa được thắp. Muội quay đầu lại nhìn mẹ, khoé môi cong lên, giọng lụng bụng.

“Muội đẹp không mẹ?”

Mẹ bật cười, đưa tay ôm lấy đầu muội, tay còn lại vuốt hai lọn tóc buộc cao ra sau vai. “Con của mẹ đẹp nhất Biện Kinh.”

Cha bên cột cuối cùng cũng ho một tiếng, bước lại gần. Ông không nói câu nào, chỉ vươn tay to đặt lên đỉnh đầu muội, xoa nhẹ. Muội biết cha đang không muốn con gái út thấy đôi mắt cha đỏ. Ông là Định Bắc hầu, tay đã cầm giáo hai mươi năm biên ải, gió tuyết đá cháy không lay chuyển ông được nửa phần, vậy mà buổi sáng sinh nhật thứ mười hai của con gái út, ông không giữ nổi khoé mắt khô. Muội hai mươi lăm tuổi kiếp trước nhìn cha, thấy trong lồng ngực có một câu bật lên không kịp giữ: cha ơi, kiếp này con nợ cha một cái tết trung thu chưa trả xong, con nợ cha một cái sinh nhật chưa nói lời cảm ơn, con nợ cha một lời hứa “con sống được đến hết ba mươi tuổi”, con phải sống, con phải sống, cha ơi.

Bên ngoài đại sảnh, đại ca Trẫm mười tám tuổi đứng chắp tay chờ, khuôn mặt thư sinh nay đã tuấn tú như tranh vẽ. Nhị ca Nghê mười lăm tuổi đứng bên, vai đã rộng ra, khuôn mặt đã bớt cái nét nghịch ngợm hồi bé, chỉ còn khoé môi vẫn cong lên khi thấy muội bước ra.

“Muội.” Đại ca cúi chào. “Sinh nhật muội, huynh có mấy chữ.”

Huynh ấy đưa cho muội một cuộn giấy đóng bằng dây tơ đỏ. Muội mở ra, bên trong là một bức chữ triện đại tự, khắc bốn chữ An khang thọ mệnh. Nét chữ đại ca sắc mà mềm, mỗi nét như một cành lê nghiêng nhẹ. Muội nội tâm hai mươi lăm tuổi biết: đại ca đang cầu cho muội sống lâu. Cả cha cả mẹ cả đại ca, không ai nói ra, nhưng ai cũng biết muội có một cái bóng đen sức khoẻ theo sát từ ngày sốt ba đêm hồi tám tuổi. Bốn chữ này của đại ca không phải chữ đẹp, mà là chữ khấn.

“Muội cảm ơn đại ca.”

Nhị ca sau đó mới đưa quà. Huynh ấy giơ một chiếc hộp gỗ nhỏ, mở nắp, bên trong là một bộ mã giáp con chim ưng bạc gấp lá. “Muội treo đầu giường. Chống ác mộng.” Huynh ấy hắng giọng. “Đường Đường yếu vía. Ta hỏi bà lão hàng ngọc bên phường Đông, bà bảo mã giáp ưng bạc bảo con nít khoẻ hơn cả bùa chú.”

Muội bật cười. Nhị ca kiểu đó, nói câu nào cũng cứng, nhưng cứng đến mức bật ra cái sự thương. Muội tiếp mã giáp bạc, đưa lên gần môi hôn nhẹ. “Muội treo đầu giường. Muội hứa.”

Nhị ca đỏ mặt, quay đầu đi.


Yến gia đình bày trong đại sảnh vào giữa trưa. Bàn bát tiên bằng gỗ tử đàn, đặt bảy đĩa: gà hầm hạt sen, cá song hấp gừng, canh sườn củ sen, bánh chưng nhỏ nhân đường phèn, chè hoa nhài, một đĩa bánh trung thu muộn Bích Đào giấu từ Tết trung thu năm ngoái để dành hôm nay, và cuối cùng, một bát mì trường thọ dài không đứt. Mẹ dặn Bích Đào lấy đôi đũa bạc đưa muội gắp mì, ngậm câu chúc sống trường thọ như mì không đứt mà cả nhà miền bắc Đại Cẩn dùng cho ngày sinh nhật con gái út. Muội gắp mì, đưa vào miệng, cắn ba lần chưa đứt sợi. Cả nhà cười.

Cha nâng chén rượu mai đầu năm, ngồi ở chỗ chủ ghế, thanh giọng.

“Đường Đường mười hai tuổi. Cha uống một chén. Cả nhà bảo bọc muội của các con, cha nhờ.”

Cả bàn nâng chén. Đại ca uống trà thay rượu, tay còn cầm quyển sách để bên đôn. Nhị ca uống nửa chén rượu nhẹ, cha lườm, huynh ấy đặt xuống ngay. Mẹ khẽ cười, tay đưa chén hoa cúc ấm cho muội, muội nhận, hai tay chum lại đưa ngang mắt.

“Muội cảm ơn cha, cảm ơn mẹ, cảm ơn đại ca, cảm ơn nhị ca. Muội hứa muội ngoan cả năm.”

Nhị ca cười khì. “Ngoan năm trước hứa rồi mà vẫn phá quạt lụa hôm hội cưỡi ngựa.”

“Cái đó không phải muội phá.”

Cả bàn im nửa giây. Đại ca liếc nhị ca. Cha liếc nhị ca. Mẹ cũng liếc nhị ca. Nhị ca hắng giọng, cúi đầu ăn cá.

Ngoài sảnh chợt có tiếng chân đi vội. Bích Đào chạy vào, thanh mảnh cúi báo.

“Bẩm hầu gia, phu nhân. Tam công tử đã về đến cổng phủ. Ngựa đang buộc ngoài.”

Muội đặt bát mì xuống. Trong lồng ngực có cái gì bắt đầu đập nhanh hơn bình thường một nhịp. Tam ca đã về.

Cố Nghiệt hai mươi mốt tuổi, đã vào Đại lý tự làm quan gần một năm, hôm nay từ nha môn tan giờ Ngọ liền phi ngựa về phủ. Muội biết chàng phi nhanh, vì trên áo lụa xanh sẫm chàng mặc còn dính chút bụi đường và vệt mồ hôi mờ ở cổ áo. Chàng bước vào đại sảnh, dừng ở giữa gian, chắp tay cúi chào cha mẹ, chào đại ca nhị ca, rồi ánh mắt cuối cùng dừng ở chỗ muội. Ánh mắt tam ca vẫn cái điệu lạnh nhẹ nhàng ấy, nhưng khi dừng ở khuôn mặt muội hôm nay đã chấm son đỏ nhung, khoé mắt chàng khẽ giật một cái, rất nhỏ, người ngoài không thấy. Muội thấy.

“Muội.” Chàng gọi khẽ.

“Tam ca.” Muội ngước lên, hai chỏm tóc buộc cao khẽ rung.

Cha kéo Cố Nghiệt vào ngồi bên cạnh, quán chàng chén rượu. Chàng uống một hớp, đặt chén xuống, đưa tay vào trong tay áo, lấy ra một hộp nhỏ dài bằng ngón tay, bọc lụa xanh nhạt. Chàng đưa cho muội bằng cả hai tay.

“Quà của ta. Chậm hơn đại ca nhị ca. Muội đừng giận.”

“Muội không giận tam ca đâu.”

Muội cầm hộp, đặt lên bàn. Cả nhà nhìn. Muội mở dây lụa, nhấc nắp gỗ ra. Bên trong, nằm ngay ngắn trên nền vải nhung đen, một chiếc trâm bạc dài chừng đốt ngón tay giữa, phần đầu trâm chạm hình một đoá hoa mai năm cánh nhỏ. Cánh hoa được đánh mỏng đến độ khi ánh nắng buổi trưa xiên qua từ song cửa, cánh trâm ánh lên như tuyết đầu tháng chạp. Giữa nhuỵ hoa mai có khảm một viên ngọc trai bé xíu, tròn như hạt sương buổi sớm.

Trâm cài tóc bạc phối tua rua — phụ kiện cô dâu áo dài

Trâm cài tóc bạc phối tua rua — phụ kiện cô dâu áo dài

110.000đ

Xem chi tiết →

Muội cầm chiếc trâm lên. Nội tâm hai mươi lăm tuổi khẽ khịt mũi. Cố Nghiệt à, huynh đi làm quan Đại lý tự mà cũng có thời gian đi chọn trâm hoa mai cho một đứa mười hai tuổi. Huynh đi qua Vương Thị mấy lần rồi mới chọn được cái này? Muội biết Vương Thị chưng trâm bằng tay, mỗi chiếc trâm hoa mai bạc phải mất ba ngày. Cố Nghiệt vào Đại lý tự bận đến độ có tháng không ăn cơm nhà, vậy mà chàng nhớ ngày sinh nhật muội, nhớ tìm trâm hoa mai, nhớ chọn viên ngọc trai bé xíu vì muội không thích viên ngọc to loè loẹt.

“Đứng lên.” Cố Nghiệt nói khẽ. “Ta cài cho muội.”

Muội đứng dậy. Chàng bước tới gần, cao hơn muội gần một cái đầu. Chàng đưa tay đỡ chỏm tóc bên trái muội, tay chàng khô ráp mà ấm, giống tay cha khi ôm muội, nhưng khác. Tay cha là tay che chở. Tay chàng là tay chờ đợi. Chàng luồn chiếc trâm bạc vào lọn tóc muội, đầu trâm chạm nhẹ vào da đầu muội, mát và trơn. Chàng cài chậm, cẩn thận đến mức muội hai mươi lăm tuổi kiếp trước cảm giác thời gian buổi trưa Biện Kinh giãn ra hai lần dài hơn bình thường. Cả đại sảnh không ai nói câu nào. Cha bên cột nhìn hai đứa, khoé môi cha khẽ cong. Mẹ ngồi bên bàn, tay khẽ đặt xuống lòng, ánh mắt mẹ đã đi trước hai đứa trẻ này ba năm.

Cài xong, Cố Nghiệt lùi lại nửa bước, ngắm. Chàng gật đầu một cái, không nói.

Đại ca hắng giọng, nâng chén trà. “Đường Đường hôm nay đẹp nhất.”

Nhị ca cũng gật, không cãi. Cả bàn cười. Muội cũng cười, tay đưa lên khẽ chạm vào đầu trâm hoa mai, cảm giác sương bạc ấm dưới đầu ngón tay.

Ngoài đại sảnh có tiếng vải lụa lướt trên gạch. Rất nhẹ. Rất chậm. Nhưng đủ để tất cả người trong sảnh nhận ra.

Lâm Tú Vân bước vào.

Vân mười lăm tuổi, khoác chiếc áo lụa hồng nhạt viền chỉ vàng, tóc buộc thấp thả một bên vai. Nàng đứng giữa gian, cúi chào cha mẹ, chào các huynh, rồi ánh mắt cuối cùng dừng ở muội. Vân cười. Nụ cười ngọt như đường phèn ủ trong bát nước ấm, nhưng ánh mắt phía sau nụ cười ấy không ngọt.

“Muội xin lỗi đến muộn. Muội soạn quà cho Đường Đường lâu quá.” Vân bước lại gần, đưa ra một chiếc hộp nhỏ. “Chút lòng của tỷ tỷ, mong muội nhận.”

Muội cầm hộp, không mở. Nàng đặt lên bàn.

Vân nhìn chiếc trâm bạc hoa mai trên tóc muội. Ánh mắt Vân dừng lâu một chút ở viên ngọc trai bé xíu giữa nhuỵ hoa. Rồi Vân quay ngang, nhìn Cố Nghiệt, khoé môi cong lên, giọng nhẹ như bông tuyết rơi trên mặt hồ.

“Tam ca thương Đường Đường quá. Cả Biện Kinh này, ai đi chọn được cái trâm hoa mai của Vương Thị cho một đứa mười hai tuổi, ngoài tam ca?”

Cả đại sảnh im. Đại ca nhíu mày. Nhị ca đặt đũa xuống. Mẹ ngồi bên bàn, tay còn cầm chén trà, đặt xuống rất chậm. Cha bên cột không nói.

Cố Nghiệt lùi nửa bước ra khỏi bên cạnh muội, người đứng thẳng lên. Chàng nhìn Vân. Ánh mắt chàng bình thường vốn đã lạnh, giờ hạ thêm hai tầng. Chàng nói, giọng không cao, không thấp, đều như tiếng đao đặt xuống đá.

“Cô là ai đến đây?”

Vân sững người.

Cả đại sảnh sững người.

Muội hai mươi lăm tuổi kiếp trước cũng sững một giây. Cố Nghiệt vừa hỏi cô là ai đến đây. Câu ấy không phải câu người ta hỏi một nghĩa nữ hầu phủ. Câu ấy là câu người ta hỏi một kẻ lạ mặt xông vào nhà mình. Câu ấy chạm đúng vào chỗ đau nhất của Vân: nàng đã ở hầu phủ này ba năm, được cả Biện Kinh gọi là “nghĩa nữ Cố phủ”, vậy mà tam công tử Cố Nghiệt, người quyền cao nhất trong bọn con trai hầu phủ, hôm nay giữa yến sinh nhật, hỏi nàng câu đó.

Vân đứng chết trân giữa sảnh. Khoé môi vẫn cong nụ cười vừa nãy, nhưng giờ nụ cười đã đóng cứng như tuyết bám mái ngói, không xuống được. Tay Vân run một cái, chiếc hộp quà nàng vừa đặt trên bàn muội khẽ nghiêng đi nửa phần. Vân định mở miệng, không mở được. Định lùi, không dám lùi.

Cha bên cột cuối cùng ho một tiếng. Ông không bênh Vân. Ông cũng không mắng Cố Nghiệt. Ông chỉ ho, đưa mắt nhìn muội, rồi nhìn cả đại sảnh. Ánh mắt cha đọc rõ như mực trên giấy: chuyện này, cha để hai đứa xử.

Mẹ đứng dậy, bước lại chỗ Vân, đưa tay đỡ khuỷu tay nàng. Mẹ nói giọng dịu, nhưng không mềm.

“Vân, hôm nay là sinh nhật Đường Đường. Con vào muộn, cha con và tam ca có phần khó chịu. Con ra hành lang uống chén trà, để phu nhân xử xong chuyện nhà, sẽ gọi con vào.” Mẹ khẽ đẩy Vân về hướng cửa. “Đi đi.”

Vân cúi đầu. Trong khoé mắt Vân bắt đầu ứng nước, nhưng lần này không ai trong đại sảnh dõi theo. Đại ca đã quay lại nhìn muội. Nhị ca đã cầm đũa lên gắp cá tiếp. Cha đã bước tới ngồi vào ghế chủ. Mẹ đưa Vân ra khỏi cửa, khép rèm lụa lại.

Cố Nghiệt vẫn đứng bên cạnh muội, không ngồi xuống. Chàng nhìn muội, ánh mắt lần này mềm ra hai tầng, không còn cái lạnh vừa nãy. Chàng khẽ chạm đầu ngón tay vào chỏm tóc muội có cài trâm hoa mai bạc, kiểm tra xem trâm có bị lệch không. Trâm không lệch. Chàng gật đầu.

“Muội ngồi ăn tiếp. Ta ngồi cạnh muội.”

“Vâng, tam ca.”

Muội ngồi xuống. Chàng ngồi bên cạnh. Cả đại sảnh trở lại tiếng đũa gõ vào bát, tiếng đại ca kể chuyện quyển sách vừa đọc, tiếng nhị ca cãi lại đại ca, tiếng cha cười ha ha, tiếng mẹ trở vào bảo Bích Đào bưng thêm chén canh sườn. Muội gắp một miếng cá, đưa lên miệng, nhai chậm. Trên tóc muội, chiếc trâm hoa mai bạc khẽ ánh lên trong nắng trưa Biện Kinh. Bên khoé môi muội, sắc son đỏ nhung mẹ chấm sáng nay vẫn giữ nguyên độ ấm.

Nội tâm hai mươi lăm tuổi của muội thầm nghĩ. Vân, tỷ tỷ nghĩa nữ của ta, hôm nay tỷ đã học được bài học đầu tiên. Trong nhà này, ta không cần phải đối đầu với tỷ. Ta chỉ cần ngồi yên ăn cơm. Ta có cha, có mẹ, có đại ca, có nhị ca, có tam ca. Tỷ có gì? Muội gắp thêm một miếng cá, nhai chậm. Nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, cả nhà này nâng ta như nâng trứng, hứng ta như hứng hoa mười hai năm rồi. Cái công tình cảm ấy, tỷ có bao nhiêu vàng bạc trong Thái sư phủ cũ cũng không mua nổi.

Ngoài rèm lụa, ngoài hành lang, ngoài sân trước hầu phủ, cây lê bốn mươi tuổi đứng im dưới nắng trưa. Vài đoá hoa lê muộn cuối cùng của mùa xuân năm nay khẽ rung, rồi rụng xuống, không tiếng động, phủ nhẹ lên tấm gạch xanh trước hiên.

Cha bên bàn nâng chén rượu, nhìn muội, khoé môi cong.

“Đường Đường mười hai tuổi rồi. Cha thấy con lớn thật rồi.”

Muội quay đầu lại, đưa tay chum chén hoa cúc ấm, giọng bé nhưng thẳng.

“Vâng cha. Muội lớn rồi. Muội sẽ còn lớn nữa.”