Hoài Cổ Truyện

Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ

Chương 5: Hộp Cha Để Đầu Giường

Đêm đó gió len qua khe cửa gỗ, thổi qua rèm the mỏng, làm ngọn đèn dầu trong phòng hơi lay động.

Tiểu Đường nằm nghiêng trên gối, tay bé đặt lên má, mắt mở to nhìn bóng sáp đèn hắt lên trần. Bên ngoài, cây lê già vẫn thức, tiếng lá loạt xoạt như ai đó thở nhè nhẹ. Sương sớm chưa xuống, mà nàng đã thấy trong lồng ngực có một luồng khí lành lạnh, không phải vì lạnh mùa xuân, mà vì chuyện chiều nay.

Ta đã lộ, đúng không?

Tiểu Đường nghĩ vậy trong lòng, giọng “ta” hai mươi lăm tuổi. Sáng nay mẹ dạy viết chữ, nàng vô ý viết thêm chữ “gia” và chữ “ái”, mẹ khen mà mắt nheo nheo. Cái nheo mắt đó, kiếp trước ta cũng đã từng thấy trong sách. Nữ chính Lâm Tú Vân sau này bày trận, mẹ Tống thị cũng nheo mắt kiểu ấy. Đó là biểu tình của một người đàn bà thông minh đang cân não.

Nàng thở ra, hơi thở khẽ đến mức không làm rung ngọn đèn.

Chuyện lộ chưa đến mức nghiêm trọng. Mẹ chỉ nghi, chưa gạn hỏi. Nhưng mẹ nghi rồi, thì ta phải làm gì đó cho mẹ yên lòng. Một đứa bé sáu tuổi tự dưng thông minh hơn, có thể giải thích. Còn một đứa bé sáu tuổi tự dưng có mắt của người lớn, không giải thích được.

Tiểu Đường lăn qua bên kia gối. Chăn bông dày, thơm mùi hoa nhài phơi khô mẹ nhét vào lớp bao ngoài. Nàng vốn hay ghét mùi hoa quá đậm, nhưng chăn bông của mẹ thì khác, mùi nhài nhẹ như thoa lên cổ tay, ấm và ngọt.

Ngọt như đường phèn.

Nàng chợt bật cười khe khẽ. Ừ, tên nàng cũng là đường phèn mà. Đường là đường, không phải cà chua.

Rồi ánh mắt nàng rơi vào cái hộp gỗ đặt trên cái kệ nhỏ đầu giường.

Cái hộp đó, nàng đã nhìn thấy từ ngày đầu tỉnh dậy. Cha nói là quà đầy tháng cha để lại cho nàng, đợi nàng đủ lớn tự mở. Nhưng vì Tiểu Đường gốc suốt sáu năm chỉ biết khóc nhè, cha chưa từng bảo nàng mở. Cha chỉ để đó, lâu lâu ngồi bên giường lại chạm ngón tay lên nắp hộp, ánh mắt xa xăm.

Ta đủ lớn chưa?

Về mặt lý, không. Thân xác này mới sáu tuổi. Nhưng nếu tính linh hồn, thì ta ba mươi mốt tuổi rồi, dài hơn cả tuổi cha lúc sinh Tiểu Đường gốc.

Nàng ngồi dậy trong chăn.

Đèn dầu trên bàn còn cháy, vì cha dặn nha hoàn Bích Đào để một chút dầu qua đêm, phòng khi nàng hoảng thức dậy giữa đêm không thấy đường. Nghĩ đến chi tiết này, mũi Tiểu Đường lại cay cay. Kiếp trước, phòng ta tối om suốt hai mươi lăm năm, chưa từng có ai đốt sẵn một ngọn đèn phòng khi ta hoảng thức.

Nàng bò xuống cuối giường, với tay lấy cái hộp.

Hộp không nặng, nhưng khi bàn tay bé xíu ôm vào, nàng phải dùng cả hai cánh tay. Gỗ mun đen bóng, mặt trên khảm trai óng ánh vẽ hai con hoạ mi đứng trên cành lê, mắt trai ánh xanh nhẹ như sương buổi sáng. Bên hông có chạm hoa văn chữ “an”, nét mảnh mà sắc.

Tiểu Đường ngồi bệt xuống chăn, đặt hộp lên đùi, lòng đập nhanh.

Bộ 2 hộp trang sức khảm trai

Bộ 2 hộp trang sức khảm trai

350.000đ

Xem chi tiết →

Nàng dùng ngón tay bé mở khoá đồng. Khoá không chốt, chỉ là cái then trang trí. Nắp hộp mở ra, phát ra một tiếng “cạch” thật khẽ.

Bên trong lót nhung đỏ. Trên nền nhung đỏ ấy, chỉ có ba thứ.

Thứ nhất, một chiếc kẹp tóc hình bươm bướm, thân bạc, cánh chạm ngọc phỉ thuý xanh nhạt, mắt đính hai hạt mã não đen nhỏ như hạt đậu.

Thứ hai, một dải lụa hồng đã ngả màu, gấp làm bốn.

Thứ ba, ép dưới dải lụa, là một tờ giấy trắng, gấp đôi, đã hơi ố vàng.

Kẹp bươm bướm đẹp. Đẹp đến độ ta hai mươi lăm tuổi cũng biết, đây không phải đồ hàng chợ. Cánh bươm bướm khắc từng sợi gân ngọc, nghiêng ra ánh đèn thì như đang cựa mình. Nàng đưa lên ngang mặt, thấy trong lòng nhen lên một niềm vui rất trẻ con. Trẻ con mê đồ đẹp, đó là bản năng, không phải giả.

Nhưng khi nàng đặt kẹp xuống, mở tờ giấy ra, thì niềm vui đó tan đi như sương gặp nắng.

Chữ trên giấy nhỏ, mảnh, nét như viết bằng tay run.

“Đường Đường của mẹ.

Nếu con đọc được thư này khi đã lớn, xin con hãy nhớ rằng mẹ đã yêu con.

Yêu từ ngày mẹ biết trong bụng có con. Yêu khi con nắm tóc mẹ, không chịu buông. Yêu khi con gọi tiếng ‘mẹ’ đầu tiên, còn ngọng.

Mẹ không kịp nhìn con lớn. Nhưng mẹ tin cha con sẽ tìm cho con một người mẹ khác, tốt bụng, hiền lành. Con đừng giận cha, đừng lạnh nhạt với dì mới. Người đàn ông trong nhà cần một người phụ nữ giữ ấm bếp. Con hãy học yêu dì, học yêu các anh, học yêu mọi người trong nhà. Càng yêu, con càng được yêu lại.

Kẹp bươm bướm này là mẹ mua ở phố Hoà Đông năm cưới cha. Mẹ định đợi con lớn mới cài lên tóc con. Bây giờ mẹ không kịp cài, mẹ để đây, chờ ngày con tự chọn.

Mẹ yêu con.

Cố phu nhân, đại hạn Nghi Dần, tháng ba.”

Tiểu Đường đọc xong, cảm giác cái đèn dầu bỗng chao đi.

Không, đèn không chao. Là mắt nàng.

Nàng chớp mấy cái, mà nước mắt vẫn không dừng được. Từng giọt, từng giọt rơi xuống mặt giấy, làm nét mực cũ càng loang thêm.

Ta khóc thật rồi.

Nàng nghĩ vậy, giọng “ta” hai mươi lăm tuổi. Kiếp trước ta chưa từng khóc kiểu này. Kiếp trước ta hai mươi lăm năm sống trong căn hộ ba mươi mét vuông thuê tháng, mẹ ta bỏ đi khi ta năm tuổi, cha ta uống rượu về mắng ta không kịp thổi cơm, ta lớn lên bằng mì tôm và bài thi. Ta không biết một người mẹ yêu con thì viết thư kiểu gì. Ta chỉ biết thư đòi nợ.

Vậy mà đây, trong tay ta, là một tờ giấy chỉ để nói “mẹ yêu con”.

Không đòi hỏi, không dặn dò báo hiếu, không kể khổ. Chỉ nói yêu.

Tiểu Đường ôm tờ giấy vào ngực, cúi đầu, người nhỏ xíu run trên chăn.

Nàng khóc mà không dám bật thành tiếng, sợ Bích Đào nằm ngoài sảnh nghe được. Chỉ có hai vai run bần bật, và nước mắt rơi ướt cả vạt áo ngủ màu hồ thuỷ.

Kiếp này ta đến đây, không chỉ để đổi kết cục sinh tử.

Ta đến đây để được yêu.

Câu đó vừa nghĩ ra, ta liền giật mình. Tự trách. Sến quá. Một mụ đàn bà hai mươi lăm ế chồng ba đời không nên sến kiểu này.

Nhưng sến hay không, nước mắt vẫn cứ chảy.

Có tiếng cửa gỗ nhích khẽ.

Tiểu Đường không kịp lau mặt.

“Đường Đường.”

Giọng cha.

Cha bận áo thường màu xám tro, tay cầm cái đèn lồng nhỏ, hình như vừa từ chái tây bước qua. Bên chái tây là thư phòng của cha, cha thường xem sách khuya. Đêm nay cha xem sách xong, thấy phòng con gái út còn ánh đèn dầu chưa tắt, mới bước qua.

Cha nhìn thấy nàng ngồi trên giường, tay ôm tờ giấy, mặt ướt nhoẹt.

Cha đứng khựng ngay cửa. Cái đèn lồng trong tay hơi lắc. Ánh sáng vàng vọt hắt lên cằm cha, làm nàng thấy quai hàm cha giật một cái.

Cha biết. Cha biết trong cái hộp có gì.

Tiểu Đường muốn giấu tờ thư sau lưng, nhưng thấy giấu đã muộn. Nàng đành ngồi im, miệng hơi mấp máy, không nói được câu nào.

Cha bước vào, khép cửa lại nhẹ, đi đến cạnh giường. Đèn lồng đặt xuống bàn, cạnh ngọn đèn dầu.

Cha ngồi lên mép giường, không nói.

Cha đưa tay ra, một bàn tay lớn, chai sạn, quen với cán đao, giờ đây chỉ dịu dàng chạm lên đỉnh đầu con gái út.

“Cha xin lỗi.” Cha nói, giọng khàn.

Tiểu Đường ngước mắt lên nhìn cha. Mắt cha cũng đỏ.

“Cha định đợi con mười hai tuổi mới đưa cho con xem.” Cha nói tiếp. “Cha sợ con bé quá, đọc không hiểu, chỉ thấy buồn.”

Nàng lắc đầu. Muốn nói “muội hiểu”, muốn nói “muội không buồn, muội đang cảm ơn”, nhưng miệng vẫn không mở được. Sáu tuổi mà nói một câu “muội hiểu” thì lộ mất. Nàng chỉ có thể nắm lấy ngón tay cha, siết vào lòng bàn tay bé.

Cha thấy nàng nắm tay, thì thở ra một hơi dài, như trút đá.

“Con biết không.” Cha nhìn ngọn đèn dầu, không nhìn nàng. “Mẹ của con là người đàn bà nhân hậu nhất cha từng gặp. Ngày cha cưới mẹ, cha còn là tướng nhỏ, thua trận đầu tiên, về nhà không dám nhìn mặt ai. Chỉ có mẹ con, cầm khăn ướt, lau mặt cho cha, không hỏi một câu về trận thua. Chỉ nói: ‘Chàng về nhà là được rồi.’”

Cha ngừng. Vai cha run một cái.

“Đến khi mẹ con nhắm mắt, cha ở ngoài biên ải, không kịp về. Cha về, chỉ còn con hai tuổi, ngồi bên linh cữu, không khóc, chỉ nhìn cha. Cha ôm con, con vẫn không khóc. Con chỉ hỏi: ‘Mẹ đâu?’ Cha không dám trả lời.”

Tiểu Đường nghe mà tim thắt lại. Con bé Tiểu Đường gốc, hai tuổi đã biết mất mẹ. Không biết đó là vì sao mà đến năm sáu tuổi, con bé vẫn hay khóc nhè, hay nhõng nhẽo, hay đòi cha ngồi cạnh giường mỗi tối. Là vì con bé sợ. Sợ ai đó nữa cũng biến mất.

Nàng đặt bàn tay bé lên bàn tay cha, vỗ vỗ. Y như người lớn dỗ trẻ con. Nhưng ở đây, người lớn là cha, trẻ con dỗ cha lại là nàng.

Cha nhìn xuống bàn tay bé của nàng đang vỗ vỗ tay cha, mắt cha đỏ hơn.

“Con bé này.” Cha nói. Rồi cha không nói nữa. Cha ôm nàng vào lòng, ôm chặt như sợ ai giật đi.

Người cha thơm mùi mực, mùi trà, mùi da người đàn ông trung niên đã đi qua chiến trận. Tiểu Đường vùi mặt vào vai áo cha, ngửi thấy mùi ấy, mới thấy cái luồng khí lành lạnh trong lồng ngực từ chiều nay tan dần.

Ta có nhà rồi.

Nàng nghĩ trong lòng, giọng “ta” hai mươi lăm tuổi, mà lần này không kèm câu tự trách sến. Vì đúng thật là ta có nhà. Có nhà, là được rồi.

Cha ôm nàng một hồi, rồi nới ra. Cha cầm tờ thư trên tay nàng, gấp lại cẩn thận, đặt trở vào hộp. Cha cầm chiếc kẹp bươm bướm ngọc, đưa lên trước mắt nàng.

“Con muốn cha cài cho con không?”

Tiểu Đường gật đầu, không kịp nghĩ.

Cha vén tóc trước trán nàng, cài kẹp bươm bướm ngay bên tai phải. Tay cha to, cài không khéo lắm, mất mấy lần mới ngay ngắn. Xong, cha nhìn nàng, rồi bật cười khẽ.

“Đường Đường của mẹ.” Cha nói. Cha nói đúng chữ “mẹ”, không phải chữ “cha”. Cha đang nói giùm mẹ.

Nàng cười theo. Nước mắt vẫn còn vệt trên má, mà nàng cười. Trẻ con vốn dĩ vậy, khóc xong là cười. Ta hai mươi lăm tuổi lẽ ra không nên khóc xong cười ngay, nhưng ta ở trong thân bé, thân bé nói cười thì mặt ta cười.

Ngoài kia gió lê xào xạc. Ngọn đèn dầu vẫn cháy yên trong chân đèn đồng cũ. Trên đầu giường, cái hộp khảm trai vẫn mở, đèn hắt vào lớp trai óng lên như một dải sáng nhỏ.

Cha ngồi cạnh nàng đến khi nàng ngả người xuống gối. Cha kéo chăn lên, đắp cho nàng. Đắp xong, cha ngồi thêm một lát, tay đặt lên trán nàng.

“Đường Đường à.” Cha nói khẽ, gần như thở. “Con lớn nhanh quá.”

Câu đó ngoài miệng cha nghe không có gì. Nhưng ta trong chăn bông, mắt đã nhắm, tim đập một cái mạnh.

Cha đã biết. Không rõ ràng, nhưng cha đã cảm.

Ta không phải Tiểu Đường sáu tuổi mà cha nuôi. Cha là người đàn ông đọc người giỏi bậc nhất triều đình, cha đọc được. Cha chỉ chưa nói ra.

Ta lăn qua bên kia, mắt vẫn nhắm, để cha không thấy được ánh mắt.

Cha thở một cái. Cha đứng dậy, mang đèn lồng bước ra.

Cửa gỗ khép lại nhẹ, tiếng “kẽo kẹt” mỏng như tiếng lá lê rơi.

Ta nằm trong chăn bông, tay còn nắm mảnh vạt áo ngủ. Không mở mắt. Nhưng ta biết trên bàn cạnh giường, cái hộp khảm trai vẫn mở, chiếc kẹp bươm bướm ngọc còn nằm trong lòng nhung đỏ, bên cạnh mảnh thư đã gấp lại của mẹ.

Ta nghĩ đến câu tục ngữ nhà quê ta hay nghe: “Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh.” Ta không giống mẹ, không cùng máu. Nhưng đêm nay, mẹ trong tờ giấy đã cho ta cánh. Đôi cánh bươm bướm ngọc.

Ta cũng nghĩ đến câu khác, câu mẹ nuôi ta viết cuối thư: “Càng yêu, con càng được yêu lại.”

Kiếp trước ta không tin. Ta thấy toàn nợ với đòn, không thấy được yêu. Đúng là “nói dễ hơn làm”, trong nhà thiếu tình thì cả tuổi thơ ta chỉ biết co lại. Nhưng kiếp này, ta thử tin xem.

Rồi ta chìm vào giấc, không mơ.

Sáng hôm sau, khi Bích Đào vào phòng vén rèm, nàng phát hiện tiểu thư nhà mình còn đang ngủ, tay vẫn nắm mảnh vạt áo, trên đầu bên tai phải cài một chiếc kẹp bươm bướm ngọc mà nàng chưa từng thấy trước đó.

Bích Đào lùi ra, không dám đánh thức. Ra ngoài, gặp cha hầu gia đang uống trà sáng trong sảnh, nàng cúi chào.

“Bẩm hầu gia, tiểu thư còn ngủ. Trên tóc…”

Cha ngước lên, khoát tay. “Không sao. Để con bé ngủ thêm.” Ngừng một chút, cha thêm: “Từ nay, kẹp đó không cởi khỏi tóc con bé. Ai hỏi, thì bảo là của mẹ nó.”

Bích Đào cúi chào, không dám hỏi thêm. Nàng chỉ biết cha hầu gia hôm nay uống trà, mà mắt hơi đỏ.

Ngoài vườn, cây lê bốn mươi năm tuổi có một cánh hoa trắng rụng xuống mặt bàn trà, đậu bên tách sứ.

Cha nhìn cánh hoa, thở ra nhẹ, không nói.

Trong phòng bên, Tiểu Đường vẫn ngủ. Trong giấc mơ nông của nàng, có mùi hoa nhài từ chăn bông, có mùi mực từ vai áo cha còn lưu lại. Và có một câu nói rất khẽ, không rõ của mẹ nuôi hay của mẹ đẻ, hay của chính nàng đêm qua đã tự hứa với mình.

“Đường Đường ơi, kiếp này con có nhà rồi.”

Bên tai phải, chiếc kẹp bươm bướm ngọc nằm im trên tóc nàng, cánh xanh nhạt ánh lên trong nắng sớm len qua khe rèm. Không rung. Không kêu. Chỉ đơn giản là ở đó, như thể đã đợi sáu năm rồi.

Ngoài sảnh, cha hầu gia rót thêm chén trà thứ hai. Cha nhìn hướng phòng con gái út, khoé miệng nhếch lên một cái rất nhỏ, mà không ai thấy được, kể cả Bích Đào.

Cha đã có linh cảm từ mấy hôm nay. Con bé không phải hoàn toàn là Đường Đường mà cha nuôi. Nhưng cha không sợ. Miễn con bé còn nắm ngón tay cha đêm qua, miễn con bé còn khóc trên thư của mẹ nó, thì đó vẫn là con gái út của cha.

Cha uống một ngụm trà, thấy trong ngực ấm.

Bên ngoài, gió xuân đang lên. Cánh hoa lê rụng đầu tiên của tháng ba đã đậu xuống bàn trà cha.

DONE

Actually let me remove that DONE marker from the file content.