Hoài Cổ Truyện

Đêm Tân Hôn Ta Thiêu Cả Vương Phủ

Chương 17: Cứu Trong Rừng

Nàng ra khỏi kiệu, tay áo còn dính bụi đất từ chỗ cắm trại. Bích Đào theo sau, mặt tái nhợt như tờ giấy vừa nhúng nước.

“Vương phi, đi đâu?”

“Rừng phía đông.” Uyển Ngôn không nhìn lại. “Nơi Túc vương cưỡi ngựa vào.”

Bích Đào nuốt nước bọt. Người tùy tùng còn ngồi quanh lửa, không ai nhìn về hướng nữ chủ. Đại săn buổi sáng vui vẻ. Trâu bò, ngựa, cung tên bày la liệt. Ánh nắng thu chiếu xiên qua tán cây. Yên bình. Không ai ngờ trong rừng đã có máu.

Uyển Ngôn tiến đến chỗ đàn ngựa. Chọn con ngựa lông nâu, cao vừa, mắt sáng. Kiếp trước nàng học cưỡi lén. Mẹ ruột dạy khi nàng mới bảy tuổi, dạy trong sân sau Trấn phủ vào những chiều mùa hạ hai mẹ con ăn trộm thời gian với nhau. Vân di nương từng nói: “Ngôn Ngôn, con gái Trấn phủ ai cũng học đàn học lễ, nhưng con phải học cưỡi. Có ngày cần chạy, con chạy được.”

Ngày ấy đến. Chỉ là chạy vào, thay vì chạy ra.

Nàng đặt tay lên yên ngựa. Một canh giờ trước, khi từ trong kiệu nhìn ra, nàng đã thấy hai nhóm thị vệ Túc vương tách khỏi đoàn, giả vờ đuổi thú, đi vào lộ trình khác với hắn. Kiếp trước đại săn này Uyển Ngôn không có mặt. Nàng đã chết trước Trung Thu. Không biết Túc vương có bị phục kích hay không. Kiếp này nàng có mặt, nàng nhìn, nàng hiểu.

Bích Đào chạy đến, kéo dây cương con ngựa bên cạnh. “Nô tì đi cùng.”

“Cầm cung.” Uyển Ngôn hất đầu về chỗ để cung. “Cầm hai bao tên. Ba bao càng tốt.”

Bích Đào không hỏi. Chạy đi. Chỉ trong tiếng gõ đồng hồ nước ngắn ngủi đã trở lại, sau lưng đeo hai bao tên, cung dài trên vai. Nha hoàn của nàng, người duy nhất kiếp trước không phản bội, kiếp này cũng không phản. Uyển Ngôn nhìn cô một cái nhẹ nhàng. Không nói cảm ơn. Cảm ơn để sau. Bây giờ chưa phải lúc.

Nàng lên ngựa. Ống tay áo Đường trang bó lại. Váy dài nàng vén cao, buộc bằng dây lụa. Không thanh nhã, nhưng đủ để cưỡi. Mắt hạnh dài nhìn thẳng về hướng rừng. Cành thu phất qua, gió mang theo hơi ẩm mục.

“Đi.”

Hai bóng phi ra khỏi khu cắm trại. Không ai gọi lại. Không ai để ý. Người của Túc phủ ở khu trại này chỉ có Bích Đào và một tên gác cửa kiệu. Người của Đông Cung, người của Trấn phủ, người của bao nhiêu phe khác, không ai muốn lên tiếng khi vương phi rời đi. Trong lòng nàng dâng một nghi vấn: có phải cả trại đang chờ nàng biến mất trong rừng? Có phải cả trại đã biết Túc vương gặp phục kích, mà đứng nhìn?

Nàng gạt nghi vấn đi. Nghi ngờ để sau. Bây giờ chạy trước.

Vào rừng, ánh sáng lập tức tối đi một tầng. Lá thu vàng lẫn đỏ rơi lả tả. Uyển Ngôn thúc ngựa nhanh hơn. Đường ngựa Túc vương cưỡi để lại vẫn còn dấu. Móng ngựa hằn trên đất mềm, cành cây bên đường bị gãy. Nàng theo dấu ấy. Bích Đào bám sát.

Đi được nửa canh giờ, tiếng đao chạm nhau vang tới.

Không phải đao thợ săn. Không phải đao chặt cành. Đao thép chạm thép, tiếng cao mà sắc, cứng mà không giòn. Uyển Ngôn thắng ngựa lại.

“Xuống.” Nàng nhảy xuống. Bích Đào cũng xuống. “Buộc ngựa. Đi bộ.”

Buộc ngựa vào gốc thông. Uyển Ngôn tháo cung, giương một mũi tên lên dây. Bích Đào cũng làm theo. Hai thân người, hai cung, hai bao tên. Tiến về hướng tiếng đao. Bước nhẹ. Chân đạp lên lá khô. Nàng nhắc mình đi trên mảng rêu, không đạp lá.

Kiếp trước nàng chưa từng cầm cung. Nhưng có một ký ức lạ. Một buổi tối trong kiệu hoa đỏ đêm tân hôn, nàng đã tự hỏi nếu có cung trong tay lúc lửa cháy, có bắn được ai không. Tay nàng lúc ấy đã nắm chặt vào không khí, như đang thử. Kiếp này tay ấy nắm cung thật. Dây cung nóng.

Tiếng đao rõ hơn. Có tiếng người rít qua kẽ răng. Không phải Túc vương. Không phải tiếng hắn nàng nhớ.

Xuyên qua một bụi trúc, cảnh mở ra.

Túc vương lưng chống gốc cây cổ thụ, hai chân dang, tay phải cầm kiếm ngắn, tay trái buông thõng. Áo hắn vốn xanh sẫm. Giờ ngực trái đen một mảng lớn. Máu. Nhiều máu.

Bốn tên áo đen vây quanh. Trên tay bốn thanh đao ngắn. Mặt che vải đen, chỉ chừa mắt. Đúng phong cách thích khách kinh nghiệm. Không phải lính triều đình, cũng không phải sơn tặc. Người của Đông Cung, chắc chắn. Hoặc người mà Nguyệt Nhi mượn qua Đông Cung. Ăn miếng trả miếng: Nguyệt Nhi đã đưa được phong thư vào phòng nàng kiếp trước, kiếp này nàng ta lại mượn dao Đông Cung đâm vào ngực Túc vương. Cây gậy quen tay.

Uyển Ngôn kéo Bích Đào ngồi thấp sau bụi trúc. Thở nhẹ.

“Cô.” Bích Đào thì thầm. Mặt tái. “Nô tì bắn được không?”

“Được.” Uyển Ngôn không nhìn cô. Mắt hạnh dài quan sát bốn tên. “Tên bên trái, tên cao nhất, mũi tên đầu bắn nó. Ta bắn tên cạnh Túc vương, đang chuẩn bị đâm ngực. Bắn cùng lúc. Đếm ba, hai, một.”

Bích Đào gật. Tay cầm cung run. Uyển Ngôn không nhìn cái run ấy. Nàng biết Bích Đào run, cũng biết Bích Đào sẽ không bỏ chạy. Đủ.

Túc vương đang đưa kiếm gạt đường đao của tên đứng trước mặt. Tay hắn còn nhanh, còn quyết. Nhưng chậm hơn so với hai canh giờ trước ở buổi khai săn. Vết thương ngực trái. Máu chảy ra chậm mà đều. Nếu để lâu hơn nửa canh giờ nữa, hắn sẽ không đứng nổi.

Kiếp trước nàng chết cháy trong áo cưới đỏ. Kiếp này nàng nhìn hắn sắp chết vì máu. Không. Không cho phép. Nàng đã trọng sinh không phải để nhìn hắn chết.

“Đếm.”

“Ba.”

Nàng giương cung. Dây căng đến vành tai.

“Hai.”

Bích Đào cũng giương.

“Một.”

Buông tay.

Hai mũi tên bay ra khỏi bụi trúc gần như cùng lúc. Uyển Ngôn ngắm tên đứng cạnh Túc vương, tên đang giơ đao chuẩn bị chém xuống ngực hắn. Mũi tên nàng cắm vào cổ tên áo đen ấy. Máu phọt ra. Tên gục xuống, đao rơi khỏi tay. Bích Đào bắn tên cao nhất bên trái, trúng vào lưng. Tên loạng choạng, quay đầu tìm hướng bắn.

Túc vương thấy. Hắn nhìn về hướng bụi trúc. Chỉ một cái nhìn. Không kêu tên nàng. Không lộ nàng ra. Con mắt hắn quét qua bụi trúc, thấy vệt áo đỏ, thấy đôi mắt hạnh sau lá. Rồi hắn quay đi. Như chưa từng thấy.

Ba tên áo đen còn lại bối rối. Kẻ vừa gục không phải Túc vương giết. Chúng chia hướng. Một tên xoay về bụi trúc. Hai tên còn lại quay lại tấn công Túc vương.

Uyển Ngôn giương mũi tên thứ hai. Tên xoay về bụi trúc đã tiến ba bước. Còn khoảng bảy trượng. Nàng thở ra. Ngắm chậm hơn. Buông tay.

Mũi tên trúng ngực tên áo đen. Nó ngã ngửa, đao rơi. Không kịp la tiếng nào.

Còn hai tên. Túc vương một mình đối phó. Kiếm ngắn của hắn, thanh Diệp Long, kiếm tổ nhà Diệp, vung một đường vòng, đâm chéo vào cổ tên bên phải. Tên áo đen ngã. Còn một tên. Tên này giỏi nhất, xoay đao đánh Túc vương từ ba hướng liền. Túc vương chống được hai, không kịp chống hướng thứ ba. Đao rạch qua vai trái hắn. Máu mới chảy.

Uyển Ngôn giương mũi thứ ba. Tay run một cái. Nàng nghiến răng. Không được run. Nếu bắn trượt, mũi tên có thể trúng Túc vương. Nàng thở ra dài. Ngắm. Chờ tên áo đen đứng thẳng, chờ nó dừng một tích tắc.

Nó dừng. Nó chuẩn bị đâm.

Nàng buông tay.

Mũi tên bay ngang qua vai Túc vương, cách hắn chỉ chừng ba tấc. Cắm vào ngực trái tên áo đen. Tên chưa ngã hẳn. Túc vương một tay chộp lấy đao rơi trên đất, đao thích khách chính tên vừa gục, vung ngang cắt cổ tên áo đen cuối cùng. Tên rơi.

Rừng lặng.

Chim thu vừa nãy đã bay hết. Chỉ còn tiếng thở của Túc vương. Nặng. Đứt quãng. Nghe như xé giấy ướt.

Uyển Ngôn rời bụi trúc. Bích Đào theo sau. Nàng chạy đến chỗ Túc vương. Hắn còn đứng, dựa lưng vào gốc thông. Nhưng tay phải cầm kiếm đã buông thõng. Đầu ngón tay chảy máu.

Uyển Ngôn quỳ xuống. Không nghĩ. Váy đỏ Đường chạm đất mục. Nàng cầm tay hắn, tay trái, tay có vết sẹo dài từ cổ tay đến khuỷu mà nàng đã thấy đêm tân hôn, nắm chặt.

“Ngài còn tỉnh không?”

Hắn hé mắt. Mắt hắn dài, sắc. Kiếp trước hắn thiêu chết nàng. Kiếp này hắn nhìn nàng như nhìn thấy một điều lạ. “Uyển Ngôn.”

“Còn tỉnh.” Nàng thở ra. “Đau ở đâu?”

“Ngực trái. Vai trái.” Hắn hít vào, ho một tiếng. Máu rỉ ở khóe miệng. “Chưa thủng phổi.”

“Bích Đào.” Uyển Ngôn không quay đầu. “Xé áo trong của ngươi. Xé thành ba dải.”

Bích Đào không hỏi. Xé áo. Uyển Ngôn tháo tấm khăn lụa buộc tóc, gấp làm miếng đệm. Đặt lên vết thương ngực Túc vương. Ép chặt. Máu thấm qua lụa. Tay Uyển Ngôn ướt ngay.

Kiếp trước nàng chưa từng cứu ai. Kiếp trước nàng chỉ biết cúi đầu chờ chết. Kiếp này nàng ép vào vết thương, đếm nhịp thở của Túc vương.

Ba nhịp. Bốn nhịp. Nhịp thứ năm hắn tựa hẳn vào gốc thông, đầu nghiêng.

“Ngài.” Uyển Ngôn nghiêng đầu. Bọt máu ở khóe miệng hắn nhiều hơn. “Ngài đừng ngất. Chưa được ngất.”

Hắn hé mắt. Nhìn tay nàng đang ép ngực hắn. Rồi nhìn khuôn mặt nàng. Sương thu lành lạnh, mà má nàng đỏ như đèn lồng đêm tân hôn.

“Nàng biết cưỡi ngựa.” Hắn nói chậm. “Nàng biết bắn cung.”

“Ta biết.” Uyển Ngôn không phủ nhận. Sức đâu mà phủ nhận. “Ta biết nhiều thứ.”

“Nàng học từ khi nào?”

Câu hỏi ấy, kiếp trước Túc vương chưa từng hỏi. Kiếp trước hắn chỉ biết nàng là thứ nữ Trấn quốc công phủ, cúi đầu, biết điều, dốt cung thuật. Kiếp này hắn hỏi. Hỏi vì hắn đã thấy nàng bắn ba mũi. Hỏi vì hắn đang tựa vào cây, máu ướt tay nàng, và câu hỏi ấy là câu duy nhất chưa nói.

“Kiếp trước.” Nàng buột miệng. Câu ấy nàng vẫn định giấu. Ít nhất giấu đến sau. Nhưng máu Túc vương thấm qua lụa, tay nàng bết dính, mặt hắn đang tái theo từng nhịp. Nếu hắn ngất mà không nghe câu này, nàng sẽ tiếc.

“Kiếp trước.” Hắn nhắc lại. Không hỏi tiếp. Không nghi ngờ. Chỉ nhắc.

Bích Đào đưa dải áo xé. Uyển Ngôn dùng dải quấn quanh ngực Túc vương, xoay hắn nhẹ nhàng để buộc chặt. Vai trái hắn chảy máu, nàng buộc thêm dải thứ hai. Dải thứ ba dự phòng.

“Bích Đào. Chạy về trại. Không được để ai nhìn thấy sợ hãi. Nói với thị vệ Túc phủ: Túc vương bị trọng thương do ngã ngựa. Gọi Trương y, y chính của Túc phủ, tay đang ở đại săn. Gọi kín. Không nói phục kích. Không nói thích khách. Nếu nói phục kích, cả trại bay tin lên triều, Đông Cung sẽ có cớ phái quân đến ‘giúp’. Ta không muốn quân Đông Cung đứng trong Túc phủ.”

“Vâng.” Bích Đào không hỏi tại sao. Cô chạy.

Uyển Ngôn còn lại với Túc vương. Máu bốn tên áo đen đen đặc trên lá thu. Mùi tanh. Mùi rêu ẩm. Mùi máu Túc vương ướt qua áo hắn, thấm sang tay nàng.

“Uyển Ngôn.” Hắn thều thào. “Ai chỉ dạy nàng đến đây?”

“Chính ta.” Nàng cắn môi. “Ta thấy hai nhóm thị vệ tách khỏi ngài. Ta biết chỉ có ba lý do người ta tách khỏi Túc vương giữa cuộc săn. Hoặc bán ngài. Hoặc tuân lệnh ngài. Hoặc bị mua chuộc mà tưởng đang tuân lệnh ngài. Cả ba đều xấu.”

Túc vương cười. Nhỏ, mà đủ. “Lý luận sắc.” Rồi hắn thở ra. Một hơi dài. “Nhưng nàng đã sai. Còn lý do thứ tư. Bọn chúng là người ta cài, đưa Đông Cung ra ánh sáng.”

Uyển Ngôn khựng. Mắt nhướng.

“Cho nên.” Hắn hé mắt. “Nàng cứu ta khỏi cái bẫy ta giăng.”

“Vậy ngài không cần ta cứu?”

Hắn ho. Máu rỉ. “Ta cần. Bốn tên áo đen thật, hai đã đâm trúng ta. Tay Đông Cung đưa quá sát. Nếu nàng không đến, ta chết trên gốc thông này. Bẫy ta giăng chỉ đến bước thứ ba. Bước thứ tư nàng đến, ta sống.”

“Bước thứ tư.” Uyển Ngôn nhắc lại. Rồi cắn răng. “Ngài định tự chết trên bước thứ ba của mình?”

“Không định.” Hắn nheo mắt. “Định thoát ra trước khi Đông Cung xong bước thứ tư. Bọn chúng đến sớm hơn ta dự, sớm một canh giờ. Nàng đến vừa kịp.”

Nàng nhìn hắn. Hắn nhìn nàng. Sương thu ngậm trong lá cây. Rừng vẫn im. Chim vẫn không dám về. Xa xa có tiếng gõ đồng, trại đại săn báo giờ. Tiếng ấy đến chậm, mờ. Như từ một thế giới khác.

Túc vương đưa tay phải, bàn tay đầy máu, nắm cổ tay Uyển Ngôn. Bàn tay hắn lạnh. Máu ướt.

“Nàng đứng dậy.” Hắn nói. “Đi ra khỏi rừng. Ta chờ Trương y.”

“Không.” Uyển Ngôn ngồi bẹp xuống. Váy đỏ bết vào lá mục, bết vào máu. “Ta không đi.”

“Nàng ở đây, nếu Đông Cung có tuyến hai, nàng chết.”

“Kiếp trước ta đã chết.” Nàng nói. Câu ấy lạnh, mà nghe trong tai hắn nóng.

Hắn khựng.

“Kiếp trước ta đã chết vì ngài, Diệp Trầm.”

Nàng gọi tên hắn. Lần đầu tiên trong đời. Kiếp trước nàng chỉ gọi hắn là “vương gia”, “ngài”. Kiếp này, ngồi giữa rừng, tay ép vào ngực hắn, nàng gọi tên riêng.

Hắn nhìn nàng. Không phản ứng. Rồi hé mắt.

“Nàng nói lại.” Giọng hắn khản. “Câu vừa nãy.”

“Kiếp trước ta đã chết vì ngài. Đêm tân hôn. Áo cưới đỏ trên người. Trâm phượng vàng trên tóc. Trong phòng khoá kín. Ngoài phòng ngài châm lửa. Ta thấy lửa qua khe cửa. Ta khóc mà không kịp mở miệng. Ngài không đến giải cứu. Ngài đứng ngoài. Ngài nghe ta khóc đến khi lửa lấp mất tiếng.”

Nàng nói không ngừng. Sương thu vắt qua khoé mắt. Nốt ruồi lệ dưới khoé mắt trái ướt. Không phải nước mắt. Nàng không khóc. Chỉ có sương.

Túc vương im. Hắn nhìn nàng dài. Mắt hắn tối như mặt hồ đêm không trăng.

“Ta không đốt nàng.” Hắn nói. “Kiếp này ta chưa đốt.”

“Kiếp trước ngài đốt.” Nàng nói. “Kiếp này ngài chưa đốt, bởi ta đã đến trước. Bởi kiếp này ta không để phong thư dưới gối. Bởi kiếp này ta gọi tên ngài trước canh nhất. Bởi kiếp này ngài nghe tên ngài từ miệng ta, trước khi nghe tên ngài từ miệng thư mật Đông Cung.”

Hắn hé mắt. Bọt máu ở khóe miệng nhiều hơn.

“Kiếp trước ngài giết oan ta.” Nàng nói. Câu này ngắn. Giọng nàng cũng ngắn. “Kiếp này ta không cho ngài chết trước khi bồi thường.”

Hắn cười. Nụ cười khô như tro. “Bồi thường bằng gì?”

“Bằng việc sống. Ngài sống. Ngài không chết trên gốc thông này. Ngài về Túc phủ. Ngài dưỡng thương. Ngài giết Đông Cung. Ngài đưa ta lên chỗ đứng ta muốn. Ngài trả cho ta một kiếp không có lửa.”

“Nàng nói như đọc chỉ dụ.” Hắn hé mắt. “Uyển Ngôn.”

“Ngài đừng ngất.” Nàng nắm tay hắn. Máu ở đầu ngón tay hắn đã đông, dính vào tay nàng. “Ngài đừng ngất trước khi trả lời. Ngài có nợ ta kiếp trước không?”

Hắn nhìn nàng. Sương thu chảy qua lá thu. Một chiếc lá vàng rơi xuống, dính vào vai nàng. Nàng không phủi.

“Nợ.” Hắn nói. Cực nhỏ. Cực rõ. “Nàng ép ta bồi. Ta bồi.”

Rồi mắt hắn đóng lại.

Đầu hắn nghiêng xuống vai nàng. Máu ngực hắn thấm qua lụa, thấm qua tay nàng, thấm vào tay áo Đường của nàng. Ướt đỏ trên đỏ. Áo cưới đỏ kiếp trước, áo dạ hôm nay, đều đỏ. Máu và lụa và tro thu.

“Diệp Trầm.”

Nàng gọi. Hắn không đáp.

“Diệp Trầm.”

Vẫn không đáp.

Nàng vặn tay áo, ép chặt hơn vào vết thương. Sương thu rơi đầy vai. Tiếng gõ đồng của trại đại săn im hẳn. Rừng cũng im. Nghe được cả tiếng nhịp mạch ở cổ tay hắn. Yếu. Rất yếu. Nhưng còn. Còn là được.

Trâm bạc mẹ để lại trên tóc nàng nghiêng một chút, khớp bạc bám sương lạnh như thép non gặp gió thu. Nàng nhớ mẹ. Mẹ dạy nàng cưỡi ngựa vì có ngày cần chạy. Không nói ra, mẹ đã sợ ngày nào đó Trấn phủ sẽ giết con gái mẹ. Kiếp này con gái mẹ chạy, chạy vào rừng, chạy để cứu chồng danh nghĩa của mình. Chưa phải chạy để cứu mình. Sự trớ trêu ấy làm khoé môi nàng nhếch.

Nàng cúi xuống, ghé sát tai hắn. Giọng nàng lạnh, mà rung.

“Ngài đã hứa. Ngài không được ngất trước khi bồi. Ngài phải sống. Sống để trả cho ta một kiếp không có lửa. Nghe rõ chưa, Diệp Trầm?”

Hắn không đáp. Nhưng ngón tay cầm cổ tay nàng bóp nhẹ một cái. Một lần. Rất nhẹ. Đủ để nàng biết hắn còn nghe.

Xa xa, ngựa. Nhiều ngựa. Tiếng vó dồn dập, đạp lên lá mục.

Uyển Ngôn ngẩng đầu. Bụi trúc phía tây rung. Có bóng người tiến lại. Chưa nhìn rõ áo. Chưa nhìn rõ tay có cầm cung hay đao.

Nàng đặt tay lên cung dựa bên. Tay kia vẫn ép ngực Túc vương. Ba mũi tên còn trong bao. Cung còn dây. Nếu là quân Túc phủ theo Bích Đào về, tốt. Nếu là tuyến hai Đông Cung, thì đây là gậy ông đập lưng ông, kẻ giăng bẫy thành kẻ bị bẫy. Ba mũi cho ba mạng. Nàng không sợ. Nàng đã chết một lần. Kiếp thứ hai, chết trong rừng thu ôm chồng hờ, chết đứng còn có nghĩa hơn chết cháy nằm.

Bụi trúc rẽ ra.

Người bước vào đầu tiên, không mặc áo Túc phủ.

Người ấy mặc áo lụa xanh. Tay không cầm binh khí. Miệng hơi mỉm. Ánh mắt như hồ thu chiều muộn. Bước chân nhẹ như thư sinh dạo vườn.

Uyển Ngôn nhìn khuôn mặt ấy. Nhận ra ngay. Nốt ruồi lệ dưới khoé mắt trái nàng lạnh đi một chút. Tay ép ngực Túc vương siết chặt thêm.

Người ấy cúi đầu. Rất lễ độ. Rất nhã nhặn.

“Chị dâu.”

Giọng như tơ. Từ tơ chảy ra máu.

“Muội nghe tin Túc vương gặp phục kích. Muội đến giúp.”

Uyển Ngôn không đáp. Bàn tay đặt trên cung, khớp ngón trắng ra vì siết.

Trong đầu nàng một câu vang lên, không phải câu nàng chuẩn bị, mà là câu bật ra không kịp nghĩ: kiếp trước ngươi cũng đến sau khi lửa đã lên. Kiếp này ngươi lại đến sau khi máu đã đổ.

Đông Cung thái tử Diệp Kính, một mình, giữa rừng thu, đứng trước bụi trúc, cách nàng bảy trượng. Không thị vệ nào theo sau.

Chưa.