Hoài Cổ Truyện

Đêm Tân Hôn Ta Thiêu Cả Vương Phủ

Chương 13: Túc Vương Đứng Dậy

Cả triều im như đêm không gió.

Câu ta vừa dứt lời còn treo trong không khí, không rơi. Nến trong đại điện cháy khẽ, sáp chảy xuống ba tấc. Một giọt chạm chân đèn, nghe rõ như tiếng chuông ai đó gõ nhầm.

Ta đứng giữa sảnh. Áo cưới đỏ trên người. Vạt tay áo còn ướt chỗ Nguyệt Nhi hắt rượu lên, chỗ ấy sẫm màu như máu đông trên tuyết. Mắt cả triều đổ vào ta. Có kẻ nhíu mày. Có kẻ há miệng chưa kịp thốt. Có kẻ nghiêng người sang thì thầm, rồi ngừng nửa chừng như bị ai bịt lại.

Ta không quay đầu.

Nghe được tiếng ghế lệch.

Là ghế Túc vương.

Hắn đứng dậy.

Trong đại điện tam công lục khanh có mặt đủ, một tiếng ghế đẩy nhỏ như thế cũng vang. Ta không nhìn hắn. Ta nhìn thẳng vào cột sơn son trước mặt, nơi rồng vàng cuộn quanh gỗ đỏ, mắt ngọc trợn to. Nhưng ta nghe rõ từng bước hắn đi.

Một bước.

Hai bước.

Bước thứ ba, gót ủng dừng bên vai ta.

Cái bóng của hắn đổ xuống vạt áo cưới ta, che luôn vết rượu đỏ. Ta thấy trước mặt tối đi một khoảng. Không tối đen, chỉ tối như trời chiều sau khi hoàng hôn vừa rơi mất một nửa. Hắn cao hơn ta gần hai cái đầu, đứng gần đến thế thì bóng ấy vừa vặn phủ.

Hắn không nói gì với ta.

Hai tay hắn đưa lên vạt cổ áo mình. Cổ áo choàng đen của Túc vương, viền chỉ vàng, thêu đầu rồng nhỏ chỗ ngực trái. Hắn tháo dây buộc. Bàn tay ấy có sẹo dài ta biết. Sẹo chạy từ cổ tay lên khuỷu, kiếp trước ta đã thấy khi hắn cầm đuốc châm lửa lên rường phòng tân hôn của ta. Sẹo ấy không đẹp, không xấu, chỉ ở đó như một vết cắt đã liền da nhưng chưa liền lòng.

Hắn cởi áo choàng.

Áo choàng ấy nặng. Thứ vải hắn dùng là gấm dệt kép, trong lót lông cừu, ngoài phủ gấm đen thêu chỉ vàng. Thứ áo mà mùa thu Trường An trở lạnh thì mặc vào, còn tháng chín tháng mười thì phần lớn quan trong triều đã cởi ra để trong kiệu. Túc vương giữ nguyên trên vai suốt yến, vì thể diện Túc phủ, vì lễ nghi, vì cả trăm thứ. Ta biết. Kiếp trước ta cũng biết.

Áo ấy, hắn khoác lên vai ta.

Vải chạm vào vai ta là cả một khối nặng. Ta suýt xiêu. Nhưng hắn không thả tay. Hai bàn tay hắn giữ vai áo, chỉnh cho ngay ngắn, kéo hai bên vạt phủ trọn vết rượu. Kéo xong, hắn buộc dây trước ngực ta.

Bàn tay hắn không run. Nhưng hai đầu ngón hắn hơi lạnh.

Ta hít nhẹ một hơi.

Không phải vì lạnh.

Vì mùi hắn.

Áo choàng ấy mang mùi hắn. Không phải hương liệu. Túc vương không xức hương như thái tử Diệp Kính. Mùi hắn là mùi mực, mùi thép lạnh, mùi lá khô của thảo dược cầm máu, lẫn một chút gì đó khô rát như tro nguội. Ta hít vào, nghe ngực mình bỗng chật.

Kiếp trước ta cũng ngửi mùi này. Khi hắn xông vào phòng tân hôn cầm phong thư trong tay. Khi hắn khoá cửa. Khi hắn đứng ngoài cửa cháy nghe ta hét. Mùi ấy là mùi cuối cùng ta ngửi được trước khi lửa nuốt.

Kiếp này, mùi ấy trùm lên vai ta để che một vết rượu.

Ta không dám cười. Không dám khóc. Không dám gì cả. Cứ đứng.

Hắn buộc xong dây áo, không lùi lại ngay. Hắn cúi đầu, môi ngay bên tai ta. Không ai trong triều nghe được câu tiếp theo. Trừ ta.

“Nàng đủ vững chưa?”

Ta gật khẽ.

Hắn lùi một bước.

Đứng thẳng.

Xoay người, nhìn cả triều.

Giọng hắn không lớn. Nhưng đại điện nhà Đại Chu này không cần ai lớn giọng, chỉ cần đủ trầm.

“Vương phi của ta không cần thay áo.”

Không câu mở. Không xin phép. Không kính bẩm.

“Ai vấy áo nàng, vấy áo ta.”

Câu ấy dứt như dao chém tre.

Cả điện im lần hai. Lần này im khác. Lần trước là im vì kinh ngạc, ngồi nghe một Túc vương phi tuổi mười bảy tự nói ra lời hùng hồn. Lần này là im vì sợ. Túc vương đế đô gọi “Diệp Diêm La”. Diêm La ít nói. Nhưng mỗi câu Diêm La nói ra đều có một cái đầu rơi ở đâu đó.

Ta nghe được tiếng thở của cô thị nữ đứng cách năm bước sau lưng. Nghe được tiếng vòng ngọc chạm nhau ở dãy quan văn bên trái. Nghe được tiếng thở của Nguyệt Nhi.

Thở gấp.

Ta không nhìn nàng ta. Nhưng ta biết. Nghe cách nhịp thở hụt hai giây một lần, ta biết mặt nàng ta lúc này đang thế nào. Trắng. Trắng như nước vôi ai đó vẩy lên tranh mực. Trắng đến nỗi son môi đỏ nàng ta tô cũng thành ra một vết rạch trên khuôn mặt.

Ta muốn quay đầu nhìn.

Nhưng không.

Nhìn lúc này là hạ. Nàng ta chưa xứng để ta nhìn.

Ở hàng quan văn, Lễ bộ thượng thư Trương Nguyên Chương cụp mắt. Trương ngồi cạnh Đông Cung, tay đặt trên đùi, không động. Nhưng đầu ngón cái Trương ấn nhẹ vào đầu ngón trỏ, một cử chỉ chỉ người thân cận mới hiểu. Ta hiểu. Kiếp trước Bích Đào có lần lỡ nghe được, kể lại: đó là ám hiệu Trương báo Đông Cung “rút, chờ dịp khác”.

Ở hàng đối diện, thái tử Diệp Kính vẫn giữ nụ cười thư sinh. Vẫn tay trắng nõn, vẫn đôi mắt cụp mi kiểu “ta là con vua chăm học”. Ta biết bên trong mặt nạ ấy hắn đang đọc được ba điều.

Một, Túc vương công khai bảo vệ vương phi.

Hai, câu “vấy áo nàng, vấy áo ta” là câu răn không chỉ dành cho Nguyệt Nhi mà dành cho cả phe của hắn.

Ba, quân cờ Tô Nguyệt Nhi của phía hắn vừa bị nứt trước triều.

Ba điều ấy đủ để Đông Cung phải điều chỉnh chiến thuật. Kiếp trước Nguyệt Nhi bay vào Đông Cung như bướm vào hoa. Kiếp này, sau đêm nay, Đông Cung sẽ phải suy nghĩ ba lần trước khi để nàng ta bước vào.

Diệp Kính nâng chén rượu lên môi, cúi chào Túc vương từ xa. Cử chỉ chuẩn không thể chê. Nhưng ta thấy khoé mắt hắn hạ xuống một tấc rồi nâng lại. Tấc ấy là tấc của một người vừa mất một con cờ.

Ta cũng nâng chén trà, cúi trả lễ.

Nụ cười trong lòng ta hôm nay không giống nụ cười kiếp trước. Kiếp trước ta cười ra vẻ ngoan hiền. Kiếp này ta cười ra vẻ đàng hoàng. Hai vẻ ấy khác nhau như tro và than: một cái đã tắt, một cái còn cháy.

Trong đầu ta, kiếp trước và kiếp này đè lên nhau như hai lớp giấy dán chồng.

Kiếp trước, đêm tân hôn ta ngồi trước gương trong Túc phủ, đợi hắn. Đợi đến canh nhất. Đợi đến canh hai. Đến canh ba lửa cháy. Ta không kịp ngửi mùi hắn.

Kiếp trước, cung yến Trung thu ta cũng có mặt. Ngồi trong hàng khách nữ Trấn phủ, cúi đầu, không dám ngẩng. Nguyệt Nhi ngồi bên cạnh, chuyện trò cùng phu nhân Lễ bộ, cười rất tươi. Còn ta lúc ấy đã là hồn ma dưới rường vương phủ, mà không ai trong triều biết. Không ai nhớ.

Kiếp này, ta đứng giữa điện, mặc áo cưới đỏ vấy rượu, khoác áo choàng đen của kẻ kiếp trước đốt ta. Còn Nguyệt Nhi ngồi trong hàng khách nữ, cúi đầu, không dám ngẩng.

Trời đất đổi chỗ, mất bao nhiêu ngày?

Không phải ngày. Là hai kiếp.

Vua ngồi trên ngai chính điện chưa nói gì.

Diệp Đế đã sáu mươi tư tuổi. Râu bạc, mặt gầy, mắt nhỏ nhưng sâu. Lâu nay ta ít gặp. Kiếp trước, ta gặp ông ta đúng ba lần: một lần trong lễ cưới, một lần trong yến Trung thu tháng chín, một lần trong buổi ban tang chồng cho ta khi Túc vương “ám sát Đông Cung bị bại lộ” bị chém đầu. Lần thứ ba ấy ông ta chỉ nhìn ta bằng ánh mắt của một người xem tuồng đang chờ diễn viên rời sân khấu.

Kiếp này, ánh mắt ông ta khác.

Ông ta nhìn Túc vương. Nhìn ta. Nhìn áo choàng đen phủ trên vai áo cưới đỏ. Rồi ông ta cười.

Không cười khẽ.

Cười lớn.

Tiếng cười của Diệp Đế vang trong đại điện như tiếng chuông đồng. Cả triều nghe. Cả triều cùng thở ra. Không khí như tan đá.

“Túc vương.” Vua vỗ tay lên chân ghế. “Ngươi có bản lĩnh chọn vợ.”

Câu ấy nghe thoáng như khen. Nhưng ta biết. Trong triều Đại Chu, một câu vua khen giữa yến, trước cả trăm mắt, là ba thứ nhập lại. Một là công nhận. Hai là ghi vào lòng. Ba là ràng. Từ giờ trở đi, Túc vương phi không phải chỉ là dâu của Túc phủ. Là dâu vua công khai đã gật đầu.

Trong hàng khách nữ, phu nhân Lễ bộ khẽ chắp tay chúc mừng theo. Vài phu nhân khác chắp theo. Không ai không hiểu: đây là dấu ưu ái vua ban cho Túc phủ trước triều. Kẻ nào muốn qua lại với Túc phủ, đây là dịp. Kẻ nào muốn tránh Đông Cung một khoảng, đây là cớ.

Nguyệt Nhi trong hàng khách nữ, cúi đầu, tay bấu vào vạt váy.

Vua chưa xong.

Ông ta dời mắt.

Nhìn Nguyệt Nhi.

Ánh mắt ấy nhẹ. Nhẹ đến nỗi ai không quen sẽ tưởng là bâng quơ. Ta thì biết. Vua Đại Chu nhìn ai bằng ánh mắt nhẹ, người đó vừa bị đặt lên bàn cân.

“Tô đại tiểu thư.” Vua kéo dài giọng. Nhìn thẳng.

Nguyệt Nhi vội đứng dậy, cúi đầu, hai tay chắp trước ngực.

“Bệ hạ.”

“Lần sau.” Vua chậm rãi. “Đứng vững hơn.”

Câu ấy rơi vào giữa điện. Không nặng. Không nhẹ. Chỉ đúng chỗ.

Nguyệt Nhi run một cái.

Ta thấy vai nàng ta gồng.

Ta thấy các phu nhân ngồi hai bên nàng ta lặng lẽ dịch mông ghế ra một tấc. Không ai muốn ngồi gần một người vừa bị vua nhắc trước cả triều. Trong triều Đại Chu, “đứng vững hơn” là một câu răn không nặng. Nhưng bạn bè cũ trong yến sẽ ghi vào tai. Nữ quyến các phủ khác sẽ ghi vào lòng. Ngày mai khi tiệc trà bên nhà công tước Lương mở, câu chuyện sẽ được kể đi kể lại: “Cung yến Trung thu năm ấy, Tô đại tiểu thư bị vua nhắc đứng vững.”

Đó là gậy ông đập lưng ông.

Nguyệt Nhi định hạ nhục ta bằng chén rượu vấy. Chén rượu ấy giờ đang phủ ba lớp áo trên vai ta: một áo cưới đỏ, một áo choàng đen của Túc vương, và một câu vua khen. Còn Nguyệt Nhi, đứng đó, tay run, tai đỏ, khoé mắt long lanh nước.

Ta nghĩ trong lòng: nàng ta chưa hiểu.

Chưa hiểu ta không còn là Uyển Ngôn kiếp trước.

Kiếp trước, khi nàng ta hắt rượu, ta sẽ mặt tái, cúi đầu, xin lỗi vua thay nàng ta. Vì Ninh phu nhân dặn ta “chị nhường em”. Vì Trấn phủ đích mẫu dặn “làm khách trong cung phải nhã”. Vì kiếp trước ta còn tin rằng nhã nhặn là thuẫn.

Nay ta biết nhã nhặn không phải thuẫn.

Nhã nhặn là dây trói.

Ta cúi đầu tạ ơn vua. Rất nhẹ. Rất chuẩn. Áo choàng nặng trên vai làm ta phải giữ vững đầu gối, nhưng ta giữ được.

“Tạ ơn bệ hạ.” Ta đáp. Giọng ta cũng nhẹ. “Áo cưới thần thiếp có vấy hôm nay, âu cũng là dịp cho triều thần thấy Túc phủ không sợ vết. Vết rượu rửa được. Còn thể diện Túc phủ, thần thiếp xin giữ.”

Trong triều có kẻ khẽ gật.

Ta không cần nhiều kẻ gật. Chỉ cần vua gật.

Vua gật.

Rồi ông ta phất tay, ra hiệu tiếp yến. Nhạc lại nổi. Đàn cầm ngoài cửa vọng vào, tiếng thanh thoát bay qua nến, qua trầm hương, qua đám thị nữ đang cuống quýt lau vết rượu trên sàn. Đám khách bắt đầu nhấc chén tiếp. Không khí trở lại yến.

Nhưng không ai không biết.

Trên bàn yến Túc phủ, Túc vương ngồi xuống. Áo choàng hắn đưa cho ta rồi, giờ hắn ngồi mặc áo trong sát người. Vai hắn rộng, khung xương lộ. Trong đại điện gió lùa khe cửa vào lạnh, nhưng hắn không hề nhăn mày.

Ta ngồi bên hắn.

Áo choàng của hắn phủ trên vai ta.

Vải áo có gấm cứng, ta ngồi hơi khó. Nhưng ta không muốn cởi.

Trong hàng khách nữ đối diện, Nguyệt Nhi ngồi xuống. Ngồi rất chậm. Ngồi như người vừa bị đâm một dao ngoài lưng, dao chưa rút, đứng thẳng thì đau, ngồi xuống thì đau hơn. Ta thấy nàng ta cố nâng chén rượu, tay run, rượu sánh ra hai giọt. Ai đó bên cạnh khẽ hỏi han. Nàng ta lắc đầu.

Ánh mắt nàng ta lướt qua ta một cái.

Không lâu. Chỉ nửa nhịp.

Nhưng ta đọc được. Trong ánh mắt ấy có ngạc nhiên, có sợ, có căm. Ngạc nhiên vì Uyển Ngôn của Trấn phủ đêm nay không phải Uyển Ngôn nàng ta quen. Sợ vì lần đầu tiên trong ba năm cùng nhà, nàng ta bị ta ép vào tường. Căm vì căm là bản chất, căm không cần lý do.

Ta không đáp lại ánh mắt. Ta cầm chén trà mới thị nữ vừa đặt lên. Nhấp một ngụm. Trà nóng chạy xuống ngực, làm ấm cả khoảng lạnh mà mùi Túc vương trên áo choàng vừa kịp gây ra.

Bên cạnh, hắn khẽ nói. Giọng chỉ đủ ta nghe.

“Nàng run.”

Ta không phủ nhận.

“Có một chút,” ta đáp.

“Vì sợ vua?”

“Không.”

“Vì Nguyệt Nhi?”

“Không.”

Hắn im. Nhấp một ngụm rượu. Rồi hỏi tiếp, giọng lạnh nhưng câu không lạnh.

“Vì gì?”

Ta không đáp ngay. Trong đầu ta có một hình ảnh. Kiếp trước, đêm tân hôn, ta ngồi trước gương trong Túc phủ, đợi hắn. Đợi đến canh nhất. Đợi đến canh hai. Đến canh ba lửa cháy. Ta không kịp ngửi mùi hắn.

Kiếp này, ta ngửi được.

Mùi mực. Mùi thép. Mùi thảo dược cầm máu.

Ta khẽ trả lời.

“Vì áo ngài.” Ta cụp mắt xuống chén trà. “Áo có mùi ngài.”

Hắn im lâu hơn ta nghĩ.

Xong hắn cũng nói khẽ.

“Nếu nàng ngại mùi, ta cởi ra.”

Ta lắc đầu.

“Không ngại.”

“Vậy?”

“Vậy thôi.”

Hắn không hỏi nữa. Nhưng ta thấy sát chỗ chén rượu hắn cầm, đầu ngón hắn siết chặt chỗ mỏng của chén sứ. Không đến nứt. Nhưng đủ lâu để ta biết hắn cũng đang nén một điều gì đó.

Yến còn dài. Nhạc còn nổi. Nến còn cháy sáp xuống. Nhưng trong đại điện tối hôm nay, ai cũng biết yến đã kết ở đâu.

Kết ở khoảnh khắc Túc vương đứng dậy.

Kết ở khoảnh khắc hắn cởi áo mình khoác lên vai ta.

Kết ở câu “vấy áo nàng, vấy áo ta”.

Và kết ở câu vua nhắc Nguyệt Nhi đứng vững hơn.

Bốn khoảnh khắc ấy, ngày mai truyền ra khỏi cung, sẽ thành bốn miếng bánh triều đình đem gặm cả mùa thu. Kẻ nào nhớ ai, đứng phe nào, đón dâu nào về nhà mình, đều tính từ đêm này.

Ta cũng tính.

Trong đầu ta, ván cờ mới bắt đầu. Nguyệt Nhi mất một quân. Đông Cung mất một góc. Trấn phủ mất một điểm tựa. Túc phủ được vua công nhận. Còn ta, ta được vua nhìn. Vua nhìn là vừa may vừa nguy. May vì ta có chỗ đứng. Nguy vì từ đêm nay, mọi bước chân ta trong Trường An sẽ có một cặp mắt trong cung theo dõi. Vua Đại Chu không cho ai đứng gần Túc vương mà không bị ông ta cân nhắc.

Ta phải bước cẩn thận hơn.

Ta nhấp thêm một ngụm trà. Trong lòng bàn tay ta, chén trà nóng. Trên vai ta, áo choàng nặng. Bên cạnh ta, Túc vương im lặng nhấp rượu, không nhìn ta, không nhìn Nguyệt Nhi, không nhìn Đông Cung. Nhưng cả điện đều biết hắn đang canh.

Canh vợ mình.

Ta ngồi thẳng lưng hơn một chút. Áo cưới đỏ dưới áo choàng đen, hai lớp phủ nhau, không lộ vết rượu ra ngoài. Ta thấy trong lòng có một tiếng va đập nhỏ. Không mạnh. Không nhanh. Chỉ một tiếng.

Kiếp trước ta chưa từng có tiếng va đập này.

Kiếp trước ta chỉ có tiếng lửa.

Ta hít nhẹ.

Đưa mắt qua hàng khách nữ đối diện. Nguyệt Nhi ngồi cúi đầu, hai bàn tay đặt trên đùi, không dám ngẩng. Tán ngọc trên tóc nàng ta rung nhẹ theo nhịp thở. Ánh nến chiếu vào tán ngọc, hắt lại một tia trắng đục.

Ta khẽ mím môi.

Nàng ta đưa rượu vào áo ta.

Ta trả lại bằng lời vua.

Ăn miếng trả miếng, có vậy thôi.

Nhưng đêm nay chỉ là miếng đầu.

Ta chưa nói gì. Chưa động gì. Nhưng ta biết. Nguyệt Nhi tối nay về Trấn phủ sẽ khóc với Ninh phu nhân. Ninh phu nhân nghe xong sẽ không khóc theo, mà sẽ ngồi im trước bàn trang điểm nửa canh giờ. Rồi bà sẽ cầm bút, viết một lá thư. Lá thư ấy trong ba ngày sẽ đến tay ai đó ở Đông Cung, hoặc ở một phủ đại thần nào khác. Nội dung sẽ là: “Cần leo thang, cần thủ đoạn nặng hơn, cần đánh vào chỗ Túc vương phi chưa che.”

Kiếp trước, thủ đoạn nặng hơn ấy đã đưa ta xuống mồ.

Kiếp này, ta biết trước.

Bên cạnh, Túc vương khẽ nghiêng đầu về phía ta. Không quay hẳn. Chỉ nghiêng đủ để môi hắn gần vành tai ta.

“Yến còn nửa canh giờ.” Hắn nói, giọng nhỏ.

“Vâng.”

“Sau yến, ta có việc muốn nói với nàng. Không phải trong xe.”

Ta khẽ ngẩng.

“Ở đâu?”

Hắn nhấp một ngụm rượu. Chậm rãi trả lời.

“Vườn trăng phía tây điện. Ra khỏi đại điện, đi hết hành lang, rẽ trái. Ta chờ nàng ở đình bát giác.”

Ta khẽ gật.

Không hỏi việc gì. Không hỏi vì sao ở đó. Kiếp trước ta chưa bao giờ được hắn hẹn ở đâu, cho việc gì. Kiếp này, câu hẹn ấy là câu đầu tiên.

Hắn lùi lại. Ngồi thẳng. Nhấp rượu như chưa nói gì.

Ta cầm chén trà, đưa lên môi. Trà đã nguội một nửa.

Trong lòng ta, tiếng va đập nhỏ lại nổi lên một lần nữa. Lần này gần cổ hơn.

Ta liếc nhìn về phía Nguyệt Nhi.

Nàng ta vẫn cúi đầu.

Ta liếc nhìn về phía Đông Cung.

Diệp Kính đang cầm chén rượu, nhấp, ánh mắt lướt qua Túc vương một cái, rồi lướt qua ta một cái. Lâu hơn cái lướt qua Túc vương một nhịp. Vừa đủ để ta biết: hắn đã ghi nhớ ta vào sổ đen.

Ta cụp mắt.

Trong đại điện, đàn cầm ngoài cửa vẫn thánh thót. Ai đó đang hát một khúc “Nguyệt hạ độc chước”. Khúc ấy kiếp trước ta cũng nghe trong chính yến Trung thu này. Nghe xong về nhà chết trong áo cưới.

Kiếp này ta nghe khúc ấy, khoác áo choàng của Túc vương, chờ ra vườn trăng gặp hắn.

Bên trong lồng ngực ta, thứ va đập nhỏ ấy không biết tên. Không phải hy vọng. Không phải yêu. Chỉ là một thứ ấm mượn từ áo choàng còn phủ trên vai.

Ta ngước lên nhìn nến trong đại điện.

Nến vẫn cháy. Sáp vẫn chảy. Nhưng đêm nay, không có lửa nào đến gần ta.

Đêm nay, lửa ở xa.

Vua trên ngai đưa mắt qua chỗ Túc phủ ngồi một lần nữa. Đưa qua ta. Đưa qua áo choàng đen. Rồi đưa qua Nguyệt Nhi lần thứ hai.

Ánh mắt ấy dừng ở Nguyệt Nhi lâu hơn ta tưởng.

Rồi vua khẽ mỉm cười một cái nữa.

Một nụ cười không ra vui, không ra khen. Một nụ cười của kẻ vừa thấy ván cờ vừa được xới lên. Ván cờ ấy có ba nhánh: Túc vương, Đông Cung, và Trấn phủ. Nay đến thêm nhánh thứ tư: Túc vương phi.

Ta không kịp nghĩ nhiều.

Vì lúc ấy vua đã cụp mắt.

Và trong ánh nến rung, ta thấy sau lưng vua, ở góc cột phía sau ngai, một bóng thái giám khẽ cúi đầu nghe lệnh, rồi rút vào rèm.

Rèm khép lại.

Nến rung.

Và ta biết, đêm nay chưa xong.