Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ
Chương 12: Thư Từ Biên Ải
Tháng ba, hoa lê trước hầu phủ đã nở qua tuần lễ đầu, giờ chỉ còn vài đoá muộn màng đậu trên đầu cành, khẽ rung trong gió đêm còn vương chút lạnh. Cố Tiểu Đường ngồi trên bậc thềm gỗ mọc lưa thưa rêu xanh, hai bàn tay bé xíu đặt lên đầu gối, ánh mắt hướng thẳng ra cổng phủ. Đã hai mươi mốt ngày trôi qua kể từ hôm Cố Nghiệt lên đường ra biên ải.
Bích Đào bưng chén trà đường phèn đến, khẽ đặt bên cạnh nàng, hơi trà nóng bốc lên vòng vòng như một dải sương mỏng buổi sớm.
“Tiểu thư, uống đi kẻo nguội. Đêm qua trở gió, ngực người còn nghẹn kìa.”
“Muội cảm ơn Bích Đào tỷ.”
Tiểu Đường nhấp một ngụm, vị ngọt đường phèn ngấm dần vào cuống họng, ấm lên hai lá phổi bé. Nội tâm nàng khẽ cười một mình. Ta hai mươi lăm tuổi kiếp trước, không tưởng tượng nổi có ngày lại ngồi bậc thềm đợi thư của một thiếu niên mười bảy tuổi như thế này. Nhưng đợi thì cứ đợi. Người ấy đi được ba tuần, theo đường ngựa từ Biện Kinh lên phía bắc mất tầm tám ngày, hôm nay đã là ngày thứ hai mươi mốt, thư đầu nên tới rồi mới phải.
Cố Trẫm đại ca đi ngang qua sân, tay cầm cuốn sách bìa xanh nhạt, thấy nàng ngồi đó liền đứng lại.
“Đường Đường.”
“Đại ca.”
“Đợi thư à?”
Nàng gật đầu, hai chỏm tóc buộc cao khẽ rung theo. Cố Trẫm mười bốn tuổi, dáng đã cao, mặt còn măng nhưng đôi mắt đã điềm đạm hơn hồi đầu năm. Huynh ấy ngồi xuống bên cạnh, để cuốn sách lên đầu gối, thở ra một hơi nhẹ.
“Tam ca đi lần đầu, thư có thể chậm hơn dự tính. Muội đừng lo.”
“Muội không lo. Muội chỉ đợi.”
Cố Trẫm nhìn nàng, khoé môi hơi cong lên. Huynh ấy vươn tay vỗ nhẹ lên đầu tóc nàng, giọng dịu như thể sợ làm đau chỗ tóc mềm ấy.
“Vậy đợi đi. Đợi mà buồn thì gọi đại ca. Đại ca kể chuyện Xuân Thu cho muội nghe.”
Tiểu Đường cười khì. Ta nghe chuyện Xuân Thu từ hồi còn học đại học, ai ngờ giờ lại được nghe đại ca kể lại phiên bản trong sách cổ. Đúng là ông trời có mắt.
Chiều hôm đó, khi mặt trời vừa xiên qua đầu tường phía tây, ngoài cổng phủ có tiếng vó ngựa. Một người lính đưa thư áo bụi bặm xuống ngựa, tay cầm ống trúc. Bích Đào chạy ra trước, Tiểu Đường lẽo đẽo theo sau, hai chân bé xíu chạy hết cỡ mà vẫn thua nửa sân.
“Thư của Trịnh công tử gửi Định Bắc hầu phủ.”
Người lính bàn giao xong liền đi. Bích Đào chưa kịp mở ống trúc, Tiểu Đường đã nhoài người lấy trước. Nàng ôm ống trúc chạy tọt vào chính đường, vừa chạy vừa gọi.
“Cha ơi cha ơi, thư tam ca đến rồi!”
Định Bắc hầu Cố Định đang bàn việc trong sảnh với môn khách, nghe tiếng con gái út liền quay đầu ra. Ông vẫy tay cho môn khách lui, kéo Tiểu Đường lên đùi, hai cha con mở ống trúc.
Bên trong là một mảnh giấy thô, chữ Cố Nghiệt viết đứng đường, chữ nào cũng đanh gọn như mũi kim cắm xuống lụa.
Nhi thần đã tới quân doanh an toàn. Sương lạnh nhưng khoẻ. Cha mẹ giữ gìn. Đường Đường ngoan.
Chỉ bốn dòng. Không lời chào, không lời chúc, không lời khách khí. Đúng chất Cố Nghiệt.
Tiểu Đường đọc đi đọc lại bốn dòng ấy, ngón tay bé tí lần theo từng nét chữ như sờ tay tam ca qua tờ giấy. Cha ở bên cười.
“Đúng là văn phong của thằng bé. Cỡ này viết được bốn dòng đã là thư đầu năm rồi.”
“Cha ơi, muội trả lời tam ca được không?”
“Được chứ. Chiều nay Bích Đào ra chợ mua thêm giấy tốt, con viết thoải mái.”
Tối hôm ấy, Tiểu Đường ngồi trong thư phòng của cha, ngọn đèn dầu ấm đặt bên tay trái, một chồng giấy vàng nhạt xếp bên tay phải. Nàng cầm cây bút lông nhỏ nhất, chấm mực, hít một hơi thật sâu.
Tam ca, muội là Đường Đường. Muội viết dài lắm nha. Tam ca đọc từ từ.
Hôm nay hoa lê trước phủ rụng gần hết. Cha bảo cây lê này bốn mươi năm rồi. Muội tự hỏi tam ca ở biên ải có hoa gì nở không. Nhị ca bảo phía bắc chỉ có tuyết, không có hoa. Muội không tin. Muội thấy trong sách cha có vẽ hoa đào đá.
Đại ca dạo này đọc sách nhiều lắm. Đêm nào cũng thắp đèn tới canh ba. Mẹ giận, tịch thu dầu đèn. Đại ca lén xin cha. Cha lại lén cho. Muội không mách mẹ.
Nàng viết một mạch bốn trang giấy. Trong thư có chuyện Cố Nghê nhị ca đánh nhau với con nhà Vương thị, mất nửa chiếc răng cửa; có chuyện con mèo tam thể ngoài bếp đẻ được năm con nhỏ, Tiểu Đường xin cha nuôi một; có chuyện mẹ dạy nàng chữ “Tam” trong “Tam ca”, nàng viết mãi vẫn ra chữ “Tâm”. Nội tâm 25 tuổi nàng biết chính tả cả rồi, nhưng thân trẻ con tay còn run, giả bộ viết sai để mẹ dạy tiếp, lúc dạy được ôm được xoa đầu, tiện đôi bề.
Cuối thư nàng chấm mực đặc, viết chậm hơn cả các dòng trên.
Tam ca, muội gói thuốc lần trước, tam ca có mở ra chưa? Muội dặn đi dặn lại, mỗi khi ăn cơm binh doanh, tam ca uống trước một viên. Đừng quên. Nhớ nghe muội nha.
Muội đợi thư sau của tam ca. Muội đợi ở bậc thềm.
Nàng thổi mực khô, gấp thư vào ống trúc, giao Bích Đào sáng mai đem gửi trạm.
Nội tâm nàng thầm khấn. Trịnh Cố Nghiệt, huynh đừng có quên uống thuốc. Huynh đừng có tự tin. Ta không nhớ chính xác thời điểm nào trong sáu tháng ấy huynh trúng độc, nhưng ta nhớ rõ mỗi tối trong phòng bệnh binh doanh, hộp thức ăn đưa đến bàn huynh khác với hộp thức ăn của các tướng khác. Ta chỉ có thể chuẩn bị cho huynh chừng đó. Còn lại nhờ trời.
Tháng thứ hai, thư của Cố Nghiệt tới đúng ngày mùng ba đầu tháng. Ống trúc lần này còn dính chút bùn khô ngoài vỏ. Bên trong vẫn bốn dòng.
Muội thư dài, ta đọc ba lần. Thuốc ta uống đều. Chợ biên ải có kẹo mật ong, đợi ta về đem về.
Tiểu Đường cầm mảnh giấy, ôm chặt vào ngực. Nội tâm 25 tuổi nàng cười cong cả sống mũi. Bốn dòng, mà dòng cuối lại nhắc kẹo mật ong. Cố Nghiệt à Cố Nghiệt, huynh đã bắt đầu nhớ tới muội muội mà thậm chí còn không biết mình đang nhớ.
Cố Nghê nhị ca đi qua thấy, giật lấy tờ thư đọc.
“Kẹo mật ong? Tam ca có bao giờ mua đồ ngọt cho ai đâu. Đường Đường, tam ca này bị muội bùa rồi.”
“Nhị ca đưa lại đây!”
Tiểu Đường nhảy lên đòi. Cố Nghê giơ tay cao, cười khì. Cuối cùng cha đi ngang qua, gõ đầu Cố Nghê một cái.
“Đưa lại cho muội. Chọc muội hoài không mệt à?”
“Con chỉ trêu tí thôi cha.”
Nghê tay chưa kịp thả, Tiểu Đường đã nhảy cầm được góc thư kéo xuống, hai anh em kéo qua kéo lại, tờ thư rách gần đôi. Nàng sững một giây, rồi khóc oà. Không phải khóc giả. Là khóc thật. Cha giật mình.
“Đường Đường sao thế con?”
“Thư… thư tam ca rách rồi.”
Cố Nghê tái mặt, tay còn cầm nửa tờ. Huynh ấy chưa nghĩ tới muội muội quý thư tới cỡ đó. Bích Đào lật đật chạy đi lấy hồ dán. Tiểu Đường ngồi bệt xuống nền gạch, ôm nửa tờ thư, nước mắt lăn xuống má bầu bĩnh.
Nội tâm nàng vừa khóc vừa cười khì. Đường Đường ơi Đường Đường, không ngờ thân xác trẻ con lại phản ứng tự nhiên nhanh vậy. Ta 25 tuổi khống chế không được lúc bốn dòng ấy sắp thành hai nửa. Cố Nghiệt mỗi tháng viết được mấy dòng, ta không nỡ để rách.
Cha bồng nàng lên đùi, dỗ dành cả buổi. Cố Nghê đứng bên, khuôn mặt mười tuổi nhăn nhó lần đầu tiên vì ăn năn thật lòng. Huynh ấy đưa cho nàng nửa tờ mình cầm, giọng lí nhí.
“Muội, nhị ca xin lỗi. Nhị ca dán lại cho muội. Dán đẹp lắm. Nhị ca hứa.”
Tiểu Đường thút thít, cuối cùng gật đầu.
Đêm ấy trong thư phòng cha, Cố Nghê thật sự dán lại tờ thư của Cố Nghiệt cho muội muội. Huynh ấy dán vụng, nét dán chồng lên chữ, nhưng dán rất thật lòng. Tiểu Đường ngồi bên cạnh cầm chén nước, ánh đèn dầu ấm phủ lên hai gương mặt anh em. Nội tâm 25 tuổi nàng nghĩ: ta kiếp trước không có anh trai, ta không biết cảm giác được một thằng anh vụng về xin lỗi mình là như thế nào. Bây giờ ta biết rồi. Ngọt.
Tháng thứ ba, thư của Cố Nghiệt vẫn tới đúng hẹn. Lần này năm dòng.
Sương lạnh đầu tháng. Binh doanh có dịch tiêu chảy nhẹ. Ta không dính. Thuốc muội đưa ta chia cho hai đứa lính cùng lều. Chợ biên ải hôm nọ ta gặp bà lão bán vải thô, mắt bà giống mẹ. Ta mua một cuộn xanh nhạt.
Nàng đọc dòng cuối, sững một lúc lâu. Cố Nghiệt viết chuyện bà lão giống mẹ. Trong plot gốc, hắn không bao giờ viết chuyện như thế. Trong plot gốc, hắn đã đóng cửa lòng từ ngày tướng công Trịnh chết. Kiếp này, hắn bắt đầu mở một chút. Chỉ một chút, đủ để bà lão bán vải làm hắn nhớ mẹ mình.
Tiểu Đường trả lời thư ấy mất hai đêm. Nàng kể chuyện cha đóng cho mèo con một cái hộp gỗ, hộp nhỏ xíu nhưng có mái ngói, cha bảo là “nhà mèo mẫu hầu phủ, cho tương xứng gia thế”; kể chuyện đại ca thi qua kỳ hạch tại phủ, đứng nhất trong bọn tú tài; kể chuyện mẹ ho mấy hôm nhưng đã đỡ nhờ chén canh gừng nàng tự tay bưng vào. Cuối thư, nàng viết:
Tam ca, cuộn vải xanh nhạt tam ca mua, để dành cho muội. Muội muốn tự may cho tam ca một túi đeo hông. Đợi tam ca về, muội may.
Nội tâm 25 tuổi nàng khịt mũi. Cố Tiểu Đường à, ngươi có biết may vá đâu. Kiếp trước ngươi khâu cái áo còn bị máy khâu ăn ngón tay. Bây giờ đòi may túi cho hoàng tử thất lạc? Đúng là dân bàn phím hiện đại.
Nàng vẫn gửi. Thư đi rồi, nàng ngồi trong sân đếm ngày. Cha thấy con gái ngồi đếm, cười.
“Đường Đường đợi tam ca hai mươi tám ngày nữa là hết bốn tháng. Đủ nửa chuyến. Cha con mình đợi thêm chút.”
Nàng gật.
Nhưng ngày thứ hai mươi tám, thư không tới.
Ngày thứ hai mươi chín, không tới.
Ngày thứ ba mươi, mặt trời lặn hai lần, ngoài cổng phủ chỉ có tiếng gió lay hoa lê đã héo cuối mùa. Tiểu Đường ngồi trên bậc thềm, tay ôm chén trà đường phèn Bích Đào lại pha, chén trà nguội từ giờ Thân qua giờ Dậu, nàng không uống.
Cha ra ngồi bên nàng, đặt bàn tay to lên đầu nàng, khẽ vỗ.
“Có thể trạm đưa thư gặp mưa, chậm mấy hôm. Đường xa hai ngàn dặm, gió lạnh đầu hè cũng có khi mưa lớn.”
“Vâng cha.”
Nàng đáp gọn, nhưng bên trong tim nàng đập lệch nhịp một lần. Nàng biết. Không phải mưa. Không phải trạm chậm. Là hắn đã trúng độc.
Trong plot gốc Phượng Hoàng Đài, tác giả viết đoạn ấy bằng năm dòng lạnh lùng. Trịnh công tử ở biên ải bị hạ độc trong bữa ăn tối, thoi thóp mười bốn ngày rồi mất. Định Bắc hầu nhận tin, đóng cửa phủ ba ngày. Năm dòng ấy hồi kiếp trước nàng lướt qua, nghĩ chỉ là một nốt tô đen cho nữ chính Lâm Tú Vân bớt cô đơn về sau. Bây giờ năm dòng ấy là mạng người. Là tam ca của nàng.
Đêm ấy Tiểu Đường không ngủ. Nàng ngồi bên giường, chiếc chăn bông mẹ đắp cho từ tối lăn xuống đất, nàng cũng không nhặt. Ngoài cửa sổ, một con mèo tam thể kêu meo meo, rồi im. Trong đầu nàng chạy qua tất cả những gì nàng nhớ về ngộ độc thạch tín trong y học hiện đại. Triệu chứng bốn giờ đầu: buồn nôn, tiêu chảy, da xanh. Triệu chứng hai mươi tư giờ tiếp: mống mắt co hẹp, mạch chậm, tay chân lạnh. Bảy mươi hai giờ nếu không giải: gan thận suy, hôn mê. Bốn tuần: chết.
Nàng đếm ngón tay. Nếu bây giờ Cố Nghiệt trúng độc rồi, thì đã qua ít nhất mười bốn ngày. Nếu chưa có ai giải, hắn đã vào trạng thái nguy kịch. Nếu có thuốc phòng nàng gói lần trước, có thể kéo dài thêm hai tuần, nhưng không giải triệt để.
Nàng phải đi.
Sáng sớm hôm sau, khi trời còn chưa rõ mặt người, Tiểu Đường mặc áo bông lụa tím nhạt, đi thẳng vào thư phòng cha. Cố Định đang đứng trước bàn, tay cầm cuốn địa đồ biên ải, mặt xám hơn thường lệ. Ông thấy con gái út vào, lập tức đặt địa đồ xuống.
“Đường Đường sao dậy sớm thế? Ngoài trời còn sương.”
“Cha ơi.”
“Ừ.”
Tiểu Đường bước lại gần bàn cha, ngước cổ nhìn lên. Nàng bé, đầu chỉ vừa qua mép bàn. Nàng phải kiễng chân mới thấy hết địa đồ. Cha cúi xuống, bồng nàng đặt lên ghế cạnh mình.
“Cha, tam ca có chuyện.”
Cha im. Ông biết. Ông không tự lừa. Nhưng ông cũng chưa muốn nói với con gái út tám tuổi.
“Chưa chắc, Đường Đường. Có khi chỉ chậm thư.”
“Không phải chậm thư cha. Muội thấy trong lòng.”
Nàng nói câu ấy bằng giọng bé, nhưng ánh mắt nàng lại không phải ánh mắt tám tuổi. Cố Định giật mình. Ông nhìn con gái một hồi lâu, tay đặt lên vai nhỏ của nàng.
“Con thấy gì?”
“Muội mơ. Muội mơ tam ca nằm trong lều, người xanh. Có người bưng cơm đến, cơm có vị lạ. Cha, cha cho muội đi tìm tam ca.”
Cố Định sững người. Cả gian phòng chỉ có tiếng nến kêu tí tách. Một lúc lâu, ông đặt cuốn địa đồ xuống, ngồi hẳn xuống ghế đối diện con gái, hai tay bó vào nhau.
“Đường Đường, con tám tuổi. Đường biên ải hai ngàn dặm. Con đi được không?”
“Muội đi được.”
“Cha đi hai mươi năm chinh chiến biên ải, có ngày trời nắng đá cháy chân ngựa, có ngày tuyết dày đến ngực ngựa. Con nghĩ con chịu được?”
“Con chịu được.”
Cha lắc đầu. Giọng ông không giận, nhưng cứng hơn.
“Không được, Đường Đường. Cha đi. Con ở nhà.”
“Cha đi thì tam ca có thể chết trước khi cha đến. Muội biết cách cứu. Cha không biết. Cha đi không kịp.”
Câu ấy nàng thốt ra không kìm được. Nàng biết mình vừa lỡ lời. Một đứa bé tám tuổi làm sao biết “cứu”? Làm sao biết Cố Nghiệt đang trong tình trạng cần cứu bằng phương pháp cụ thể? Cha ngồi thẳng dậy. Mắt ông nhìn nàng, sắc lại như lưỡi đao vừa rút khỏi vỏ.
“Đường Đường.”
“Cha ơi…”
“Con lặp lại vừa nãy.”
Nàng cúi đầu. Nội tâm 25 tuổi nàng chửi thầm chính mình. Ngu. Ngu. Ngu. Cẩn thận cả năm, cuối cùng vì cuống mà nói toạc. Nhưng nàng ngẩng lên. Ánh mắt vẫn thẳng.
“Cha, muội thấy trong sách y có ghi. Người trúng độc thạch tín thì phải uống lưu huỳnh loãng với than hoạt, sớm càng tốt. Muội biết cả liều lượng. Muội học lỏm được từ cuốn y thư trong tủ mẹ.”
Cha nhìn nàng. Ông không tin toàn phần, ông cũng không phải hoàn toàn không tin. Ông biết con gái mình bốn năm gần đây có nhiều thứ lạ, nhưng lạ theo hướng dễ thương, không lạ theo hướng đáng sợ. Bây giờ nàng đứng đây, tám tuổi, cao chưa tới thắt lưng ông, nói câu “muội biết cả liều lượng” mà mắt không chớp.
Ông đứng dậy, xoay lưng ra hướng cửa sổ, im lâu.
“Cha không cho con đi.”
“Cha…”
“Con tám tuổi. Đường biên ải năm ngày ngựa. Trên đường có tuần binh của Bắc Địch cướp thư. Cha không mạo hiểm con.”
“Nhưng tam ca…”
“Cha đi. Cha đi ngay hôm nay. Con ở nhà với mẹ. Nghe cha.”
Giọng cha đanh lên. Cha ít khi đanh giọng với nàng. Từ ngày nàng xuyên về, đây là lần thứ hai. Lần thứ nhất là hôm nàng đòi trèo cây lê. Lần này khác. Lần này cha thật giận. Không phải giận nàng. Cha đang giận sự bất lực của chính mình, giận cái tin xấu cha linh cảm đang chờ ngoài cổng phủ, giận cả trời đất tại sao đưa cho ông một đứa con gái bé quá nhỏ để đặt trên lưng ngựa hai ngàn dặm.
Tiểu Đường im. Nàng không tranh. Nàng nhìn cha một lúc lâu, rồi cúi đầu.
“Vâng, cha.”
Nàng bước xuống ghế, đi ra cửa thư phòng. Đến cửa nàng dừng, quay lại.
“Cha, cha đem theo túi thuốc nhỏ trong ngăn kéo tủ giường muội. Túi vải đỏ. Bên trong có lưu huỳnh nghiền, than hoạt, và ba viên đường phèn để pha uống. Cha đưa tam ca uống theo tỉ lệ ba viên than với một viên lưu huỳnh, hoà nước ấm, mỗi canh giờ một chén. Chín canh giờ liên tục. Cha nhớ nghe.”
Cha đứng chôn chân giữa thư phòng, mắt nhìn con gái út. Ông không kịp hỏi câu tiếp. Nàng đã ra khỏi cửa.
Ra khỏi thư phòng, Tiểu Đường bước tới cuối hành lang, tựa lưng vào cột gỗ lim, hai bàn tay bé run lên. Nàng ngồi xuống dưới cột, gấp gối bó vào ngực, giấu mặt vào giữa hai đầu gối.
Nước mắt xuống. Không phải khóc giả. Không phải khóc dỗi. Là khóc thật, khóc từ chỗ sâu nhất trong lòng nàng. Nàng khóc vì cha thương nàng đến mức đóng cửa cấm nàng đi. Nàng khóc vì tam ca ở đâu đó hai ngàn dặm về phía bắc có thể đã cận kề cái chết. Nàng khóc vì thấy mình bất lực. Hai mươi lăm tuổi kiếp trước, biết đủ thứ, mà thân này chỉ tám tuổi, chân ngắn, tay yếu, tiếng nói không có trọng lượng. Cha không cho đi. Nàng không đi được.
Nội tâm nàng thầm gào lên trong đầu. Cố Nghiệt. Ta không cho huynh chết. Ta xuyên qua đây không phải để nhìn huynh chết. Ta thà trở thành cái đứa nhõng nhẽo phiền phức trong mắt huynh cả đời, còn hơn nhìn huynh không về nữa. Trịnh Cố Nghiệt, huynh nghe không, huynh không được chết, huynh phải cầm cự đến khi cha đến.
Bích Đào đi ngang qua thấy nàng, hoảng, ngồi thụp xuống.
“Tiểu thư, sao thế?”
Tiểu Đường ngẩng đầu, hai mắt đỏ hoe, nước mắt còn lăn xuống cằm. Nàng nắm chặt tay áo Bích Đào, giọng khàn.
“Bích Đào tỷ, gọi mẹ cho muội. Muội xin phép mẹ một chuyện.”
“Chuyện gì cơ?”
“Muội đi tìm tam ca.”
Bích Đào tái mặt. “Tiểu thư, cụ hầu vừa cấm…”
“Cha không cho. Muội xin mẹ.” Nàng lau nước mắt bằng ống tay áo, hai chân đứng dậy. “Trong nhà này chỉ có mẹ có thể lật lại lời của cha. Muội đi tìm mẹ.”
Nàng đi. Bước chân bé xíu, nhưng bước rất nhanh, rất thẳng, không quay đầu.
Bích Đào đứng lại giữa hành lang, nhìn theo dáng bé của tiểu thư mình khuất sau khúc quanh. Trong lòng nàng bỗng thấy lạnh. Tiểu thư của nàng, hôm nay, không giống một đứa bé tám tuổi.