Đêm Tân Hôn Ta Thiêu Cả Vương Phủ
Chương 2: Ba Chén Rượu, Một Dao
Túc vương đứng trước điện chính. Áo triều đỏ tía viền đen, đai bạc, không đội mão cưới, đội mão vương thường ngày.
Ta bước từng bước lên bậc đá.
Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn rõ. Kiếp trước, đêm tân hôn, ta cũng đi đúng những bậc đá này, nhưng ta cúi đầu suốt. Ta không dám nhìn. Ta chỉ thấy giày da hắn, giày da đen, mũi nhọn, đế cứng. Rồi bốn tiếng sau, ta thấy giày ấy đứng ngoài cửa phòng tân hôn ta bị khoá lại.
Kiếp này ta ngước lên.
Diệp Trầm, Túc vương, hai mươi hai tuổi. Cao gầy. Dáng lạnh như thanh kiếm chưa rút. Mặt hắn không đẹp theo cách hoàng tử phóng khoáng thường được đồn, mặt hắn quá sắc. Sắc như đá mài bằng bằng đao. Sống mũi thẳng. Miệng mỏng. Mắt sâu, xám như tro trầm khi tắt.
Kiếp trước ta không dám nhìn mắt ấy. Kiếp này ta nhìn thẳng.
Trong mắt hắn có thoáng, một nháy, dừng lại.
Chỉ một nháy. Rồi hắn cụp mi, quay người, ra lệnh nhạc lễ nổi.
Nhưng ta biết ta đã thấy. Kiếp trước ta là cô dâu cúi đầu ba tiếng đồng hồ. Kiếp này ta là người vợ đầu tiên trong đời hắn đã ngước lên nhìn hắn ngay bậc thứ nhất.
Hắn đã ghi lại điều đó.
Lễ ba chén rượu.
Kiếp trước, khi thị nữ đưa chén thứ nhất, tay ta run đến độ rượu rớt xuống áo. Ninh phu nhân đứng bên ngoài liền cúi đầu xin lỗi thay: “Con nhỏ này quen chỗ đông, xin vương gia đừng chấp.” Vương gia không nói gì.
Kiếp này ta cầm chén. Tay ta không run. Ta uống một hơi. Chén đặt xuống bàn, không có tiếng cạch, ta đặt nhẹ như đặt lá.
Chén thứ hai. Túc vương giơ chén ra. Ta chạm. Ta nhìn.
Đây là lúc trong lễ ba chén rượu, chú rể và cô dâu nhìn nhau lần đầu tiên trước bá quan. Kiếp trước ta cụp mi. Kiếp này ta không cụp.
Túc vương thoáng, một nháy, dừng.
Rượu trong chén hắn cũng đứng yên. Không xao.
Trong ánh đèn lồng cả điện, mắt hắn không còn xám. Có một thứ khác, không phải giận. Không phải ngạc nhiên. Ta không đặt tên được. Nhưng ta biết, hắn đang nhìn ta như nhìn một tin không được báo trước. Một bàn cờ có quân đứng sai chỗ.
Ta cụp mi. Uống. Đặt chén.
Ta không muốn để hắn thấy quá nhiều ngay chén thứ hai. Kiếp trước ta phải chết vì để lộ quá ít. Kiếp này ta cần lộ vừa đủ.
Chén thứ ba, rượu hợp cẩn. Hai chén dây tơ hồng đỏ.
Ta uống chén. Đưa lại. Không nói. Kiếp trước ở khoảnh này, thị nữ liền dẫn ta xuống thay áo. Ta thay xong, đưa vào phòng tân hôn. Đợi.
Kiếp này cũng vậy.
Nhưng khi ta rời đại điện, khi ta đi qua chỗ Túc vương, ta nghe hắn khẽ nói, nhỏ, chỉ hai người nghe được, bằng giọng không phải giọng ra lệnh, cũng không phải giọng lịch sự:
“Vương phi bước cẩn thận.”
Ta khựng nửa bước.
Kiếp trước hắn không nói gì suốt lễ. Kiếp này hắn đã nói một câu.
Ta không quay lại. Ta cúi nhẹ đầu, kiểu cúi cô dâu lễ nghi, và đi tiếp.
Trong bụng ta đã ghi: hắn đã bắt đầu chú ý. Nhanh hơn ta tưởng.
Phòng tân hôn.
Ta biết phòng này. Ta biết chỗ giường, kê hướng đông, ngang song cửa gió tây. Ta biết chỗ bàn trang điểm, bên trái giường, gương đồng bên trên, ba ngăn kéo. Ta biết chỗ tủ áo, sau bình phong đằng sau giường. Ta biết chỗ song cửa sau, cửa phụ dẫn ra hành lang tây.
Ta biết chỗ Nguyệt Nhi sẽ vào. Ta biết chỗ nàng ta sẽ đặt phong thư. Ta biết đúng cái gối bên trái, gối vẽ hoa mai trắng, nàng ta sẽ lật.
Kiếp trước ta ngồi trên giường ấy, chờ chú rể. Không hay biết gì. Đợi từ canh nhất đến canh hai.
Kiếp này ta không đợi.
Ta bước thẳng đến giường. Ngồi xuống. Lật gối bên trái.
Phong thư nằm đó.
Bao thư vàng nhạt. Có đóng dấu, dấu chìm, không phải dấu nổi. Dấu Đông Cung thái tử, hoa chín cánh, viền chì đỏ.
Ta cầm phong thư trong tay. Kiếp trước ta chưa từng chạm được vào thứ này. Ta chỉ nghe kể lại, sau khi chết ba tháng, rằng phong thư dưới gối ta là chứng cứ Túc vương tin nhất để giết ta.
Kiếp này ta cầm nó trước cả khi hắn vào phòng.
Bích Đào vào, trên tay có khăn trầu tẩm nước hoa. Nàng thấy ta đã lật gối, phong thư trong tay. Nàng khựng.
“Vương phi…”
“Không sao.” Ta khẽ nói. “Muội để khăn xuống, ra ngoài. Không đóng cửa. Đứng ở hành lang, không cho ai vào cho đến khi Túc vương đến.”
“Vâng.” Bích Đào không hỏi. Nàng đặt khăn, lui ra. Nàng biết ta khi ra lệnh thế này thì phải tuân, dù nàng không hiểu.
Ta đứng dậy. Đi đến bàn trang điểm. Đặt phong thư lên mặt bàn, ngay giữa, không giấu, không che.
Rồi ta ngồi xuống ghế cạnh giường. Chờ.
Canh nhất điểm chuông đầu phố.
Ngoài phòng, có tiếng chân. Nhẹ. Không phải giày da đế cứng của Túc vương. Đây là guốc mềm, bước chậm.
Nguyệt Nhi.
Kiếp trước, canh nhất Nguyệt Nhi vào. Nàng ta mang tấm khăn nhung đỏ, cớ là “chỉnh khăn cưới cho tỷ tỷ”. Trong tay áo, phong thư mật.
Kiếp này Nguyệt Nhi vẫn đến đúng giờ đó.
Bích Đào ngoài hành lang chặn: “Đại tiểu thư, vương phi đang nghỉ. Không tiếp khách.”
Nguyệt Nhi giọng ngọt: “Ta chỉ là em gái. Đến chỉnh khăn cho tỷ tỷ thôi.”
“Vương phi có lệnh không tiếp.” Bích Đào giữ giọng.
Nguyệt Nhi im. Ta nghe bên trong phòng, im ba nhịp.
Rồi giọng Nguyệt Nhi: “Ta là đại tiểu thư Trấn phủ. Muội, con hầu, cản ta sao?”
Bích Đào: “Đây là Túc vương phủ. Vương phi có lệnh, tiểu tì không dám cãi.”
Ta gần như cười.
Bích Đào của ta, mười lăm tuổi, dám cản Nguyệt Nhi ngay đêm tân hôn. Kiếp trước ta không dám nghĩ nàng có thể. Nhưng kiếp trước nàng cũng đã đứng ngoài cổng khóc ba canh giờ khi ta chết trong đó. Nàng luôn có gan. Chỉ là kiếp trước không có ai cho nàng cái gan ấy sớm.
Bên ngoài, tiếng Nguyệt Nhi lạnh đi: “Được. Ta đợi Túc vương tới. Ta sẽ hỏi ngài xem, vương phi mới cưới đã bịt cửa không cho em gái vào, có phải cách hành xử của Trấn phủ.”
Nguyệt Nhi rời đi. Guốc kéo lê trên hành lang.
Ta ngồi yên.
Nàng ta sẽ đi thẳng đến chỗ Túc vương. Nàng ta sẽ báo, với vẻ đau lòng, rằng vương phi có vẻ “khác thường”. Kiếp trước Nguyệt Nhi cũng nói câu đó với ai đó, có thể là mật thám Đông Cung. Kiếp này nàng ta sẽ nói với chính Túc vương. Nàng ta muốn Túc vương vào phòng sớm hơn, sớm hơn, để bắt được ta khi ta chưa kịp giấu phong thư mà nàng ta tưởng đã đặt được.
Kế hoạch nàng ta: gieo nghi, tăng cấp, ép Túc vương phản ứng nhanh.
Ta đã chặn nước cờ đầu. Nhưng nàng ta còn nước cờ hai.
Ta chạm trâm bạc mẹ đẻ. Đầu trâm nhọn dưới ngón tay.
Canh hai chưa đến, cửa phòng gõ.
Không phải gõ nhẹ như thị nữ đưa trà. Gõ ba tiếng, chậm, đều, cứng.
Túc vương.
Sớm hơn kiếp trước một canh.
Ta đứng dậy. Bước đến cửa. Mở.
Túc vương đứng ngoài. Sau lưng hắn, Bích Đào đứng nghiêm, mặt hơi tái. Xa hơn, hành lang, không có Nguyệt Nhi. Nàng ta đã rút.
Túc vương nhìn ta. Rồi nhìn qua vai ta, vào phòng.
Ánh mắt hắn dừng ở bàn trang điểm.
Phong thư nằm ngay giữa mặt bàn.
Ta thấy thoáng, một nháy, mắt hắn hẹp lại. Không phải giận. Không phải ngạc nhiên. Là cân nhắc.
Kiếp trước ta không có cơ hội thấy ánh mắt cân nhắc ấy. Kiếp trước ta chỉ thấy ánh mắt sau khi hắn đã quyết định.
Ta bước lùi một bước. Nhường cửa. “Vương gia mời vào.”
Túc vương bước vào. Hắn đi thẳng đến bàn, không đi đến giường, không đi đến ghế. Đến bàn. Cầm phong thư lên. Nhìn dấu. Nhìn ta.
“Thư này của Đông Cung.” Ta nói. Giọng ta bình. “Ai đặt vào đây, vương gia chắc còn nhớ.”
Túc vương im.
Bàn cờ giữa hai chúng ta, hắn cầm quân đen, ta cầm quân trắng. Nước cờ đầu ta đi.
Rất lâu sau, có lẽ chỉ một nhịp thở, nhưng ta cảm như nửa canh giờ, hắn đặt phong thư xuống bàn. Không mở. Không xé. Không đốt.
Hắn ngồi xuống ghế đối diện chỗ ta vừa ngồi.
Rồi hắn nhìn ta. Ánh mắt không còn cân nhắc, đã sang một trạng thái khác. Trạng thái ta chưa gặp bao giờ ở hắn trong cả hai kiếp.
Hắn nói, giọng nhỏ, đều, không cao không thấp, không lộ:
“Nàng biết ta thế nào?”
Ta ngồi xuống ghế. Đối diện hắn. Bàn ở giữa. Phong thư giữa bàn.
Bên ngoài, canh nhất điểm chuông đầu phố lần thứ hai.
Ta còn hai canh giờ.
Ta ngước lên nhìn hắn, thẳng.
“Ta biết vương gia đã tính giết ta đêm nay.” Ta nói. “Ta biết vương gia sẽ mở phong thư này, đọc, kết luận ta là gián điệp Đông Cung, và khoá cửa châm lửa. Ta biết vì canh ba đêm nay, ta sẽ chết cháy trong áo cưới đỏ.”
Ta nghỉ nửa nhịp.
Túc vương không động.
Ta tiếp: “Và ta biết, sau khi ta chết, vương gia sẽ đứng bên bàn thờ mẹ ta trong Trấn phủ nửa canh giờ, đặt xuống một cuốn sổ ghi những người liên quan. Sau đó vương gia giết Nguyệt Nhi. Sau đó vương gia ép Ninh phu nhân tự sát. Sau đó vương gia không cưới ai.”
“Ta biết vì ta đã chết một lần rồi.”
Ta ngừng.
Cửa phòng tân hôn đóng. Ngoài hành lang, Bích Đào vẫn đứng.
Túc vương không hỏi. Không cười. Không phủ nhận.
Rất chậm, chậm như đá mài đao, hắn đặt hai tay lên bàn. Ngón tay hắn dài, xương nổi rõ. Tay trái có vết sẹo chạy từ cổ tay đến khuỷu.
Hắn nhìn ta rất lâu.
Rồi hắn nói:
“Nàng chờ đến canh ba. Nếu ta không đốt phòng, nàng nói tiếp. Nếu ta đốt, thì lời nàng nói bây giờ, ta không nghe. Được chứ, Túc vương phi?”