Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ
Chương 26: Cố Nghiệt Là Hoàng Tử
Chiếu chỉ tới hầu phủ vào giờ Mão, khi sương sớm còn đang đọng thành từng giọt tròn dưới mép lá lê trước hiên. Muội mười lăm tuổi, đang đứng bên bàn viết trong khuê phòng chép nốt trang cuối Nữ Tứ Thư mẹ giao, thì nghe tiếng vó ngựa gõ dồn ngoài cổng phủ. Không phải tiếng ngựa của phu xe thường ngày, cũng không phải tiếng ngựa của gia đinh biên ải về báo tin. Đây là tiếng ngựa của thái giám chuyển chỉ, ngắn, gấp, có kèm tiếng leng keng bạc nhỏ trên yên.
Muội đặt bút xuống. Trong lồng ngực có gì đó xoáy nhẹ một vòng, giống viên sỏi nhỏ rơi vào bát nước trong. Ta hai mươi lăm tuổi kiếp trước, ta biết chiếu chỉ tới giờ này, sau đúng hai tháng kể từ ngày Lâm Tú Vân trưng mảnh ngọc bội “gia truyền” trước mặt thái hoàng thái hậu ở Cung Từ Ninh, nghĩa là gì. Nghĩa là bà cụ trên ngai gấm đã ngồi hai tháng để cân nhắc, đã sai người dò đến tận đây, đã đủ chứng cứ, và giờ mới ra tay.
Bích Đào chạy vào, thở hụt hơi.
“Tiểu thư, thái giám truyền chỉ đứng ở đại sảnh. Thái hoàng thái hậu triệu hầu gia vào Cung Từ Ninh. Kèm… kèm cả Lâm cô nương.”
“Muội biết rồi. Bích Đào tỷ giúp muội thay áo. Áo lụa xanh nhạt, tóc bới đơn giản, không cần trâm ngọc, chỉ cần một cây trâm bạc trơn.”
“Tiểu thư… tiểu thư cũng đi ạ?”
“Muội đi. Muội phải xin cha cho đi.”
Bích Đào cúi đầu vâng, tay vén tóc muội lên búi cao, ngón tay cô hơi run một chút. Muội nhìn qua gương đồng, thấy trong đôi mắt hạnh nhân của mình một tia bình tĩnh mà ta hai mươi lăm tuổi kiếp trước từng ao ước có. Không phải bình tĩnh vì không biết sợ. Là bình tĩnh vì đã sợ đủ chín năm, đã chuẩn bị đủ chín năm, đến hôm nay chỉ còn việc bước ra sân khấu và diễn cho trọn màn.
Muội xuống đại sảnh. Cha đứng giữa gian, sắc mặt trầm như mặt sông đóng băng đầu đông. Bên cạnh cha có mẹ, tay mẹ nắm chặt vạt áo, đôi mắt đỏ hoe. Lâm Tú Vân đứng cách đó ba bước, áo gấm hồng phấn dày dặn, tóc bới tinh xảo, mặt trắng bệch dưới lớp phấn Vân Nam đắt tiền. Trong tay tỷ ấy còn cầm nửa bức khăn tay lụa, bị bàn tay tỷ ấy nhàu đến độ không còn ra hình thù ban đầu.
“Cha ơi.”
Muội gọi khẽ. Cha quay lại, ánh mắt cha dừng trên mặt muội đúng nửa nhịp, rồi ông thở ra một hơi, giọng thấp.
“Đường Đường xuống làm gì? Con vào phòng đợi cha về.”
“Cha ơi, cho muội đi cùng. Mảnh ngọc bội trong cung là mảnh của muội. Nếu cha vào cung một mình, thái hoàng thái hậu hỏi chi tiết, cha khai không được. Muội phải đi cùng để làm chứng.”
Cha im. Ông biết muội nói đúng. Chín năm nay cha đưa muội mảnh ngọc ở dưới cây lê bốn mươi tuổi trước hiên, cha chỉ nhớ hoa văn ngoài mặt, cha không biết bên trong mảnh có ba nét chấm mực nhỏ mà muội đã lén khắc khi vừa xuyên tới. Chỉ có muội biết. Chỉ muội chứng minh được mảnh nào là thật.
Mẹ bước tới, đặt tay lên vai muội, giọng nghèn nghẹn.
“Đường Đường đi cùng cha. Mẹ ở nhà đợi hai người về. Ăn no đi con, sáng nay bếp có cháo cá thu Bích Đào đã hâm nóng. Ăn nửa bát rồi hẵng đi.”
“Vâng ạ.”
Muội ăn nửa bát cháo cá thu, thật đấy. Ta hai mươi lăm tuổi kiếp trước từng bỏ bữa để lo việc lớn, ta biết bụng đói thì đầu không sáng. Trước khi ra sân khấu quan trọng nhất trong toàn bộ chín năm sống lại, không được đói, không được run tay. Mẹ đứng bên cạnh nhìn muội ăn, mắt mẹ đỏ hơn nữa, nhưng không rơi giọt nào.
Xe ngựa của hầu phủ lăn bánh vào Trực Môn giờ Thìn cuối. Bên trong xe có cha, muội, và Lâm Tú Vân. Ba người ngồi ba góc, không ai nói một câu. Cha nhắm mắt dưỡng thần, tay khẽ nắm ngón út của muội dưới gấu áo lụa xanh. Cái nắm ấy nhẹ mà chắc, giống dây đèn dầu ấm buộc trong lồng đèn giấy, không tuột được. Muội hít vào một hơi thật sâu, ngửi thấy trong xe có mùi hoa quế đầu thu từ vườn Ngự Uyển bay theo gió lọt vào, ngọt như đường phèn nấu chưa tới.
Lâm Tú Vân ngồi đối diện, hai tay đặt trên đầu gối, đầu cúi thấp. Trong hai tháng qua, tỷ ấy đã ở hầu phủ như một cái bóng, không dám ăn cùng bàn với cả nhà, không dám ra sảnh chào khách, chỉ khép mình trong phòng riêng đợi ngày này. Mẹ vẫn cho người mang cơm đầy đủ, không bớt một chút gạo. Nhưng cả nhà biết, và tỷ ấy cũng biết, chuyện lộ chỉ còn là vấn đề thời gian.
Xe dừng trước tam môn Cung Từ Ninh. Cha xuống trước, đưa tay đỡ muội xuống. Lâm Tú Vân xuống sau, tự cầm vạt áo, hai chân run nhẹ như lá lê rung trong gió cuối thu.
Cung Từ Ninh là cung của thái hoàng thái hậu, tường vàng ngói xanh, hai bên hành lang treo đèn lồng lụa trắng dệt chỉ vàng, không có màu hồng son mượt như các cung khác trong nội đình. Đây là chỗ ở của bậc trưởng bối cao nhất trong hoàng thất, sắc điệu phải trang trọng, gần với sắc tang chế. Muội bước theo cha qua ba lớp cửa, nghe tiếng vải áo mình lướt trên sàn đá bạch ngọc, khẽ như tiếng sương sớm rơi trên cánh lê.
Đến tiền điện, một vị nữ quan đứng tuổi bước ra, cúi chào cha.
“Định Bắc hầu, thái hoàng thái hậu chỉ triệu ngài và Lâm cô nương vào chính điện. Cố tiểu thư xin mời qua điện Hoà An bên tay hữu ngồi đợi. Khi bà cụ cần, sẽ cho người ra triệu.”
Cha nhìn muội, ánh mắt ông có chút do dự. Muội cúi đầu.
“Vâng ạ. Muội đợi ở điện Hoà An. Cha vào đi ạ.”
Cha bước vào chính điện với Lâm Tú Vân. Cửa chính điện khép lại sau lưng hai người, phát ra tiếng cạch khẽ nhưng khô, giống tiếng đũa gõ vào bát sứ trong đêm khuya.
Nữ quan đưa muội qua hành lang đến điện Hoà An. Đó là một điện nhỏ, ba gian sảnh, hai bên có bình phong gấm, chính giữa kê một chiếc bàn gỗ tử đàn với hai chiếc ghế bọc gấm xanh nhạt. Trên bàn có bộ chén trà bằng sứ trắng vẽ hoa mộc lan, khay bánh nhỏ xếp gọn. Nữ quan mời muội ngồi, rót chén trà đầu tiên, rồi lui ra ngoài đứng bên cửa, giữ đúng phép cung đình.
Muội ngồi xuống, tay đặt trên bàn, ánh mắt nhìn xuống chén trà xanh biếc. Điện Hoà An là điện tiếp khách quen của thái hoàng thái hậu, tường liền vách với chính điện, chỉ cách bằng một bình phong gỗ dày và một tấm rèm lụa. Nếu người trong chính điện nói giọng bình thường, người ở điện Hoà An sẽ không nghe. Nhưng nếu ai đó giận, ai đó khóc, ai đó ngã, người ở điện Hoà An sẽ nghe. Ta hai mươi lăm tuổi kiếp trước, đọc Phượng Hoàng Đài ba lần, biết chi tiết bố trí này từ chương hai mươi mốt của tiểu thuyết gốc. Không ngờ hôm nay muội lại được ngồi vào chỗ chi tiết đó.
Muội nhấp một ngụm trà. Trà nóng, có vị mộc lan pha hoa cúc trắng, hương thanh mà không nhạt. Trong bụng muội ăn cháo cá thu nửa bát, không đói. Trong đầu muội có toàn bộ ván cờ chín năm chuẩn bị. Bên vách phía tay tả, chính điện đã bắt đầu.
Muội không nhìn thấy trong chính điện, nhưng muội nghe. Không phải nghe từng chữ, mà nghe từng ngắt nhịp. Sau đây là những gì muội chắp lại được, cộng với những gì cha kể cho muội trên đường về, cộng với những gì ta đã biết từ tiểu thuyết gốc.
Thái hoàng thái hậu ngồi trên ngai gấm giữa chính điện, tóc bạc trắng bới cao, cài một cây trâm hồ điệp bằng vàng ròng đơn giản. Bà đã bảy mươi hai tuổi, mắt vẫn sáng, giọng vẫn ấm. Trước ngai có hai chiếc đôn gấm để hai bên, cha ngồi bên tay tả, Lâm Tú Vân quỳ giữa gian. Trên chiếc bàn nhỏ đặt cạnh ngai bà, có một khay lụa đỏ, trên khay đặt mảnh ngọc bội mà Vân đã trưng ra hai tháng trước, mảnh mà tỷ ấy đã khai là “mẹ để lại”.
“Định Bắc hầu.”
Bà cụ mở lời trước, giọng chậm.
“Mảnh ngọc trên khay này, khanh xem giúp ai gia. Có phải hoa văn của Cố phủ khanh không?”
Cha cúi đầu, tay cầm mảnh ngọc lên xem dưới ánh nến. Ánh mắt cha dừng trên hoa văn hai giây, rồi trên đường viền một giây, cuối cùng trên mặt trong mảnh ngọc một giây nữa.
“Bẩm thái hoàng thái hậu, hoa văn ngoài mặt là hoa văn Cố phủ thần. Ngọc bội gia truyền nhà thần có hai mảnh, một mảnh giữ trong tráp gia phả, một mảnh thần đã đưa cho con gái út Cố Tiểu Đường lúc nó sáu tuổi. Mảnh này… hoa văn khớp với mảnh của con gái thần.”
“Vậy vì sao lại ở tay nghĩa nữ khanh?”
Cha im một nhịp, rồi cúi thấp hơn.
“Bẩm thái hoàng thái hậu, thần không rõ. Nhưng thần khẳng định: nghĩa nữ của thần không có quyền sở hữu mảnh ngọc gia truyền nhà Cố phủ. Nếu mảnh này ở tay Lâm cô nương, thì có hai khả năng. Một là mảnh giả. Hai là mảnh của con gái út thần bị tráo mất.”
Lâm Tú Vân quỳ trên đá bạch ngọc, đầu gối tỳ trên gấm mỏng. Tỷ ấy ngẩng lên, đôi mắt hạnh nhân đã sưng đỏ từ hai tháng qua, nay càng sưng thêm. Giọng tỷ ấy nghẹn.
“Bẩm bà cụ… mảnh này là mẹ ruột con để lại. Mẹ ruột con là con gái út Thái sư phủ Lâm gia. Trước khi mất trong hoả hoạn ba năm trước, mẹ có dặn con giữ mảnh ngọc này làm kỷ vật. Con… con không biết vì sao hoa văn giống Cố phủ. Có thể ngoại tổ con năm xưa đã đặt thợ Tô Châu mài, học theo mẫu ngọc quý nhà quan…”
“Học theo mẫu ngọc quý nhà quan là chuyện của thợ chợ. Thợ Cố phủ khanh đặt là thợ ngự dụng ba mươi năm không nhận đặt mẫu ngoài. Không có mẫu nào lọt ra.”
Thái hoàng thái hậu cắt lời Vân bằng câu ấy, gọn, không lên giọng. Nhưng cả chính điện lặng đi. Cha cúi đầu, tay đặt trên đôn. Vân run bần bật, đầu tỳ xuống sàn.
Bà cụ nhìn Vân một hồi, không thêm câu nào. Rồi bà quay sang phía nữ quan bên cạnh, ban một câu ngắn.
“Đưa Cố Nghiệt vào cung. Ta có việc riêng.”
Nữ quan cúi đầu vâng, lui ra. Cha ngẩng lên, sững một nhịp. Ông không hiểu vì sao trong câu chuyện mảnh ngọc bội của con gái út, bà cụ lại triệu con trai nuôi của ông. Nhưng ông không dám hỏi. Ông chỉ cúi đầu lần nữa, chờ.
Muội ngồi ở điện Hoà An, nghe tiếng cửa chính điện mở, tiếng nữ quan lui ra. Muội nhìn xuống chén trà, thấy trong bát trà có bóng của mình. Một cô gái mười lăm tuổi mặt còn bầu bĩnh, tóc bới cao, mắt hạnh nhân bình tĩnh đến kỳ lạ.
Ta đã biết đoạn này từ đầu chín năm sống lại. Ta biết Cố Nghiệt không phải con tướng công họ Trịnh như câu chuyện chính thức cha kể. Ta biết mẹ ruột hắn không phải phu nhân họ Trịnh mà là một công chúa nhỏ của hoàng thất bị lưu đày hai mươi lăm năm trước. Ta biết cha ruột hắn là Đại hoàng tử, anh trai của vua đương triều, bị mưu sát năm hắn chưa đầy tháng. Ta biết cả cái mảnh ngọc mà mẹ hắn để lại, bọc trong vải đỏ giấu trong tủ phòng đọc sách của hắn, có hoa văn khớp với hoa văn ngọc của Đại hoàng tử. Ta đã biết tất cả từ chương chín, năm hắn đưa muội xem mảnh ngọc của mẹ hắn dưới cây lê bốn mươi tuổi trước hiên hầu phủ.
Tám năm qua muội đã sống với bí mật này. Muội chưa nói với bất cứ ai, kể cả cha, kể cả mẹ. Vì muội biết một khi lộ, hắn sẽ phải rời hầu phủ, sẽ phải vào cung, sẽ phải mang một tên khác, mang một tước khác, không còn là “Tam ca” của muội nữa.
Ta hai mươi lăm tuổi kiếp trước, ta cứng đầu, ta ích kỷ. Ta muốn giữ hắn lại trong hầu phủ càng lâu càng tốt, càng gần muội càng tốt. Nhưng ta cũng biết, tám năm là đủ. Đủ để hắn hồi phục sau lần bị đầu độc ở biên ải. Đủ để hắn tin cha, tin mẹ, tin ba huynh, tin muội. Đủ để hắn có một gia đình. Bây giờ đến lúc hắn phải nhận cả một gia đình lớn hơn. Ông trời không cho ai giữ mãi bí mật.
Muội đặt chén trà xuống. Chén trà đã nguội đến độ chỉ còn ấm bằng nắng nhạt cuối thu. Trong ngực muội có cái gì rung một nhịp dài, giống nhịp trống canh cuối đêm.
Ngoài hành lang có tiếng chân bước. Bước dài, đều, gọn. Muội biết bước chân ấy. Chín năm rồi, muội biết. Cố Nghiệt đến.
Cửa chính điện mở, khép lại. Muội nghe qua vách một tiếng cúi đầu vấn an. Rồi nghe tiếng thái hoàng thái hậu.
“Cố Nghiệt, khanh đi tới đây.”
“Vâng ạ.”
Giọng hắn bình tĩnh. Không có chút nao núng. Ta hai mươi lăm tuổi kiếp trước, ta biết vì sao hắn không nao núng. Vì tám năm nay hắn đã đoán được thân phận thật của mình, chỉ chưa có bằng chứng. Hắn đã đọc đủ sách sử. Hắn đã ghép đủ chi tiết mẹ hắn để lại. Hôm nay bà cụ triệu, hắn biết ngày ấy đến rồi.
“Ta nghe nói khanh có mang theo mảnh ngọc bội mẹ ruột khanh để lại. Đưa ta xem.”
“Vâng ạ.”
Tiếng vải áo lụa lướt nhẹ. Muội đoán hắn đang mở ngực áo, lấy mảnh ngọc ra khỏi túi vải đỏ đeo trong người. Muội biết hắn luôn đeo mảnh ngọc ấy sát ngực, không rời từ ngày mẹ hắn mất. Chín năm nay muội chưa bao giờ thấy hắn tháo ra.
Có tiếng thái hoàng thái hậu hít vào một hơi. Không dài, nhưng rõ. Cả chính điện lặng đi lâu. Muội nghe được cả tiếng nến chảy trên cây đèn cung đình bên vách. Rồi giọng bà cụ, khẽ như tơ nhện đầu thu.
“Cẩn ơi. Cẩn của ta.”
Muội biết “Cẩn” là tên gọi thân trong hoàng thất của Đại hoàng tử, người anh trai lớn của vua đương triều, bị mưu sát cách đây hai mươi lăm năm khi mới ngoài đôi mươi. Bà cụ vừa gọi tên con trai đã mất của mình.
Trong chính điện có tiếng khóc. Không phải tiếng khóc gào, chỉ là tiếng nấc nhẹ, giống tiếng nước rơi trên lá sen. Muội biết đó là tiếng khóc của thái hoàng thái hậu. Hai mươi lăm năm bà chờ tin đứa cháu ruột của bà. Bà đã hy vọng, đã tuyệt vọng, đã hy vọng lại. Hôm nay bà thấy mảnh ngọc trong tay đứa con trai nuôi của Định Bắc hầu, mảnh ngọc có hoa văn khớp với mảnh ngọc bà đưa cho con trai lớn của mình năm xưa. Bà biết. Bà không cần gọi thợ ngọc để xét. Bà chỉ cần nhìn.
Rồi giọng bà cụ, gấp gáp, chưa từng thấy trong hai mươi lăm năm.
“Đi. Đi báo hoàng thượng ngay. Bảo hoàng thượng bỏ triều buổi chiều. Vào Cung Từ Ninh gấp.”
Nữ quan lui ra. Muội nghe tiếng chân dồn dập trên hành lang, rồi vọng đi xa. Bên vách chính điện, tiếng khóc của bà cụ vẫn nhẹ, nhưng đã dài hơn. Muội đoán bà đang ôm cháu ruột của mình, người cháu bà chưa từng thấy mặt suốt hai mươi lăm năm. Cha muội trong đó, không biết đứng đâu, ngồi đâu. Có lẽ ông cũng đang sững. Có lẽ ông cũng đã đoán ra từ đầu, chỉ chờ ngày lộ.
Muội đưa tay ép nhẹ lên ngực áo lụa xanh. Trong lồng ngực muội có gì đang rơi từ trên xuống, giống cánh hoa lê cuối mùa rơi trên mặt nước ao sen, không có tiếng, chỉ có gợn.
Tam ca.
Ta gọi hắn “tam ca” chín năm rồi. Từ ngày muội bảy tuổi hắn về hầu phủ mặt lạnh như sương sớm đầu đông, đến ngày muội tám tuổi cứu hắn ở biên ải sau đợt đầu độc thạch tín, đến ngày muội mười hai tuổi hắn cài trâm bạc hoa mai lên tóc muội trong sinh nhật, đến ngày muội mười lăm tuổi hắn đi qua sảnh yến hội chỉ liếc chuỗi hạt đỏ trên cổ muội mà không nói. Tam ca. Là tam ca của muội.
Bây giờ hắn không còn là tam ca. Hắn là cháu ruột thái hoàng thái hậu. Hắn là con trai của Đại hoàng tử. Hắn sẽ được phong tước vương. Hắn sẽ có tên gọi khác trong hoàng thất. Hắn sẽ ở trong cung mấy tháng để “làm quen huyết thống”. Hắn sẽ không còn ăn cơm cùng cả nhà mỗi tối chủ nhật. Hắn sẽ không còn về hầu phủ ngủ trong phòng đọc sách cũ. Hắn sẽ không còn cài trâm cho muội.
Ta đã biết ngày này đến. Ta đã chuẩn bị chín năm. Nhưng đến khi thật sự ngồi ở điện Hoà An nghe tiếng khóc của bà cụ qua vách, ta vẫn thấy trong ngực có cái gì đó bị bóp nhẹ. Ông trời đã đưa hắn về hầu phủ mười năm trước để hắn có một gia đình. Bây giờ ông trời gọi hắn về hoàng cung. Muội không có quyền giữ.
Muội hít vào một hơi thật sâu, để nước mắt rút xuống đáy mắt, không cho rơi. Yến hội chưa xong, chưa được khóc. Câu ấy muội nói với chính muội trong đêm yến hội mùa hè năm ngoái, hôm nay muội nói lại. Cuộc chơi này chưa hết, muội chưa được khóc.
Một canh giờ sau, có tiếng chân của vua đương triều tới cung. Muội nghe qua vách tiếng quần thần vấn an, tiếng thái hoàng thái hậu nói với vua bằng giọng đã bình tĩnh lại. Muội không nghe rõ từng chữ, chỉ nghe được nhịp. Vua nghe một câu, im. Vua nghe câu thứ hai, im. Vua nghe câu thứ ba, hít vào một hơi rất sâu.
Rồi im. Cả chính điện im. Cả Cung Từ Ninh im. Cả một nửa hoàng cung im. Ta đoán trong khoảnh khắc ấy, vua đương triều, người mười lăm tuổi đã đích thân đứng bên linh cữu anh trai cách đây hai mươi lăm năm, người đã lên ngôi thay anh trai vì anh trai không còn con nối dõi, người đã cai trị Đại Cẩn hai mươi năm với cái niềm tin rằng dòng dõi Đại hoàng tử đã tuyệt, giờ đang nhìn con trai thất lạc của anh trai mình bằng ánh mắt của một người vừa nhặt được nửa hồn mà mình tưởng đã mất.
Muội đặt tay lên bàn, cúi đầu, để nước mắt cuối cùng cũng bò ra khoé mắt rơi xuống mặt gấm gối tay. Chỉ một giọt. Không được nhiều hơn.
Cửa điện Hoà An khẽ mở. Nữ quan đứng ngoài cúi đầu, giọng nhẹ.
“Cố tiểu thư, thái hoàng thái hậu chỉ tạm chưa gặp cô. Bà cụ dặn cô cứ đợi. Định Bắc hầu, hoàng thượng, thái hoàng thái hậu, và… và tân Trấn Quốc Vương gia sẽ dùng bữa trưa trong nội điện. Cô ở điện Hoà An dùng bữa với nữ quan. Xong bữa, xin cô về hầu phủ trước, hầu gia sẽ về sau.”
Tân Trấn Quốc Vương gia.
Muội nghe rõ bốn chữ ấy. Bốn chữ mà chín năm nay muội đã đọc trong tiểu thuyết gốc mà chưa lần nào phải nghe từ miệng người thật. Bốn chữ đóng dấu vào tấm giấy trắng tên Cố Nghiệt, dán lên tường phủ, không tháo được nữa.
Muội đứng dậy, cúi đầu chào nữ quan.
“Vâng ạ. Muội đợi.”
Nữ quan lui. Cửa điện Hoà An khép lại. Muội ngồi xuống, tay chống cằm, mắt nhìn ngọn nến trên bàn cháy đều một cách buồn bã. Ngoài kia trưa cung đình đã lên đến đỉnh, ánh nắng vàng như đường phèn nấu chảy rót qua song cửa. Trong điện lặng, chỉ nghe tiếng lụa áo mình khẽ động khi mình hít vào thở ra.
Muội bưng bát cháo yến sào nữ quan mang tới, ăn nửa bát, giống sáng nay ăn cháo cá thu. Ta hai mươi lăm tuổi kiếp trước biết, bụng đói thì đầu không sáng, mà đầu không sáng thì bước tiếp không được. Cuộc chơi chưa hết, đại chiến ngọc bội thật giả với Lâm Tú Vân còn phải kết. Tam ca mới thành Trấn Quốc Vương, muội còn phải gặp hắn ở hầu phủ, ở cung, ở cả một tương lai muội chưa lường trước hết chi tiết. Không được đói.
Ăn xong nửa bát, muội xin phép nữ quan về hầu phủ. Xe ngựa của Cố phủ đã đợi ngoài tam môn Cung Từ Ninh. Bích Đào không đi cùng lần này, chỉ có phu xe già của hầu phủ. Muội bước lên xe, ngồi xuống góc, tay ôm gối, nhìn qua cửa xe.
Ngay lúc xe sắp lăn bánh, muội thấy bên hành lang Cung Từ Ninh có bóng người bước ra. Áo lam sẫm, dải đai bạc thắt gọn ngang lưng, tóc buộc cao. Cố Nghiệt.
Hắn đứng ở đầu hành lang, mắt hắn đã tìm thấy xe ngựa của hầu phủ dưới bậc thềm. Hắn đứng đó, không bước xuống, chỉ nhìn. Ánh mắt hắn đi qua khoảng sân bạch ngọc, đi qua bậc thềm, đi qua cửa xe ngựa, đậu lên gương mặt muội.
Muội nhìn hắn qua khe rèm xe.
Chín năm nay, muội chưa bao giờ thấy trong mắt Cố Nghiệt có gì mang màu bối rối. Hắn có thể lạnh, có thể ấm, có thể im lặng, có thể dịu, nhưng chưa bao giờ bối rối. Hôm nay lần đầu, muội thấy trong mắt hắn có cái gì đó lạ. Không phải sợ. Không phải mừng. Là một khoảng trống. Giống người vừa được đưa cho một bao lớn tài sản, mà không biết đặt vào chỗ nào trong nhà, vì trong nhà mọi ngăn tủ đều đầy rồi.
Hắn đưa tay khẽ vẫy. Không phải cái vẫy quyền quý của Trấn Quốc Vương. Là cái vẫy của tam ca chín năm nay đã vẫy muội chạy ra khỏi vườn khi mẹ gọi vào ăn cơm. Cái vẫy nhỏ, chỉ bằng ba đầu ngón tay.
Muội mở cửa xe, cúi đầu chào hắn qua khoảng sân. Không nói. Không gọi tam ca. Không gọi Trấn Quốc Vương. Chỉ cúi đầu.
Nội tâm muội thầm nói với hắn qua khoảng sân bạch ngọc rộng chín trượng của Cung Từ Ninh.
Tam ca, muội biết. Chín năm nay muội đã biết. Hôm nay tam ca là hoàng tử của người ta rồi, nhưng với muội, mãi mãi vẫn là tam ca của muội. Muội đợi tam ca về hầu phủ. Cha mẹ, đại ca, nhị ca, tất cả đợi. Đừng quên hầu phủ có cây lê bốn mươi tuổi, có bàn ăn tối chủ nhật, có phòng đọc sách cũ để nguyên cho tam ca. Đừng quên.
Cố Nghiệt như nghe được. Hắn khẽ gật đầu, thật khẽ, chỉ một nửa nhịp. Rồi hắn quay người, bước trở vào chính điện Cung Từ Ninh, nơi vua đương triều và thái hoàng thái hậu đang đợi tân Trấn Quốc Vương gia dùng bữa trưa gia đình đầu tiên.
Xe ngựa lăn bánh ra khỏi Trực Môn. Muội ngồi trong xe, đầu tựa vào vách gấm, mắt nhắm. Bên ngoài, mùi hoa quế đầu thu vẫn ngọt như đường phèn chưa tới lửa. Bên trong lồng ngực muội, có gì rơi xuống thật êm, giống cánh hoa lê cuối mùa rơi trên chăn bông cũ, không đau, chỉ khẽ.
Câu tục ngữ Việt xưa nói “trứng khôn hơn vịt”, nhưng vịt mẹ vẫn cứ nhìn con trứng lăn xa mà xót. Ta hai mươi lăm tuổi kiếp trước tự bảo mình đã lớn, đã cứng, đã đủ chuẩn bị. Vậy mà khi thật sự đến ngày tam ca có tên mới, có gia đình mới, ta vẫn muốn khóc như một con bé sáu tuổi mất mèo con.
Xe qua phường Chương Nghi. Xe qua phường Cẩm. Xe rẽ vào ngõ hầu phủ. Mẹ đứng chờ ngoài cổng, tay cầm chiếc khăn ấm. Muội bước xuống, ngã vào lòng mẹ.
Mẹ không hỏi. Mẹ ôm muội thật chặt, tay mẹ vỗ nhẹ lên lưng muội, giống hồi muội sáu tuổi sốt cả đêm. Muội để mặt vào cổ áo mẹ, hít mùi bồ kết hoa nhài mẹ ướp trên tóc từ sáng sớm, nước mắt cuối cùng cũng rơi hết trong ba nhịp thở.
“Đường Đường.”
Mẹ gọi khẽ. Muội gật đầu vào cổ áo mẹ, không nói.
“Tam ca không còn là tam ca của con nữa phải không?”
Muội lắc đầu vào cổ áo mẹ.
“Tam ca vẫn là tam ca của muội. Chỉ là… người ta cũng có phần.”
Mẹ vỗ lưng muội thật chậm, giọng mẹ dịu.
“Ừ. Người ta cũng có phần. Nhưng phần của mình vẫn còn. Mình cứ giữ phần của mình.”
Muội gật đầu. Trong lồng ngực muội, cánh hoa lê cuối mùa cuối cùng cũng chạm mặt nước, tan ra thành một gợn nhỏ.
Ngoài hầu phủ, chiều thu Biện Kinh xuống chậm. Cây lê bốn mươi tuổi trước hiên rung một tán lá lớn, thả xuống vài chiếc lá vàng đầu tiên. Trong cung, tân Trấn Quốc Vương gia đang ngồi cùng bà cụ và vua chú ăn bữa trưa gia đình đầu tiên sau hai mươi lăm năm chia cắt. Cả một triều Đại Cẩn im lặng chờ chiếu sắc phong sẽ ban vào ngày mai.
Muội biết, ngày mai không phải điểm kết. Ngày mai chỉ là điểm mở của một chương mới. Lâm Tú Vân vẫn còn ở chính điện Cung Từ Ninh, đang quỳ trên đá bạch ngọc chờ phán quyết. Mảnh ngọc bội thật của muội vẫn đang giấu trong quyển Nữ Tứ Thư trên giá sách khuê phòng, chưa được đưa ra. Cuộc chơi ngọc bội mới đến hồi thứ hai, còn hồi thứ ba, hồi thứ tư, hồi thứ năm để đi.
Muội hít vào một hơi sâu, ngước đầu ra khỏi cổ áo mẹ, chùi mắt bằng lưng tay.
“Mẹ ơi, chiều nay bếp làm cháo tổ yến hạt sen cho cha nhé. Cha vào cung từ sáng, chưa được ăn no đâu.”
“Ừ. Mẹ dặn bếp rồi.”
Muội cầm tay mẹ, hai mẹ con bước vào trong phủ. Ngoài cổng, sương chiều bắt đầu xuống, phủ nhẹ trên lối đá xanh dẫn vào đại sảnh, mờ như một tấm khăn lụa ai đó vừa trải xuống.