Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ
Chương 21: Ba Năm Sau
Ba năm trôi qua như một dòng sông chảy chậm, không nhanh không cuộn, chỉ có sương buổi sớm mỗi mùa xuân lại đọng thêm một lớp trên đầu ngói hầu phủ.
Sáng đầu tháng ba năm thứ mười lăm sau khi Tiểu Đường tỉnh dậy trong thân xác này, Cố Tiểu Đường ngồi trước tấm gương đồng đặt trên bàn trang điểm khảm trai, để Bích Đào chải mái tóc dài buông kín hai vai. Bích Đào đứng phía sau, cầm chiếc lược gỗ đàn khẽ chải từng lọn một, giọng nhỏ như một tiếng chuông sáng.
“Tiểu thư, hôm nay mặc áo lụa vân xanh hay áo trắng viền tơ hồng?”
“Muội mặc áo xanh đi Bích Đào tỷ. Sáng nay mẹ có khách.”
“Vâng ạ.”
Tiểu Đường nhìn mình trong gương. Cô gái mười lăm tuổi trong gương có gương mặt bầu bĩnh của thời trẻ con đã bớt đi, gò má cao lên một chút, mắt còn to nhưng không còn kiểu đôi mắt nai con hồi sáu tuổi nữa. Tóc dài quá thắt lưng, đen mượt. Nội tâm nàng, 25 tuổi ở kiếp trước, nhìn thân xác mười lăm tuổi của chính mình và bỗng thấy hơi buồn cười. Kiếp trước đến 25 tuổi ta còn để tóc ngắn cạo hai bên, kiếp này 15 tuổi tóc đã ra dáng thiếu nữ khuê các. Ông trời đúng là biết đùa.
Ba năm. Ba năm kể từ hôm sinh nhật mười hai tuổi, Cố Nghiệt tam ca đứng giữa sảnh, lạnh mặt quăng câu “cô là ai đến đây” vào giữa lời ngọt của Lâm Tú Vân. Ba năm ấy đủ dài để bao nhiêu chuyện lớn nhỏ trong hầu phủ thay hình đổi dạng.
Cây lê trước sân đã trổ bông ba lần. Đại ca Cố Trẫm mười lăm tuổi đầu năm nay đã đỗ đầu kỳ thi hương phủ Biện Kinh, hiện đang chuẩn bị cho kỳ đại thi mùa xuân sang năm. Nhị ca Cố Nghê mười hai tuổi vẫn ưa nghịch nhưng đã ra dáng thiếu niên võ tướng, mỗi sáng dậy lúc gà gáy tập kiếm trên sân đá xanh trước phòng cha. Còn Cố Nghiệt, tam ca của nàng, năm ngoái được vua thăng lên Đại lý tự thiếu khanh, tuần trước lại nhận thêm chỉ dụ mới, được phong quyền tham dự Ngự tiền hội nghị. Tin này về đến hầu phủ, mẹ Tống thị cầm chỉ dụ ba lượt đọc rồi mới đưa cha, cha đọc xong không nói gì, chỉ đi ra vườn đứng dưới cây lê một chặp lâu, rồi vào sảnh mở rượu.
Riêng có Lâm Tú Vân…
Tiểu Đường đưa tay khẽ vuốt gọn mấy sợi tóc con bên tai, nội tâm thoáng thở dài. Ba năm ấy Vân tỷ tỷ cũng có ba năm của mình.
Sau sự cố sinh nhật mười hai tuổi ấy, Vân đóng cửa phòng khóc ba đêm. Mẹ vào an ủi hai lần. Cha không nhắc. Các huynh cũng không nhắc. Cả nhà làm như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng ai cũng biết, trong lòng Vân, câu “cô là ai đến đây” của Cố Nghiệt tam ca là một vết cắt.
Từ hôm ấy Vân thay đổi chiến thuật. Ba năm không đối đầu trực tiếp với Tiểu Đường một lần nào. Không đổ trà, không giẫm quạt, không khóc trước mặt cha mẹ. Ngược lại, Vân trở nên rất ngoan, rất lễ phép, mỗi ngày dậy sớm hầu trà mẹ, chép thi tứ cho mẹ đọc, thêu khăn tặng cha ngày lễ. Mẹ khen mấy lần trước mặt bà con: “Nghĩa nữ ta ngoan lắm, sách vở thấu tình.”
Nhưng chân của Vân không dừng trong hầu phủ.
Vân bắt đầu đi ra ngoài. Đầu tiên là các buổi trà chiều của phu nhân họ Vương, họ Trần trong kinh, mỗi lần đi có mẹ đưa hoặc bà nương đi kèm. Sau đó là các buổi thơ hội mùa hè, do các nhà văn nhân tổ chức trong vườn hoa các phủ. Vân có tài thơ, đúng như cha đẻ Vân xưa kia trong Thái sư phủ dạy dỗ. Ba bài “Vọng Nguyệt”, “Thu Hà”, “Bạch Lộ Xuân” của Vân được truyền tay trong kinh, nghe đâu quan nội thị đọc lên cho vua nghe, vua cũng khen câu “Trăng lạnh soi lòng chưa ngủ ai” là hay.
Từ khi được vua khen câu ấy, Vân bước lên một bậc thang mới. Các phủ quý tộc bắt đầu chủ động mời. Có phủ Trưởng công chúa Từ Ninh cũng mời. Có phủ Hàn lâm học sĩ Trình lão gia cũng mời. Danh nghĩa Vân đi các nơi vẫn là “nghĩa nữ Định Bắc hầu phủ”, ba chữ ấy Vân treo trên đầu như một cái đèn lồng, đi đến đâu người ta biết đến đấy.
Tiểu Đường nhìn tất cả, không nói.
Nàng biết. Đây là bậc thang Vân đang xây. Vân không xây cho mình văn danh suông. Vân xây bàn đạp. Đến một ngày văn danh của Vân đủ cao, cả kinh Biện Kinh đều biết Vân là “cô nương văn thơ có gốc Thái sư phủ, nghĩa nữ Định Bắc hầu phủ”, thì địa vị Vân sẽ đủ để hợp thức hoá việc Vân sở hữu một mảnh ngọc bội gia truyền quý báu. Người ta không hỏi “sao cô có được”, người ta chỉ nghĩ “cô nương gia thế thanh cao ấy đương nhiên có”. Vân cần bậc thang ấy để đến bậc thang thứ hai, bậc thang cuối cùng: tráo mảnh ngọc bội của Tiểu Đường và vu nàng ăn cắp gia bảo.
Nội tâm 25 tuổi nàng khẽ cười khô. Vân tỷ tỷ, ta công nhận tỷ tính bền lắm. Ba năm ròng, không đụng ta một sợi tóc, nhưng mỗi bước tỷ đi đều là một bước tới ngọc bội của ta. Ta ngồi trong phủ chải tóc mỗi sáng mà lòng như đang xem một ván cờ dài, mỗi quân của tỷ đi đều nằm trong sách của ta.
Bích Đào chải xong tóc, khẽ vấn thành một búi thấp phía sau, cài một chiếc trâm bạc nhỏ chạm cánh hoa mai. Đó là chiếc trâm Cố Nghiệt tam ca tặng nàng ngày sinh nhật mười hai tuổi ấy, ba năm rồi nàng vẫn dùng, không đổi. Bích Đào cài xong lùi ra một bước, nhìn tổng thể, gật đầu ưng ý.
“Tiểu thư hôm nay thanh nhã. Áo xanh hợp trâm bạc.”
“Muội cảm ơn Bích Đào tỷ.”
Nàng đứng dậy, sửa lại tay áo, đi ra ngoài phòng. Ngoài sảnh, ánh mặt trời đầu ngày rọi xuyên qua tấm bình phong giấy dó, chia sàn gạch thành từng ô sáng ô mờ. Bích Đào bưng chén trà đường phèn theo sau. Ba năm rồi, thói quen sáng chén trà đường phèn của cha vẫn không đổi, cha vẫn dặn Bích Đào phải pha đủ đặc.
Đi qua hành lang phía tây, Tiểu Đường thấy phòng đọc của Cố Nghê nhị ca cửa mở. Nhị ca ngồi trong đó, tay cầm một quyển thư mời có đóng dấu son đỏ. Thấy nàng đi qua, huynh ấy giơ tay vẫy.
“Đường Đường vào đây tí.”
“Nhị ca?”
Nàng bước vào. Cố Nghê ngồi bên bàn dán một tấm giấy nến lên chỗ tay áo bị nhấn nhàu, mặt hơi cười cợt.
“Muội đoán xem hôm nay nhà mình nhận thư mời gì?”
“Muội đâu có biết, nhị ca nói đi.”
“Thái phi Từ Ninh mời cả nhà mình dự Ngự uyển hội hoa tuần sau. Danh sách khách toàn hạng nhất. Đường Đường của nhị ca cũng có tên nhé, ghi rõ ràng Cố tam tiểu thư.”
Tiểu Đường cầm tấm thư mời lên xem. Chữ vàng, con dấu đỏ, giấy nghiên. Đúng là thư mời cấp bậc cao nhất trong nội cung. Ba năm trước nàng còn chưa đủ tuổi vào các dịp này. Bây giờ mười lăm tuổi, đã đủ.
Nội tâm nàng lặng đi một khắc. Ngự uyển hội hoa. Trong plot gốc Phượng Hoàng Đài, Lâm Tú Vân được vua chú ý cũng chính là trong một dịp Ngự uyển hội hoa tương tự, cách sinh nhật Cố Tiểu Đường mười lăm tuổi khoảng nửa tháng. Vua nghe Vân đọc thơ, khen câu thơ trong sáng, tự tay ban cho Vân một chiếc quạt trầm. Từ dịp ấy, Vân bước hẳn vào tầm mắt của hoàng thất.
Nàng gấp tấm thư mời, đưa lại nhị ca.
“Nhị ca, Vân tỷ tỷ có được mời không?”
Cố Nghê nhíu mày. “Có. Ghi nghĩa nữ Định Bắc hầu phủ Lâm cô nương. Sao muội hỏi thế?”
“Muội hỏi cho biết thôi.”
Nhị ca nhìn nàng một lúc, không hỏi tiếp. Ba năm nay, huynh ấy ít hỏi lại nàng những câu bất chợt. Không phải huynh ấy không tò mò. Là huynh ấy đã dần quen với việc muội muội mình đôi khi hỏi một câu nghe rất bình thường mà trong lòng nàng có cả một tính toán dài. Huynh ấy tin nàng.
Tiểu Đường đi ra khỏi phòng nhị ca, chân dừng lại một khắc ngoài hành lang. Nàng nhìn xuống sân. Sân giữa hầu phủ trải đá xanh, giữa sân có ao nhỏ nuôi cá vàng, quanh ao trồng mấy khóm trúc. Bên kia ao, dưới cây lê già, Lâm Tú Vân đang đứng nói chuyện với một cô nương lạ mặc áo gấm hồng.
Nàng nheo mắt. Cô nương áo gấm hồng ấy là con gái nhà Từ Ninh Trưởng công chúa. Tiểu Đường nhận ra qua chiếc trâm phượng bằng vàng cắm chéo trên búi tóc, kiểu chỉ có công chúa phủ Từ Ninh đặt riêng cho tiểu thư nhà mình. Lần trước đại ca Cố Trẫm về từ phủ Trưởng công chúa dự tiệc thơ, có kể lại kiểu trâm phượng ấy.
Lâm Tú Vân đón khách vào tận sân trong hầu phủ. Không phải đón ngoài cổng. Không phải đưa vào sảnh lớn cho mẹ tiếp. Vân đón thẳng ra sân trong, coi như tự đón bạn. Nội tâm 25 tuổi nàng thoáng khịt mũi. Vân tỷ tỷ à, tỷ đã coi hầu phủ như phủ riêng của tỷ rồi sao?
Bích Đào theo sau, cũng nhìn xuống, khẽ nghiêng đầu.
“Tiểu thư, đó là…”
“Con gái phủ Trưởng công chúa Từ Ninh. Vân tỷ tỷ mời riêng.”
“Vân tiểu thư quen công chúa phủ khi nào ạ?”
“Ba tháng trước, buổi thơ chiều ở phủ Hàn lâm học sĩ. Đại ca có kể.”
Bích Đào không nói gì thêm. Nha hoàn theo hầu Tiểu Đường từ hồi nàng sáu tuổi, nay đã hai mươi ba, đã đủ tinh ý để hiểu chuyện gì đang thành hình. Nàng chỉ khẽ thở ra, đưa chén trà đường phèn đến trước mặt Tiểu Đường.
“Tiểu thư uống trà đi. Nguội mất rồi.”
Tiểu Đường nhấp một ngụm. Vị ngọt của đường phèn ngấm vào cuống họng, ấm lên hai bên má. Nàng nhớ ra một chuyện nhỏ. Ba năm trước, hôm nàng ngồi trên bậc thềm đợi thư biên ải của Cố Nghiệt, chén trà đường phèn Bích Đào pha cũng nguội từ giờ Thân qua giờ Dậu, mà nàng không uống. Bây giờ nàng đã học được cách uống ngay khi trà còn ấm. Ba năm khôn ra một chút.
Nàng quay đầu đi vào chính đường.
Trong sảnh, cha đang ngồi trên ghế bành gỗ nu, tay cầm cuốn tấu chương. Mẹ Tống thị ngồi bên, đang xem một tấm lụa đỏ. Tiểu Đường bước vào, khoanh tay chào.
“Cha, mẹ.”
“Đường Đường tới đây.”
Cha đặt tấu chương xuống, vẫy tay. Nàng đi lại, đứng bên đầu gối cha. Ba năm trước cha còn bồng nàng lên đùi, bây giờ nàng đã cao đến vai cha khi ngồi, cha không bồng nữa. Cha chỉ đưa tay vỗ nhẹ lên vai nàng.
“Con lớn nhanh. Cha nhìn tấm thư mời Ngự uyển hội hoa mà không nhận ra con gái út của cha đủ tuổi rồi.”
“Cha cứ nói, muội còn bé xíu.”
Cha cười khẽ. “Ừ, bé xíu. Đi hội hoa còn cần nhị ca kèm.”
Mẹ Tống thị đưa tấm lụa đỏ trong tay ra, hỏi.
“Đường Đường xem thử, tấm lụa này may áo cho con đi hội hoa được không?”
Tiểu Đường sờ tay lên lụa. Lụa Hồ Châu tơ dài, sờ mát tay, sáng lên như một mảng nước dưới trăng non. Nàng gật đầu.
“Đẹp lắm mẹ. Nhưng đỏ quá không hợp con. Con đi hội hoa mặc trắng viền hồng nhạt là được.”
“Ừ, mẹ nghĩ thế.” Mẹ cười. “Con gái út của mẹ hôm nay đã biết chọn màu áo cho mình. Ngày trước mẹ dạy con vẽ chữ nhân, con còn nghẹo cổ nhìn mẹ hỏi tại sao chữ này lại giống người dang chân.”
Tiểu Đường bật cười khẽ. Ký ức ấy nàng nhớ. Lần đầu mẹ dạy chữ. Nàng cầm bút tay run. Nàng đã diễn xuất trẻ con thơ ngây khá đạt trong nhiều năm, nhưng có những khoảnh khắc nàng lỡ để lộ nét 25 tuổi ra ngoài, và mẹ Tống thị đã dần dần cảm nhận. Ba năm nay mẹ không hỏi. Mẹ chỉ nhìn. Nhìn nhiều hơn hỏi.
Cha lật tấu chương một tay, tay kia vẫn để trên vai nàng.
“Đường Đường, tối nay Nghiệt về ăn cơm. Nó có tin mới cho cả nhà.”
“Tam ca có tin gì cha?”
“Nó chưa nói. Nghe khẩu khí trong thư báo, chắc là chức mới.”
Nội tâm nàng khẽ nhớ ra. Trong plot gốc, năm Cố Nghiệt hai mươi tư tuổi, hắn được vua thăng lên Đại lý tự khanh, đúng chức trước đó của Vương Trọng Nghĩa vừa từ quan vì bệnh. Nếu kiếp này giữ nguyên timing, hôm nay có thể là ngày hắn thông báo. Nội tâm nàng thấy vừa vui vừa lo. Vui vì tam ca lên nhanh, có thực quyền để bảo vệ mình. Lo vì trong plot gốc, chính chức Đại lý tự khanh này là cái ghế đưa hắn đến gần vua nhất, và đến gần vua thì cũng là gần khả năng bị người trong triều phát hiện thân phận thật.
Nàng gật đầu với cha.
“Vâng cha. Con sẽ dặn nhà bếp làm thêm món cá kho tam ca thích.”
Cha cười. Mẹ cũng cười. Cả sảnh lúc ấy có ánh nắng đầu ngày rọi qua song cửa, hắt lên tấm lụa đỏ mẹ đang cầm, làm cả gian sảnh trông như bên trong một chiếc đèn lồng ấm.
Tiểu Đường chào cha mẹ, đi ra ngoài. Trên hành lang gặp Bích Đào lại đứng đợi, tay cầm hộp thêu. Nàng ra hiệu Bích Đào theo về phòng.
Về phòng, nàng khoá cửa. Bích Đào biết ý, đứng ngoài cửa. Ba năm nay, mỗi lần Tiểu Đường khoá cửa là mỗi lần nàng có việc riêng cần yên tĩnh. Nha hoàn không hỏi.
Trong phòng, nàng đi thẳng đến chỗ giá sách. Trên giá có cuốn Trung Dung dày, gáy sách đã sờn. Nàng rút ra, giở đến trang bảy mươi tám, giữa hai trang có một khe nhỏ giấu một mảnh ngọc bội bọc trong lớp lụa nâu.
Nàng lấy mảnh ngọc ra. Đưa lên gần cửa sổ. Ánh nắng đầu ngày rọi qua ngọc, mảnh ngọc màu trắng ngà, giữa có vệt xanh nhạt. Mặt trong mảnh, cạnh mép, có ba nét chấm mực nhỏ như ba hạt vừng, sắp thành hàng dọc. Ba nét ấy nàng khắc từ hôm cha đưa ngọc bội gia truyền ở ngoài vườn ngày sáu tuổi. Ba năm nay nàng không đụng đến mảnh ngọc, giấu trong cuốn Trung Dung trên giá, cả nhà không ai biết.
Nội tâm nàng cầm mảnh ngọc lên mắt, khẽ thở ra.
Vân tỷ tỷ, ta đợi tỷ. Đợi ba năm. Ta biết tỷ chưa dám ra tay tráo mảnh này khi chưa có bàn đạp. Nhưng bây giờ tỷ đã có bàn đạp. Có văn danh Biện Kinh. Có bạn phủ Trưởng công chúa. Đến buổi Ngự uyển hội hoa tuần sau, có khi tỷ được vua cho phép trưng bày tài thơ trong vườn Ngự uyển. Nếu vua thấy hay, tỷ sẽ tiến sát bên vua hơn. Từ vị trí ấy đến việc vua nhận tỷ làm nghĩa nữ hoàng thất chỉ còn một bước. Bước thứ hai. Bước tráo ngọc bội của ta, tỷ sẽ đi trong ba tháng sau đó.
Ta đợi tỷ.
Nàng đưa mảnh ngọc vào lòng bàn tay, ép nhẹ. Ngọc ấm dần dưới da nàng. Nội tâm nàng khẽ nhớ lại lời cha ngày trao ngọc: “Cha đợi con đủ lớn mới đưa. Hôm nay cha cảm giác con lớn rồi.” Bây giờ đã chín năm trôi qua kể từ ngày ấy. Nàng đã lớn thật. Nàng đủ lớn để bảo vệ mảnh ngọc này, đủ lớn để giữ cho cha khỏi nỗi đau bị vu con gái ăn cắp gia bảo.
Nàng gói lại mảnh ngọc vào lụa nâu, đặt trở lại vào giữa Trung Dung, xếp cuốn sách vào giá. Từ ngăn kéo bàn trang điểm, nàng lấy ra một mảnh ngọc khác. Mảnh này màu ngà cũng đúng, hoa văn cũng đúng, trọng lượng cũng gần đúng. Chỉ khác một chỗ. Mặt trong không có ba nét chấm mực. Đây là mảnh giả thứ nhất, nàng đặt thợ ngọc ở phường Nam Cầu làm hai tháng trước, giá bảy mươi lượng bạc, dùng bạc tiêu vặt hàng năm cha mẹ cho.
Nàng đặt mảnh giả thứ nhất vào hộp trang sức khảm trai đang mở trên bàn trang điểm. Không giấu quá kỹ. Đặt trong ngăn giữa, dưới sợi dây chuyền vàng mẹ tặng năm mười ba tuổi. Vị trí Vân tỷ tỷ nếu lẻn vào phòng sẽ mở ngăn đầu tiên tìm thấy dễ nhất.
Bẫy đã đặt xong.
Cha mẹ nếu biết chuyện sau này chắc sẽ đau lòng. Nhưng cha mẹ tin nàng. Ba năm nay cha mẹ không hỏi những chuyện lạ lùng của con gái út, chính vì họ tin. Nàng đưa Vân tỷ tỷ đi vào chỗ trắng đen phân minh trước mặt cả cung, là con đường ngắn nhất để cha mẹ không đau lâu. Không có kiểu vá víu che đậy nào bền bằng một lần lật ván rõ ràng, kiểu như dao sắc chém trúc, một nhát thẳng, đâu ra đấy.
Nàng đứng dậy, ra khỏi phòng.
Bích Đào đứng ngoài, thấy nàng liền cúi đầu.
“Tiểu thư, đại ca cho người báo, hôm nay đại ca ăn cơm ngoài phủ với bạn. Nhị ca sáng nay ra sân tập kiếm sau. Còn tam ca…”
“Tam ca sao?”
“Tam ca cho người báo giờ Ngọ về đến hầu phủ. Về sớm hơn cha mẹ dự tính.”
Tiểu Đường gật đầu. Nàng nhìn ra sân. Bên kia ao, Lâm Tú Vân vẫn còn ngồi với cô nương phủ Trưởng công chúa. Hai cô nương cầm quạt che nắng, nói chuyện rất tương đắc. Vân cười, tay che khoé môi rất khéo. Cô nương áo gấm hồng cũng cười, rất tự nhiên.
Ba anh em nàng trong nhà, không ai đi ra đón khách của Vân. Nội tâm nàng khẽ nhếch môi. Vân tỷ tỷ à, tỷ mời khách quý tộc đến sân trong hầu phủ, mà không ai trong nhà ra tiếp, hình ảnh này người khách kia sẽ ghi vào lòng. Về phủ mình, cô ấy sẽ kể lại. Người tinh ý sẽ hiểu, gia đình Định Bắc hầu phủ vẫn giữ khoảng cách với nghĩa nữ ấy. Đây là điểm số ta không cần đi giành, tự cha mẹ và các anh ta cho ta bằng cách không ra sân.
Nàng quay đi vào trong nhà, gọi Bích Đào.
“Bích Đào tỷ, xuống bếp bảo nhà bếp làm cá chép kho tương ngòn ngọt, thêm canh mộc nhĩ. Trưa nay tam ca về ăn cơm.”
“Vâng ạ.”
Bích Đào cúi đầu đi. Tiểu Đường đi thêm mấy bước, dừng lại ở giữa hành lang. Nàng đứng nhìn ra sân giữa. Cây lê ba năm trước còn thân cây thẳng đứng, năm nay đã bắt đầu nghiêng nhẹ về phía đông, nơi có nhiều nắng hơn. Cây già thì tự tìm nắng, người già thì tự tìm chỗ ấm. Nội tâm nàng khẽ nhớ tới bà nội đã mất hồi nàng tám tuổi. Nàng không kịp nói câu tạm biệt tử tế với bà. Ba năm nay mỗi lần nghĩ đến bà, nàng vẫn thấy hơi trống. Người thân trong nhà này, mỗi người là một mảng nắng. Ta xuyên đến đây để giữ những mảng nắng ấy. Từng mảng một.
Ngoài cổng phủ có tiếng vó ngựa lóc cóc. Người gác cổng ra hô lớn.
“Cố tam công tử về!”
Tiểu Đường ngẩng đầu. Nội tâm khẽ reo lên một tiếng nhỏ. Tam ca đã về.
Nàng bước xuống sân, đứng dưới cây lê. Vân và cô nương áo gấm hồng bên kia ao cũng nghe thấy, cả hai lập tức đứng dậy. Vân đưa mắt nhìn về phía cổng, ánh mắt sáng lên. Ba năm nay Vân không dám tiếp cận Cố Nghiệt sau câu “cô là ai đến đây” của hắn ở sinh nhật mười hai. Nhưng ánh mắt của Vân mỗi lần nghe tên hắn vẫn không giấu được. Kiểu ánh mắt của một người đã đặt cược tất cả vào một trận đấu, mà trận đấu ấy đối phương chưa từng ngoảnh mặt nhìn nàng.
Nội tâm Tiểu Đường thoáng lạnh xuống một khắc. Đây mới là mảnh ghép ta chưa nhìn kỹ đủ. Vân tỷ tỷ, tỷ đi vào ván cờ ngọc bội của ta, cái tỷ muốn không chỉ là gia bảo Cố phủ. Tỷ muốn cả Cố Nghiệt. Ba năm ròng tỷ diễn ngoan để chờ ngày này, ngày tỷ đủ danh phận vào cung, đủ tư cách nhìn hắn ngang tầm.
Cổng phủ mở. Cố Nghiệt bước vào trước, sau là người hầu dẫn ngựa. Hắn hai mươi bốn tuổi, dáng cao lên nhiều so với ba năm trước, áo lam thẫm viền chỉ bạc kín cổ, thắt lưng cài một thanh trường kiếm bao đen. Tóc hắn buộc cao, đeo mũ ô sa vành ngắn. Sắc mặt vẫn lạnh, nhưng đôi mắt sắc đã bớt đi chút hằn từ hồi còn trẻ hơn. Bước chân hắn thẳng, bình thản, không vội vã. Đây không còn là thiếu niên mười lăm về hầu phủ nữa. Đây là một Cố Nghiệt đã ba năm trong triều, biết cách bước qua cửa vua.
Hắn vào sân, thấy Tiểu Đường đứng dưới cây lê, khoé mắt bỗng dịu xuống. Không phải nụ cười. Chỉ dịu.
“Muội.”
“Tam ca.”
Nàng bước lại. Hắn nhìn nàng từ đầu đến chân, khẽ gật đầu.
“Muội cao thêm.”
“Tam ca cũng vậy.”
“Tuần sau Ngự uyển hội hoa muội đi không?”
“Đi. Cha cho phép.”
“Ta đi cùng.”
Chỉ ba chữ. Ta đi cùng. Nội tâm 25 tuổi nàng thoáng nghe tim mình đập lệch nhịp một cái. Nàng cúi đầu để giấu đi hai gò má đã hơi nóng. Ba năm rồi, nàng đã học được cách không đỏ mặt trước mặt tam ca của mình, nhưng có những khoảnh khắc hắn nói một câu ngắn kiểu này, nàng vẫn không giữ được.
Cố Nghiệt đưa mắt sang bên kia ao. Lâm Tú Vân và cô nương phủ Trưởng công chúa vẫn đứng đó. Vân nhìn hắn, gò má đỏ hồng. Hắn nhìn qua, ánh mắt hoàn toàn không dừng lại trên Vân, chỉ như nhìn một cụm hoa dại ven đường. Rồi hắn quay đầu về Tiểu Đường.
“Muội đi trước, ta vào chào cha mẹ.”
“Vâng tam ca.”
Nàng đi. Được vài bước, quay đầu lại. Vân đứng bên kia ao, tay bóp mạnh chuôi quạt. Ánh mắt Vân lúc ấy đã không còn nét ngoan của ba năm nay. Trong ánh mắt Vân, có cái gì đó vừa nhen lên, vừa ngập ngừng, vừa cứng lại. Không phải tổn thương suông. Là quyết tâm.
Tiểu Đường cúi đầu bước tiếp, không nhìn nữa.
Nội tâm nàng lặng đi một hồi lâu.
Vân tỷ tỷ, tỷ vừa quyết định rồi. Ta thấy rõ. Sau Ngự uyển hội hoa tuần sau, tỷ sẽ ra tay. Ta biết. Ta đợi.
Nắng đầu ngày rọi vào tay áo xanh của nàng, làm cả cánh tay bé nhỏ ấy sáng lên như đọt lá non. Xa xa, có tiếng mèo con kêu meo meo từ phía bếp, một tiếng, hai tiếng, rồi im. Cây lê trước sân, hoa đầu mùa đã bung ra vài đoá trắng, đậu xuống vai áo nàng như thể sương sớm vừa đọng lại trên một chiếc lá non.
Trong lòng nàng, ván cờ ba năm đã đi đến nước áp chót.