Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ
Chương 24: Bẫy Ngược
Tháng tư, hoa lê trước hầu phủ đã nở qua đợt ba, giờ chỉ còn vài đoá muộn màng bám lại đầu cành, sương sớm bám lên mỗi cánh trắng như một lớp bột đường phèn mỏng.
Muội mười lăm tuổi, đứng cạnh khung cửa sổ, tay còn giữ vạt rèm gấm chưa buông xuống hẳn. Bên ngoài, con đường lát đá dẫn ra sân sau còn ướt sương đêm qua, dấu chân nhỏ của con mèo tam thể quẫy đuôi băng ngang, in lại từng vết mờ mờ như một dấu vẽ ngón út của trẻ con.
Trong đầu, tôi đang đếm.
Đêm qua Vân tỷ tỷ mở tráp gia phả không được. Khoá tráp là khoá thất bảo, chỉ khớp với ba mảnh chìa cha giữ, mẹ giữ, và một mảnh cất trong tráp mực của Cố Trẫm đại ca. Vân tỷ tỷ đứng ngoài rèm nghe cha nói mảnh ngọc trong tráp sẽ đưa cho chồng muội trong ngày cưới, đôi mắt tỷ đen như hai giọt trà đặc, sáng lên một tia thèm khát mà tỷ tưởng không ai thấy. Tôi thấy. Tôi thấy từ khe hở giữa hai cánh cửa sảnh, chỉ dày bằng một cọng đũa. Cha không biết. Mẹ không biết. Chỉ mỗi mình muội biết, và con mèo tam thể trên bờ tường mái ngói cũng biết, vì lúc ấy nó nghiêng đầu nhìn xuống Vân tỷ, tai xù lên như biết trước điều không lành.
Muội thả rèm gấm xuống, quay lưng vào phòng.
Buổi sớm, ánh nắng lọt qua giấy dán cửa sổ thành từng vệt vàng nhạt như tơ trứng gà đánh loãng. Bích Đào đang bưng chậu nước ấm vào để muội rửa mặt, chậu đồng khắc hoa cúc kêu nhẹ một tiếng khi chạm mặt bàn.
“Tiểu thư, hôm nay đầu tóc chải kiểu nào?”
“Bích Đào tỷ chải cho muội kiểu song hoàn thấp, cài trâm bạc đơn giản. Hôm nay không đi đâu, chỉ ở phòng chép mấy quyển Thi kinh cho đại ca.”
“Vâng.”
Bích Đào tỷ vén tóc muội qua vai, chải từng đường bằng lược ngà. Tay tỷ quen việc, mềm và ấm, muội thả người dựa vào lưng ghế, mắt lim dim như một con mèo con được người ta nâng chân xoa bụng. Nội tâm tôi lại tiếp tục đếm. Vân tỷ tỷ sẽ chọn đêm nay. Không phải đêm mai. Không phải đêm kia. Đêm nay là đêm cha vào cung dự yến của thái sư, mẹ đi lễ chùa cầu an cho Cố Trẫm sắp thi hội, cả hai đều vắng phủ. Bích Đào tỷ đêm nay phải xuống bếp sau nhà giúp bà bếp gói bánh trôi tiễn xuân, cả nửa canh giờ không lên. Trong lịch của Vân tỷ, đây là khe hở duy nhất trong nửa tháng tới.
Muội biết vì lịch của cả nhà đều muội sắp cho Bích Đào tỷ ghi hai hôm trước. Muội cũng biết Vân tỷ tỷ đã xem lịch ấy chiều qua khi ghé phòng muội mượn cuốn Chu Tử Ngữ Loại. Muội xếp cuốn sách ngay bên trên tờ lịch, cố tình để lộ. Vân tỷ tỷ cầm sách, mắt liếc xuống tờ lịch, ba giây, không hơn. Vừa đủ để nhớ ba dòng.
Tôi bên trong cong khoé môi. Người ta muốn ăn cắp thì mình dọn sẵn cỗ cho ăn, có sao đâu.
Chải tóc xong, muội đứng dậy đi lại chỗ bàn học, mở nắp hộp mực. Bích Đào tỷ khép cửa phòng, xin phép ra vườn hái ít lá diếp cá cho bà nội nấu canh trưa. Muội gật đầu, cầm bút, chấm mực đen, viết mấy dòng Thi kinh lên tờ giấy Tuyên Thành mới. Chữ viết nắn nót, không lộ dấu vội. Ta không vội. Ta có cả một buổi sáng.
Khi bước chân Bích Đào tỷ đã xa hẳn ngoài hành lang, muội đặt bút xuống.
Từ ngăn kéo dưới bàn học, muội rút ra một chiếc túi vải nhỏ. Trong túi có ba mảnh ngọc. Một mảnh thật, sáng trong như một giọt lệ đông cứng, mặt trong khắc ba nét chấm mực nhỏ bằng đầu que tăm, đấy là dấu muội khắc từ chín năm trước, năm sáu tuổi, dưới gốc lê cây, ngay hôm cha đưa mảnh ngọc gia truyền cho muội. Hai mảnh còn lại là mảnh giả, muội đặt thợ ngọc ngoài phường Đông Thị chuyển làm suốt hai tháng nay, lấy ngọc Điền cùng loại, cùng độ trong, cùng hoa văn hai chú lân chầu. Mảnh giả một mờ hơn thật một chút xíu, chỉ người có mắt luyện qua mười năm mới nhận ra. Mảnh giả hai mờ hơn thật hai phần, mắt thường nhìn qua vẫn giống hệt.
Ta xoay ba mảnh trong lòng bàn tay, cân nhắc.
Vân tỷ tỷ đêm nay sẽ vào phòng muội, mở hộp trang sức khảm trai, lấy mảnh muội đang cất trong ấy, bỏ vào túi mình, và để lại một mảnh giả trong hộp để cha muội, nếu ngày nào đó tra hộp, sẽ thấy vẫn còn “ngọc gia truyền” ở đấy. Đấy là bước đi trong plot gốc “Phượng Hoàng Đài”. Trong bản gốc, Cố Tiểu Đường vô tri, không biết mình bị tráo, cho đến ngày Vân tỷ trưng bày mảnh “thật” ngoài yến hội trước mặt quý tộc kinh thành, la lên nàng bị Cố Tiểu Đường vu tráo. Cha muội, vì đã tin Vân tỷ mấy năm, vì vẫn còn hồ nghi con gái, đã lôi mảnh trong hộp muội ra, thấy quả là giả, và đuổi muội ra khỏi phủ. Sau đó muội chết trong một quán trọ rách ngoài thành, không ai chôn.
Kiếp này, tôi nghĩ, muội không định đứng chờ chết như thế.
Muội đặt mảnh thật vào một ô riêng của túi vải, rồi cầm hai mảnh giả lên, ướm thử dưới ánh nắng buổi sớm. Mảnh giả một sáng hơn, mảnh giả hai mờ hơn. Đây là điểm mấu chốt.
Muội để mảnh giả một, tức mảnh sáng hơn, vào hộp trang sức khảm trai đặt trên bàn phấn. Đấy là mảnh Vân tỷ tỷ sẽ tráo đi, tưởng là mảnh thật. Tỷ ấy sẽ giấu mảnh giả một trong túi mình, đợi ngày trưng bày. Mảnh giả hai, tức mảnh mờ hơn, muội để trong túi vải nhỏ, giấu dưới lớp lụa lót đáy hộp. Đấy là “mảnh giả Vân tỷ tỷ để lại”, để nếu ai bới tung hộp muội cũng chỉ thấy có ngọc, không thiếu.
Còn mảnh thật, mảnh có ba nét chấm mực bên trong, mảnh cha yêu thương đưa muội dưới gốc lê chín năm về trước, muội cầm lên, hôn nhẹ một cái, rồi cẩn thận lồng vào bọc lụa xanh, kẹp vào giữa quyển Nhã Vịnh Thi Tuyển cha mua cho muội mùa đông năm ngoái. Quyển sách bìa gấm nâu, gáy dày, muội đặt trên giá sách sát tường tây, giữa quyển Chu Tử Ngữ Loại và quyển Thượng Thư Chú Sớ. Ba quyển đều dày, đều bìa gấm nâu, mắt Vân tỷ tỷ dù có liếc lên giá cũng chỉ thấy một dải sách chuyên khảo học thuật, không có gì gợi ý.
Muội gõ hai ngón lên gáy quyển Nhã Vịnh, gõ nhẹ như gõ vào lưng một con mèo con ngủ ngoan. “Đây là chỗ ngủ mới của mi. Chờ ta thêm mấy hôm.”
Bộ 2 hộp trang sức khảm trai
350.000đ
Xem chi tiết →Muội quay lại chiếc hộp trang sức khảm trai đặt trên bàn phấn. Hộp này cha để đầu giường muội từ ngày đầy tháng, mười lăm năm trước. Mặt hộp khảm hoa mai bằng vỏ trai bóng như sương đọng, viền hộp bằng gỗ đàn hương, mở ra là mùi trầm nhẹ dịu như hương của một cơn mưa xuân xa. Bên trong hộp có ba ngăn: ngăn trên đựng trâm và kẹp, ngăn giữa đựng khuyên tai và chuỗi hạt, ngăn dưới đựng những vật nhỏ quý gia đình đưa. Trong ngăn dưới có một chỗ lót lụa đỏ, muội thường để mảnh ngọc bội gia truyền tại đấy.
Muội mở nắp hộp. Mảnh giả một, sáng hơn thật một chút, muội đặt vào ô lụa đỏ giữa ngăn dưới, đúng vị trí mảnh thật vẫn nằm cả mấy năm qua. Túi vải nhỏ gói mảnh giả hai, muội gấp làm ba, nhét dưới miếng lụa lót đáy, ai không biết cách bới cũng không phát hiện. Bên trên đặt lại vài chiếc kẹp bươm bướm ngọc mà Cố Nghê nhị ca tặng năm nào, mấy chiếc khuyên tai bằng vàng nhỏ mẹ cho hôm sinh nhật mười ba tuổi, và một chuỗi hạt châu đỏ ngắn mà mẹ đẻ để lại, muội thường đeo đi yến. Trông tất cả vẫn tự nhiên như một hộp trang sức của một cô nương mười lăm tuổi, không có gì bất thường.
Muội đóng nắp hộp, khoá bằng cái khoá đồng nhỏ. Chìa khoá muội cắm ngay bên cạnh, để hờ như thường ngày. Vân tỷ tỷ vốn biết chỗ cắm chìa, tỷ đã “vô tình” hỏi muội hai tháng trước, muội thật thà đáp: “Muội không giấu đâu, muội tin cả nhà.” Vân tỷ cười ngọt xớt, khen muội thơ ngây.
Tôi bên trong lúc ấy cũng cười. Thơ ngây thì thơ ngây, chỗ nào cần thơ ngây thì thơ ngây, chỗ nào cần khôn thì khôn. Ông bà mình có câu, thả con săn sắt bắt con cá rô, hai lăm tuổi kiếp trước ta đã nhớ nằm lòng.
Xếp xong xuôi, muội quay ra bàn học, cầm bút, tiếp tục chép Thi kinh. Chữ chép được nửa trang thì Bích Đào tỷ bước vào, tay bưng rổ diếp cá xanh mướt, mùi lá tươi bay khắp phòng.
“Tiểu thư, trưa nay bà bếp nói làm canh cua diếp cá cho tiểu thư. Người thích ăn không?”
“Muội thích. Bà bếp hồi trước còn cho muội một củ khoai lang nướng, muội nhớ mãi.”
Bích Đào tỷ bật cười, đặt rổ xuống rồi ra ngoài. Muội cắm cúi chép chữ, tay không run, mắt không lệch, chép đến câu “Đào chi yêu yêu, chước chước kỳ hoa” thì trong lòng bỗng nghĩ đến Cố Nghiệt.
Tam ca đang ở phủ Trấn Quốc Vương tạm chốc, cách hầu phủ hai dãy phố. Từ hôm tam ca lộ thân phận cháu ruột hoàng thất, tam ca chưa được về nhà. Chưa gặp muội. Chưa nói với muội một câu nào. Muội chép chữ mà tay đưa bút chậm một nhịp. Nội tâm tôi đẩy một tiếng thở dài rất nhẹ, chỉ nghe thấy trong đầu, không lọt ra ngoài. Ta biết tam ca sẽ về. Ta biết cha đã dâng thư xin hôn. Nhưng ba ngày qua ta không gặp mặt tam ca, cứ như trong lồng ngực ta có một con mèo con bị ai lôi đi mất, chỗ trống ấy hơi ran ran.
Được rồi, tôi nhẩm. Chuyện tam ca để lo sau. Đêm nay lo Vân tỷ tỷ trước.
Buổi trưa, muội ăn canh cua diếp cá với chị nha hoàn, không có cha mẹ ở bàn, không có nhị ca vì Cố Nghê đang trên đường về từ trường võ. Cả bàn ăn im ắng. Bát canh xanh mướt bốc khói, muội húp một hớp, vị chua nhẹ dịu như một cơn gió nồm cuối xuân. Muội ngồi ăn chậm, để thân thể mười lăm tuổi ăn no ngủ đủ. Đêm nay muội cần giả ngủ. Muốn giả ngủ được thì bụng phải ấm, không được đói bụng nghe rõ tiếng lục ục nào giữa đêm.
Buổi chiều, muội đi dạo trong vườn với Bích Đào tỷ. Muội hái vài cành hoa lê muộn cắm vào bình sứ trắng, đặt lên bàn phấn cạnh hộp trang sức. Hoa lê rung nhẹ, cánh trắng lả tả rơi trên nắp hộp khảm trai như một lớp sương giữa xuân. Muội đứng nhìn một hồi. Trong đầu, tôi mỉm cười. Vân tỷ tỷ đêm nay bước vào phòng này, sẽ thấy mảnh trăng nhỏ trên bàn phấn, cạnh một bình hoa lê. Rất đẹp. Rất ngây thơ. Rất đúng vibe của một tiểu thư mười lăm tuổi không đề phòng ai.
Chiều xuống, cha lên xe ngựa vào cung dự yến thái sư, dặn muội mấy câu rồi đi. Mẹ theo xe khác lên chùa cầu an, tay mẹ nắm tay muội thật lâu trước lúc rời phủ. “Đường Đường ngoan, tối nay nếu Bích Đào bận, con nhớ đóng cửa cửa sổ hướng đông, đêm trở gió.” Muội gật đầu. Muội biết mẹ sẽ về mai trưa, muội biết cha sẽ về mai chiều. Đêm nay chỉ có muội, Bích Đào tỷ ở xa dưới bếp, và Vân tỷ tỷ ở gian phía tây phủ, chỉ cách phòng muội một hành lang dài.
Trời tối. Đèn dầu ấm trong phòng muội thắp lên, ánh vàng lay động trên bức tranh thuỷ mặc treo tường bắc. Muội ngồi bên bàn phấn, chải tóc lần hai, thay áo ngủ lụa mỏng màu nguyệt bạch. Bích Đào tỷ đến giúp muội thả rèm giường bốn cột, gấp chăn bông, đắp lên chân. Muội nằm xuống, tay vắt hờ trên bụng, hơi thở đều.
“Bích Đào tỷ đêm nay xuống bếp sớm nhé? Bánh trôi cần ủ lâu.”
“Vâng tiểu thư. Nửa canh giờ nữa là em xuống. Có gì tiểu thư gọi Xuân Đông ở gian ngoài nhé.”
“Ừ.”
Bích Đào tỷ vặn nhỏ ngọn đèn dầu, để lại một chấm sáng bằng đầu ngón tay, rồi khép cửa nhẹ nhàng ra ngoài. Cửa gỗ khép lại phát ra tiếng “cạch” nhỏ, sau đó là tiếng bước chân xa dần dọc hành lang, cuối cùng là im lặng.
Muội mở mắt.
Trần phòng phủ vải the màu ngà, bốn góc treo bốn quả tua lụa nhỏ. Từ giường muội nhìn lên, bốn quả tua đang khẽ đung đưa vì gió lọt qua khe cửa sổ hướng đông muội cố ý không cài chặt. Đấy là gió cần cho đêm nay. Gió lọt sẽ làm rèm giường muội rung rất nhẹ, gió lọt sẽ che tiếng bước chân người lạ. Vân tỷ tỷ vào phòng, bước có nhẹ đến mấy, cũng còn hơn tiếng gió.
Muội nhắm mắt lại, đếm trong đầu.
Một canh giờ trôi qua. Ngọn đèn dầu trên bàn phấn cháy đều, cả căn phòng chỉ có tiếng gió khẽ, tiếng lá lê rụng lộp bộp trên mái ngói, và tiếng thở ra thở vào của chính muội. Muội thở đều, thở sâu, giả ngủ như một đứa trẻ. Trong đầu, tôi tỉnh táo. Ta biết Vân tỷ tỷ đang chờ. Tỷ đang trong phòng gian tây, đang mặc áo tối màu, đang mở cửa nhẹ, đang bước ra hành lang.
Bước chân đến gần. Rất nhẹ. Nhẹ đến độ nếu là hôm khác, muội chưa chắc nghe ra. Nhưng đêm nay muội đã căng tai như căng dây đàn cầm.
Cửa phòng muội mở một khe nhỏ. Có bóng người thoáng qua. Rèm giường bốn cột che khuất, muội không nhìn thấy, chỉ nghe tiếng chân giẫm lên chiếu trúc trải trên nền gỗ, phát ra tiếng “sột” khẽ như tiếng con dế lăn mình.
Bóng người tiến đến bàn phấn.
Muội nhắm mắt kỹ hơn, hơi thở càng đều. Sống lưng lành lạnh, không phải sợ, mà là căng. Đây là khoảnh khắc muội đã đợi chín năm. Từ ngày muội sáu tuổi khắc ba nét chấm mực dưới gốc lê, muội đã đợi đến đêm nay.
Có tiếng nắp hộp trang sức mở ra. Rất khẽ. Tiếng bản lề đồng nhỏ kêu một tiếng “ke” chỉ dài bằng nửa hơi thở. Vân tỷ tỷ đang mở đúng vị trí, không lục lung tung, chứng tỏ tỷ đã nhớ chỗ. Tôi trong đầu gật gù. Đúng như trong plot gốc, tỷ đã học thuộc bố cục hộp muội từ nhiều tháng.
Tiếng ngón tay chạm vào lụa đỏ. Tiếng mảnh ngọc nhấc lên. Tiếng mảnh ngọc bỏ vào túi vải. Tiếng túi vải cột nút. Tiếng mảnh ngọc khác đặt xuống ô lụa đỏ, đúng vị trí mảnh vừa lấy đi.
Ha, tôi cười trong đầu. Người ta tráo mảnh giả một mà tưởng mình đang lấy mảnh thật, đặt lại mảnh khác mà tưởng mình để lại mảnh giả. Trò đời khi bên trong cả hai đều là giả, chỉ khác một chút độ mờ mà mắt Vân tỷ tỷ không phân biệt nổi.
Nắp hộp đóng lại. Tiếng khoá đồng cắm ngược vào lỗ. Bàn tay Vân tỷ tỷ lùi ra, sờ đến cành hoa lê cắm trong bình sứ, chắc kiểm tra xem có làm rơi cánh nào không. Tỷ cẩn thận. Kiếp này tỷ vẫn cẩn thận như trong plot gốc, chỉ có điều kiếp này người muội tráo cũng cẩn thận hơn tỷ.
Bước chân lùi ra cửa. Cửa khép lại. Tiếng “cạch” nhỏ. Rồi tiếng bước chân xa dần dọc hành lang.
Muội vẫn nhắm mắt, đếm thêm hai trăm nhịp thở. Đủ để chắc Vân tỷ tỷ đã về đến phòng gian tây. Đủ để chắc Bích Đào tỷ vẫn ở dưới bếp gói bánh trôi. Đủ để nếu có ai còn chờ ngoài hành lang, người ấy đã đi khuất.
Muội mở mắt.
Trần vải the vẫn ngà. Bốn quả tua vẫn đung đưa. Ngọn đèn dầu vẫn ấm.
Muội cười. Cười khe khẽ, khoé môi cong lên trong bóng tối như một vầng trăng non đầu tháng. Muội xoay người, kéo chăn bông lên tận cằm, thở ra một hơi dài. Đêm nay ngủ ngon rồi.
Nhưng chưa. Còn một bước nữa.
Muội trở dậy, chân đất bước xuống nền gỗ lạnh. Đèn dầu vẫn cháy, muội xoay ngọn to hơn một chút, ánh vàng tràn ra chiếu sáng cả bàn phấn. Muội đi đến giá sách sát tường tây, tay nhẹ nhàng rút quyển Nhã Vịnh Thi Tuyển ra, mở ở trang một trăm hai mươi ba, chỗ có bọc lụa xanh kẹp bên trong. Muội mở bọc lụa. Mảnh ngọc thật vẫn ở đấy, trong veo, ba nét chấm mực nhỏ vẫn hiện lên rõ ràng khi soi qua ánh nến đèn dầu. Muội đưa lên môi, hôn một cái nữa. “Ngủ ngoan. Đợi ta thêm ít lâu, ta sẽ đưa mi ra sáng.”
Muội gói lụa xanh lại, kẹp vào giữa quyển sách, đặt trở lại đúng vị trí trên giá. Ba quyển bìa gấm nâu vẫn xếp thẳng hàng, không xê dịch một phân.
Muội tắt bớt đèn dầu, quay lại giường, kéo chăn bông lên, ngủ thật.
Sáng hôm sau, ánh nắng qua khe cửa sổ hướng đông chiếu lên chăn muội thành một dải vàng ấm. Bích Đào tỷ vén rèm giường, khẽ gọi.
“Tiểu thư, dậy đi ạ. Bà bếp làm bánh trôi xong rồi, còn nóng.”
Muội mở mắt, dụi mắt như thường, chống cằm ngồi dậy, ngáp một cái nhỏ. Bích Đào tỷ mang chậu nước ấm vào, muội rửa mặt, súc miệng. Cả buổi sáng muội cư xử bình thường như mọi hôm, ăn hai viên bánh trôi vừng đen, uống chén trà đường phèn, đọc mấy trang sách trên bàn học.
Đến khi Bích Đào tỷ ra ngoài lấy nước gội đầu cho muội, muội mới đứng dậy, bước đến bàn phấn.
Muội mở hộp trang sức khảm trai bằng chiếc chìa đồng nhỏ. Nắp hộp bật lên, mùi trầm gỗ đàn hương phảng phất, các ngăn xếp gọn gàng như cũ, mấy chiếc kẹp bươm bướm ngọc vẫn nằm ngay ngắn. Muội nhấc lớp lụa lót ngăn dưới, cầm mảnh ngọc trong ô lụa đỏ lên.
Muội đưa mảnh ngọc lên soi qua ánh nắng buổi sớm.
Mờ hơn thật hai phần.
Muội cười. Cười trọn vẹn từ khoé môi lên đến khoé mắt. Đây là mảnh giả hai, mảnh Vân tỷ tỷ vừa để lại đêm qua. Đúng như dự đoán, tỷ đã dùng mảnh giả mờ hơn để đánh tráo, tưởng đây là mảnh “kém chất” tỷ đã đặt thợ ngọc rẻ tiền làm, để lại cho muội chỉ đủ đánh lừa mắt thường. Còn mảnh tỷ đang giấu trong túi mình lúc này, cứ tưởng là mảnh gia truyền quý giá của Cố hầu phủ, thực ra là mảnh giả một do muội đặt thợ ngọc phường Đông Thị làm, hoa văn hai chú lân chầu giống hệt, độ trong sáng hơn thật một chút xíu để dụ mắt Vân tỷ tỷ tưởng “quả đúng ngọc thượng phẩm”.
Trong tay Vân tỷ tỷ giờ có một mảnh giả. Trong hộp muội hôm nay có một mảnh giả. Trong quyển sách trên giá muội có mảnh thật, ba nét chấm mực nhỏ vẫn ngủ yên trong bọc lụa xanh.
Muội cẩn thận đặt mảnh giả hai lại vào ô lụa đỏ, đóng nắp hộp, khoá lại, cắm chìa vào lỗ như cũ. Cành hoa lê trong bình sứ trắng bên cạnh rung nhẹ, một cánh trắng rơi xuống nắp hộp, đọng lại như một dấu sương.
Muội lùi một bước, đứng ngắm hộp trang sức. Trong đầu, tôi mỉm cười một mình. Ai đó nói người xuyên không toàn là biết trước biết sau, không có gì hay. Nhưng biết trước biết sau chỉ là bước một. Bước hai là dụ đối phương đi đúng đường mình đã dọn. Bước ba là để đối phương tự đắc, tự khoe, tự lôi mảnh “quý báu” trong túi ra trưng bày trước mặt hoàng thất, để mảnh giả ấy tự tố cáo chủ nó là kẻ gian. Muội chưa cần vạch mặt Vân tỷ tỷ hôm nay. Muội chỉ cần ngồi im, chờ tỷ tự dâng lên.
Ngoài cửa có tiếng bước chân Bích Đào tỷ trở về, tay bưng chậu nước ấm gội đầu. Muội vội vàng quay lưng khỏi bàn phấn, ngồi xuống ghế gỗ, mở quyển Thi kinh sáng nay chép dở, chấm bút mực, tiếp câu “Chi tử vu quy, nghi kỳ thất gia”. Tay muội đưa bút nhẹ, chữ đều, mực đen mượt như một dòng sông nhỏ chảy trên giấy Tuyên Thành.
Bích Đào tỷ đặt chậu nước xuống, ngẩng lên nhìn muội chăm chỉ chép chữ, khẽ cười.
“Tiểu thư sáng nay chép chữ mượt tay ghê. Chắc tối qua ngủ ngon.”
“Ngủ ngon lắm tỷ ạ. Chưa bao giờ ngủ ngon như tối qua.”
Trong đầu, tôi cũng cong khoé môi cười theo. Chín năm rồi, cuối cùng cũng đến hôm nay. Đêm qua ta ngủ ngon nhất từ lúc xuyên vào thân xác này. Ngủ ngon vì biết con mèo con trong bụng mình cuối cùng đã có nơi trú ẩn an toàn, ba nét chấm mực nhỏ vẫn nằm yên trong bọc lụa xanh trên giá sách, chờ ngày ra sáng.
Muội cúi đầu chép tiếp một câu Thi kinh nữa. Ngoài sân, một cánh hoa lê muộn màng lại rơi xuống bậc thềm, khẽ khàng như một tiếng thở dài của trời xanh cuối xuân.