Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ
Chương 30: Hoa Lê Đêm Cưới
Sáng đại hôn, hoa lê rơi trắng cả sân trước hầu phủ.
Muội tỉnh dậy trước tiếng trống canh tư, mắt vừa mở đã thấy trần vải the màu ngà quen thuộc, bốn quả tua lụa nhỏ treo bốn góc rèm giường vẫn khẽ đung đưa theo ngọn gió xuân đầu tháng. Bích Đào tỷ đã ngồi bên cạnh giường từ bao giờ, tay cầm chiếc lược ngà nhỏ, đôi mắt tỷ hôm nay đỏ hoe như hai đoá thu hải đường trong bình cha muội mua tháng trước.
“Tiểu thư, đến giờ dậy rồi.”
Muội gật đầu, ngồi dậy chậm rãi, không dám nói câu nào. Nói câu nào lúc này Bích Đào tỷ cũng khóc, mà tỷ khóc thì muội cũng sẽ khóc, mà muội khóc thì mẹ nghe được sẽ vào phòng khóc tiếp, cả hầu phủ sẽ đông như hội chợ đèn đêm rằm tháng bảy. Nội tâm tôi bên trong nhắc lại một câu tự dặn từ hai tháng trước: hôm nay là ngày vui, không khóc trước bữa cơm sáng.
Ngoài cửa sổ hướng đông, ánh mặt trời mới lú đầu ra khỏi mái ngói phía đông đường, một dải vàng nhạt trải trên nền gỗ như một tấm khăn lụa mỏng đường phèn. Bích Đào tỷ vén rèm giường, để lộ cả căn phòng đã được sửa sang từ đêm qua: bàn phấn đã chuyển gương đồng bằng gương phượng lớn hơn, bốn phía treo chỉ hồng thắt nút song hỷ, giường bốn cột phủ chăn đỏ mới. Muội đứng lên, chân đặt xuống nền gỗ ấm, thân xác mười lăm tuổi mảnh khảnh, cổ tay còn chưa đủ dày hơn cổ tay nhị ca lúc chín tuổi. Nội tâm tôi bên trong lại đẩy một tiếng thở dài rất nhẹ. Cưới sớm quá, thân này cần thêm hai năm nữa mới đủ chín. Nhưng ông bà mình có câu, con gái mười ba biết cầm quạt, mười lăm biết cầm chồng, thôi thì đành cầm nhẹ nhàng vậy.
Mẹ đẩy cửa vào, tay bưng một chậu nước ấm ngâm cánh hoa hồng, phía sau mẹ là bốn nha hoàn khác, mỗi người bưng một khay đồ trang điểm khác nhau. Mẹ mặc áo lụa xanh nhạt hôm nay, tóc búi cao thắt kim thoa hoa mai, khuôn mặt mẹ vẫn dịu như một chén trà đường phèn, nhưng khoé mắt mẹ đã hoe đỏ từ đêm qua vẫn chưa lui hẳn.
“Đường Đường, hôm nay để mẹ trang điểm cho con.”
“Vâng mẹ.”
Muội ngồi trước gương phượng lớn, lưng thẳng, hai tay đặt trên gối gấm. Mẹ nhúng khăn lụa vào chậu nước hoa hồng, vắt hờ, lau mặt cho muội. Nước ấm, cánh hoa mềm, chạm lên má muội như một cái ôm không có hai cánh tay. Mẹ lau xong má trái sang má phải, lau xong má sang cằm, lau xong cằm sang trán. Đôi bàn tay mẹ chín năm nay quen thuộc với từng góc mặt muội, chín năm nay dạy muội xỏ giày, cầm đũa, viết chữ, giờ chín năm nay lau mặt muội trong buổi sáng đại hôn.
Nội tâm tôi bên trong nghĩ, kiếp trước hai lăm tuổi không có mẹ. Kiếp này chín năm được có mẹ, được có bàn tay ấm nhúng nước hoa hồng, được có tiếng thở dài dịu trên đỉnh đầu, thế là đã đủ cho cả một đời tôi.
Mẹ chải tóc cho muội. Búi hôm nay là kiểu song hoàn cao, mỗi vòng tóc mẹ vấn hai lần, cài chặt bằng trâm ngọc dài. Trên búi tóc, mẹ cài một chiếc trâm bạc hoa mai, chính là chiếc Cố Nghiệt tặng muội hôm sinh nhật mười hai tuổi, mẹ đã gọi thợ bạc phường Kim Ngân đánh bóng lại, hôm nay lại sáng như đêm rằm mới. Bên cạnh trâm bạc, mẹ cài thêm một cây kim thoa dài mạ vàng, đầu thoa gắn ba viên trân châu nhỏ như ba giọt sương. Cây thoa này là của mẹ đẻ muội, mẹ Cố phu nhân đầu đã mất, trước lúc đi để lại trong hộp trang sức khảm trai cùng với chiếc kẹp bươm bướm ngọc và bức thư ngắn. Mẹ nhấc cây thoa lên, chần chừ một khoảnh khắc.
“Đường Đường, mẹ cài cho con cây thoa này. Mẹ đẻ con hôm nay chắc cũng nhìn xuống.”
Muội gật đầu. Không nói. Chỉ cong mắt cười một cái mềm như hoa lê buổi sớm.
Trang điểm xong phần đầu, đến phần mặt. Mẹ chấm son đỏ nhung Đại Dương lên môi muội, chấm nhẹ hai lượt, môi muội đỏ như một quả nhót chín vừa đến ngày. Mẹ tô mày cho muội bằng bút mực nhỏ, mỗi đường một hơi thở, không lệch một sợi. Chấm phấn hồng nhạt lên hai bên má, chỉ chấm rất nhẹ, vì da muội đã tự hồng do vừa được nước ấm ngâm hoa hồng đánh thức từ trong ra ngoài.
Cuối cùng, mẹ đứng lên, ra hiệu cho bốn nha hoàn bưng áo cưới vào.
Hỷ phục nữ Trung Hoa — thêu phượng vàng, chụp ảnh cưới
662.000đ
Xem chi tiết →Áo cưới đỏ hoả hồng. Vải gấm thượng phẩm phường Cẩm dệt suốt hai tháng, tay áo rộng thêu đôi phượng ngậm ngọc bằng chỉ vàng, gấu áo thêu ba tầng sóng gấm bên trong lẫn ba đoá hoa lê trắng, đấy là chi tiết mẹ đích thân dặn thợ thêm vào, vì mẹ biết muội yêu cây lê trước hầu phủ hơn bất cứ vật gì trong nhà. Áo có ba lớp: lớp trong áo lụa mỏng màu ngọc bích, lớp giữa áo sa đỏ nhạt, lớp ngoài áo gấm đỏ hoả hồng. Bốn nha hoàn cùng đỡ áo lên, khoác qua vai muội, kéo hai vạt xuống ngang eo, buộc dây bằng thắt lưng gấm vàng.
Muội đứng trước gương phượng lớn, nhìn hình bóng mình.
Cô gái trong gương mười lăm tuổi, tóc búi song hoàn cao, trâm bạc hoa mai bên trái, kim thoa mẹ đẻ bên phải, môi đỏ, áo cưới đỏ, tay áo thêu phượng ngậm ngọc. Sau lưng cô, mẹ đứng, mắt đã ướt. Sau lưng mẹ, Bích Đào tỷ đứng, mắt cũng ướt. Ngoài cửa sổ hướng đông, cây lê trước hầu phủ đã bắt đầu nở đến đợt hoa cao nhất, một cơn gió xuân thổi qua, cánh hoa trắng rơi lộp bộp trên mái ngói xanh, rơi xuống bậc thềm gỗ, rơi lên vạt áo cưới đỏ của muội qua khung cửa sổ.
Tôi bên trong lặng đi. Kiếp trước hai lăm tuổi mặc áo bệnh viện trắng, chết trong đêm mưa lạnh, cả người không có ai chờ bên giường. Kiếp này mười lăm tuổi mặc áo cưới đỏ hoả hồng, cả nhà chờ ngoài cửa, cây lê tự rơi hoa lên áo mình, có mẹ đứng sau lưng khóc thay mình. Nếu ai đó nói cho tôi kiếp trước biết có ngày này, chắc tôi đã cắn răng gắng sống thêm một hôm nữa cũng được.
Nhưng thôi. Kiếp này đến rồi, không cần tiếc nữa.
Muội quay lưng khỏi gương, cúi người vái mẹ ba cái.
“Mẹ nuôi con chín năm, con cảm ơn mẹ.”
Mẹ đưa tay đỡ muội dậy, rồi ôm muội một cái thật chặt, mùi hoa nhài ướp áo mẹ tràn vào cổ muội. “Ngoan. Mẹ đợi con về hôm ba ngày lại mặt. Trấn Quốc Vương phủ chỉ cách nhà mình hai dãy phố, con muốn về giờ nào cũng được.”
“Vâng mẹ.”
Muội theo mẹ ra đại sảnh. Cha đã ngồi giữa sảnh chờ, mặc áo triều phục đỏ, đầu đội mũ hầu tước, tay cầm chén rượu chúc. Hai bên cha, Cố Trẫm đại ca và Cố Nghê nhị ca đứng nghiêm chỉnh, đại ca mặc áo lam nho sinh vì đại ca đang chuẩn bị thi hội, nhị ca mặc áo võ phục đen viền vàng do đại ca dặn tối qua “hôm nay hầu phủ có khách, muội thứ ba lấy chồng, không được ăn mặc lôi thôi.” Nhị ca đã cằn nhằn suốt tối qua, nhưng sáng nay đứng đây, áo phẳng phiu, thắt lưng chặt, nhìn ngang trong sảnh, mắt cũng đỏ hoe.
Muội đi vào giữa, quỳ ba lạy trước cha.
Cha đưa tay đỡ muội dậy. Bàn tay cha vẫn to như ngày xưa, nhưng hôm nay run một chút, như tay của người vừa uống chén rượu nồng đầu bữa. Cha nhìn muội thật lâu. Không nói gì. Chỉ đưa muội chén rượu chúc, muội uống một hớp nhỏ, vị rượu ngọt như đường phèn tan trong sữa ấm, không hề cay.
“Đường Đường.”
“Cha ơi.”
“Con đi ngoan. Nhớ ba hôm nữa về lại mặt.”
“Vâng cha.”
Nhị ca hắng giọng, cố làm ra vẻ nghiêm nghị: “Muội thứ ba, tam ca sau này mà bắt nạt muội, nhị ca vác kiếm sang chém.”
Đại ca gõ đầu nhị ca một cái nhẹ: “Không được nói chuyện chém giết ngày cưới muội.”
Muội cong mắt cười. Cả sảnh đang căng như dây đàn cầm chuẩn bị đứt, chỉ có nhị ca là dám đùa câu này. Nhưng chính câu đùa này lại là câu cởi được nút thắt trong cổ muội. Muội cong mắt gật đầu với nhị ca, cong mắt gật đầu với đại ca, cuối cùng cong mắt gật đầu với cha một cái nữa, rồi Bích Đào tỷ đến bên, dắt muội ra sân trước hầu phủ.
Kiệu hoa đỏ đã đợi ngoài cổng, bốn phu kiệu áo đỏ đứng nghiêm chỉnh. Trên kiệu treo chuông vàng nhỏ, quanh kiệu quấn dây hồng thắt hoa. Muội đi qua sân, hoa lê từ cây lê bốn mươi tuổi trước hiên rụng lộp bộp trên vai áo cưới đỏ, cánh trắng đọng trên tay áo thêu phượng như một lớp sương giữa xuân. Bích Đào tỷ vén tay áo cưới cho muội bước lên kiệu, khoé mắt tỷ đã ướt nhoè cả rồi, nhưng tỷ vẫn giữ tay cho muội thật vững.
Muội ngồi vào kiệu. Bức mành đỏ hạ xuống trước mặt. Bên ngoài, tiếng nhạc rước dâu vang lên, tiếng trống nhẹ nhàng, tiếng sáo lảnh lót. Kiệu nhấc lên, chầm chậm rời hầu phủ. Muội vén hờ một góc mành đỏ, ngó ra ngoài. Cha đứng ở cổng, tay đưa ngang mắt như đang che nắng, nhưng thật ra cha đang giấu nước mắt. Mẹ đứng bên cạnh cha, vịn tay cha, tay còn lại vẫy muội. Đại ca và nhị ca đứng phía sau, hai huynh nhìn kiệu muội đi dần xa, không huynh nào nói gì. Cây lê trước hầu phủ tiếp tục rơi hoa. Cả sân trước phủ đầy một lớp hoa trắng, dày như tuyết nhẹ.
Muội thả mành xuống. Ngồi im trong kiệu. Nội tâm tôi bên trong lặng đi một hồi. Chín năm rồi. Chín năm từ ngày sáu tuổi tỉnh dậy trong chăn bông thơm, đến hôm nay mười lăm tuổi rời hầu phủ sang phủ chồng, chín năm này ta đã sống trọn vẹn hơn hai lăm năm kiếp trước. Ông bà mình có câu, có nhà có cửa mới có phúc, chín năm này ta đã có nhà, có cửa, có cả một cây lê rụng hoa lên áo mình. Thế là đủ.
Kiệu đi qua hai dãy phố, đến cổng phủ Trấn Quốc Vương. Cổng phủ đã treo song hỷ đỏ, hai bên cổng thắp hai lồng đèn đỏ lớn. Nhạc rước dâu ngưng, tiếng trống chậm hơn, tiếng sáo dừng. Kiệu hạ xuống. Có tiếng chân người đến gần, rồi bàn tay của ai đó đưa vào mành, dắt muội bước xuống.
Bàn tay ấy ấm, ngón dài, khớp xương rõ. Muội biết là ai.
Muội bước xuống kiệu, đầu vẫn cúi, mắt vẫn giữ trên chóp giày đỏ thêu phượng. Cố Nghiệt dắt muội qua ngưỡng cổng đỏ, qua sân đá phủ Trấn Quốc Vương, qua ba bậc thềm gỗ đến đại sảnh. Trong đại sảnh, hai người bái đường: bái trời đất, bái tổ tiên, phu thê giao bái. Ba lạy xong, có bà mối chúc đôi câu, có nhị ca ai đó ngoài sân đùa vài câu, có tiếng trống nhẹ nhàng vang lên rồi lui.
Cố Nghiệt dắt muội qua một hành lang dài, đến động phòng.
Cửa phòng khép lại phía sau lưng. Trong phòng chỉ còn hai người.
Muội vẫn cúi đầu. Chưa dám ngẩng lên. Trên đầu muội có tấm khăn hỉ đỏ, còn chưa được vén.
Có tiếng bước chân đến gần, rồi bàn tay của Cố Nghiệt cầm cây gậy như ý, khẽ nâng khăn hỉ lên.
Muội ngẩng đầu.
Cố Nghiệt hai mươi bốn tuổi hôm nay mặc áo cưới đỏ hoả hồng như muội, tay áo thêu rồng vàng, tóc búi cao cài kim quan. Mắt hắn vẫn sắc như dao gọt đào, nhưng hôm nay trong đáy mắt ấy có một cái gì mềm, như một ngọn nến trầm hương thắp trong đêm gió. Hắn nhìn muội thật lâu, đủ để muội có thời gian đếm hết chín cánh phượng thêu trên vạt áo hắn, đếm hết ba tầng sóng gấm trên tay áo hắn, đếm hết cả ba nhịp thở của chính hắn.
“Đường Đường.”
“Tam ca.”
Muội gọi xong, tự cong khoé môi cười. Hôm nay cưới rồi, đáng lẽ gọi “chàng”, nhưng gọi “tam ca” quen chín năm, chưa đổi được ngay. Cố Nghiệt cũng khẽ cong khoé môi. Hắn kéo tay muội ngồi xuống trước gương phượng lớn trong động phòng. Trên bàn phấn có sẵn một chiếc lược ngà dài, hắn nhấc lên, đứng sau lưng muội, khẽ chải tóc.
“Muội để ta chải một hồi.”
“Vâng.”
Lược ngà nhẹ nhàng qua từng đường tóc. Cố Nghiệt đứng cao hơn muội cả một đầu, tay chải tóc muội chậm rãi, như đang chải cho một con mèo con vừa ngủ dậy, không dám mạnh sợ nó giật mình. Cả căn phòng chỉ có tiếng lược khẽ qua tóc, tiếng đèn dầu ấm cháy đều trên bàn phấn, và tiếng gió xuân lay rèm cửa sổ hướng đông.
Cố Nghiệt chải một hồi, cuối cùng nói, giọng hắn nhỏ như hắn đang tự nói với chính mình.
“Đường Đường. Kiếp trước ta không có mẹ. Không có gia đình. Không có ai chờ ta về sau mỗi trận biên ải. Kiếp này ta có muội. Muội là nhà của ta.”
Muội nghe xong, sống lưng lành lạnh một lượt, nhưng lần này không phải căng, mà là ấm. Muội xoay đầu lại, ngước lên nhìn hắn, mắt cong lại như hai vết trăng non.
“Muội biết. Từ đầu muội đã biết. Muội đến đây là để làm nhà cho tam ca.”
Cố Nghiệt đặt cây lược ngà xuống bàn phấn. Cúi xuống, chạm trán mình vào đỉnh đầu muội một cái nhẹ, dài bằng một hơi thở. Không hôn. Không nói. Chỉ chạm trán, như hai đứa trẻ con lần đầu tin ai đó tuyệt đối.
Rất lâu, muội mới nhớ ra một việc quan trọng.
Muội thò tay vào áo cưới, rút ra một túi lụa đỏ nhỏ cha đưa muội chiều qua trước lúc lên kiệu. “Tam ca. Cha nhờ muội đưa cái này cho tam ca trong đêm nay.”
Cố Nghiệt cầm túi lụa, mở nút. Bên trong túi là một mảnh ngọc bội, hoa văn hai chú lân chầu, chất ngọc trong veo như một giọt lệ đông cứng, kích cỡ vừa bằng lòng bàn tay hắn. Đấy là mảnh còn lại của ngọc bội gia truyền nhà Cố phủ, mảnh cha đã giữ trong tráp gia phả suốt chín năm nay, chờ đến ngày này để đưa cho chồng con gái út.
Cố Nghiệt nhìn mảnh ngọc, một hồi lâu. Rồi hắn đi đến chiếc rương gỗ đàn hương đặt sát tường bắc, mở nắp, lấy ra một bọc vải đỏ nhỏ. Bên trong bọc vải là một mảnh ngọc bội khác, hoa văn cũng hai chú lân chầu, nhưng kích cỡ nhỏ hơn hai mảnh của Cố phủ một chút, chất ngọc trong hơn một tầng, đấy là mảnh của mẹ ruột hắn để lại, mảnh muội đã thấy trong phòng hắn năm bảy tuổi.
Hắn quỳ xuống bên cạnh muội trước bàn phấn. Đặt cả ba mảnh ngọc lên mặt bàn: mảnh của Cố phủ đã đưa muội từ năm sáu tuổi (muội đã gỡ ra khỏi cổ áo, để ngay ngắn), mảnh của Cố phủ cha vừa đưa qua tay muội, và mảnh của mẹ ruột hắn.
Ngọc bội thắt lưng hán phục — phong cách cổ điển
237.826đ
Xem chi tiết →Muội mắt căng ra. Nội tâm tôi bên trong cũng căng ra. Trong plot gốc “Phượng Hoàng Đài”, Cố Tiểu Đường chết ở chương ba mươi, chưa từng có cảnh ba mảnh ngọc bội cùng đặt trên một mặt bàn. Nguyên tác không hề động tới thân thế mẹ đẻ muội, không hề nối được mảnh ngọc của mẹ Cố Nghiệt với ngọc bội gia truyền nhà Cố phủ. Đấy là khoảng trống ba trăm chương chưa ai điền. Hôm nay ta điền hộ.
Cố Nghiệt ghép ba mảnh ngọc lại.
Ba mảnh khớp nhau. Hai chú lân chầu ở giữa. Hoa văn cánh mai bao quanh. Chất ngọc chuyển từ trong veo sang trong hơn một tầng, ba mảnh thành một khối tròn nhỏ như một vầng trăng non đầu tháng.
Cố Nghiệt nhìn khối ngọc, rồi nhìn muội, giọng hắn khẽ đến độ muội phải nghiêng đầu vào.
“Đường Đường. Ba mảnh cùng một tảng đá gốc. Không phải hai. Là ba.”
“Muội biết.”
“Muội biết từ bao giờ?”
“Muội bảy tuổi đã đoán ra. Nhưng muội đợi đến hôm nay.”
Cố Nghiệt lặng đi. Ta biết trong đầu hắn đang chạy nhanh: nếu ngọc của mẹ hắn cùng gốc với ngọc gia truyền Cố phủ, thì mẹ hắn hoặc là người trong dòng Cố phủ, hoặc là người có quan hệ máu thịt với dòng Cố phủ. Mà mẹ ruột Tiểu Đường, người Cố phu nhân đầu đã mất, cũng chính là người dòng Cố phủ hôn nhân với hầu gia. Ba mảnh, hai dòng, một tảng đá gốc.
Muội đưa tay chạm nhẹ khối ngọc, giọng vẫn dịu nhưng rõ.
“Tam ca. Cha muội hôm qua gọi muội vào thư phòng, nói cho muội biết. Mẹ ruột muội, tức là Cố phu nhân đầu, có một người tỷ tỷ ruột thất lạc từ nhỏ do biến cố hoàng thất hai mươi lăm năm trước. Tỷ tỷ ấy sau này lấy Đại hoàng tử, sinh ra tam ca. Hai chị em ruột chỉ gặp lại nhau đúng một lần, trước lúc tỷ tỷ tam ca bị lưu đày. Tảng đá ngọc gốc là của bà ngoại chung, chia làm ba mảnh: hai mảnh cho em, một mảnh cho tỷ. Sau khi tỷ đi, mẹ muội mới lấy hầu gia, hai mảnh trong dòng Cố phủ trở thành ngọc gia truyền.”
Cố Nghiệt nghe xong, mắt hắn không rời khối ngọc. Rất lâu.
“Vậy… muội và ta…”
“Muội và tam ca là biểu huynh biểu muội xa qua đường bà ngoại. Không cùng cha, không cùng mẹ, chỉ chung một bà ngoại đã mất hơn ba mươi năm. Luật Đại Cẩn không cấm hôn ở đường xa như thế này. Cha muội tối qua đã tra kỹ, đại lý tự cũng đã tra kỹ, hoàng thất cũng đã duyệt, giấy hôn thư vua ban là bằng chứng.”
Muội nói xong, cong mắt cười. Nội tâm tôi bên trong cũng cong khoé môi. Đây là mảnh cuối cùng của trò xếp hình chín năm. Kiếp trước Cố Tiểu Đường chết trước khi biết mình có một người biểu huynh xa. Kiếp này muội sống đến hôm nay, không những biết, mà còn cưới người biểu huynh xa ấy làm chồng, có bằng chứng huyết thống hợp lệ, có sự chúc phúc của hoàng thất, có ngọc bội ba mảnh khớp nhau đặt trên bàn phấn động phòng.
Cố Nghiệt cuối cùng ngước lên, nhìn muội. Đáy mắt hắn có một cái gì rất mềm, rất lâu, rất sâu. Hắn đưa tay, không phải ôm muội, mà đưa lòng bàn tay lên má muội, chạm nhẹ, như đang chạm một cánh hoa lê đọng sương buổi sớm sợ vỡ.
“Đường Đường. Muội đi đường này chín năm.”
“Đúng chín năm.”
“Ta đến đây chậm.”
“Không chậm. Đúng lúc.”
Cố Nghiệt cười một cái. Cái cười của người đàn ông biết mình đã về đến nhà. Hắn gom ba mảnh ngọc lại, cẩn thận cho vào một bọc lụa xanh, đặt lên bàn phấn ngay chính giữa. Rồi hắn kéo muội đứng dậy, dắt muội ra bên khung cửa sổ hướng đông. Muội mở cửa sổ. Ngoài sân phủ Trấn Quốc Vương, cây lê nhỏ mới trồng ba năm cũng đang nở đợt hoa đầu tiên, cánh trắng rơi nhẹ trên nền đá xanh, mỏng như một lớp sương buổi sớm mùa xuân.
Muội đứng bên Cố Nghiệt, tay trong tay hắn, hoa lê rơi trắng cả sân dưới, ngọn đèn dầu ấm sau lưng hai người cháy đều, ba mảnh ngọc gia truyền yên nghỉ trong bọc lụa xanh trên bàn phấn.
Ngoài xa, phía đông đường, hầu phủ đã tắt bớt đèn. Cha muội chắc đang uống chén rượu chúc muộn với mẹ trong đại sảnh, đại ca chắc đang đọc quyển sách trước giờ ngủ, nhị ca chắc đang càu nhàu với Bích Đào tỷ vì tối nay không có ai để trêu. Con mèo tam thể trên bờ tường mái ngói hầu phủ chắc cũng đã cuộn tròn ngủ, đuôi vẫy hai cái trong mơ như muội ngày sáu tuổi lần đầu tỉnh dậy nghe cha gọi “Đường Đường tỉnh rồi.”
Muội cong mắt cười. Nội tâm tôi bên trong cuối cùng thở ra một hơi thật dài, nhẹ như một cánh hoa lê buông tay khỏi cành. Chín năm rồi. Trò xếp hình đã xếp xong. Con mèo con trong bụng ta cuối cùng cũng đã có nhà.
Cố Nghiệt nghiêng đầu, chạm trán mình vào thái dương muội một cái nhẹ, giọng hắn khẽ như hắn đang nói vào tai một con mèo con đang ngủ.
“Đường Đường. Từ mai chúng ta ngủ chung một chăn bông.”
“Vâng chàng.”
Muội đáp xong, tự bụm miệng cười. Đổi được câu “chàng” đầu tiên trong đêm tân hôn, tự khen mình một tiếng cũng không sao. Cố Nghiệt cũng bật cười, tiếng cười nhỏ vang trong lồng ngực hắn, ấm lan qua cổ tay muội, qua vai áo cưới đỏ, qua tận cả sân hoa lê ngoài kia.
Đêm đại hôn Biện Kinh xuân này, hoa lê rơi trắng cả hai sân phủ, đèn dầu ấm cháy đều, ba mảnh ngọc gia truyền đã ghép lại thành một khối tròn nhỏ trên bàn phấn động phòng, chờ ngày mai sáng sớm nắng lên rọi chiếu qua khung cửa sổ hướng đông.
Chín năm, ba mảnh ngọc, một cây lê bốn mươi tuổi, một gia đình cưng chiều muội hơn cưng bảo bối, một người biểu huynh xa hoá thành chồng, một đêm tân hôn cạnh cửa sổ hoa lê rơi.
Kiếp này của muội, đến đây là đủ tròn rồi.