Đêm Tân Hôn Ta Thiêu Cả Vương Phủ
Chương 12: Rượu Đỏ Vấy Áo
Rượu văng.
Lụa trắng trên tay áo Uyển Ngôn thấm nhanh, đỏ loang từ cổ tay xuống đến ống. Không phải một đốm. Là một mảng. Cả đại điện lặng đi.
Nguyệt Nhi cầm bình rỗng, mặt tái, tay run vừa đủ để người ta nhìn ra là run. Nàng ta cúi thật thấp, giọng vỡ chỗ cần vỡ.
“Chị dâu, muội xin lỗi, muội vụng quá.”
Vụng.
Uyển Ngôn nghe câu ấy như nghe một vở kịch cũ, chỉ khác lần này nàng ngồi trong sân khấu, không đứng ngoài. Kiếp trước cũng đại điện này, cũng bàn tiệc này, Nguyệt Nhi cũng gọi nàng “chị dâu” bằng giọng đúc cùng một khuôn. Chỉ khác kiếp trước nàng chưa kịp bước tới đây đã chết trong áo cưới. Kiếp này, bàn tiệc đợi nàng đến.
Nhạc lễ vấp nửa nhịp.
Cung nữ đứng dọc hai hàng cột không dám ngẩng lên. Hoàng hậu ngồi cạnh hoàng thượng ngoảnh mặt sang, môi mỏng bĩu ra một tiếng “ai chao” rất nhỏ. Đông Cung thái tử Diệp Kính cầm chén rượu, khoé môi khẽ nhếch. Ở dãy vương công phía tây, Túc vương Diệp Trầm không quay đầu. Không cần quay đầu. Kẻ nghe được tiếng bình rơi trên gỗ đàn hương cũng nghe được cả những gì chưa lộ.
Rượu đỏ trên vai vợ mới, trong lễ triều, là điềm xui. Có người gọi là “tang phục lạc vào yến”. Có người gọi là báo hiệu tai hoạ trong nhà. Đám ngôn quan đang đợi ai đó cất tiếng trước. Chỉ cần một câu tấu “vương phi vô lễ”, cả buổi yến Trung Thu sẽ thành phiên xử.
Đích mẫu Ninh phu nhân không dự yến. Nhưng tay bà đặt đâu, quân cờ ở đấy. Uyển Ngôn hiểu như đọc chữ trên giấy.
Nàng đặt chén xuống. Chậm. Tay không run.
Từ khoé mắt, nàng thấy Bích Đào đang nép sau cột thứ ba, mặt trắng đến môi. Cô nha hoàn định lao ra khỏi hàng đến chỗ nàng. Uyển Ngôn khẽ lắc đầu. Bích Đào dừng.
Nàng đứng dậy.
Không vội. Không cúi hẳn. Chỉ nghiêng vai đúng một góc mà lễ nghi Đại Chu bắt tân phi trước hoàng thượng phải nghiêng. Không hơn, không kém.
“Bẩm hoàng thượng, hoàng hậu.”
Giọng nàng nhẹ, vừa đủ tràn qua nửa gian đại điện. Không cao. Không thấp. Đủ để cả triều nghe rõ từng chữ.
“Muội muội vụng, thần thiếp cũng vụng. Áo có bẩn thì thay được. Xin hoàng thượng cho thần thiếp lui xuống hậu điện thay y.”
Nàng ngước lên nhìn Nguyệt Nhi.
Ánh mắt nàng lúc ấy không giận. Không tủi. Không có thứ gì phe Ninh phu nhân đã tính sẵn để phóng đại. Nàng chỉ mỉm cười, khoé miệng nâng lên một độ vừa đủ để ai nhìn cũng đọc thành “chị dâu bao dung”.
“Muội muội cẩn thận. Ta thay áo là được.”
Nguyệt Nhi khựng nửa nhịp.
Cái khựng ấy không lớn. Cung nữ không nhìn ra. Ngôn quan không nhìn ra. Nhưng Uyển Ngôn nhìn ra. Túc vương ở dãy đối diện, đang cầm chén rượu chưa cạn nửa, cũng nhìn ra.
Kiếp trước lúc bị vấy rượu, Uyển Ngôn khóc. Nàng khóc vì áo, khóc vì ngượng, khóc vì bị vua nhíu mày. Nàng khóc đến khi Nguyệt Nhi cúi xuống bảo “chị đừng buồn, để muội xin hoàng thượng xá tội cho chị”. Câu ấy là bẫy. Nguyệt Nhi lấy tấm gương “nhân hậu” đứng trên đầu nàng, còn nàng cúi mặt xuống bùn.
Kiếp này nàng không khóc. Nàng cười.
Nụ cười ấy là gậy đầu tiên đập lại. Đập rất nhẹ. Nhưng đập đúng vào chỗ Nguyệt Nhi chưa chuẩn bị. Người ta gọi là gậy ông đập lưng ông, chỉ có điều ông này chưa biết gậy trong tay ai.
Hoàng thượng gật đầu, giọng dềnh dàng: “Đi đi. Có cung nữ dẫn đường.”
“Tạ hoàng thượng.”
Uyển Ngôn cúi nhẹ, quay người. Nàng bước ba bước đầu tiên rồi dừng. Quay lại nhìn Nguyệt Nhi.
“Muội muội. Chị dâu để lại chén rượu này. Muội uống hộ chị. Nếu bỏ đi phí quá.”
Chỉ một câu.
Nguyệt Nhi run một cái nhỏ trước khi đủ sức đưa tay đỡ chén. Cả triều nghe hai chữ “phí quá” như hai hạt sạn trong bát cháo. Chị dâu chị em, ai đời để lại chén rượu của mình bảo em uống. Trừ khi chị đang gián tiếp trả lại. Trừ khi chị đang mượn miệng lịch sự để nói: “Muội đổ, muội chịu.”
Bích Đào nãy nép sau cột, nay bước tới. Đi cạnh Uyển Ngôn ra khỏi đại điện, không dám ngẩng.
Ra khỏi cửa lớn. Qua hành lang đá. Đến hậu điện thay y.
Cung nữ mở cửa. Bích Đào bước vào trước. Cô lấy khăn ướt, tay chưa run hết.
“Vương phi…”
“Không sao.”
Uyển Ngôn đứng trước gương đồng. Nàng nhìn tay áo rượu vấy. Đúng thật, giống vết máu. Vết máu ướt lụa nàng thấy nhiều rồi, vết ấy nàng không sợ.
“Bích Đào.”
“Dạ.”
“Hộp gấm dưới đáy kiệu ta. Con lấy.”
Bích Đào đứng khựng. Cô nha hoàn tuổi mười bảy, lớn lên trong Trấn phủ, học may thêu từ nhỏ, hiểu áo hơn hiểu chữ. Cô hiểu ngay hộp gấm nào. Trước khi đi yến, chính cô xếp hộp ấy lên kiệu, tay run vì không hiểu chủ mình định làm gì.
“Vương phi…”
“Lấy.”
Bích Đào chạy ra. Cung nữ hầu hạ hậu điện đứng nhìn theo, không dám hỏi.
Uyển Ngôn tự tay tháo dây thao ở eo. Áo hoa tím vấy rượu tuột xuống, rơi vắt lên mép ghế. Nàng đứng trong áo lót lụa mỏng, tóc buông một nửa. Nốt ruồi lệ dưới khoé mắt trái nàng lộ rõ, không còn son phấn chắn.
Cung nữ cầm tấm áo phù dung nhạt đã chuẩn bị bước tới.
“Không dùng.”
Cung nữ khựng. “Bẩm vương phi, đây là áo dự bị hậu điện chuẩn bị…”
“Không dùng. Ta có áo khác.”
Cung nữ cúi đầu, lui.
Bích Đào chạy vào, hộp gấm ôm trước ngực. Cô đặt lên chiếu, quỳ mở nắp.
Bên trong, một tấm áo cưới đỏ nằm gấp bốn, vải trên xuyến hồng loan bay dưới ngọn đèn lồng hậu điện. Áo Hán phục kiểu Đường, cổ chéo, tay rộng, thân hoa thêu chỉ vàng chỉ bạc. Bích Đào đưa hai tay dâng lên. Uyển Ngôn cầm.
Đây là áo cưới đêm tân hôn. Vẫn áo ấy. Nàng chưa đốt, chưa cất kho, chưa treo góc phòng để quên. Nàng giữ. Giặt sạch. Xông trầm. Gấp lại. Áo ấy kiếp trước phủ trên xác nàng.
Kiếp này, áo ấy phủ trên vai nàng đứng.
Hỷ phục nữ Trung Hoa — thêu phượng vàng, chụp ảnh cưới
662.000đ
Xem chi tiết →Bích Đào nhìn áo, nhìn chủ mình, môi mấp máy. “Vương phi… mặc áo này ra?”
Uyển Ngôn không đáp. Nàng cởi hẳn áo tím vấy rượu, để rơi xuống đất. Cung nữ hậu điện nhặt lên, cầm xa như cầm than nóng.
Bích Đào quỳ, dâng áo cưới. Uyển Ngôn khoác vào. Vải lụa trên vai nàng nặng vừa phải, gấp áo còn vết hôm cưới. Nàng đứng thẳng, để Bích Đào cột dây thao, cột lại tóc, cắm lại trâm.
Trâm bạc hoa mai. Trâm mẹ ruột.
Nàng chọn trâm ấy đi yến từ đầu, không đổi trâm phượng vàng của đích mẫu, không đổi trâm ngọc đế bà chuẩn bị cho vương phi mới. Nàng đội trâm mẹ. Đội bằng cái đầu nàng.
Bích Đào cắm trâm xong, đứng lùi lại nhìn. Nước mắt cô ứa ra, không thành tiếng.
“Vương phi…”
“Không được khóc trong hậu điện.”
“Dạ.”
Bích Đào lau. Uyển Ngôn quay lưng, mở cửa. Trước cửa, cung nữ dẫn đường đứng đợi. Nàng bước ra, áo cưới đỏ lê nhẹ trên sàn ngọc.
Hành lang đá dội tiếng gót. Chậm. Chắc.
Đến cửa đại điện, cung nữ dừng lại. Uyển Ngôn bước qua ngưỡng.
Cửa đại điện mở.
Nhạc lễ đang tiếp, chợt vấp một nhịp. Nhạc công đầu tiên nhìn ra cửa, ngón tay khựng trên dây. Nhạc công thứ hai nhìn theo. Đến nhạc công thứ ba, cả dàn nhạc dừng.
Cả triều quay đầu.
Uyển Ngôn đứng trước cửa. Áo cưới đỏ. Tóc cài trâm bạc hoa mai. Nốt ruồi lệ dưới khoé mắt trái sáng dưới đèn cung. Nàng bước một bước vào.
Áo cưới lê. Vải đỏ đổ dài ba thước phía sau.
Đại điện im.
Có tiếng người trên bàn hoàng thái phi khẽ thốt: “Trời.” Có tiếng cung nữ đánh rơi khay. Có tiếng bát bạc lăn trên gạch men.
Hoàng thượng đặt chén rượu xuống. Nghiêng người tới trước. Mắt ông vốn đục nay sáng lên một tia. Ông là kẻ đã ngồi ngai vàng bốn mươi năm, thấy đủ mọi thứ, nhưng chưa từng thấy tân vương phi mặc áo cưới đi tiếp yến Trung Thu.
Đông Cung thái tử Diệp Kính chậm rãi đặt chén xuống. Nét cười trong mắt hắn tắt. Kẻ tinh tường như hắn hiểu ngay: có kịch bản đang bị lật.
Ở dãy vương công, Túc vương Diệp Trầm ngẩng đầu.
Kiếp trước hắn thấy Uyển Ngôn mặc áo cưới đúng một lần. Một lần đêm tân hôn. Sau đêm ấy, áo thành tro, xác thành tro. Kiếp này, hắn thấy áo ấy đứng. Đứng trong đại điện. Đứng dưới ánh đèn cung. Đứng cạnh cửa lớn mà cả triều đều nhìn.
Hắn không cử động. Nhưng chén rượu trong tay hắn kêu một tiếng “cách” rất nhẹ. Vành chén va vào răng ngọc trên ngón tay.
Nguyệt Nhi đứng dậy đột ngột, rồi ngồi xuống ngay. Nhớ ra ngồi cạnh phụ thân đại thần Trấn phủ, không được đứng lên khi vua chưa cho phép. Mặt nàng ta trắng. Không phải trắng như tuyết đầu đông, mà trắng như tuyết sắp tan trên đá bẩn.
Uyển Ngôn bước tiếp. Đi thẳng đến giữa đại điện. Đứng trước ngai.
Cúi lạy.
Áo cưới đỏ đổ xuống sàn ngọc thành một vũng đỏ tươi.
Cả triều nín thở.
Hoàng thượng hỏi. Không lớn. Nhưng đủ để câu vượt qua ba dãy bàn tiệc.
“Túc vương phi. Sao?”
Uyển Ngôn ngẩng đầu.
Không nhanh. Không chậm.
Nàng nhìn lên ngai vàng, ánh mắt đủ khiêm. Rồi nhìn nghiêng sang Túc vương ở dãy vương công. Ánh mắt ấy đủ hờ, đủ để cả triều đọc ra “vương phi nhìn phu quân trước khi nói”. Đủ để Túc vương nhận đúng phần hắn phải nhận.
Nàng nói.
“Bẩm hoàng thượng.”
“Áo cưới không sợ rượu. Thần thiếp mặc áo này, để triều thần và Túc vương thấy: thần thiếp không sợ vấy.”
Đại điện tuyệt đối im.
Câu ấy đơn giản, nhưng ai nghe cũng thấy trong đó ba lớp.
Lớp thứ nhất, dâng cho hoàng thượng: “áo cưới không sợ rượu” khẳng định điềm không xấu, đẩy ngược lời đám ngôn quan trước khi đám ngôn quan kịp mở miệng.
Lớp thứ hai, dâng cho triều thần: “không sợ vấy” tuyên bố mình đứng vững, không dễ bị lấm bẩn, không dễ bị vu.
Lớp thứ ba, dâng cho Túc vương. Kiếp trước hắn từng nghi nàng vì một tấm thư dưới gối. Kiếp này nàng đưa áo cưới ra, đặt trước mặt hắn, giữa cả triều, thách hắn nghi tiếp.
Hoàng thượng bật cười.
Tiếng cười lớn, sảng, vang khắp lương gỗ đàn hương. Ông vỗ đùi một cái. Cả triều run.
“Hay. Hay lắm.”
Ông đứng dậy, tay chỉ Uyển Ngôn.
“Túc vương phi có gan. Có lời. Áo cưới không sợ rượu, ta thích. Chỉ có phụ nữ Đại Chu mới dám mặc áo hỉ vào yến Trung Thu.”
Ông quay sang dãy vương công.
“Túc vương, ngươi chọn vợ có bản lĩnh.”
Túc vương đứng dậy. Cúi.
“Tạ hoàng thượng.”
Hoàng thượng nhìn sang bàn Trấn quốc công phủ. Nguyệt Nhi ngồi cúi đầu, vai run. Trấn công tay đặt trên đùi, không dám nhấc lên.
“Tô đại tiểu thư.”
Nguyệt Nhi giật mình. “Bẩm hoàng thượng.”
“Lần sau đứng vững hơn.”
Chỉ năm chữ.
Nhưng năm chữ ấy trong lễ triều là gì, cả triều đều hiểu. Là lời quở. Là dấu trên hồ sơ Nguyệt Nhi. Là vết đen trên tương lai hôn nhân của nàng ta. Từ nay ai muốn cưới đích nữ Trấn phủ đều biết: nàng ta từng bị chính hoàng thượng chê “đứng không vững” trong lễ triều.
Nguyệt Nhi cúi. “Dạ. Thần thiếp tạ hoàng thượng.”
Giọng nàng ta không giữ được nữa. Vỡ ở chữ “tạ”.
Uyển Ngôn nghe tiếng vỡ ấy như nghe một sợi dây đứt. Rất nhỏ. Rất ngọt. Sợi dây đầu tiên trong lưới Ninh phu nhân giăng quanh nàng, hôm nay đứt trong đại điện, giữa cả triều. Gieo gió gặt bão, đích mẫu ơi, gió này mới chỉ vừa nổi.
Yến tiếp tục. Nhạc nổi. Cung nữ bưng thức ăn mới. Rượu mới rót. Uyển Ngôn lui về bàn, ngồi xuống trong áo cưới. Không đổi lại áo phù dung dự bị. Không cần.
Bích Đào đứng sau nàng. Cô rót cho chủ một chén trà nhạt. Tay cô lần này không run.
Đến giữa yến, có cung nữ bưng hộp đến gần bàn Túc vương. Trong hộp một tấm áo choàng vải thâm. Cung nữ khấu cúi, thưa chuyện với Túc vương. Túc vương gật đầu, đưa tay đỡ áo choàng.
Rồi hắn đứng dậy.
Bước qua ba dãy bàn.
Đến trước Uyển Ngôn.
Cả triều lại nhìn.
Hắn không nói lời nào. Cởi áo choàng vải thâm của mình, khoác lên vai vợ. Vải thâm đè lên vải đỏ, che bớt mảng trước ngực. Che kín. Sát.
Rồi hắn cúi, đặt tay lên khoé cổ áo, chỉnh cho gọn. Cử chỉ nhỏ. Riêng tư như trong tẩm phòng. Nhưng làm giữa yến Trung Thu, trước mắt cả hoàng thất.
Hắn nhìn về phía bàn Trấn phủ. Chỉ nhìn một cái.
“Ai vấy áo nàng, vấy áo ta.”
Câu ấy không lớn. Nhưng không cần lớn. Kẻ ngồi bàn Trấn phủ nghe rõ. Kẻ ngồi bàn Đông Cung nghe rõ. Kẻ ngồi ngai vàng nghe rõ. Kẻ đứng sau tấm rèm châu bên cạnh ngai nghe rõ nhất.
Uyển Ngôn ngẩng lên. Nhìn hắn. Ánh mắt hắn không dịu. Vẫn lạnh như ngày cưới. Nhưng trong đáy mắt có một tia lửa nhỏ. Tia lửa ấy không phải để đốt phòng tân hôn. Là để đốt kẻ đứng sau đó.
Nàng cúi đầu.
“Tạ vương gia.”
Túc vương quay đi. Bước về chỗ mình. Đại điện nhìn theo đường hắn đi. Có bàn nào đó thở dài. Có bàn nào đó nhấp rượu vội. Đông Cung thái tử Diệp Kính cầm chén rượu, ngón tay chậm rãi vẽ một vòng trên vành chén. Không nói.
Yến kết thúc lúc canh hai.
Hoàng thượng ban chỉ tiễn khách. Vương công lui trước, rồi đến mệnh phụ. Uyển Ngôn bước ra khỏi đại điện, áo cưới đỏ dưới áo choàng thâm của Túc vương. Trên đường ra, Bích Đào đi sát bên nàng.
Đến cửa cung, kiệu hoa Túc phủ đợi sẵn. Uyển Ngôn bước lên kiệu, ngồi xuống. Áo cưới xếp gọn dưới hai chân. Nàng thở ra một hơi dài lần đầu tiên từ lúc rượu văng lên tay áo.
Vừa đúng lúc kiệu chuyển bánh, có bàn tay chìa qua rèm.
Bàn tay Túc vương.
Trong lòng bàn tay hắn, một mảnh giấy gấp tư.
“Đọc trong kiệu. Không được lộ.”
Rèm rủ xuống.
Uyển Ngôn mở giấy.
Chỉ hai dòng, chữ Túc vương, nét bút gọn sắc như đao mượn giấy:
“Nguyệt Nhi vào cung ngày mai. Đông Cung đón vào Tây Tình cung, thân danh nữ quan. Tin từ mật thám ta.
Nàng ta được ban trâm phượng vàng.”
Uyển Ngôn cầm giấy.
Trâm phượng vàng.
Kiếp trước là trâm đích mẫu ép nàng cài đêm tân hôn. Trâm ấy có cạnh mòn tinh vi. Trâm ấy là công cụ giết. Kiếp ấy nếu Túc vương không thiêu nàng trước, thì đến khoảnh khắc bị nghi, nàng sẽ rút trâm chống cự, thành thích khách, chết chính đáng. Kịch bản khép kín. Kịch bản của Ninh phu nhân.
Kiếp này Ninh phu nhân không đưa nàng nữa.
Kiếp này Ninh phu nhân đưa trâm ấy cho Nguyệt Nhi.
Nguyệt Nhi được đưa vào Đông Cung. Cùng trâm ấy.
Trâm không đâm Uyển Ngôn nữa.
Trâm đâm ai đó khác.
Ai đó ngồi trong Đông Cung. Ai đó có thân danh cao hơn nàng nhiều lần.
Uyển Ngôn nắm chặt mảnh giấy trong tay. Kiệu lắc lư trên đường Trường An về hướng tây thành. Đèn lồng ngoài kiệu đỏ rực, sáng hắt qua rèm. Trên tay áo cưới, không còn thấy vết rượu nữa. Vải đỏ ăn đỏ.
Kiếp trước Ninh phu nhân giết một mình nàng.
Kiếp này Ninh phu nhân định giết cả một triều.