Hoài Cổ Truyện

Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ

Chương 22: Vòng Cổ Hạt Châu Đỏ

Yến hội mùa hè năm ấy tổ chức ở Ngự Uyển, bên hồ Tây Trì, đúng cữ sen đầu vụ vừa hé cánh trên mặt nước xanh biếc. Tiểu Đường ngồi trước gương đồng trong khuê phòng, tay khẽ vuốt nếp áo lụa mỏng màu ngà, ngoài cửa sổ tiếng ve đầu mùa đã bắt đầu kêu rả rích trong tán cây lê già bốn mươi năm tuổi.

Mẹ ngồi phía sau, hai tay vén từng lọn tóc dày của con gái út, bới thành một búi cao, giắt vào đó một cây trâm bạc trơn giản dị. Tống thị nhìn con qua gương, khoé môi khẽ cong.

“Đường Đường, mẹ không hiểu con. Yến hội mùa hè trong cung, các cô nương khác chuẩn bị áo gấm cả tháng trời, sao con lại đòi mặc lụa ngà đơn thế này?”

“Mẹ ơi, muội thấy nóng.”

“Nóng cũng phải mặc cho có mặt mũi chứ. Cha con là Định Bắc hầu, nhị ca con vừa thăng đô uý, tam ca con…” Tống thị dừng nửa câu, hạ giọng, “tam ca con giờ là đại nhân trong Hàn Lâm Viện. Con đi yến hội mà giản dị quá, người ta lại nghĩ nhà mình bạc đãi con.”

Tiểu Đường quay đầu, ngước lên nhìn mẹ, đôi mắt hạnh nhân trong veo như hạt sương sớm treo trên cánh lê.

“Mẹ ơi, muội mặc thế nào cũng được, chỉ cần mẹ thấy đẹp là muội đẹp.”

Câu ấy nói bằng giọng bé mềm, nhưng vừa dứt, mắt mẹ đã ướt hết. Tống thị vươn tay xoa má con, thở dài một tiếng như mây trắng bay qua đỉnh đầu.

“Con bé này. Miệng ngọt hơn đường phèn. Cha con nghe được lại bảo mẹ nuông con hư.”

Nội tâm nàng cười khì. Ta hai mươi lăm tuổi kiếp trước, biết mẹ nào cũng mềm lòng nhất khi nghe con gái nói câu ngoan. Câu ấy ta để dành cho hôm nay là có tính toán. Ta cần mẹ đứng về phía ta trong yến hội, để một lát nữa khi Lâm Tú Vân giở trò gì, mẹ sẽ theo phản xạ mà bênh muội chứ không phải tỷ ấy.

Nàng đưa mắt nhìn bàn trang điểm bên cạnh. Trên đó có một tráp gỗ nhỏ, mặt tráp khảm trai, ánh xà cừ óng ánh dưới nắng sáng lọt qua song cửa. Đây là hộp trang sức cha để đầu giường nàng chín năm trước, khi nàng vừa xuyên về đúng lúc sáu tuổi.

Tiểu Đường đưa tay chậm rãi mở nắp. Bên trong, giữa lớp lụa đỏ mềm mịn, là chiếc vòng cổ hạt châu đỏ của mẹ đẻ nàng. Ba mươi sáu hạt châu đỏ sẫm, tròn đều như những giọt máu đông kết, xâu bằng chỉ vàng mỏng, khoá bạc chạm hình lá lê nhỏ ở phía sau gáy.

Nàng cầm chuỗi hạt lên, ánh sáng trong phòng đâm qua từng hạt châu, hắt lên trần một vòng vệt đỏ mờ như đường viền ráng chiều.

Vòng cổ mã não đỏ — chuỗi hạt cổ điển

Vòng cổ mã não đỏ — chuỗi hạt cổ điển

52.895đ

Xem chi tiết →

“Mẹ ơi, mẹ đeo hộ muội.”

Tống thị nhận chuỗi hạt, ngón tay hơi run một chút khi khoá lại phía sau gáy con. Bà biết chuỗi này. Bà là hầu phu nhân thứ hai, không phải người sinh ra Đường Đường, nhưng bà trân trọng di vật của người phu nhân trước hơn cả di vật của mẹ ruột bà. Vì Cố Định đã yêu người ấy, và Cố Định giờ yêu bà. Nếu không có người phu nhân trước, nếu không có Đường Đường, có lẽ bà cũng không được vào cửa Cố phủ. Bà nợ chuỗi hạt này một cái ơn không dứt được.

“Mẹ đeo xong rồi. Đường Đường quay lại cho mẹ xem.”

Tiểu Đường xoay người. Chuỗi hạt đỏ ôm quanh cổ trắng ngần của cô bé mười lăm tuổi, hắt lên gương mặt bầu bĩnh vẫn chưa hết nét trẻ con một tầng sáng ấm áp. Áo lụa ngà, tóc bới cao, trâm bạc trơn, chỉ có chuỗi hạt đỏ là nổi bật. Nhưng vì chỉ có một điểm nổi bật, nên nó nổi bật đến độ khó ai rời mắt.

Tống thị lặng đi một lúc. Cuối cùng bà thốt lên nhỏ.

“Đường Đường của mẹ, con giống mẹ đẻ con quá.”

Tiểu Đường mím môi. Trong lòng nàng nhói lên một khoảng nhỏ. Ta không phải Đường Đường gốc, ta chỉ là kẻ mượn thân xác nàng ấy, nhưng đêm nay ta sẽ đeo chuỗi hạt của mẹ đẻ nàng để đi thay nàng vào yến hội. Nếu mẹ đẻ nàng ở trên trời có thấy, xin bà đừng trách ta. Ta hứa sẽ sống thay nàng đến khi đầu bạc răng long.

Cửa khuê phòng khẽ mở. Bích Đào ló đầu vào, giọng nhỏ.

“Tiểu thư, Lâm cô nương đã chuẩn bị xong, đang chờ ở đại sảnh cùng phu nhân đại nương.”

Tống thị đáp: “Bảo Vân cứ đợi. Ta đưa Đường Đường ra cùng.”

Bích Đào lui.

Mẹ và Tiểu Đường ra tới đại sảnh, thấy Lâm Tú Vân đứng giữa gian, mặc bộ áo gấm hồng phấn dày dặn, thêu chỉ vàng nổi ba tầng hoa mẫu đơn. Trên tóc cắm ba cây trâm ngọc trắng, cổ đeo dải kim tuyến chạm ngọc phỉ thuý xanh. Cả người tỷ ấy sáng như một cây đèn cung đình đang thắp giữa ban ngày.

Tiểu Đường bước tới, khẽ cúi chào.

“Vân tỷ tỷ.”

Lâm Tú Vân quay đầu, đôi mắt hạnh nhân to tròn dán vào chuỗi hạt đỏ trên cổ Tiểu Đường. Trong giây đó, trong mắt tỷ ấy loé lên một tia gì rất khó gọi tên, giống ánh dao rút một nửa rồi thu vào vỏ. Nhưng cái tia ấy tắt nhanh như đom đóm đêm hè.

“Đường muội muội. Muội… hôm nay đơn giản quá.”

“Muội thấy trời nóng, mặc thế cho mát ạ.”

“Yến hội mùa hè trong cung, các cô nương khác đều mặc trọng lễ. Muội mặc thế e các quan phu nhân cười.”

“Vân tỷ tỷ đừng lo. Muội nhỏ nhất trong yến hội, có cười cũng cười cho vui.”

Tiểu Đường đáp bằng giọng ngoan, mặt cúi cúi, hai tay chắp trước ngực rất mực khiêm nhường. Nhưng trong lòng nàng đã ghi lại tia loé kia. Ta hai mươi lăm tuổi kiếp trước, đọc Phượng Hoàng Đài ba lần, ta biết rõ Lâm Tú Vân sợ nhất cái gì. Tỷ ấy sợ nhất là có kẻ đơn giản hơn mà lại đẹp hơn mình. Vì tỷ ấy dựa cả vào áo gấm, trâm ngọc, hương thơm, không có những thứ ấy tỷ ấy chẳng còn gì. Hôm nay ta mặc lụa ngà đơn giản, không phải để tiết kiệm, mà để chọc đúng chỗ hiểm ấy.

Bên ngoài đã có tiếng xe ngựa. Cha ra sảnh, mặc lễ phục hầu tước đen viền vàng, thấy con gái út đeo chuỗi hạt của mẹ đẻ liền dừng lại. Ánh mắt cha chững một nhịp. Sau đó ông cười, tiếng cười ấm như trà pha buổi sáng.

“Đường Đường mặc thế đẹp. Đi thôi, cha đưa hai đứa nhập cung.”

Xe ngựa lăn bánh qua phường Chương Nghi, quẹo phường Đông Hoa, cuối cùng rẽ vào Trực Môn dẫn thẳng vào Ngự Uyển. Trong xe, Lâm Tú Vân ngồi đối diện Tiểu Đường, tay khẽ nắm lấy vạt áo gấm hồng phấn. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ xe, giọng dịu ngọt như đường bọc gừng.

“Đường muội muội, ở yến hội nếu có ai hỏi tỷ ấy về gia thế, tỷ nên nói thế nào cho phải?”

“Vân tỷ tỷ nói tỷ là nghĩa nữ của phủ Định Bắc hầu là được.”

“Vậy có phải hạ mình quá không? Người ta biết tỷ vốn là con Thái sư phủ, giờ tỷ nói là nghĩa nữ, sợ người ta chê tỷ mất chỗ dựa.”

“Vân tỷ tỷ là nghĩa nữ hầu phủ, hầu phủ đâu có kém Thái sư phủ. Tỷ cứ tự tin.”

Tiểu Đường đáp câu nào cũng nhẹ nhàng, không có gai. Nhưng nàng biết tại sao Lâm Tú Vân hỏi câu ấy. Tỷ ấy đang thăm dò xem hôm nay ở yến hội mình nên dùng thân phận nào để tiếp cận các quý nhân trong cung. Nếu Tiểu Đường bảo “cứ nói con Thái sư phủ”, tỷ ấy sẽ có lý do tách khỏi Cố phủ, xây dựng thân phận riêng. Nếu Tiểu Đường bảo “cứ nói nghĩa nữ hầu phủ”, tỷ ấy sẽ có cớ dùng danh hầu phủ để trèo cao. Nàng chọn cách thứ hai, chưa phải để Lâm Tú Vân tự do, mà để tỷ ấy nợ ơn hầu phủ càng nặng, càng khó lật.

Cha nghe hai muội trò chuyện, khẽ mỉm cười nhắm mắt dưỡng thần. Ông không xen vào chuyện đàn bà của con gái, ông biết Đường Đường mấy năm nay đã ra dáng tiểu thư, không cần ông đỡ nữa.

Xe ngựa dừng trước bậc thềm Ngọc Điện. Đại yến hôm nay đặt trong sảnh Vô Ưu, trước sảnh có ao sen nhỏ, hai bên hành lang treo đèn lồng lụa hồng nhạt. Cha xuống trước, đưa tay đỡ cho Tiểu Đường bước xuống. Lâm Tú Vân xuống sau, tự cầm vạt áo gấm không cần ai đỡ, đầu ngẩng cao.

Vào sảnh, cha bái yết vua trước rồi lui về vị trí. Tiểu Đường đứng phía sau ghế cha, tay chắp trước bụng, đầu hơi cúi. Bên cạnh cha có Cố Nghiệt, hai mươi bốn tuổi, mặc quan phục Hàn Lâm màu chàm sẫm, khuy áo đóng ngay ngắn, tóc buộc cao gọn gàng. Ánh mắt hắn khi thấy Tiểu Đường vào chỉ khẽ chao qua chuỗi hạt đỏ trên cổ nàng, không nói gì, nhưng gọng cương ngón tay bên đùi hắn hơi siết chặt hơn nửa nhịp.

Nội tâm nàng cười. Tam ca à tam ca, chín năm rồi mà mỗi lần thấy muội đeo di vật mẹ đẻ, huynh vẫn là người đầu tiên phản ứng. Huynh giấu giỏi lắm, nhưng ngón tay huynh nói thật rồi kìa.

Yến bắt đầu. Từng dòng cung nữ dâng đĩa quả tươi, rượu Kim Đàn, canh yến sào. Vua ngồi trên ngai chính giữa, chậm rãi nâng chén, ánh mắt lướt qua từng dãy quan viên và gia quyến. Vua năm nay đã tứ tuần, thân hình không còn tráng kiện như tranh vẽ, râu đã điểm vài sợi bạc. Nhưng thần thái vẫn còn khí phách thuở trẻ, giọng ban chỉ ấm mà uy.

Lâm Tú Vân được xếp ngồi trong dãy nữ khách, cạnh mấy vị cô nương phủ Thượng thư và phủ Đại lý tự. Tú Vân ngồi thẳng lưng, khẽ cúi đầu chào các tỷ tỷ chung quanh, giọng nhỏ nhẹ ngọt ngào. Chỉ trong nửa canh giờ, cả dãy đã có mấy tỷ tỷ khen tỷ ấy “ngoan lễ, dịu dàng, phúc hậu”. Tú Vân hạ mi cười, hai gò má hồng ửng như đào chín đầu hạ.

Tiểu Đường ngồi cách đó ba ghế, không nói nhiều, chỉ ăn từng miếng nhỏ, thi thoảng đáp câu hỏi các tỷ tỷ hầu bên. Nàng biết yến hội cung đình không phải chỗ để tranh nói, càng nói nhiều càng lộ sơ hở.

Đến hồi thứ ba, khi các phi tần trong nội cung đã lui về hậu điện nghỉ, vua đứng dậy đi vòng quanh sảnh, thăm hỏi các gia quyến quý tộc. Đó là truyền thống của yến hội mùa hè, để vua tỏ lòng thân với quần thần. Vua đến trước ghế cha, cha lập tức đứng dậy cúi chào.

“Định Bắc hầu, năm nay ngoài ải thế nào?”

“Bẩm hoàng thượng, biên ải yên. Bắc Địch mấy tháng nay không quấy nhiễu.”

“Tốt. Nhờ khanh.”

Vua cười, mắt lướt qua bên cạnh cha. Ánh mắt vua đậu lại trên Tiểu Đường một chớp. Nàng lập tức đứng dậy, cúi thấp người xuống, hai tay chắp trước ngực, tư thế đúng chuẩn nghi lễ.

“Bẩm hoàng thượng, thần muội Cố Tiểu Đường.”

Nàng đưa lễ dứt khoát, gọn gàng, không thừa một cử chỉ nào. Trong bụng nàng thầm cảm ơn mẹ đã bắt nàng học nghi lễ cung đình suốt ba mùa đông vừa qua. Kiếp trước ta chưa bao giờ cúi chào ai quá tiếng “chào anh”, giờ được đứng đây làm quận chúa hàng dự bị cũng coi như đủ mở mang tầm mắt.

Vua khẽ gật đầu, thần sắc dịu lại. Ông nhìn Tiểu Đường một lúc, rồi ánh mắt hạ xuống chuỗi hạt đỏ trên cổ nàng. Ánh mắt vua chững lại. Cả sảnh im. Nội thị hầu bên bàn Ngự nín thở. Định Bắc hầu bên cạnh không dám thở mạnh.

“Cố tiểu thư, chuỗi hạt cô đeo… trẫm thấy quen.”

Tiểu Đường ngước mắt, đáp bằng giọng nhỏ mà rõ.

“Bẩm hoàng thượng, chuỗi này là di vật của mẹ đẻ thần muội.”

“Mẹ đẻ khanh là ai?”

Cha đáp thay, giọng cung kính.

“Bẩm hoàng thượng, thần thiếp đầu tiên của thần là Trịnh Uyển, con gái út của Bình Dương bá Trịnh gia, mất năm Đường Đường được hai tuổi.”

Vua “à” một tiếng nhẹ. Ông nhìn chuỗi hạt lâu hơn, sau đó ngẩng lên nhìn thẳng Tiểu Đường.

“Trẫm nhớ ra rồi. Cữ trẫm còn nhỏ, thái phi bà nội trẫm có một chuỗi hạt châu đỏ ba mươi sáu hạt, khoá bạc chạm lá lê. Trẫm nghe kể là quà lễ Tết Nguyên đán năm nào Bình Dương bá hiến dâng. Về sau thái phi băng hà, chuỗi hạt bị hư mất một hạt, thái hoàng thái hậu cho đem trả về Bình Dương bá phủ. Không ngờ nay lại thấy trên cổ cô.”

Tiểu Đường cúi đầu.

“Bẩm hoàng thượng, hạt thứ mười chín từ khoá đếm sang, hạt này là hạt do ngoại tổ phụ của thần muội đặt thợ Tô Châu mài lại thay hạt mất. Ngoại tổ nói: chuỗi hạt thái phi từng đeo, không thể để khuyết, phải đền cho đủ ba mươi sáu.”

Cả sảnh im. Định Bắc hầu bên cạnh khẽ liếc con gái. Ông chưa bao giờ nghe con gái nói chi tiết ấy. Mấy chi tiết này ngay cả ông cũng chỉ biết mờ mờ qua di thư của nhạc phụ.

Nội tâm Tiểu Đường bình tĩnh. Ta hai mươi lăm tuổi kiếp trước, đọc Phượng Hoàng Đài ba lần, biết đến chi tiết cả cây kim sợi chỉ. Đoạn về chuỗi hạt này ở chương mười bảy của tiểu thuyết gốc, tác giả viết lướt qua một dòng, ta nhớ được. Không ngờ hôm nay lại phải dùng.

Vua nhìn Tiểu Đường thêm một khắc dài. Ánh mắt vua không còn chỉ là ánh mắt của một hoàng đế nhìn tiểu thư quý tộc. Có gì đó ấm hơn, giống ánh mắt của một người lớn tuổi nhìn hậu bối nhà cũ.

“Cố tiểu thư, cô có bao nhiêu tuổi rồi?”

“Bẩm hoàng thượng, thần muội mười lăm.”

“Đã học sách gì?”

“Bẩm hoàng thượng, thần muội học Nữ Tứ Thư, Liệt Nữ Truyện, và mấy quyển thi tập của Tống mẫu.”

“Có thích thi không?”

“Thần muội thích. Nhưng thần muội biết mình không có tài.”

Vua cười, tiếng cười khẽ mà thoáng nhẹ nhõm.

“Trẻ con tiểu thư nhà quý tộc mà biết mình không có tài là hiếm. Đáng khen.”

Vua nói xong, quay sang cha, đưa tay khẽ vỗ vai ông.

“Định Bắc hầu, con gái út khanh khéo. Trẫm rất thích. Sau này có lệ gì trong nội đình, cứ đưa cô ấy vào chầu.”

“Thần đội ơn hoàng thượng.”

Vua khẽ gật đầu, đi tiếp sang dãy khác. Sảnh Vô Ưu rì rào tiếng người trở lại, nhưng cả một dãy chung quanh bàn Định Bắc hầu đã nhìn Tiểu Đường bằng ánh mắt khác. Ba câu vua nói, ba câu ấy đủ để cả Biện Kinh biết vua đã ghi nhận đứa con gái út của Định Bắc hầu phủ. “Sau này có lệ gì trong nội đình cứ đưa cô ấy vào chầu” là câu vàng ngọc, chẳng khác gì bảo vệ ngầm cho hầu phủ.

Cha ngồi xuống, tay hơi run một nhịp, cúi đầu nói thật nhỏ với Tiểu Đường.

“Đường Đường giỏi lắm. Cha… cha không biết con nhớ được chi tiết chuỗi hạt của ngoại tổ. Ngoại tổ con mất trước con ba tháng, con làm sao…”

“Cha ơi, mẹ đẻ con để lại thư trong hộp trang sức. Trong thư có nhắc. Con đọc rồi ghi nhớ.”

Nàng đáp bằng giọng bình thản, không lộ chút nao núng. Trong bụng nàng thầm nghĩ: cha ơi cha, xin cha đừng hỏi kỹ. Con đâu có đọc thư nào của mẹ đẻ, con chỉ nhớ tiểu thuyết. Nhưng cha không tra tiểu thuyết được đâu, cha chỉ tra được thư. Con nói dối cha một lần này, con xin cha tha lỗi.

Cha không hỏi thêm. Ông chỉ đưa tay ra, kín đáo nắm lấy ngón tay con gái út dưới gấu áo, siết một cái. Cái siết ấy có nghĩa: cha tin con. Cha không hỏi. Cha bảo vệ con.

Tiểu Đường nhắm mắt, cảm nhận cái siết ấm ấy trong lòng bàn tay bé. Nội tâm nàng, hai mươi lăm tuổi kiếp trước từng không có ai siết tay như thế, muốn khóc. Nàng cắn răng nuốt xuống. Yến hội chưa xong, chưa được khóc.

Nhưng cái nàng để ý nhất không phải phản ứng của cha. Nàng liếc mắt qua ba ghế bên phải, chỗ Lâm Tú Vân ngồi.

Lâm Tú Vân ngồi thẳng lưng, tay đặt trên đầu gối gấm hồng phấn, ngón tay bẻ nhẹ tà áo. Mặt tỷ ấy vẫn giữ được nụ cười ngoan hiền, nhưng dưới lớp phấn Vân Nam đắt tiền, quầng mắt tỷ ấy đã hơi tái. Ánh mắt tỷ ấy dán vào Tiểu Đường không rời, giống ánh mắt của mèo hoang bị mất phần cá vào tay mèo nhà.

Nội tâm Tiểu Đường thấp giọng cười khẽ. Đúng như ta đoán rồi. Tỷ ấy suốt ba năm nay xây bàn đạp trong yến tiệc, dùng danh nghĩa nghĩa nữ hầu phủ để kết giao quý tộc, nghĩ rằng chỉ cần đợi dịp vào cung diện thánh thượng thì đường công danh sẽ mở. Tỷ ấy không ngờ hôm nay vua để mắt tới Tiểu Đường trước. Hầu phủ không sản sinh hai nữ nhân được vua ưu ái cùng lúc. Ai được vua chú ý trước, người ấy đè được người kia. Đây là quy tắc bất thành văn của giới quý tộc Biện Kinh, ta đọc kỹ trong tiểu thuyết gốc.

Câu tục ngữ Việt xưa nói “gậy ông đập lưng ông”, đúng phóc trường hợp này. Ba năm tỷ ấy dùng danh hầu phủ để trèo cao, giờ tự tay biến hầu phủ thành thứ đè ngược lại tỷ ấy. Vì vua nhớ chuỗi hạt của hầu phủ, không nhớ áo gấm của Thái sư phủ. Từ giờ trở đi, trong mắt vua, Cố Tiểu Đường là đích nữ hầu phủ có gốc mẹ đẻ giao thân với hoàng gia. Còn Lâm Tú Vân, chỉ là “nghĩa nữ”.

Yến kéo tiếp đến canh Tuất. Khi trăng non đã hé một mép trên đầu tường Ngự Uyển, vua bãi triều yến, quan viên và gia quyến lần lượt lui ra. Cha đưa Tiểu Đường và Lâm Tú Vân lên xe ngựa. Cố Nghiệt cưỡi ngựa đi cạnh xe, không nói chuyện, chỉ thi thoảng liếc vào trong. Trong ánh trăng đầu tháng, mặt hắn lạnh như thường lệ, nhưng đôi mắt hắn khi liếc vào cửa xe lại có gì đó ấm.

Trong xe, không ai nói. Cha ngồi mắt nhắm dưỡng thần. Tiểu Đường ngồi cạnh cha, tay khẽ nắm ngón út của cha. Lâm Tú Vân ngồi đối diện, hai tay đặt trên đầu gối, đầu cúi thấp.

Xe qua phường Đông Hoa, mùi hoa quế đầu mùa từ vườn tường nhà quan nào đó theo gió lọt vào trong xe, ngọt như đường phèn nấu chảy. Tiểu Đường hít một hơi nhẹ. Trong đầu nàng đã bắt đầu bày ra bước tiếp theo. Yến hội hôm nay là hồi thứ nhất, nàng chỉ mới lấy chân, chưa lấy được cả bàn cờ. Lâm Tú Vân đêm nay về hầu phủ sẽ không ngủ được. Ngày mai, ngày kia, tỷ ấy sẽ nghĩ ra chiêu khác. Chắc chắn.

Ta phải chuẩn bị mảnh ngọc bội. Ta đã khắc ba nét chấm mực trong mảnh của ta từ chín năm trước, mảnh vẫn ở trong hộp trang sức khảm trai. Sớm muộn tỷ ấy sẽ tráo. Ta phải dựng bẫy để bắt gọn.

Về đến hầu phủ, cha xuống trước, đỡ Tiểu Đường xuống. Nàng chào cha, chào mẹ đứng chờ sẵn ngoài sân, rồi theo Bích Đào về phòng riêng. Bích Đào đóng cửa, thắp đèn dầu ấm, rồi giúp tiểu thư cởi áo, tháo trâm, gỡ chuỗi hạt.

Tiểu Đường cầm chuỗi hạt đỏ trong lòng bàn tay, nhìn dưới ánh đèn dầu. Ba mươi sáu hạt châu đỏ sẫm, hạt thứ mười chín từ khoá đếm sang có sắc hơi khác các hạt còn lại một chút, đúng như nàng vừa nói trong yến. Đây là chi tiết nàng nhớ từ tiểu thuyết, không phải điều nàng biết từ thư mẹ đẻ. Nhưng chi tiết trùng thật. Đây là điểm may mắn của nàng: tác giả Phượng Hoàng Đài viết chi tiết rất kỹ, và những chi tiết ấy trùng khớp với thực tại nàng đang sống. Vì tiểu thuyết ấy vốn là thực tại này, chỉ khác một điểm: kết cục.

Nàng đặt chuỗi hạt vào tráp gỗ khảm trai, đóng nắp lại, đưa cho Bích Đào cất vào tủ.

“Bích Đào tỷ, cất kỹ. Chuỗi này quý hơn tất cả trâm ngọc trong phủ.”

“Vâng tiểu thư.”

Bích Đào cất tráp, thắp thêm một ngọn đèn dầu bên đầu giường, khẽ hỏi.

“Tiểu thư, nay yến hội mệt không? Muội bảo bếp làm chè đường phèn hoa cúc mang lên?”

“Được. Nhưng bảo bếp làm hai chén. Một chén đưa vào phòng Lâm cô nương.”

Bích Đào ngước lên, ngập ngừng.

“Đưa cho Lâm cô nương ạ?”

“Đúng. Bảo bếp nói là Đường tiểu thư thấy Vân cô nương đêm nay hơi mệt, gửi chén chè cho tỷ tỷ mát lòng.”

Bích Đào cúi đầu vâng, đi ra. Cửa khép, Tiểu Đường ngồi xuống bàn trang điểm, tay chống cằm, mắt nhìn ngọn đèn dầu ấm cháy đều trong khay đồng.

Nội tâm nàng cười khẽ. Trứng khôn hơn vịt là chuyện đôi khi có. Nhưng nếu vịt biết mình có trứng khôn, vịt sẽ dạy con vịt ấy đi ăn cỏ đúng bãi. Ta gửi chén chè cho Lâm Tú Vân đêm nay, không phải để làm hoà. Là để tỷ ấy biết ta thấy tỷ ấy. Ta thấy tỷ ấy đã tính gì trong yến hội hôm nay. Ta thấy tỷ ấy sắp làm gì trong tuần tới. Ta thấy hết. Chén chè chỉ là lời chào từ ta gửi tỷ ấy: xin tỷ tỷ đừng khinh muội muội mười lăm tuổi này.

Ngoài sân, tiếng ve đầu mùa vẫn kêu trong tán cây lê già bốn mươi năm tuổi. Ánh trăng non hắt qua song cửa gỗ, vẽ một vệt bạc mảnh trên gấu áo lụa ngà Tiểu Đường vừa treo lên móc. Trong tủ, tráp gỗ khảm trai đóng kín, chuỗi hạt đỏ ba mươi sáu hạt nằm yên trên lớp lụa đỏ mềm, giống một giấc mộng đang chờ đến giờ tỉnh dậy.

Ở phòng đối diện qua ba dãy hành lang, đèn phòng Lâm Tú Vân đến canh Hợi vẫn còn sáng. Bích Đào bưng chén chè đường phèn hoa cúc gõ cửa, đưa vào. Nàng đứng chờ một lúc, không nghe tiếng cảm ơn, chỉ nghe tiếng chén sứ đặt xuống bàn thật khẽ, rồi tiếng nữ tử trong phòng khẽ thở dài một hơi.

Bích Đào về, kể lại cho tiểu thư.

Tiểu Đường gật đầu, không nói. Nàng cởi giày lụa, chui vào chăn bông, kéo chăn phủ ngang ngực. Đèn dầu ấm bên đầu giường cháy lụi dần, ngọn lửa chỉ còn to bằng hạt đậu.

Nội tâm nàng lặng lại. Cố Nghiệt hôm nay không nói với ta một câu nào, nhưng ánh mắt hắn khi ta cúi đầu trước vua đã thay lời. Cha hôm nay siết ngón tay ta một cái, cái ấy hơn nghìn lời khen. Mẹ hôm nay bảo ta giống mẹ đẻ ta, ta chỉ mong khi đầu bạc răng long, ta thật sự sống đủ đẹp để mẹ đẻ ta không tiếc đã sinh ra “Đường Đường”.

Còn Lâm Tú Vân…

Nàng khẽ nhắm mắt, kéo chăn cao thêm một chút.

Vân tỷ tỷ, cuộc chơi mới bắt đầu.