Hoài Cổ Truyện

Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ

Chương 25: Vân Vào Cung

Sáng mùng tám tháng ba, sương còn đọng thành từng chuỗi hạt nhỏ trên đầu ngói lưu ly Định Bắc hầu phủ, thái giám truyền chỉ đã đứng ngoài cổng phủ từ đầu giờ Mão. Bích Đào chạy vào nội đường báo, tà áo lụa hồng nhạt vẫn còn dính vài giọt sương mỏng.

“Tiểu thư, thái hoàng thái hậu Từ Ninh cung ban chỉ. Vân tỷ tỷ được triệu vào cung chiều nay thẩm định thi văn ạ.”

Cố Tiểu Đường ngồi bên án gỗ đàn, quyển Vịnh Sử Tứ Tuyệt đại ca cho mượn từ đêm qua đang mở ở trang giữa. Nàng ngước lên, ngón tay út vẫn để đè trên một chữ “trung” nằm ngay giữa bài Nguỵ vương tế Ngũ hồ. Nắng sớm chiếu xiên qua song cửa gỗ, chia trang giấy thành hai nửa sáng tối, nửa sáng vừa vặn phủ lên chữ “trung” ấy. Nàng nhìn chữ ấy một nhịp, rồi mới ngẩng lên.

“Muội hiểu rồi. Bích Đào tỷ giúp muội gấp sách lại, đặt lên giá cao thứ ba.”

Bích Đào ngoan ngoãn nhận sách. Từ khi tiểu thư nhà mình bước sang tuổi mười lăm, tính khí đã êm hơn cả trà đường phèn ủ qua đêm, đến độ Bích Đào có lúc quên rằng trước mắt là một cô nương đang tuổi thiếu nữ. Nàng thoáng thấy sắc mặt tiểu thư mình bình tĩnh hơn cả một hồ nước cuối tháng ba, không rõ nàng đang nghĩ điều gì.

Nội tâm Tiểu Đường bấy giờ khẽ thở ra một hơi thật dài.

Được rồi. Đến rồi.

Ta đã đợi ba năm cho đợt trình này. Từ đêm Vân lẻn vào phòng ta tráo ngọc, đôi tay nàng luồn dưới nắp hộp trang sức khảm trai của ta, gọn nhẹ như tay bà ngoại lấy viên đường phèn trong nắp lọ để dỗ cháu. Ta nằm giả ngủ, nghe rất rõ tiếng nàng khép nắp hộp lại, tiếng bản lề nhỏ khẽ kêu một cái “cách”. Ta đợi tới khi bước chân nàng ra xa hẳn, mới mở mắt trong bóng tối, khẽ cười. Ta biết Vân sẽ không giữ mảnh ngọc ấy lâu dưới đáy tráp riêng. Ta biết Vân phải trưng nó ra cho một người cấp cao hơn cha ta thấy. Bây giờ Vân đã có dịp trưng. Không phải ta trải bẫy cho Vân bước. Là chính chỉ dụ của thái hoàng thái hậu vô tình mở toang cửa cho Vân bước.

Nàng đứng dậy, chỉnh lại vạt áo lụa xanh non, đi ra hành lang phía viện phía nam nơi Vân ở tạm.

Cửa viện Vân mở hé một khe. Bên trong, Lâm Tú Vân đã đứng trước gương từ khi nào không rõ. Áo gấm đào hồng thắt eo bằng dải lụa vàng nhạt, trên vai cài một cây trâm đầu tùng bạc mảnh, ngón tay Vân đang lần đầu tóc mai chải mượt thêm một lượt nữa. Trên hông áo bên phải, treo một mảnh ngọc bội bằng sợi tơ đỏ nhỏ. Mảnh giả một. Mảnh Tiểu Đường mất ba tháng vẽ giống mảnh thật đến chín phần mười, chỉ khác ở chỗ mặt trong không có ba nét chấm mực nàng khắc chìm từ năm sáu tuổi dưới cây lê.

Nghe tiếng chân, Vân quay lại. Môi nở ra nụ cười khe khẽ.

“Muội muội tới rồi. Tỷ tỷ mượn muội ba khắc để chọn son.”

Tiểu Đường đứng ngoài cửa, không bước vào. Nàng chào lễ một nửa, mắt liếc qua mảnh ngọc bội treo bên hông Vân, thoáng qua rồi thoáng đi, đủ để Vân biết muội muội đã thấy, không đủ để Vân nghĩ muội muội chú ý.

“Vân tỷ tỷ đeo ngọc bội đẹp lắm. Đi cung tiện thể khoe.”

Vân nghe câu ấy khựng nửa nhịp. Tay nàng đang cầm hộp son đặt trên bàn trang điểm, ngón út thoáng cong. Nàng cười lấp.

“Đâu có gì đâu, muội muội. Kỷ vật của mẹ tỷ tỷ để lại. Đeo cho ấm.”

Nàng đặt tay lên mảnh ngọc, cử chỉ tự nhiên như thể vốn dĩ thân thuộc từ lúc còn nằm nôi. Tiểu Đường gật đầu, không hỏi thêm.

“Vâng. Mẹ Vân tỷ tỷ để lại.” Nàng lặp lại, giọng bình như trà đường phèn nguội. “Muội chúc tỷ tỷ chiều nay thi văn thuận lợi. Từ Ninh cung xa, tỷ tỷ đi sớm cho kịp giờ.”

“Ừ muội. Tỷ tỷ đi sớm.”

Nàng quay đi. Không đứng lâu để Vân thấy rõ mắt mình. Nội tâm 25 tuổi nàng khẽ cười một mình. Lâm Tú Vân, ngươi đeo mảnh ngọc ấy trên hông đi ra khỏi hầu phủ chính là ngươi tự bước vào lòng bàn tay của thái hoàng thái hậu. Ta không cần đưa ngươi lên. Ngươi tự trèo.

Trưa hôm ấy, xe ngựa của Vân rời cổng hầu phủ theo đường Ngự Hà, bánh xe lăn đều trên đá lát đen bóng của khu Nội thành Biện Kinh. Bên trong xe, Vân ngồi lưng thẳng, một tay nâng chén trà xanh Bích Đào tiễn từ cổng, một tay giữ nếp áo cho khỏi nhàu. Cửa sổ xe hé một khoảng vừa đủ để nàng nhìn thấy dải liễu ven Ngự Hà rủ xuống lơ thơ, cành xanh mềm như tơ mới rút khỏi khung dệt. Vân đưa mắt xuống mảnh ngọc bội mình đang đeo. Ngón tay út lần theo mép ngọc, mát lạnh dưới đầu ngón. Nàng khẽ cười với chính mình.

Kế hoạch ba năm, từ ngày về hầu phủ ở tuổi mười lăm, đến bây giờ mười tám, cuối cùng cũng đến đợt trình lớn nhất. Vân đã tính rất kỹ. Vân biết thái hoàng thái hậu là người thích nhặt các cô nương nhỏ tuổi giỏi thi văn về Từ Ninh cung làm bạn tao nhã. Vân biết mảnh ngọc bội gia truyền Cố phủ nếu lộ ra trên tay một cô nương ngoài họ Cố mà cô nương ấy giải thích được “mẹ để lại”, thì tất cả những gì Vân cần làm tiếp theo là để một tin đồn thoảng qua tai vài phu nhân trong yến tiệc mùa hè: “Tiểu thư út Cố phủ nghịch ngợm lấy ngọc gia truyền cho người ngoài.” Một câu ấy thôi, hầu phủ đóng cửa, danh dự đi tong, tiểu thư út bị đuổi. Đuổi rồi thì hết đường sống.

Vân nghĩ tới đây, khoé môi càng cong lên một chút. Nàng chỉnh lại nếp áo gấm, khẽ dịch mảnh ngọc bội cho lộ ra bằng góc ba phần, không nhiều hơn. Đủ để một người mắt tinh nhìn thấy, đủ để nàng có thể vờ giật mình che đi nếu bị hỏi. Xe ngựa đi qua Nam Môn hoàng cung, bánh xe chậm lại. Cửa cung mở. Vân xuống xe, tay che khoé miệng bằng cây quạt gấm nhỏ, cúi đầu, đi vào.

Từ Ninh cung đứng ở phía tây bắc hoàng thành, kề bên vườn ngự uyển, xung quanh toàn cây tùng cổ, dáng cong xuống mặt đất như những vị tăng già khoác áo lụa xanh. Không khí trong sân Từ Ninh cung khác hẳn không khí ngoài triều, khô mà thanh, gió qua tùng nghe như tiếng đàn cầm chưa lên dây hết.

Bên trong đại sảnh, thái hoàng thái hậu Đường thị đang ngồi trên chiếc ghế gỗ tử đàn khảm ốc, phía trước là một chiếc kỷ thấp bày trà và giấy văn. Bà năm nay sáu mươi tư tuổi, tóc bạc quá nửa nhưng vẫn búi cao gọn, cắm một cây trâm ngọc đơn sơ. Người thanh, mắt sắc. Bà ngồi im nghe ba cô nương quý tộc trước mặt đọc thơ. Mỗi cô nương đọc xong một bài, bà chỉ khẽ gật, không khen không chê. Bên trái bà đứng nhị cung nữ Ngọc Trân, một tay cầm khay mực. Bên phải bà là một chiếc ghế nhỏ để trống, chờ vua ghé qua vấn an. Ngoài sảnh, năm cô nương khác đang lần lượt vào theo thứ tự chỉ dụ. Lâm Tú Vân là người thứ tư.

Vân bước vào, quỳ lễ đủ ba lễ, dâng bài thơ Tứ tự lên. Giọng nàng nhẹ, ngân dài từng câu.

“Xuân phong nhập điện tân, cửu tự ức lê hoa. Sương xuống trên bậc gỗ, nàng đi bóng ngả tà.”

Bài thơ chọn khéo. Chủ đề hoa lê, biết Từ Ninh cung có hai cây lê già trước sân, lại dùng chữ “nàng” mơ hồ, khiến người nghe muốn hỏi tiếp. Thái hoàng thái hậu gật đầu, khoé môi hơi cong.

“Con là con Thái sư phủ Lâm gia?”

“Bẩm thái hoàng thái hậu. Con là nghĩa nữ của Định Bắc hầu phủ ạ.”

“Nghĩa nữ.” Bà lặp lại chữ ấy chậm, không tỏ ra gì. “Đứng lên đi.”

Vân đứng dậy. Khi nàng đứng lên, tay nàng đưa lên vén một tà áo cho khỏi vướng gót giày, động tác vừa vặn để mảnh ngọc bội bên hông lộ ra ba phần. Ngọc sáng xanh, hoa văn khắc hình cành lê cong bảy lá, mép ngọc nhẵn.

Thái hoàng thái hậu Đường thị chưa nói gì thêm. Bà nhìn Vân từ đầu đến chân, rồi mắt dừng lại trên mảnh ngọc. Cái nhìn ấy Vân không thấy, vì Vân đang cúi đầu chờ chỉ dụ tiếp theo.

Đúng lúc ấy, ngoài sảnh có tiếng thái giám báo.

“Bệ hạ ngự giá.”

Vua vào. Ông năm mươi tuổi, dáng vẫn cao, khoác áo lụa vàng nhạt thường phục. Ông ghé Từ Ninh cung nghe mẹ chọn cô nương làm bạn tao nhã, tiện vấn an. Thái hoàng thái hậu đứng dậy, con trai chào mẹ, mẹ chỉ ghế cho con. Vua ngồi. Ánh mắt lướt qua các cô nương đang đứng chờ, thoáng qua Vân, dừng trên mảnh ngọc bội một nhịp. Ông nhíu mày rất nhẹ, rồi nhìn ra chỗ khác, không tỏ ý gì. Trong đầu vua chỉ nghĩ: mảnh ngọc quen quen. Nhưng ông không nhớ ra. Ông vốn không giỏi nhận đồ. Việc ấy là việc của mẹ ông.

Còn thái hoàng thái hậu Đường thị đứng bên, lúc ấy nội tâm đã nghĩ xong.

Bà biết mảnh ngọc ấy. Bà biết rõ. Ba mươi năm trước, chính bà đã đứng trong buổi hôn lễ của Định Bắc hầu Cố Định. Chính bà là người trao mảnh ngọc bội hoa văn cành lê cong ấy cho Cố Định đeo lên cổ cô dâu, Cố phu nhân đời đầu, cũng chính là mẹ đẻ của Cố Tiểu Đường. Hoa văn cành lê cong nhánh bảy lá, đúc theo thủ pháp gia truyền phường Ngọc Nham thuộc riêng Cố phủ. Trên đời không có mảnh ngọc thứ hai giống hệt.

Bà ngồi im thêm một khắc, uống một hớp trà. Rồi khẽ đứng dậy, đi tới trước mặt Vân. Vua ngước lên, ngạc nhiên.

“Mẹ, có việc gì?”

“Bệ hạ ngồi. Ta hỏi cô nương này một câu.”

Bà đứng trước Vân, cách một bước. Ánh mắt bà không sắc như đao, mà điềm như một mặt hồ đầu đông, dưới hồ có gì bà không lộ ra. Bà đưa tay, ngón trỏ hơi cong.

“Cô nương, mảnh ngọc bội bên hông con, đưa cho ta xem.”

Vân giật mình. Nhưng nàng đã tính trước phản ứng này. Nàng cúi đầu, hai tay tháo mảnh ngọc, dâng lên bằng lòng bàn tay. Giọng ngoan.

“Bẩm thái hoàng thái hậu, đây là kỷ vật mẹ con để lại ạ.”

Thái hoàng thái hậu cầm mảnh ngọc. Ngón tay bà lần theo hoa văn cành lê cong. Bà lật mặt ngọc lại, nhìn mặt trong. Ngón cái miết một vòng nhẹ.

Không có ba nét chấm mực.

Bà ngẩng lên. Ánh mắt bà lúc này khác hẳn ánh mắt ban đầu. Không còn điềm. Đã sắc lại.

“Cô nương, con nói mẹ con để lại?”

“Vâng ạ.”

“Con biết mảnh ngọc này hoa văn gia truyền phường Ngọc Nham nào không?”

Vân cứng người. Nàng biết mảnh ngọc là của Cố hầu phủ. Nhưng nàng không biết nó thuộc phường Ngọc Nham cụ thể nào. Chi tiết ấy không có trong bất kỳ tài liệu ngoại lai nào. Chi tiết ấy chỉ người trong gia đình Cố hầu và một số vị bô lão hoàng tộc từng dự hôn lễ Cố Định mới biết.

Nàng ấp úng.

“Con… con không rõ ạ. Mẹ con không kể.”

“Mẹ con là ai?”

“Là… Thái sư phu nhân Lâm gia ạ.”

“Thái sư phu nhân Lâm gia họ Từ. Ta biết bà ấy. Bà ấy chưa từng đeo mảnh ngọc nào có hoa văn cành lê cong bảy lá.”

Câu ấy bà nói rất chậm. Chậm như thể bà đang gõ từng chữ vào tai Vân. Vân tái mặt. Nội tâm nàng lúc ấy loạn hẳn. Nàng cắn môi, tay nắm chặt nếp áo.

“Bẩm… có thể mẹ con giữ kín. Con không rõ ạ.”

Thái hoàng thái hậu nhìn Vân dài. Bà không tỏ vẻ nghi ngờ mạnh, cũng không tỏ vẻ tin. Bà quay lại chỗ vua, đưa mảnh ngọc bội cho vua xem một cái. Vua cầm, lật ngón tay lên xuống, cuối cùng gật đầu chậm.

“Đúng là hoa văn quen. Trẫm cũng thấy quen mà không nhớ.”

“Bệ hạ không nhớ, ta nhớ.” Bà đáp gọn. “Đây là mảnh gia truyền Định Bắc hầu phủ. Ba mươi năm trước ta đã cầm mảnh này trên tay lúc hôn lễ Cố Định.”

Cả sảnh im. Ba cô nương quý tộc còn lại đứng chờ đọc thơ đều cúi thấp đầu. Không ai dám thở mạnh. Bốn nhị cung nữ đứng bên cột đá cũng đứng như tượng đá tô mực.

Thái hoàng thái hậu ngồi xuống ghế gỗ tử đàn, ngước mắt nhìn Vân.

“Cô nương Lâm, hôm nay ta không kết luận. Ta phải triệu Định Bắc hầu Cố Định vào cung xác minh. Con ở lại Từ Ninh cung chờ. Ngọc Trân, dẫn cô nương xuống chái tây.”

Ngọc Trân bước ra, cúi đầu: “Vâng ạ.”

Vân đứng chôn chân, đầu cúi. Mảnh ngọc vẫn còn ở trên bàn của thái hoàng thái hậu. Nàng theo nhị cung nữ đi ra khỏi đại sảnh, bước chân không còn nhẹ như lúc vào. Ngoài sảnh Từ Ninh cung, mấy con chim sáo trên cành tùng cũ đột ngột bay đi hết một lượt, để lại khoảng lặng tuyệt đối trong sân.

Thái hoàng thái hậu Đường thị ngồi trên ghế gỗ tử đàn, tay còn cầm mảnh ngọc bội. Bà nhìn nó rất lâu, ngón cái miết mặt trong. Nội tâm bà nghĩ: nếu ba mươi năm trước ta không cầm mảnh ngọc thật trên tay, hôm nay có thể ta cũng bị mảnh giả này lừa. Cô nương làm ra mảnh này giỏi. Nhưng người ra tay lại không phải cô nương ấy. Cô nương ấy chỉ là con cờ.

Bà quay sang Ngọc Trân đứng bên cột.

“Truyền chỉ. Định Bắc hầu Cố Định lập tức nhập cung Từ Ninh, có đại sự cần đối chất. Đi ngay.”

Cùng lúc ấy, ở Định Bắc hầu phủ, Cố Tiểu Đường vừa uống cạn chén trà đường phèn thứ ba do Bích Đào pha. Nàng ngồi bên bậc thềm gỗ dưới cây lê ba mươi năm tuổi trong sân giữa, hoa lê tháng ba đã rụng non nửa, một mảng cánh trắng nhỏ phủ trên bậc thềm nàng đang ngồi, xen với bóng lá non xanh. Ngoài cổng phủ vang tiếng vó ngựa. Rồi tiếng giày thái giám gõ trên đá lát.

“Chỉ dụ. Định Bắc hầu Cố Định phụng chỉ nhập cung Từ Ninh.”

Cha đang trong thư phòng. Ông đứng dậy tiếp chỉ. Sau khi thái giám lui, ông bước ra sân giữa. Bên bậc thềm dưới cây lê, con gái út của ông đã đứng đợi sẵn, tay ôm một chiếc túi lụa xanh nhạt nhỏ. Ánh nắng chiều chiếu chếch qua đầu ngói, phủ lên hai chỏm tóc đã dài gần chấm lưng của nàng, thành hai vệt vàng nhạt.

Cố Định đi lại. Ông ngồi xuống mép thềm bên con gái, không nói ngay. Tiểu Đường cũng không nói. Nàng chỉ mở túi lụa xanh, lấy ra một mảnh ngọc bội, đặt lên lòng bàn tay cha.

Mảnh ngọc trong lòng bàn tay to lớn của cha nhỏ như một mảnh trăng khuyết. Hoa văn cành lê cong bảy lá, đúng hoa văn phường Ngọc Nham gia truyền. Cha lật mặt trong lên. Ba nét chấm mực nhỏ xíu, khắc chìm bằng đầu mũi kim, sắp thành hình chữ nhất, vẫn còn nguyên. Ba nét mực nàng đã khắc từ năm sáu tuổi, dưới cây lê này, trong ngày cha lần đầu đưa mảnh ngọc gia truyền cho con gái út.

Ngón tay cha khẽ run.

“Ba nét mực…”

“Vâng cha.”

“Con khắc từ hôm ấy.”

“Vâng.”

Cha im lặng lâu. Ông cúi đầu, một giọt nước mắt rơi xuống mảnh ngọc, rồi tự tay ông lấy ống tay áo lau đi cẩn thận, sợ nước làm nhoè nét mực đã khắc chìm.

Nội tâm ông chạy qua chín năm. Chín năm nay ông đã tin con gái út của mình khác các đứa trẻ khác, nhưng ông không biết cụ thể khác chỗ nào. Ông chỉ chờ. Chờ đến hôm nay, ông biết rõ hơn một phần. Con gái ông không những khác, mà còn khôn ngoan tới mức khắc ba nét mực chống tráo từ khi mới sáu tuổi. Chín năm ấy, con gái ông đã sống với một bí mật cả nhà không biết, mà không hé cho ai lời nào, không phàn nàn một câu.

Ông đưa tay ôm nàng vào lòng. Chỉ ôm. Không nói.

Tiểu Đường tựa đầu vào vai cha. Nàng cũng không nói. Nội tâm 25 tuổi nàng nghĩ: cha ơi, con nợ cha cả một câu chuyện dài. Không phải hôm nay. Sau khi vụ này xong, con sẽ kể cha nghe. Từ đầu. Kể cả chuyện con là ai, từ đâu tới, tại sao lại tỉnh dậy trên chiếc chăn bông của Đường Đường sáu tuổi.

Một lúc sau, cha buông nàng ra, mắt vẫn còn đỏ nhưng giọng đã lấy lại được.

“Đường Đường ngoan. Con vào xe cùng cha. Cha đi cung.”

“Con vào, cha.”

Bích Đào từ ngoài chạy vào, hoảng.

“Cụ hầu, tiểu thư đi cung có tiện không ạ?”

“Tiện.” Cha đáp gọn. “Chỉ dụ nhắc ta xác minh, không cấm mang con gái. Ta cần Đường Đường ở bên.”

Bích Đào vâng, đi chuẩn bị áo cho tiểu thư. Trong lúc chờ, cha đứng bên xe ngựa ngoài cổng, tay vẫn cầm mảnh ngọc bội của con gái. Ông quay lại nhìn cây lê ba mươi năm tuổi trong sân giữa. Vài cánh hoa muộn còn đậu trên đầu cành, khẽ rung. Ông thở ra một hơi.

Nội tâm cha vang lên một câu. Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Con gái ơi, chín năm rồi cha mới biết cha có một mảnh gia bảo trong tay chính là con.

Rồi ông ngoảnh lại, đưa mảnh ngọc bội lại tay Tiểu Đường.

“Con giữ. Vào cung con đưa ra.”

“Vâng cha.”

Xe ngựa lăn bánh khỏi cổng Định Bắc hầu phủ khi mặt trời đã xế qua đỉnh tường phía tây. Bên trong xe, Tiểu Đường ngồi bên cha, hai bàn tay ôm mảnh ngọc bội thật trong tà áo. Ngoài cửa sổ xe, dải liễu ven Ngự Hà rủ xuống lơ thơ, cành xanh mềm như tơ mới rút khỏi khung dệt.

Cha ngồi bên cạnh nàng, tay đặt lên vai nhỏ nhắn của nàng, không nặng nề, chỉ vừa đủ để nàng biết cha có ở đó. Trong bóng chiều rơi qua khe cửa xe, ánh nắng vẽ trên má nàng một vệt vàng ấm như đường phèn tan trong trà.

Nội tâm nàng thầm gọi một cái tên. Cố Nghiệt. Tam ca. Hôm nay huynh vẫn còn ở nha môn Đại lý tự, chưa biết đêm nay ở Từ Ninh cung có sóng gió. Ngày mai huynh nghe tin, có lẽ huynh sẽ cầm mảnh ngọc bội của mẹ huynh chạy tới cung. Ta không muốn huynh cầm mảnh ấy chạy sớm. Ta muốn ta lo phần của ta xong, rồi tới phần của huynh sau. Huynh ơi, ta không đợi huynh cứu ta. Ta cứu ta trước. Rồi huynh có tới cũng chỉ để đứng bên cạnh ta cho ấm.

Xe ngựa đi qua cầu Đá Dài của phố Ngự Hà. Tiếng bánh xe lăn qua đá lát chậm đều. Trong đầu Tiểu Đường, kịch bản chương hai mươi lăm của Phượng Hoàng Đài mà nàng từng đọc kiếp trước đã lật xong trang cuối. Chương hai mươi sáu sắp bắt đầu. Nàng nhắm mắt một khắc, mở ra.

Cha cúi xuống nhìn con gái út của mình. Ông thấy mắt con điềm như một mặt hồ giữa tháng ba. Không sợ. Không vội. Chỉ đang chờ.

Ông thầm nghĩ. Trẻ con bụng dạ chưa biết là chuyện của trẻ con nhà khác. Trong nhà ta, con gái út mới mười lăm mà bụng dạ đã lấp đầy cả một bàn cờ.

Xe ngựa lăn về hướng Nam Môn hoàng cung, tiếng vó chậm đều dưới bóng chiều tháng ba, hoa lê một cánh mỏng bay theo gió tiễn nàng ra khỏi cổng phủ, đậu trên đầu gối áo nàng, rồi lại theo một cơn gió khác bay đi mất.