Hoài Cổ Truyện

Ta Xuyên Thành Muội Muội Út Của Hầu Phủ

Chương 3: Ngọc Bội Cha Đưa

Sau khi nhị ca Nghê bị đại ca Trẫm gõ đầu vì cái tội “hỏi muội có bớt ngu ngơ chưa”, cả gian phòng ngập ánh nắng buổi trưa hoa lê thơm nhè nhẹ. Muội cười khẽ trong lòng, nắm chặt vạt tay áo lụa mềm của mình, ngủ thiếp đi một giấc nữa.

Đến khi tỉnh dậy lần thứ hai trong ngày, trời đã ngả sang chiều muộn. Nắng vàng như mật loang trên rèm gấm, sương mai đọng từ đêm trước còn vương lại vài giọt trên bậu cửa sổ, khiến gỗ khảm trai lấp lánh tựa vảy cá.

Cha đang ngồi cạnh giường nàng, tay cầm quạt tre phe phẩy nhè nhẹ. Trên bàn nhỏ đầu giường, một chén cháo đường phèn nấu với ý dĩ vẫn còn nghi ngút khói. Cha nghe tiếng trở mình bèn cúi xuống, chạm vào trán nàng bằng mu bàn tay chai sạn của một tướng quân, rồi thở phào.

“Không sốt nữa. Đường Đường của cha ngoan quá.”

Muội chớp mắt nhìn ông. Ta thật sự phải mất một lúc mới quen được cảm giác một người đàn ông to lớn, râu quai nón lởm chởm, mắt sắc như đao, lại có thể dịu dàng đến mức này khi ngồi bên một đứa bé sáu tuổi. Trong ký ức của Cố Tiểu Đường nguyên chủ, cha luôn là ngọn núi ấm, và bây giờ ta chính thức được ngọn núi ấy che chở.

“Cha ơi…” muội gọi khẽ, giọng còn lụng bụng ngái ngủ.

Cố Định giật mình như thể vừa nghe một tiếng chuông vàng. Ông cúi rạp xuống, cẩn thận từng ly một nâng nàng ngồi dậy, tay còn lại kéo cái gối nhỏ thêu hoa lê ra kê sau lưng con gái út.

“Cha đây. Đường Đường muốn gì? Muốn ăn cháo? Muốn uống nước đường? Muốn cha bế đi dạo?”

Muội nhìn ánh nắng ngoài sân, thấy hoa lê tháng ba nở trắng như tuyết đã bắt đầu rụng bớt vài cánh xuống mặt hồ nhỏ. Trong bụng ta chợt nảy ra một ý.

“Cha ơi… muội muốn ra vườn.”

“Ra vườn?” Cha nhíu mày, do dự. “Con vừa dứt sốt. Ngoài trời gió lành lạnh…”

“Muội đi một chút thôi. Cha bế muội.” Nàng chớp mắt hai cái, hàng mi cong như cánh bướm. Ta có phần hơi xấu hổ vì đang lợi dụng nhan sắc trẻ con, nhưng thật sự, thời đại này không có tivi không có điện thoại, muốn ra ngoài thì phải nhõng nhẽo.

Cha mềm nhũn ngay lập tức, vươn tay bế bổng nàng lên. Muội ôm cổ cha, nghe rõ tiếng ông cười trong lồng ngực. Cái áo dài lụa bên ngoài của ông thoảng mùi lá tùng, xen lẫn một chút mùi mực khô, mùi của một người vừa ngồi phòng thư viết thư suốt buổi sáng.

Chỉ mấy bước chân của cha đã đưa nàng ra khỏi phòng, xuống bậc thềm gạch đỏ, đi qua hành lang có mái ngói cong, rồi ra thẳng vườn hoa phía sau.

Nơi này, ngay giữa vườn, đứng sừng sững một cây lê bốn mươi năm tuổi.

Ta nhận ra cây lê này ngay từ mô tả trong tiểu thuyết. Trong Phượng Hoàng Đài, tác giả đã dùng cả một chương để tả cảnh hoa lê rụng phủ áo cưới đỏ của nữ chính. Nhưng nữ chính không phải Cố Tiểu Đường. Nữ chính là Lâm Tú Vân. Bây giờ nàng đang ngồi trên tay cha, dưới chính gốc cây ấy, và mọi ẩn dụ về hoa lê trong tiểu thuyết đã trở nên khác hẳn.

Cha đặt nàng ngồi trên một chiếc ghế đá tròn, phủ sẵn một tấm nệm gấm cha đã bảo Bích Đào mang ra từ trước. Ông không rời tay khỏi eo nàng, sợ con bé nghiêng ngã.

“Muội thích hoa lê à?”

Nàng gật đầu, mắt sáng rực. “Muội thích lắm. Trắng như bông.”

Cha bật cười. “Thì con là bông chứ ai.”

Muội bụm miệng cười khẽ. Ta không thể tin nổi một tướng quân biên ải đang nói ra câu này với gương mặt nghiêm túc đến vậy. Trời cao đất dày, ta có bố nuôi cưng chiều thật sự rồi.

Nhưng chưa dừng lại ở đó. Cha ngồi xổm xuống ngang tầm nàng, mở dây thắt lưng, kéo từ trong túi vải sát người ra một cái túi nhỏ khác. Túi làm bằng gấm vàng thẫm, viền chỉ đỏ, buộc miệng bằng dây tơ tinh xảo. Kích cỡ chỉ vừa lọt lòng bàn tay ông.

Tim muội thắt lại một cái.

Ta biết trong túi đó là gì.

Cha mở dây tơ, khẽ dốc túi xuống. Trong tay ông rơi ra một mảnh ngọc bội xanh biếc, hoa văn hình bán nguyệt, cạnh đứt là đường vỡ tự nhiên chứ không phải cắt. Ánh nắng chiều đâm qua mảnh ngọc, chiếu lên má nàng một vệt xanh trong veo.

“Đường Đường, con biết cái này là gì không?”

Muội nuốt nước bọt. Nàng phải giả vờ không biết. Ta phải diễn thật cẩn thận. Trong tiểu thuyết, đây là vật khiến ta chết. Không, khiến Cố Tiểu Đường nguyên chủ chết. Bây giờ nó ở trong lòng bàn tay cha, và ta phải giả vờ ngơ ngác như một đứa bé bình thường sáu tuổi.

“Muội… đá xanh?” nàng ngập ngừng.

Cha bật cười giòn tan. “Đá xanh gì. Là ngọc bội gia truyền của Định Bắc hầu phủ.”

Ông nâng mảnh ngọc, đưa lại gần mắt nàng, để nàng nhìn cho kỹ. Hoa văn khắc trên bề mặt là một bên cánh phượng đang giương ra, chi tiết đến từng lông vũ nhỏ. Cạnh đứt mấp mô, đủ để đoán mảnh còn lại nếu ghép vào sẽ là một con phượng hoàng hoàn chỉnh.

“Ngọc bội này có hai mảnh, Đường Đường. Một mảnh cha đang cầm, một mảnh cha giữ trong tráp gia phả ở thư phòng. Ngọc là do ông tổ ta được vua Đại Cẩn tiên tổ ban thưởng cách đây bảy đời. Truyền đến đời cha, cha phải giao cho con gái út của Cố phủ.”

Nàng ngước nhìn cha. “Cho… muội?”

“Cho con.” Cha gật đầu. “Cha giữ mảnh này đã sáu năm, kể từ ngày con đầy tháng. Cha đợi con đủ lớn mới đưa. Hôm nay cha cảm giác con đã lớn rồi.”

Ngọc bội thắt lưng hán phục — phong cách cổ điển

Ngọc bội thắt lưng hán phục — phong cách cổ điển

237.826đ

Xem chi tiết →

Muội cúi đầu, hàng mi rung rung. Sáu năm. Cha giữ suốt sáu năm. Ta không biết Cố Tiểu Đường nguyên chủ nếu còn sống, nếu không có ta chen vào cái xác nhỏ này, sẽ nhận mảnh ngọc này với cảm xúc gì. Nhưng ta, một đứa từng chết một mình trong căn phòng thuê mười sáu mét vuông với cái laptop chạy chương ba mươi của tiểu thuyết, ta nhận mảnh ngọc này bằng cả trái tim.

“Cha ơi…”

“Sao con?”

Nàng ngước lên, mắt long lanh. “Cha đeo cho muội đi.”

Cha đỏ hai vành tai. Một tướng quân biên ải mà bây giờ cứ đỏ vành tai suốt buổi. Ông lóng ngóng lấy sợi dây tơ đỏ đã được xâu sẵn qua lỗ nhỏ trên ngọc, đeo qua đầu nàng. Mảnh ngọc rơi xuống, nằm gọn giữa ngực nhỏ, ngay bên trong áo yếm hồng nhạt. Lạnh mát rượi.

“Được rồi. Con đeo phải giấu kỹ vào áo trong. Đừng để lộ ra ngoài phòng.” Cha dặn dò cẩn thận. “Ngọc gia truyền không được cho ai xem, kể cả các huynh của con.”

Muội gật đầu ngoan ngoãn. “Muội biết. Muội không cho ai xem đâu.”

Nhưng có một người, mười hai năm nữa, sẽ tự mình đến trong phòng ta để tráo đi mảnh này. Và ta phải chuẩn bị từ hôm nay.

Nàng cúi xuống, hai tay bé xíu ôm mảnh ngọc bên trong áo. Trong đầu ta đang tính toán từng bước. Trong plot gốc của Phượng Hoàng Đài, Lâm Tú Vân đã tráo mảnh ngọc của Tiểu Đường bằng một mảnh giả gần như y hệt, khắc lại hoa văn đến mức không thợ ngọc nào phân biệt được. Chỉ có bằng chứng duy nhất là ba nét chấm mực bí mật khắc chìm ở mặt trong mảnh ngọc, ở chỗ không ai nghĩ tới, sẽ giúp ta phân biệt được thật giả sau này.

Ta phải khắc ngay đêm nay.

“Đường Đường sao lại lặng đi vậy?” Cha lo lắng chạm vào má nàng.

Muội ngước lên, nở nụ cười to như mặt trăng đêm rằm. “Muội đang nghĩ. Muội thương cha.”

Cha lại đỏ tai. Ông thở dài một cái, ôm choàng lấy nàng, để cằm mình lên búi tóc con gái út. “Con bé ngốc này. Cha thương con nhiều hơn con thương cha một trăm lần.”

Chưa chắc đâu cha. Con thương cha ít nhất cũng phải mười hai năm nữa, cho đến khi hai cha con đứng ở cửa cung điện, con giơ mảnh ngọc này ra và đập tan âm mưu của kẻ đội lốt tiểu bạch hoa.

Muội tựa đầu vào ngực cha, nhắm mắt hít mùi mực khô. Hoa lê trên cây rung nhẹ theo gió, vài cánh trắng rơi xuống áo cha, đậu trên vai nàng.

“Cha ơi, mẹ có biết cha cho muội ngọc bội không?”

“Biết. Mẹ con còn nhắc cha suốt cả tuần trước rồi.” Cha vuốt tóc nàng. “Mẹ con nói, Đường Đường sáu tuổi rồi, đến lúc rồi. Cha còn chần chừ mãi vì sợ con còn nhỏ, đeo vào lại vướng víu.”

“Mẹ dạy muội tối nay nữa không?”

“Có chứ. Sau bữa cơm mẹ sẽ dạy con viết chữ.”

Muội gật đầu. Nàng ghi nhớ hết. Kế hoạch trong đầu ta bắt đầu thành hình.

Tối nay, sau khi cha mẹ ngủ, ta sẽ dậy. Ta sẽ dùng bút mực nhỏ nhất, khắc chìm ba nét chấm mực ở mặt trong mảnh ngọc, ngay bên rìa lỗ xâu dây, chỗ mà chỉ khi tháo dây ra soi lên đèn dầu mới thấy được. Trong plot gốc, Lâm Tú Vân tráo ngọc trong ba nhịp chớp mắt, không có thời gian soi kỹ. Nàng ta sẽ không bao giờ thấy ba nét chấm mực này. Đó là con dấu tử vong của nàng ta.

Nghe có tiếng chân bước rào rạo trên đá dăm ngoài lối vào vườn. Muội ngẩng lên. Một bóng người gầy gầy chạy vào, tay còn cầm cuốn sách chưa gấp.

“Cha! Muội tỉnh rồi phải không?” Là đại ca Trẫm, mười hai tuổi, trên trán mồ hôi lấm tấm vì chạy quãng dài từ thư phòng ra vườn.

Theo sau là nhị ca Nghê, chín tuổi, cầm nguyên một túi hạt dẻ nóng vừa mua ngoài chợ về, mắt sáng long lanh.

“Muội muội! Ăn hạt dẻ không? Đại ca nói muội ăn được rồi.”

Muội cười to. Cả nhà cưng nàng như cưng bảo bối trên tay, chỉ cần nàng vừa dứt sốt là đã đủ khiến cả ba người đàn ông trong hầu phủ chạy vòng vòng. Nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, chắc câu này dành riêng cho ta.

“Nhị ca… để muội ăn thử một hạt thôi. Muội mới hết sốt.” Nàng đưa tay bé ra, nhận một hạt dẻ nóng hôi hổi từ tay Nghê. Vỏ đã được bóc sẵn.

Trẫm ngồi xuống bên cạnh nàng, không lấy sách ra đọc như thường lệ, chỉ nhìn nàng chăm chú. “Đường Đường hôm nay khác thường.”

Muội giật mình. Đại ca là người tinh ý nhất trong nhà. Bây giờ đã có người bắt đầu nhận ra rồi. Ta phải cẩn thận hơn.

“Muội khác thường sao?” Nàng nhai hạt dẻ, giả vờ ngơ ngác.

Trẫm suy nghĩ một chút, rồi cười. “Không phải khác không tốt. Chỉ là… trước đây muội hay khóc. Hôm nay muội cười hoài.”

Cha vuốt tóc con trai lớn. “Con em bắt đầu lớn thôi. Trẫm cũng hay khóc lúc mới sáu tuổi, còn nhớ không?”

Trẫm ửng đỏ mặt. “Cha!”

Nghê cười khì. “Đại ca cũng có lúc bé mà.”

Cả nhà cười lên thành một chuỗi âm thanh ấm áp. Muội nghiêng đầu nhìn từng người, ghi nhớ khuôn mặt của cha, của đại ca, của nhị ca vào tận tủy xương. Ta phải bảo vệ nhà này bằng mọi giá.

Bích Đào từ xa chạy đến, quỳ một chân xin phép: “Bẩm hầu gia, bẩm tiểu thư, phu nhân đã dọn xong bữa tối, phu nhân bảo hầu gia dẫn tiểu thư về ăn cơm.”

Cha đứng dậy, bế nàng lên. Trẫm và Nghê đi hai bên. Cả gia đình về phòng ăn giữa vườn hoa lê, ánh chiều tà nhuộm vàng trên mái ngói cong.

Bữa cơm hôm ấy, mẹ nấu chín món. Chín món chỉ dành cho một đứa bé sáu tuổi vừa dứt sốt.

Có cháo gà xé sợi với gừng non, có canh mọc nấm hương, có tôm hấp lá sen, có đậu phụ non chấm nước tương pha đường phèn, có cá chưng dầu hào, có gà hấp muối tiêu chanh, có rau cải xanh luộc chấm mắm gừng, có chè hạt sen long nhãn, và cuối cùng là một đĩa lê thái sợi phủ đường phèn nghiền, món mẹ tự tay làm bao giờ cũng ngon nhất.

Mẹ (Tống thị) mặc áo dài lụa xanh nhạt, tóc búi cao cài trâm bạc đơn giản, ngồi đầu bàn phía đối diện cha. Khi nàng được cha đặt vào ghế nệm cạnh mẹ, mẹ vươn tay chỉnh cổ áo cho nàng, mắt nhìn xuống thấy mảnh ngọc bội đang lấp ló trong cổ yếm hồng.

Mẹ khẽ mỉm cười. Không hỏi. Không nói. Chỉ mỉm cười.

Mẹ biết rồi. Trong hầu phủ này không có gì qua được mắt mẹ. Ta phải nhớ điều đó.

“Đường Đường ăn ngoan, mẹ thưởng cả đĩa lê đường phèn cho con.” Mẹ gắp một miếng cá chưng vào bát nàng, khéo léo dằm nhỏ để nàng dễ nhai. “Cha con hôm nay có kể chuyện cây lê ngoài vườn không?”

“Có ạ. Cha nói cây lê bốn mươi năm.”

“Bốn mươi tuổi. Bằng tuổi cha con lúc mới cưới mẹ.” Mẹ cười khẽ, mắt tình tứ liếc cha. Cha bối rối, cầm chén trà ừng ực uống một hớp.

Trẫm và Nghê nhìn nhau, cả hai đồng thanh: “Mẹ ơi…”

“Sao?”

“Không có gì ạ.” Hai anh em cắm cúi ăn cơm, hai vành tai cả hai đều đỏ. Muội cắn miếng đậu phụ non, cố nhịn cười. Cả cha lẫn hai đại ca đều đỏ tai. Đúng là gene di truyền của Cố phủ, ngưỡng đỏ tai rất thấp.

Cơm xong, mẹ đưa nàng về phòng, tự tay tắm rửa cho nàng bằng nước bồ kết ấm. Bích Đào đứng bên cạnh phụ giúp múc nước, mẹ tự lau lưng con gái út, tự lau tóc, tự thay áo ngủ trắng cho nàng. Cả quá trình mẹ không nói một câu, chỉ thi thoảng vuốt tóc, chạm má.

Xong xuôi, mẹ đặt nàng nằm xuống giường, kéo chăn bông lên tận cằm nàng.

“Đường Đường ngủ ngoan. Sáng mai mẹ dạy con viết chữ.”

Muội gật đầu. “Mẹ ơi, mẹ ngủ ngon.”

Mẹ hôn nhẹ lên trán nàng, thổi tắt hai trong ba ngọn đèn dầu, chỉ để lại một ngọn nhỏ nhất ở góc bàn. Ánh đèn vàng cam ấm áp hắt lên trần nhà, tạo thành những bóng lay động chậm chạp như mèo con đang cuộn tròn.

Cửa khép lại.

Muội nằm im. Đếm nhẩm trong đầu. Mười, hai mươi, ba mươi… đến năm trăm. Đủ lâu để chắc mẹ đã về phòng riêng.

Nàng ngồi dậy, khẽ khàng như một con mèo con. Chân bé xíu chạm xuống nền gạch lạnh, nàng rón rén đi đến bàn học nhỏ ở góc phòng. Trên bàn có sẵn nghiên mực, thỏi mực Tùng Yên, và ba chiếc bút lông cỡ khác nhau.

Nàng chọn cây bút nhỏ nhất, ngòi lông chỉ mảnh như đầu kim. Đây là bút mẹ dùng để dạy nàng viết chữ nhỏ, mực đọng ở đầu ngòi chỉ đủ để viết ra một dấu chấm.

Ta đã học vẽ minh hoạ ở kiếp trước. Cầm bút này ta vẫn còn nhớ cảm giác. Chỉ có điều tay của Cố Tiểu Đường sáu tuổi hơi run.

Muội mài mực. Nghiên mực nhỏ, chỉ cần vài giọt nước và ba vòng mài là mực đã đen sánh.

Rồi nàng tháo mảnh ngọc bội ra khỏi cổ.

Nàng đặt mảnh ngọc lên tấm khăn nhung đỏ, mặt trong (mặt không có hoa văn phượng) hướng lên. Ánh đèn dầu vàng cam soi lên bề mặt, để lộ chi tiết đá ngọc mờ mờ ảo ảo, đẹp tựa băng đọng.

Ba nét chấm mực. Sát rìa lỗ xâu dây. Hình tam giác cân. Kích thước bằng đầu kim. Chỉ khi tháo dây tơ đỏ ra và soi lên đèn dầu mới thấy được.

Nàng nhúng bút. Hít thở sâu.

Chấm thứ nhất, sát mép lỗ trên. Chấm.

Ngọc là chất liệu không hút mực. Mực nằm lại trên bề mặt như một giọt nước đọng. Nàng đợi ba nhịp thở, cho mực khô lại thành một điểm đen li ti. Sau đó bằng đầu ngón út, nàng ép nhẹ, để mực bám chặt xuống bề mặt ngọc.

Nghe nói ngọc bội hàng gia truyền có tính hút mực nhẹ sau nhiều năm. Ba nét mực này sẽ ăn vào bề mặt, không tẩy được bằng nước, chỉ có thể tẩy bằng nước cường toan hoặc mài mòn cả bề mặt. Cả hai cách đều để lại dấu vết rõ ràng.

Chấm thứ hai, cách chấm đầu một khoảng bằng nửa hạt gạo. Chấm.

Chấm thứ ba, tạo thành đỉnh tam giác cân với hai chấm dưới. Chấm.

Nàng ngồi im, chờ mực khô hoàn toàn. Trong lúc đợi, mắt ta không rời khỏi mảnh ngọc. Ba nét chấm này. Ba nét chấm mực nhỏ hơn hạt tấm này. Đây chính là bằng chứng sẽ cứu ta khỏi cái chết ở chương ba mươi. Đây chính là con dao ta chuẩn bị từ hôm nay để đâm vào âm mưu của Lâm Tú Vân mười hai năm sau.

Mực khô. Nàng xâu lại dây tơ đỏ, đeo mảnh ngọc trở lại ngực. Ngọc lạnh chạm da, làm nàng rùng mình một cái. Nhưng không phải rùng mình vì lạnh, mà vì cảm giác một kế hoạch dài mười hai năm vừa được đặt viên gạch đầu tiên.

Trước khi trèo lại lên giường, nàng dùng chút mực còn lại trong nghiên bôi lên đầu bút, rồi rửa sạch nghiên, để lại nguyên trạng như chưa có ai động vào. Không được để mẹ nghi ngờ. Trứng khôn hơn vịt, ta còn phải cẩn thận hơn cả trứng khôn.

Nàng quay lại giường, chui vào chăn bông. Ánh đèn dầu vẫn hắt lên trần nhà những bóng mèo con lay động. Tay bé nắm chặt mảnh ngọc dưới lớp áo ngủ, cảm nhận từng đường vân bề mặt.

Cha ơi, cha đã trao cho muội thứ mà cha nghĩ là bảo vật gia truyền. Nhưng thật ra, cha đã trao cho muội tấm lá chắn của cả mười hai năm sắp tới. Và muội hứa, muội sẽ giữ nó, không phải bằng cách khoá vào tủ, mà bằng cách đánh dấu nó thành thứ mà không ai giả được. Kiếp này, muội không chết vì ngọc bội. Kiếp này, người chết vì ngọc bội, sẽ là kẻ dám tráo nó.

Vừa lúc ấy, tiếng cửa phòng khẽ cọt kẹt.

Muội giật mình, vội nhắm mắt lại, giả vờ ngủ say.

Có tiếng chân bước rất nhẹ vào phòng, dừng lại bên giường nàng. Có ai đó đứng nhìn nàng thật lâu. Nàng cảm nhận được ánh mắt ấy đặt trên mặt mình, ấm áp, dò xét, có phần đăm chiêu.

Ai vậy? Cha không đi rón rén thế này. Mẹ không quay lại giữa đêm. Đại ca đã ngủ giờ Tuất. Nhị ca là chúa ngủ mê không bao giờ dậy đêm.

Bàn tay ấy vén nhẹ chăn bông, chạm vào cổ nàng, tìm sợi dây tơ đỏ. Sợi dây được rút ra khỏi lớp áo, mảnh ngọc bội lấp lánh dưới ánh đèn dầu.

Bàn tay ấy cầm mảnh ngọc, xoay nhẹ, đưa nghiêng dưới ánh đèn.

Muội ngưng thở. Ta không dám hé mắt, cũng không dám cử động. Ba nét chấm mực còn ướt nguyên. Nếu ai đó nhìn thấy đúng góc độ, sẽ phát hiện được ngay lập tức.

Người ấy xoay mảnh ngọc thêm một vòng.

Rồi khẽ khàng đặt mảnh ngọc trở lại vị trí cũ, giấu vào trong áo yếm nàng, kéo chăn bông lên đắp lại.

Bàn tay ấy vuốt nhẹ tóc nàng một cái, rồi lặng lẽ đi ra khỏi phòng, khép cửa lại như chưa hề có ai vào.

Muội nằm im. Tim đập thình thịch trong lồng ngực nhỏ.

Người đó nhìn thấy gì? Đã thấy ba nét mực chưa? Nếu thấy rồi, tại sao không đánh thức ta hỏi? Nếu chưa thấy, tại sao lại xoay ngọc lên đèn dầu?

Nàng chầm chậm mở mắt, nhìn ra khung cửa vừa khép.

Trên nền gạch, sát ngưỡng cửa, có một vệt nhỏ như dấu mực. Nàng nheo mắt nhìn.

Không phải mực.

Là một cánh hoa lê trắng, rụng từ vạt áo của người vừa rời đi.

Ai trong nhà này đã đi ngang qua cây lê giữa đêm trước khi vào phòng ta?

Ánh đèn dầu vẫn lay động trên trần nhà, hình những con mèo con cuộn tròn giờ đây bỗng chốc thành những cái bóng dài, mảnh, khó đọc.

Muội nhắm mắt lại, ôm chặt mảnh ngọc bội trong lòng bàn tay bé, không dám ngủ.