Hoài Cổ Truyện

Đêm Tân Hôn Ta Thiêu Cả Vương Phủ

Chương 18: Đêm Trong Trại

Máu Túc vương ướt cả tay áo nàng.

Uyển Ngôn cắn răng, không dám khóc, không dám run. Ngón tay bấu vào cổ tay hắn, dò mạch. Mạch còn, nhưng yếu như sợi tơ căng giữa gió lạnh.

Bích Đào giữ đầu Túc vương, mặt trắng hơn giấy. “Vương phi, người… người có sao không?”

Nàng lắc đầu. Không đáp.

Bốn thị vệ Túc phủ khiêng cáng ra khỏi rừng. Một tên phi ngựa về trại săn báo thầy thuốc. Uyển Ngôn ngồi sau cáng, tay vẫn giữ cổ tay hắn. Đường rừng gập ghềnh. Mỗi cú xóc là một cú đâm vào ngực nàng.

Máu vẫn rỉ ra. Vết đao cắt từ vai xuống ngực trái, chưa vào tim, nhưng đủ sâu để hạ một người thường. Túc vương không phải người thường. Vấn đề là hắn cũng chỉ có một trái tim.

Chiều tà đã tắt sau lưng. Trời tháng chín se lạnh như sương thu vừa đọng lá. Nàng đưa mắt nhìn Túc vương. Mặt hắn xanh xám. Môi khô. Cả người phong trần một cái vẻ mà hôm nay nàng mới thấy. Không phải Diệp Diêm La tàn nhẫn của đế đô. Chỉ là một người đàn ông sắp chết.

Kiếp trước, đêm hắn thiêu nàng, mặt hắn cũng vô cảm như vậy. Kiếp này, mặt hắn vô cảm, nhưng lý do đã khác.

Nàng nắm chặt tay hắn hơn.

“Ngài đừng chết,” nàng nói. Câu này nàng nhắc lại từ trong rừng, khi mũi đao đâm vào ngực hắn còn chưa rút ra. “Ngài chưa được chết trước ta.”

Về đến trại săn, trời đã tối hẳn.

Đuốc thắp trước lều Túc vương như một hàng rào lửa. Uyển Ngôn xuống cáng trước, ra lệnh: “Đưa vào lều trong. Đóng cửa. Ai không phận sự đi ra.”

Thị vệ Túc phủ tuân lệnh nhanh như quen. Kiếp trước, nàng chưa từng dám ra lệnh. Kiếp này, mấy lời ngắn đủ để bốn tên đàn ông cứng như đá phải cúi đầu.

Thầy thuốc trại săn tới. Một ông già râu bạc, tay run run mở túi thuốc. Nàng liếc mắt qua, thấy chỉ vài gói thảo dược thường và một hũ rượu trắng. Không có kim châm. Không có bột cầm máu tốt.

“Ông biết chữa vết đao vào ngực không?” nàng hỏi.

Ông già cúi đầu. “Vương phi… lão chỉ biết chữa gãy tay, bong gân. Vết đao thế này… phải chờ ngự y.”

Ngự y ở kinh thành. Từ trại săn về Trường An, ba canh giờ ngựa nhanh. Túc vương không chờ được ba canh giờ.

Uyển Ngôn hít vào một hơi sâu. Rồi cởi áo choàng ngoài, vén tay áo lên tận khuỷu.

“Đun nước sôi. Mang cho ta đường phèn, muối trắng, rượu mạnh nhất trong trại, một tấm vải trắng chưa từng dùng, một bát tro bếp sạch. Nhanh.”

Ông già ngẩn ngơ. Bích Đào đã hiểu, giục thầy thuốc: “Nghe vương phi. Đi lấy.”

Không đầy một khắc, mọi thứ đã bày trên bàn cạnh giường. Uyển Ngôn ngồi xuống mép giường, tháo đai áo Túc vương. Vải nhung đen thấm máu, dính vào da hắn thành một mảng cứng. Nàng rưới rượu lên, chờ vải mềm, rồi từ từ gỡ ra.

Vết thương lộ ra dưới ánh đuốc. Đường cắt chéo, dài chừng hai đốt tay, sâu tới thịt. Máu vẫn ứa đều.

Bích Đào nhìn, cắn môi. “Vương phi, người có… người có làm được không?”

Nàng không đáp. Chỉ đưa tay ra sau, đón bát nước sôi Bích Đào bưng tới. Rửa hai tay bằng nước sôi, rồi rửa lại bằng rượu. Nóng và cay, da đỏ ửng lên. Nàng không nhăn mặt.

Kiếp trước, khi nàng lên tám, mẹ ruột nàng đã dạy nàng cách này. Vân di nương xuất thân y gia trước khi vào Trấn phủ làm thiếp. Mẹ thường bảo: “Ngôn Ngôn, thân đàn bà không cần biết đao thương. Nhưng thân đàn bà phải biết cứu người. Đao thương là của đàn ông. Cứu người là của đàn bà.”

Câu ấy nàng nhớ suốt chín năm. Kiếp trước cũng nhớ. Nhưng kiếp trước, nàng chưa bao giờ có dịp dùng.

Kiếp này, dịp đã tới.

Nàng rót rượu lên vết thương.

Túc vương rùng người một cái. Không tỉnh. Chỉ rùng người.

Uyển Ngôn siết chặt hàm. Rượu chảy xuống, cuốn máu bẩn theo. Nàng lấy vải trắng, ép nhẹ hai bên miệng vết thương, thấm máu, rồi rắc muối trắng viền vào. Muối cầm máu tạm. Rồi tro bếp sạch, rắc một lớp mỏng. Tro giúp da khô, không mưng mủ.

Rồi kim.

Nàng bẻ đôi cây trâm phượng nhỏ Bích Đào cài trên tóc, dùng lửa đuốc hơ đầu nhọn. Đợi kim đủ nóng, hạ xuống. Ngón trỏ và ngón cái giữ mũi kim. Ngón giữa đỡ vết thương.

Bích Đào quay mặt đi.

Uyển Ngôn khâu. Từng mũi, từng mũi. Đường chỉ nhỏ, cắt từ khăn tay lụa nàng đem theo, ngâm rượu ba lần. Kim đâm qua thịt, luồn qua, thắt nút. Túc vương lại rùng người. Nàng ngừng lại một nhịp, dò mạch, rồi khâu tiếp.

Mười bảy mũi.

Máu ngừng chảy khi mũi thứ mười. Nàng khâu thêm bảy mũi cho chắc.

Ba canh giờ trôi. Nàng không biết thời gian đi qua thế nào. Chỉ biết khi ngẩng đầu lên, đuốc đã cháy hết một cây, đèn dầu đã đốt cây thứ hai. Bích Đào ngồi thu lu dưới đất, ngủ gục.

Nàng rưới nước sạch lên vết khâu, lau khô, quấn vải trắng. Rồi cởi thêm mấy lớp áo Túc vương, thay áo trong khô. Bàn tay nàng chạm vào ngực hắn, chạm cả vết sẹo dài từ cổ tay lên khuỷu tay trái. Nàng nhớ Bích Đào có lần thì thầm, sẹo này là do chính vua đương triều để lại, năm hắn mười hai tuổi bị đẩy khỏi cung.

Nàng nhắm mắt một khoảnh khắc.

Kiếp trước, đêm tân hôn, nàng đã chạm vào ngực hắn trong lửa. Nhưng khi ấy cả người hắn đang nóng như than, còn nàng đã cháy đến không còn cảm giác. Kiếp này, nàng chạm vào ngực hắn trong máu. Hắn nguội lạnh, còn nàng nóng như nến chảy.

Trớ trêu thay, cùng một bàn tay.

Bích Đào tỉnh dậy, xin phép ra ngoài lấy nước ấm.

Uyển Ngôn ngồi lại một mình bên giường. Trại săn khuya khoắt, ngoài lều chỉ nghe tiếng thị vệ đổi ca và tiếng côn trùng lát đất. Túc vương thở đều hơn. Mặt vẫn xanh, nhưng môi đã bớt khô.

Nàng đưa tay chạm vào trán hắn. Nóng nhẹ. Sốt là bình thường. Đêm nay hắn không chết. Đêm mai chưa chắc. Ngày mốt nàng chưa dám nói.

“Ngài không được chết.” Nàng nói khẽ, gần như thì thầm. “Ta chưa trả xong nợ ngài. Ta cũng chưa lấy đủ nợ Đông Cung. Ngài chết đi, ta biết đứng vào chỗ nào.”

Túc vương không trả lời. Hắn vẫn nằm im, mí mắt khép.

Nàng cúi xuống, nhặt cây trâm phượng vàng đã gãy trên bàn. Trâm này của Ninh phu nhân dúi cho nàng ngày cưới, nàng không cài, vẫn để trong tay áo. Đêm nay bẻ ra làm kim khâu. Nàng cười khẽ, một tiếng cười không có âm.

Gậy ông đập lưng ông. Trâm Ninh phu nhân định dùng để đẩy nàng vào tay Diệp Diêm La, kiếp này lại là kim cứu Diệp Diêm La sống. Đời có lúc lật ngửa như một tấm chăn đêm, dịu dàng đến ngộ.

Nàng đặt trâm gãy vào ống tay áo. Cất lại. Sau này còn dùng.

Bích Đào bưng khay trở vào.

“Vương phi, người ngồi lâu quá. Nghỉ một chút đi. Con canh.”

Uyển Ngôn lắc đầu. “Ta không ngủ được. Ngươi ngồi đây với ta.”

Bích Đào ngoan ngoãn ngồi xuống ghế đối diện. Ánh đèn dầu chiếu lên mặt nàng ta, non nớt và mệt.

Uyển Ngôn nhìn Túc vương một hồi, rồi mở miệng. Giọng nhỏ, nhưng rõ.

“Bích Đào, ngươi tin ta chứ?”

Bích Đào ngẩng lên. “Vương phi, con… con là người của người. Kiếp trước cũng vậy, kiếp này cũng vậy.”

Nàng cười khẽ. Nha hoàn của nàng vẫn chưa biết “kiếp trước, kiếp này” mà nàng nói thật sự là gì. Bích Đào chỉ nghĩ đó là cách nói cho đẹp lời.

“Ngươi có biết thứ đâm Túc vương hôm nay không?” nàng hỏi.

Bích Đào lắc đầu. “Con thấy… hình như một cây đao ngắn. Nạm ngọc chuôi.”

“Đông Cung tài lệnh.”

Bích Đào ngẩn ra. “Đông… Đông Cung tài lệnh? Con nghe cha con nhắc một lần. Nghe nói là vật vua tự tay khắc, ban cho thái tử để trừng phạt kẻ phản bội trong hoàng thất. Có Đông Cung tài lệnh, giết ai cũng coi như thánh chỉ.”

“Chính là nó.” Uyển Ngôn gật đầu. “Kẻ dùng nó hôm nay không phải Diệp Kính. Diệp Kính khôn hơn, hắn không tự đâm.”

“Vậy… ai?”

Nàng im lặng một khắc. Rồi nói:

“Nguyệt Nhi mượn Đông Cung. Bốn thích khách hôm nay là người Nguyệt Nhi đưa vào, thông qua Diệp Kính.”

Bích Đào há miệng, ngồi thẳng lưng: “Vương phi… nàng ta… nàng ta chị em cùng cha với người mà…”

“Nàng ta chưa bao giờ là chị em cùng cha với ta.” Uyển Ngôn cắt lời. “Chuyện đó ta sẽ nói ngươi sau. Nay ta chỉ nói với ngươi một câu này. Ngươi phải nhớ.”

Bích Đào gật, chăm chú.

Uyển Ngôn đưa mắt xuống Túc vương. Rồi lại nhìn Bích Đào. Giọng nàng hạ xuống thấp hơn, nhưng từng chữ như nhát đao khắc lên gỗ.

“Đông Cung tài lệnh hôm nay đâm Túc vương. Nhưng Túc vương không phải mục tiêu. Mục tiêu là ta.”

Bích Đào đóng băng.

Nàng tiếp: “Nguyệt Nhi biết Túc vương và ta đã ngồi cùng chiến tuyến. Nếu chỉ giết Túc vương, ta còn sống, ta còn báo thù. Nếu chỉ giết ta, Túc vương còn sống, hắn có bằng chứng ta để lại, hắn báo thù thay ta. Nhưng nếu giết Túc vương trong rừng, ta bên cạnh, thị vệ ít, khi Túc vương chết cả nhóm sẽ đổ tội cho ta, một Túc vương phi mới về ba tháng, có động cơ hơn ai hết, đang có mặt tại nơi án mạng. Ta bị bắt. Trấn phủ mất Túc phủ, mất luôn ta. Nguyệt Nhi thắng cả hai. Diệp Kính thắng luôn cả ba. Đông Cung tài lệnh không phải ám khí thường. Nó có cái ý ấy.”

Bích Đào ngồi im, tay siết vạt áo.

“Kẻ dùng nó là Nguyệt Nhi mượn Đông Cung. Mục tiêu không phải Túc vương, mà là ta.” Nàng lặp lại, chậm. “Ngươi phải nhớ. Nếu ngày nào ta không nói được nữa, ngươi phải nói cho Túc vương.”

“Vương phi…” Bích Đào run run. “Người sao lại nói câu ấy… người còn sống mà…”

Uyển Ngôn cười. Nụ cười của nàng nhẹ như tro sương. “Ta còn sống. Nhưng ta đã chết một lần. Ta biết trước dây hồng ngày cưới của ta được kéo bằng ai, kéo vào đâu. Kiếp trước ta để nó kéo. Kiếp này ta cầm dao cắt.”

Bích Đào cúi mặt, một giọt nước mắt rơi trên gấu áo.

Nàng ngoảnh lại nhìn Túc vương.

Định nói thêm với Bích Đào, thì tay hắn động.

Không phải run vì đau. Là hắn mở tay, xoè ngón. Bàn tay lật ngửa lên chăn.

Uyển Ngôn nín thở.

Rồi hắn mở mắt.

Không phải mở dần, không phải chớp mấy nhịp. Mà mở hẳn, sắc như đao vừa rút. Nhìn thẳng lên trần lều một khắc, rồi quay sang nàng.

Bích Đào giật mình, đứng dậy: “Vương gia! Người…”

“Ra ngoài.” Túc vương nói. Giọng khàn, nhưng rõ. “Không ai vào.”

Bích Đào nhìn Uyển Ngôn. Uyển Ngôn khẽ gật. Bích Đào cúi mình, lui ra ngoài lều. Rèm cửa hạ.

Trong lều còn hai người. Ánh đuốc và một ngọn đèn dầu.

Uyển Ngôn ngồi im. Không đứng, không lùi. Nàng đã dạy mình từ khi trọng sinh: đến chỗ này, không được run.

Túc vương nhìn nàng. Mắt hắn đen như đêm không trăng. Một khắc trước hắn còn nằm bất động, một khắc sau đã có ánh nhìn khiến thị vệ đế đô cụp đầu. Chỉ tiếc, hắn không biết Uyển Ngôn kiếp trước đã chết dưới ánh nhìn ấy rồi. Kiếp này nàng miễn dịch.

“Nàng khâu vết thương cho ta.” Hắn nói. Không phải hỏi, là xác nhận.

“Vâng.”

“Ai dạy?”

“Mẹ ruột.”

Hắn im lặng một khắc. Rồi: “Bao lâu?”

Uyển Ngôn giật trong lòng. Câu này ngắn, nhưng nàng nghe được tầng dưới. Không phải hỏi khâu bao lâu. Không phải hỏi ngồi bên hắn bao lâu.

Là hỏi: nàng nghe hắn tỉnh bao lâu.

Là hỏi: nàng biết bao lâu về Đông Cung tài lệnh, về Nguyệt Nhi, về mục tiêu là chính nàng.

Là hỏi cả chuyện lớn hơn nữa, chuyện nàng chưa dám nói ra.

Nàng cúi mắt xuống, không đáp.

Túc vương không rời mắt khỏi nàng. Một tay hắn đưa lên, lần thấy vải quấn ngực. Ép vào. Đau, nhưng hắn không nhăn mặt.

“Nàng biết bao lâu?” hắn hỏi lại. Lần này chậm hơn. Từng chữ nặng như đá.

Uyển Ngôn vẫn không đáp.

Trong lồng ngực nàng, một tiếng gõ. Rồi tiếng thứ hai. Rồi tiếng thứ ba. Không phải tim đập. Là bức tường nàng dựng từ đêm tân hôn tới nay đang rạn.

Gương vỡ, phải đến lúc phải vỡ. Nàng biết. Chỉ chưa ngờ vỡ ở trại săn, đêm hắn suýt chết, khi tay nàng còn dính máu hắn.

“Nàng biết bao lâu, Uyển Ngôn?”

Lần này hắn gọi tên nàng.

Cả chín năm qua, không ai gọi nàng bằng hai tiếng ấy như thế. Cha nàng gọi “Ngôn Ngôn”. Mẹ ruột gọi “con”. Ninh phu nhân gọi “Uyển Ngôn nhi” ngọt như đường phèn tẩm độc. Nguyệt Nhi gọi “muội muội” sắc như dao lam.

Chỉ có Túc vương, đêm nay, sau lúc nàng khâu mười bảy mũi kim vào ngực hắn bằng cây trâm phượng bẻ đôi, gọi nàng bằng đúng hai tiếng “Uyển Ngôn”. Không kính ngữ. Không tước phi. Chỉ tên.

Nàng ngẩng đầu lên, nhìn hắn.

Đèn dầu chỉ soi được nửa mặt hắn. Nửa còn lại chìm trong bóng tối, chỉ thấy một điểm sáng nhỏ, là ánh mắt hắn, đang đợi câu trả lời của nàng.

Ngoài lều, một tiếng chuông trại điểm canh ba.

Kiếp trước, canh ba là giờ nàng chết.

Kiếp này, canh ba là giờ nàng sắp phải trả lời câu hỏi lớn nhất đời mình.