Hoài Cổ Truyện

Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ

Chương 28: Vân Bị Vạch Mặt

Sáng sớm bảy ngày sau khi Cố Nghiệt vào cung, mưa hạ nhỏ hạt gõ nhẹ trên mái ngói lưu ly của hầu phủ, gõ đều lên tán lá xanh mướt của cây lê bốn mươi năm tuổi trước sân. Hoa lê đã tàn hết từ đầu tháng, chỉ còn lá và những chùm quả non xanh cứng ẩn dưới cành. Nhưng trong khuê phòng nhỏ của Tiểu Đường, hương gỗ trầm xưa từ tráp trang sức khảm trai vẫn phảng phất, nhẹ như một hơi sương ấm còn sót lại của mùa xuân.

Tiểu Đường ngồi trước bàn trang điểm, tay vén tóc lên bới gọn, đầu hơi cúi. Bích Đào cầm lược sừng nhỏ, chải từng lọn cho nàng, giọng khẽ.

“Tiểu thư, sáng nay phu nhân bảo muội chuẩn bị bộ áo lụa xanh nhạt. Trong cung có chỉ gọi gấp.”

“Thái hoàng thái hậu triệu đúng không?”

“Vâng. Chỉ vừa đến canh Dần. Cha đã dậy, mặc lễ phục, đang đợi tiểu thư ngoài sân.”

Nàng khẽ gật, tay đưa ra mở nắp tráp gỗ khảm trai đặt trên góc bàn. Ánh xà cừ óng ánh lên trong ánh đèn dầu sớm, óng vệt xanh vệt tím trên nắp gỗ như một mặt hồ thu nhỏ. Bên trong, giữa lớp lụa đỏ mềm mịn, mảnh ngọc bội gia truyền nằm yên, nhỏ bằng ba đốt ngón tay út, chất ngọc trắng ngà pha vệt xanh lam mờ như mặt trăng sau mây. Nàng cầm mảnh lên, xoay nghiêng dưới ánh đèn dầu.

Ba nét chấm mực nhỏ hằn ở mặt trong, đúng ba nét nàng khắc chín năm về trước, ngày cha đưa nàng ra vườn dưới cây lê để trao vật gia truyền của con gái út. Chín năm ấy, nàng đã đi qua từ đứa bé sáu tuổi tay bé bằng chuối tiêu đến thiếu nữ mười lăm tuổi tóc dài quá lưng. Chín năm ấy, mảnh ngọc vẫn nằm im trong tráp, nhưng nay đã đến hồi nó lên tiếng.

Nội tâm nàng lặng lại một khoảnh khắc. Ta hai mươi lăm tuổi kiếp trước, đọc Phượng Hoàng Đài ba lần, biết rõ hôm nay là gì. Là hồi phán quyết. Là ngày Lâm Tú Vân bị đứt dây thắt lưng, ngày ta thoát khỏi kết cục chết ở chương ba mươi của tiểu thuyết gốc. Chín năm ta khắc ba nét chấm mực này, chín năm ta sống ngoan để cha thương, mẹ thương, các huynh thương, hôm nay tất cả những sợi chỉ ấy sẽ dệt thành lưới bắt gọn tỷ ấy.

Nàng gói mảnh ngọc vào một lớp lụa đỏ nhỏ, cất vào lòng túi thêu đeo bên hông. Bích Đào giúp nàng khoác áo lụa xanh nhạt, khoá dây tơ, cài trâm bạc trơn. Xong xuôi, nàng đứng dậy, cúi nhìn lại Bích Đào một lượt.

“Bích Đào tỷ, ở nhà trông cha con hoa trầm dưới hiên. Muội đi có việc, chiều muội về.”

“Vâng tiểu thư. Đi cẩn thận.”

Ngọc bội thắt lưng hán phục — phong cách cổ điển

Ngọc bội thắt lưng hán phục — phong cách cổ điển

237.826đ

Xem chi tiết →

Cha đứng dưới hiên, tay chắp sau lưng, mặc áo lễ hầu tước đen viền vàng thẫm. Sáng ẩm, hơi mưa còn đọng trên mái, ông đưa mắt nhìn con gái út bước ra từ khuê phòng, thấy vẻ mặt bình thản của nàng, thở nhẹ một tiếng.

“Đường Đường, thái hoàng thái hậu triệu con vào. Cha biết vì sao. Con… con có sợ không?”

“Cha ơi, muội không sợ.”

“Con biết chuyện gì đang xảy ra?”

Nàng ngước lên, đôi mắt hạnh nhân trong veo nhìn cha, môi hơi mím lại.

“Cha ơi, muội có chuẩn bị. Muội để dành cho hôm nay mấy năm rồi.”

Cha khựng một nhịp. Ông biết con gái út không giống các cô nương khuê các bình thường. Từ khi nàng sáu tuổi, ông đã cảm giác con bé có gì đó “khác”, nhưng cái khác ấy lành, cái khác ấy đáng yêu. Nay nghe nàng nói “để dành cho hôm nay mấy năm rồi”, ông không hỏi thêm. Ông chỉ đưa tay lớn ra, dắt tay con gái út bước xuống bậc thềm ẩm, đưa lên xe ngựa đợi sẵn ngoài cổng.

Xe lăn bánh qua phường Chương Nghi. Mưa nhỏ vẫn rắc đều lên mái xe. Trong xe, cha ngồi đối diện, tay cầm chuỗi hạt gỗ tử đàn ông thường lần khi tâm trí bận rộn. Ông không hỏi thêm câu nào. Ông chỉ nhìn con gái út ngồi ngay ngắn trước mặt, hai tay chắp trong lòng, mặt bình tĩnh như một chiếc gương đồng chưa bị hà thổi mờ.

Xe qua Trực Môn, thẳng đến điện Từ Ninh của thái hoàng thái hậu.

Điện Từ Ninh khác với sảnh Vô Ưu ba năm trước. Ở đây không có ao sen, không có đèn lồng lụa hồng, chỉ có sân gạch xanh phẳng lỳ và hai hàng thông cổ hai bên hành lang. Thái hoàng thái hậu năm nay đã sáu mươi bảy, tóc trắng bới cao, mặc áo cẩm bào nâu sẫm thêu chỉ vàng nhạt, ngồi trên tòa cao ở giữa điện. Trên án bên tay bà, có một chiếc khay gỗ đen, trên khay đặt một mảnh ngọc bội. Chính là mảnh mà Lâm Tú Vân đã trưng ra hôm nào trong lần vào cung “thẩm định thi văn”.

Bên cạnh thái hoàng thái hậu, đứng phía sau ba bước, là Cố Nghiệt.

Trấn Quốc Vương Cố Nghiệt, hai mươi bốn tuổi, đã bỏ quan phục Hàn Lâm màu chàm sẫm ngày trước, đổi sang áo cẩm bào tím thẫm thêu chỉ vàng, đai lưng đính ngọc phỉ thúy xanh. Tóc buộc cao, mắt sắc, môi khép chặt. Bảy ngày trong cung đã khiến hắn khác đi một chút, nhưng khi ánh mắt hắn giao với Tiểu Đường vừa bước vào, chỉ trong nửa nhịp, hắn dịu đi. Ngón tay hắn bên đùi khẽ động một cái, như muốn với ra rồi thu về.

Cha dắt Tiểu Đường bước đến giữa điện, cúi lễ dứt khoát.

“Thần Cố Định, thần muội Cố Tiểu Đường, bái kiến thái hoàng thái hậu.”

Thái hoàng thái hậu khẽ gật, giọng bà chậm mà ấm, giống tiếng nến trầm cháy đều.

“Cố hầu, Đường tiểu thư, miễn lễ. Ngồi.”

Cung nữ đặt hai chiếc ghế nhỏ. Cha ngồi bên trái, Tiểu Đường ngồi bên phải cha, hai tay vẫn chắp trong lòng. Nội tâm nàng vẫn bình. Sáng nay ta khoác áo lụa xanh nhạt, không trang sức nào ngoài trâm bạc trơn, cố ý giản dị đúng chuẩn tiểu thư có gia giáo. Thái hoàng thái hậu là người từng trải, bà nhìn giản dị mà đoán được đứng đắn. Ta không cần lộng lẫy, ta chỉ cần bà tin ta.

Thái hoàng thái hậu quay sang Cố Nghiệt, đưa mắt ra hiệu. Cố Nghiệt tiến ra một bước, giọng trầm và rõ.

“Bẩm hoàng tổ mẫu, ba vị thợ ngọc Tô Châu đã đợi ngoài điện.”

“Cho vào.”

Ba vị thợ ngọc bước vào, tuổi đều đã ngoài năm mươi, tóc điểm bạc, mặc áo vải xám mộc mạc. Ba người cúi lạy, thái hoàng thái hậu bảo đứng dậy. Bà đưa tay chỉ vào mảnh ngọc trên khay gỗ đen.

“Ba khanh hôm qua đã xem mảnh này rồi. Nay đối trước cả Cố hầu, đưa lời khẳng định lại một lần cho chắc. Đây là ngọc gì? Chế tác từ khi nào?”

Vị thợ già nhất, râu bạc trắng, bước ra một bước, khoanh tay cúi đầu, giọng khàn nhưng chắc.

“Bẩm thái hoàng thái hậu, mảnh này chất ngọc Hòa Điền loại trung, hoa văn khắc theo lối Cố hầu phủ đúng tám phần mười. Nhưng mài giũa còn mới, cạnh cắt còn sắc, nét khắc chưa ngấm mực đen theo năm tháng. Kẻ tiểu nhân dám chắc, mảnh này chế tác chưa quá ba tháng. Nếu là gia truyền lâu năm, cạnh phải mềm, mực khắc phải ngấm sâu vào lòng ngọc, ánh ngọc phải đục hơn.”

Vị thợ thứ hai gật đầu.

“Bẩm, tiểu nhân đồng ý. Mảnh này giả. Nhưng gia công tinh xảo, phải là thợ hạng nhất mới làm được. Tiểu nhân đoán, kẻ thuê chế mảnh này đã bỏ ra không dưới bốn mươi lượng bạc.”

Vị thợ thứ ba cúi đầu.

“Bẩm, tiểu nhân đã đưa mảnh ngọc đi hỏi thăm ở bảy cửa hàng ngọc Biện Kinh, có một cửa hàng ở phường Nam Huân nhận là ba tháng trước có thợ Tô Châu ghé qua, nhận đơn khắc gấp một mảnh ngọc Hòa Điền theo hoa văn khách vẽ sẵn. Khách hàng là một nữ tử tuổi khoảng mười tám, mặc áo gấm hồng phấn, đi kèm một nha hoàn.”

Cả điện lặng đi. Cha ngồi bên cạnh Tiểu Đường, tay siết nhẹ chuỗi hạt gỗ tử đàn, chân mày ông cau lại. Ông biết áo gấm hồng phấn ấy là ai. Ba năm qua, trong hầu phủ chỉ có một cô nương thích màu hồng phấn.

Thái hoàng thái hậu gật đầu, ra hiệu cho ba vị thợ lui. Xong, bà quay sang cung nữ đứng bên án, giọng nhẹ mà rành.

“Triệu Lâm nghĩa nữ.”

Cửa điện Từ Ninh khẽ mở. Lâm Tú Vân bước vào.

Hôm nay tỷ ấy vẫn mặc áo gấm hồng phấn, nhưng không phải bộ dày dặn hôm yến hội mùa hè. Là bộ nhẹ hơn, thêu chỉ vàng mỏng, cổ đeo dải kim tuyến thanh mảnh. Tỷ ấy đi vào giữa điện, cúi lễ đúng nghi thức, giọng dịu ngọt như đường bọc gừng.

“Nghĩa nữ Lâm Tú Vân, bái kiến thái hoàng thái hậu.”

“Đứng lên.”

Lâm Tú Vân đứng dậy. Ánh mắt tỷ ấy vừa ngẩng lên đã đập đúng vào Tiểu Đường ngồi bên cạnh cha. Trong nửa giây, trong đáy mắt tỷ ấy có một tia gì loé lên rồi tắt, giống ngọn nến bị gió thổi hụt hơi. Nhưng nụ cười ngoan hiền của tỷ ấy vẫn còn nguyên trên môi, không xê dịch một milimét.

Nội tâm Tiểu Đường thấp giọng. Tỷ ấy hôm nay vào cung đã đoán được gì đang xảy ra, nhưng vẫn cố mặc áo hồng phấn, vẫn cố cười ngoan. Ba năm nay tỷ ấy sống bằng bộ mặt ấy, đến lúc mất đi rồi vẫn chưa chịu đổi. Đáng thương một chút. Nhưng thương thì thương, mảnh ngọc ta khắc ba nét mực chín năm không phải để nhường tỷ ấy.

Thái hoàng thái hậu đưa mắt sang mảnh ngọc trên khay, giọng bà chậm lại một nhịp.

“Lâm nghĩa nữ. Ta hỏi con một câu. Mảnh ngọc này con đưa vào cung tháng trước, con nói là gia truyền mẹ để lại. Nay ba vị thợ ngọc Tô Châu đã xem, khẳng định mảnh này chế tác chưa quá ba tháng. Con giải thích thế nào?”

Vân sững một khắc. Nhưng trong nửa giây kế tiếp, tỷ ấy đã kịp đưa vạt áo lên chấm mắt, giọng nhỏ nghẹn.

“Bẩm thái hoàng thái hậu, con… con thật sự không biết mảnh này chế tác gần đây. Mẹ con để lại cho con trong hòm gỗ trước khi mất trong hoả hoạn. Có lẽ… có lẽ mẹ con lúc sinh thời đã cho người mô phỏng lại mảnh gia truyền cũ vì mảnh cũ đã hư. Con… con thật sự không biết ạ.”

Nàng ta khóc thật hay, nước mắt lăn xuống hai gò má bột phấn tinh xảo, giọng nghẹn ngào đúng nhịp. Nếu là một người không biết gì, chắc đã tin ngay. Nhưng thái hoàng thái hậu không phải người không biết gì. Bà đã ngồi trên tòa Từ Ninh bốn mươi năm, nhìn qua tay bao nhiêu nữ tử vào cung tìm chỗ đứng, giọt nước mắt nào bà cũng đã nghe. Bà không nói gì, chỉ đưa mắt sang Tiểu Đường.

“Đường tiểu thư.”

Tiểu Đường đứng dậy, cúi lễ, giọng bé nhẹ mà rõ.

“Bẩm thái hoàng thái hậu, thần muội có mảnh ngọc gia truyền của con gái út Cố phủ, mang theo hôm nay. Xin cho phép được trình lên.”

“Cho.”

Nàng bước ra giữa điện, lấy túi thêu bên hông, mở ra, cầm gói lụa đỏ nhỏ. Từng động tác nàng đều chậm, để cả điện thấy rõ nàng không giấu diếm điều gì. Cởi lớp lụa đỏ, mảnh ngọc bội trắng ngà xanh lam mờ hiện ra trong lòng bàn tay bé. Nàng đưa mảnh lên khay gỗ đen, đặt bên cạnh mảnh của Lâm Tú Vân.

Hai mảnh ngọc nằm cạnh nhau. Mắt thường nhìn qua, gần như giống nhau tuyệt đối, cùng kích cỡ, cùng hoa văn, cùng đường viền. Nhưng khi ánh nắng sáng lọt qua song cửa điện đâm xuống hai mảnh, có một điểm khác lộ ra: mảnh của Tiểu Đường ánh ngọc đục hơn, cạnh mềm hơn, sờ vào mát sâu hơn. Mảnh của Vân sắc cạnh, ánh ngọc trong hơn, sờ vào lạnh mà chưa “ngấm”.

Vị thợ ngọc già nhất, được giữ lại phía ngoài điện, được gọi vào lần nữa. Ông đến bên khay, đeo kính lúp bằng ngọc lên mắt, xem kỹ hai mảnh dưới ánh nắng. Nửa canh giờ ông không nói. Cuối cùng ông cúi xuống, thưa.

“Bẩm thái hoàng thái hậu, mảnh của Đường tiểu thư là ngọc Hòa Điền thượng phẩm, gia công theo lối cổ, mực khắc đã ngấm sâu vào lòng ngọc gần chục năm. Ánh ngọc đục theo thời gian, đúng tuổi chín. Đây chắc chắn là mảnh gia truyền thật của Cố hầu phủ.”

Vân giật thót một cái, nhưng vẫn giữ được mặt. Tay tỷ ấy siết chặt vạt áo hồng phấn.

Tiểu Đường cúi lễ, giọng vẫn bé nhẹ.

“Bẩm thái hoàng thái hậu, xin cho phép thần muội chỉ ra một chi tiết nữa.”

“Nói.”

“Bẩm, mảnh gia truyền thật của con gái út Cố phủ, mặt trong có ba nét chấm mực do thần muội tự khắc từ chín năm trước, khi thần muội mới sáu tuổi. Khắc bằng dao trổ tí xíu của đại ca cho, khắc nhỏ như hạt mè. Ba nét ấy chỉ thần muội biết, cha thần muội biết sơ, không ai khác biết.”

Nàng đưa tay xoay mảnh ngọc của mình lại, để mặt trong quay lên. Vị thợ ngọc cúi xuống, đưa kính lúp lên, xem một hồi. Ông ngẩng lên, gật đầu.

“Bẩm thái hoàng thái hậu, đúng có ba nét chấm mực rất nhỏ, mực đã ngấm sâu qua tối thiểu tám năm. Không có cách nào làm giả trong thời gian ngắn được. Còn mảnh kia…”

Ông xoay mảnh của Vân, xem mặt trong. Không có nét mực nào.

Cả điện lặng đi. Cha ngồi trên ghế, tay siết chặt chuỗi hạt gỗ tử đàn, khoé mắt ông đỏ lên. Ông biết đứa con gái út của ông đã âm thầm chuẩn bị chuyện này từ khi nàng còn sáu tuổi. Trong lòng ông có cái gì đó vừa xót vừa tự hào, không nói ra được.

Nội tâm Tiểu Đường bình lặng như mặt hồ đầu thu. Chín năm ta chờ hôm nay. Chín năm ta khắc ba nét mực nhỏ như hạt mè, ta giấu mảnh ngọc trong tráp gỗ khảm trai, ta không kể cho ai, kể cả cha. Vì ta biết plot gốc: Lâm Tú Vân sẽ tráo, nếu ta kể cho cha, cha sẽ đưa mảnh vào tráp gia phả bảo vệ, tỷ ấy sẽ không tráo được, ta không có bằng chứng để lật ván. Ta để mảnh trong tráp trang sức, để tỷ ấy tráo, để mảnh giả tự lộ ra qua thợ ngọc. Đây gọi là gậy ông đập lưng ông, câu tục ngữ Việt xưa dạy chưa bao giờ sai.

Thái hoàng thái hậu ngẩng lên, nhìn Lâm Tú Vân. Ánh mắt bà không giận, không thương, chỉ có sự bình tĩnh của một người đã sống đủ lâu để nhìn xuyên qua nước mắt.

“Lâm nghĩa nữ. Ta không nói con là kẻ tráo. Ta không có nhân chứng nhìn thấy con tráo. Nhưng mảnh ngọc con mang vào cung tháng trước, xưng là gia truyền mẹ để lại, thực chất chế tác chưa quá ba tháng, hoa văn mô phỏng lối Cố hầu phủ. Con sở hữu vật giả mà xưng gia truyền, đủ để không xứng đứng trong nội cung này.”

Vân quỳ sụp xuống đất, nước mắt đã tuôn thành dòng, giọng nghẹn hẳn.

“Bẩm thái hoàng thái hậu, xin bà tha cho con. Con… con thật sự không biết mảnh này giả. Con oan…”

“Con oan hay không, ta không phán. Ta chỉ phán chuyện trong cung. Từ hôm nay, con không được đặt chân vào cửa cung nào của hoàng thất Đại Cẩn. Không được xưng nghĩa nữ hầu phủ trong các yến tiệc quý tộc. Con về Thái sư phủ. Ở đó đóng cửa dưỡng tâm, học lại chữ ‘trung’ và chữ ‘chân’. Ba năm sau ta xét lại.”

“Bẩm… bẩm thái hoàng thái hậu…”

“Lui.”

Cung nữ hai bên bước tới, đỡ Vân dậy. Tỷ ấy không đứng vững, hai chân run, nhưng vẫn phải đi. Trước khi bước ra khỏi điện, tỷ ấy quay đầu nhìn Tiểu Đường một cái cuối cùng. Trong ánh mắt tỷ ấy đã không còn tia nào loé lên, chỉ còn màu tro nguội. Nàng biết mình đã thua. Nàng biết mình thua vì đâu. Nhưng nàng không hiểu vì sao một đứa bé sáu tuổi chín năm trước lại có thể khắc ba nét mực để chờ ngày này.

Tiểu Đường nhìn lại tỷ ấy, không có nụ cười thắng, cũng không có ánh mắt thương. Nàng chỉ cúi đầu nhẹ, coi như tạm biệt một người từng ngồi ăn cơm chung ba năm dưới mái hầu phủ. Trắng đen phải rõ, câu tục ngữ Việt xưa nói đúng vậy. Ta không cần đâm thêm một đao, tự trọng cuối cùng của tỷ ấy để dành cho tỷ ấy cầm về Thái sư phủ.

Cửa điện Từ Ninh khép lại sau lưng Vân.

Thái hoàng thái hậu quay sang cha, giọng bà dịu hẳn.

“Cố hầu. Con gái út khanh khéo, khôn, và có gan. Từ giờ, ta xem Đường tiểu thư như cháu ruột của ta. Nàng có việc gì trong kinh thành, khanh cứ đưa vào cung tìm ta, ta lo.”

“Thần đội ơn thái hoàng thái hậu.”

Cha cúi lễ, giọng ông rung một chút. Thần dân trong triều đình bao đời, mấy ai được thái hoàng thái hậu “xem như cháu ruột”. Câu ấy đủ để hầu phủ bình an ba đời.

Thái hoàng thái hậu đưa mắt sang Cố Nghiệt, cười khẽ.

“Nghiệt ơi, con đưa Đường tiểu thư và Cố hầu ra tận cổng cung. Xe ngựa của ta để dùng.”

“Vâng ạ, hoàng tổ mẫu.”

Ra khỏi điện Từ Ninh, mưa đã tạnh. Sân gạch xanh còn ẩm, hai hàng thông cổ nhỏ giọt nước từ tán xuống mái hành lang. Cha đi trước, chắp tay sau lưng, dáng ông thẳng nhưng bước hơi chậm, như đang tiêu hoá tất cả những gì vừa nghe. Cố Nghiệt đi sát bên Tiểu Đường, giữ khoảng cách đúng nghi lễ đủ để không lộ, nhưng đủ gần để nàng nghe thấy tiếng thở nhẹ của hắn.

“Đường Đường.”

“Tam ca.”

“Chín năm… muội khắc ba nét mực từ chín năm trước?”

“Vâng ạ.”

“Ta không biết.”

“Muội không kể cho ai. Cả cha cũng không kể. Muội để trong lòng, đợi hôm nay.”

Cố Nghiệt im lặng bốn bước. Bốn bước ấy, hắn nhìn thẳng phía trước, không quay đầu, nhưng ngón tay hắn bên đùi hơi run một cái. Cuối cùng hắn nói, giọng trầm và thấp, chỉ mình nàng nghe.

“Muội, muội đã ở đây một mình lâu quá.”

Câu ấy chạm vào một chỗ nào đó rất mềm trong ngực nàng. Nội tâm nàng, hai mươi lăm tuổi kiếp trước từng không có ai nói câu ấy với mình, muốn khóc. Nhưng nàng cúi đầu, nuốt xuống, đáp lại thật khẽ.

“Muội không một mình. Muội có cha, có mẹ, có đại ca nhị ca, và có tam ca.”

Cố Nghiệt không đáp. Nhưng khi hai người sắp bước vào bậc thềm trước cổng cung, tay hắn hạ xuống, khẽ chạm vào tay Tiểu Đường lúc đưa lại gói lụa đỏ chứa mảnh ngọc bội. Ngón tay hắn ấm, khô, hơi thô vì luyện binh khí. Chỉ chạm một khắc rồi hắn thu tay về, nhưng khắc ấy đủ để cả hai cùng biết.

Cha đi trước ba bước, thấy trong bóng nắng lọt qua kẽ cột, chỉ khẽ mỉm cười, không quay đầu.

Trên xe ngựa về hầu phủ, cha ngồi đối diện Tiểu Đường, tay đặt trên đầu gối, mắt nhìn con gái út lâu hơn thường lệ. Cuối cùng ông thở một hơi dài, giọng ông đục hơn, có nước.

“Đường Đường.”

“Cha ơi.”

“Cha nợ con một tuổi thơ. Cha đã để con sống một mình chín năm mà cha không biết con đã tính toán những chuyện lớn hơn cả cha.”

“Cha ơi, cha không nợ muội gì. Chín năm ấy cha ẵm muội, cha dạy muội, cha đưa muội ra vườn dưới cây lê. Cái muội có, muội có từ cha.”

Cha nhắm mắt một khắc. Khoé mắt ông ướt. Ông vươn tay ra, dắt tay con gái út, siết một cái. Cái siết ấy khác cái siết trong yến hội mùa hè ba năm trước. Cái siết hôm nay có nghĩa: cha đã hiểu con. Cha đã biết con là ai. Cha vẫn thương con, thương hơn cả trước.

Nội tâm Tiểu Đường lặng lại. Ta xuyên vào đây chín năm, ta luôn nghĩ ta lừa cả nhà, ta đóng vai đứa bé để giữ mạng. Nhưng hôm nay ta biết, cha đã sớm cảm giác. Cha không hỏi, không tra, chỉ nuôi ta lớn, chỉ đợi ngày ta tự nói. Đây là kiểu yêu thương mà tiểu thuyết gốc không viết, vì tác giả không hiểu được. Đây là cái mà ta đã đổi lại được sau chín năm, đáng hơn cả sinh mạng của “Cố Tiểu Đường” trong plot cũ.

Xe qua phường Đông Hoa. Mùi hoa quế đầu mùa từ vườn tường nào đó theo gió lọt vào cửa xe, ngọt như đường phèn nấu chảy. Tiểu Đường nhắm mắt hít nhẹ. Trong đầu nàng đã bắt đầu bày ra ngày mai.

Còn một hồi cuối cùng. Cha đã gửi thư dâng vua xin hôn nàng cho Cố Nghiệt. Vua chưa đáp. Nhưng hôm nay thái hoàng thái hậu đã nói “xem Đường tiểu thư như cháu ruột”, câu ấy đủ để bà nghiêng bàn về phía hôn nhân này. Chỉ còn đợi chỉ ban của vua. Rồi hôn lễ.

Nàng nghĩ đến cây lê bốn mươi năm tuổi trước sân hầu phủ. Mùa xuân năm sau lê sẽ nở lại, hoa trắng rơi trắng cả sân. Nếu đúng lúc ấy nàng cưới, cây lê sẽ phủ trắng lên áo cưới đỏ của nàng, giống một giấc mộng đẹp mà mẹ đẻ nàng chưa kịp thấy. Ta hứa với mẹ đẻ Cố Tiểu Đường trên trời, con sẽ sống thay bà đủ đẹp, đủ ấm, đủ gia đình, đến khi đầu bạc răng long.

Cha nhìn con gái út thiu thiu tựa đầu vào thành xe, lòng ông ấm như trà pha buổi sáng. Ông không đánh thức nàng. Ông chỉ khẽ nghiêng người, cởi áo lễ hầu tước phủ lên vai nàng, đắp kín ngực. Bên ngoài, tiếng bánh xe lăn đều trên đường đá phường Đông Hoa, tiếng ngựa gõ móng nhẹ như tiếng kim đồng hồ trong khuê phòng.

Ở phường Nam, Thái sư phủ đã đóng cổng. Trong khuê phòng của Lâm Tú Vân, đèn dầu đến canh Hợi vẫn chưa thắp. Tỷ ấy ngồi bệt trên nền đá lạnh, tóc rối xoã trên vai, tay ôm chặt gối áo gấm hồng phấn. Trên bàn, mảnh ngọc giả đã bị thái hoàng thái hậu tịch thu, không còn gì. Trên tủ, hộp trang sức bằng bạc mà ba năm nay tỷ ấy dày công tích cóp cũng không còn ý nghĩa. Đường vào cung tắt. Đường vào giới quý tộc Biện Kinh tắt. Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, tục ngữ Việt xưa nói không sai một chữ.

Tỷ ấy nhớ lại lúc trong điện Từ Ninh, khi Tiểu Đường xoay mảnh ngọc lại, để mặt trong quay lên, ba nét chấm mực nhỏ như hạt mè hằn dưới ánh nắng. Tỷ ấy không hiểu. Một đứa bé sáu tuổi chín năm trước làm sao biết được sẽ có ngày này. Trừ khi… trừ khi nàng ấy biết trước. Trừ khi nàng ấy đã biết cả cuộc đời của tỷ ấy, cả cuộc đời của tỷ ấy chỉ là một cái bẫy trong bàn tay bé ấy.

Nghĩ đến đây, Vân rùng mình một cái, khép mi lại. Nhưng nghĩ dài không còn có ích. Ngày mai tỷ ấy phải sống ở Thái sư phủ, phải ăn cơm, phải đóng cửa, phải học lại chữ ‘chân’ và chữ ‘trung’ như thái hoàng thái hậu đã bảo. Gieo gió gặt bão, câu tục ngữ Việt xưa cũng có lý.

Ở hầu phủ, khi xe ngựa dừng trước cổng, mẹ đã đứng đón sẵn dưới hiên. Tiểu Đường tỉnh dậy, ôm cha, chào mẹ, được mẹ dắt vào khuê phòng, tự tay thay áo và tháo trâm. Mẹ không hỏi trong cung có chuyện gì, mẹ chỉ nắn nhẹ đôi vai bé của con gái út.

“Đường Đường mệt không? Mẹ bảo bếp làm chè đường phèn hoa cúc nhé?”

“Mẹ ơi, muội không mệt. Nhưng muội thèm chè của mẹ.”

“Vậy mẹ đi bảo.”

Mẹ đi ra. Bích Đào thắp đèn dầu ấm bên đầu giường, cởi tráp gỗ khảm trai, đặt mảnh ngọc bội gia truyền trở lại giữa lớp lụa đỏ mềm. Nàng đóng nắp tráp lại, đặt vào tủ, khoá kỹ.

Tiểu Đường ngồi bên bàn trang điểm, tay chống cằm, nhìn ngọn đèn dầu ấm cháy đều trong khay đồng. Ánh đèn dầu vàng ấm hắt lên gương đồng, hắt lên gương mặt bầu bĩnh vẫn chưa hết nét trẻ con của thiếu nữ mười lăm tuổi.

Nội tâm nàng lặng lại như mặt hồ đầu đông. Chín năm ta khắc ba nét mực, hôm nay lật ván xong. Cha đã hiểu ta. Mẹ vẫn thương ta. Đại ca nhị ca vẫn bênh ta. Tam ca đã chạm tay ta lúc trao lại mảnh ngọc. Lâm Tú Vân về Thái sư phủ đóng cửa, không còn là mối đe doạ. Kết cục “chết ở chương ba mươi” của tiểu thuyết gốc đã bị xé bỏ, thay bằng một trang trắng mà ta được quyền viết lại.

Còn hôn lễ. Còn hoa lê. Còn cây lê bốn mươi năm tuổi mùa xuân sang năm.

Nàng khẽ mỉm cười một mình dưới ánh đèn dầu ấm, thấy trong lòng bàn tay bé mình đã cầm cả một tương lai. Ngoài sân, tán lá cây lê xanh mướt sau mưa, một con mèo con lông trắng vằn đen từ đâu đã leo lên ngồi trên bậu cửa, mắt xanh biếc, ngoáy đuôi nhìn nàng như một sứ giả từ mùa xuân sang năm gửi tới.