Hoài Cổ Truyện

Đêm Tân Hôn Ta Thiêu Cả Vương Phủ

Chương 3: Đến Canh Ba Không Lửa

“Được.” Ta đáp.

Một chữ. Không hơn.

Túc vương gật khẽ. Hắn cầm chén trà mà thị nữ đã đặt sẵn từ sáng, trà đã nguội, uống một ngụm. Đặt xuống. Không quay đầu.

Cửa phòng đóng. Chỉ còn hai chúng ta và một phong thư trên bàn.

Ta ngồi. Hắn ngồi. Ngoài phòng, canh nhất đã điểm xong lần hai. Còn nửa canh nữa đến canh hai. Từ canh hai đến canh ba, một canh giờ.

Một canh rưỡi để hai chúng ta ngồi im đối diện.

Ta không mở lời trước. Nếu ta mở lời trước, ta phá luật hắn vừa đặt. Ta chờ.

Túc vương cũng không mở lời. Hắn nhìn phong thư. Rồi nhìn ta. Rồi nhìn phong thư. Không nghi hoặc. Không thù. Chỉ nhìn.

Ta chợt nhận ra, hắn đang không quyết định. Hắn đang đợi. Đợi thứ gì ta không biết. Có thể đợi ta lộ. Có thể đợi tin từ ngoài. Có thể đợi chính hắn nghĩ ra một câu hỏi.

Ta không sợ đợi.


Canh hai điểm chuông.

Túc vương động, nhưng không đứng dậy. Hắn chỉ đưa tay đến bên chén trà. Chạm nắp. Không mở.

“Nàng nói ta sẽ mở phong thư canh hai.” Hắn nói, giọng vẫn nhỏ, vẫn đều. “Canh hai đây. Ta chưa mở.”

“Vâng.” Ta đáp. “Vương gia chưa mở.”

“Vì sao?”

Ta biết đây là thử. Kiếp trước ta không có cơ hội nghe câu này. Kiếp này ta có ba giây để trả lời, nếu chậm, hắn ghi nhận là ta chưa chuẩn bị. Nếu nhanh, hắn ghi nhận là ta đã tập.

Ta chọn, nhanh.

“Vì vương gia đã biết phong thư này không phải của ta.” Ta đáp. “Nếu là của ta, ta không để nó nằm giữa bàn. Ta sẽ giấu. Nàng ta đặt dưới gối vì tính rằng ta không biết. Ta lôi ra vì tính rằng vương gia không tin ta biết. Vương gia không mở vì vương gia không cần mở, vương gia đã biết trong đó là gì rồi.”

Túc vương ngồi im.

Rất lâu.

Rồi hắn cười, nhẹ. Không phải nụ cười. Chỉ là khoé miệng nhích một chút.

“Nàng biết ta biết gì trong phong thư?”

“Không.” Ta đáp thật. “Nhưng ta biết vương gia đã đợi phong thư này ít nhất ba tháng. Nếu không, vương gia đã không cho phép Trấn phủ đưa ta gả sang. Vương gia biết Ninh phu nhân là kẻ đưa. Vương gia đợi xem, kẻ nhận ở Đông Cung là ai. Hay cụ thể hơn, kẻ nào ở Đông Cung sẽ đích thân đến vương phủ tối nay để ‘kiểm tra kết quả’.”

Túc vương ngừng lại.

Ta thấy, lần đầu tiên, vẻ hài lòng thoáng qua mặt hắn. Vẻ ấy không phải với ta. Vẻ ấy là hắn tự đánh giá, hắn đã đoán đúng một điều mà hắn chưa dám đoán.

Ta đã cho hắn một quân cờ mới.

Rồi hắn hỏi tiếp, vẫn giọng nhỏ đều:

“Nàng biết ai từ Đông Cung sẽ đến?”

Ta lắc đầu. “Không. Kiếp trước ta chết trước canh ba nên không biết. Nhưng nàng ta, Nguyệt Nhi, đã rời phủ ta canh nhất. Nếu ai đến, có thể là qua nàng ta báo tin.”

“Nguyệt Nhi.” Túc vương lặp lại. Giọng hắn không đổi, nhưng cái tên rơi xuống nghe như một hòn đá.

“Vâng.”

Hắn không nói thêm. Đứng dậy. Đi đến song cửa. Vén rèm. Nhìn ra hành lang tối.

Ta nhìn lưng hắn. Áo triều vẫn còn, hắn chưa thay. Lưng hắn rộng, thẳng. Hai bả vai hơi chếch, kiểu người quen mang giáp.

Rồi hắn quay lại. Đi đến cửa phòng. Mở. Bích Đào vẫn đứng.

“Con nha hoàn của vương phi.” Túc vương nói với thị vệ đứng đầu hành lang. “Đi với vệ trưởng ra cửa sau. Nếu có người từ Đông Cung đến hỏi thăm, nghe cho hết, không đáp, quay về báo.”

“Vâng.” Thị vệ đáp.

Bích Đào ngước lên nhìn ta, chờ lệnh. Ta gật.

Bích Đào cúi đầu, đi theo thị vệ.

Túc vương đóng cửa. Quay lại. Ngồi xuống ghế cũ.


Ta và hắn, hai người, một phong thư, một canh giờ trước canh ba.

“Nàng nói tiếp đi, Túc vương phi.” Hắn nói.

Ta hít một hơi. Kể, chọn lọc.

Ta kể về mẹ ruột, Vân di nương, chết chín năm trước, không phải bệnh, mà bị Ninh phu nhân hạ độc. Ta chưa có bằng chứng, bằng chứng cất trong hộp mẹ để lại ở Trấn phủ, ta chưa lấy được.

Ta kể về Nguyệt Nhi, bề ngoài là hoa khôi Trường An, thực chất được Ninh phu nhân nuôi từ nhỏ làm quân cờ hôn nhân với Đông Cung.

Ta kể về Ninh phu nhân, đích mẫu, kẻ chủ mưu đêm nay. Trâm phượng vàng bà đưa ta, áo cưới của Trấn phủ, phong thư của Đông Cung, tất cả là dây tơ hồng bà dệt để dâng ta lên bàn thờ nhà mẹ đẻ bà, đổi lấy vị trí thái tử phi cho Nguyệt Nhi.

Ta kể, không kể mọi thứ. Ta giữ lại một số điều.

Ta không kể ta biết về vết sẹo trên tay trái hắn. Ta không kể ta biết mẹ hắn, quý phi Diệp thị, chết vì loại độc gì. Ta không kể ta biết thái hoàng thái hậu Trịnh thị hiện tại là người bảo hộ hắn. Ta không kể ta biết Đông Bí Lâu ở Trấn phủ có mảnh giấy mẹ ta để lại, hay ta không kể ba con số “3–15” là gì.

Những thứ ấy, ta giữ. Ta cần chúng làm bảo hiểm.

Túc vương không hỏi lại. Hắn nghe. Nghe từ đầu đến cuối. Nghe cả những chỗ ta thở dở dang giữa câu.

Khi ta ngừng, canh ba còn nửa nhịp nữa điểm chuông.

Hắn ngồi. Nhìn phong thư.

Rồi hắn nói:

“Nàng chờ đến canh ba. Nếu ta không đốt, nàng nói tiếp.”

“Vâng.”

Canh ba điểm chuông.

Ba tiếng cách nhau đều, chậm, sâu, vang qua tường phủ.

Kiếp trước, tiếng chuông thứ ba là tiếng cuối cùng ta nghe khi còn tỉnh. Sau tiếng ấy, khói. Sau khói, lửa. Sau lửa, không có gì nữa.

Kiếp này, tiếng chuông thứ ba điểm xong. Không có khói. Không có lửa.

Túc vương đứng dậy.

Ta ngồi. Không đứng. Ta chờ hắn quyết định, dù trong lòng ta đã biết. Ta đã biết hắn không đốt phòng vì hắn đã có đủ dữ kiện để không đốt. Kiếp trước hắn đốt vì hắn chỉ có phong thư. Kiếp này hắn không đốt vì có ta.

Nhưng lời hắn phải nói, ta cần nghe.

Túc vương đi đến bàn trang điểm. Cầm phong thư. Đi đến bên bồn than nhỏ trong góc phòng, nơi đêm nay đáng lẽ để hắn châm đuốc.

Hắn thả phong thư vào than.

Than nóng. Phong thư cháy, từ mép, từng tí một. Chỉ đỏ ở giấy vàng.

Không phải châm lửa cả phòng. Chỉ đốt một cái bao thư.

Rồi hắn thắp nến. Nến trầm hương, không phải đuốc. Đặt lên bàn. Ánh nến vàng đổ lên phong thư đang cháy.

Túc vương đứng bên bồn than một lát, nhìn giấy tan thành tro. Rồi hắn quay lại.

Đến chỗ ta.

Ngồi xuống ghế đối diện.

Nhìn ta.

Rất lâu.

Rồi hắn nói:

“Nàng còn sống. Đủ để ta muốn nghe tiếp.”


Ngoài phòng, im. Bích Đào chưa về. Vệ trưởng chưa về.

Trong phòng, ánh nến. Bồn than còn hơi ấm. Tro thư nằm dưới đáy, một vũng đen mảnh.

Túc vương nhìn ta. Ta nhìn hắn.

Đây là lần đầu ta ngồi đối diện một người từng giết ta, người kiếp trước đã châm lửa, kiếp này đã không châm.

Ta thấy, trong mắt hắn, không còn cân nhắc. Không còn đợi. Chỉ có một thứ ta gọi được tên bây giờ.

Ghi nhận.

Hắn đã ghi nhận ta là kẻ đối thoại. Không phải quân cờ. Không phải mồi. Không phải gián điệp.

Kiếp này ta không chết vì hắn. Kiếp này ta có một đồng minh.

Hoặc, chưa chắc là đồng minh. Có thể là gì đó khác, nhưng chưa phải bây giờ.

Ta cúi đầu chào. Kiểu chào tiểu thư Trấn phủ khi tiếp Túc vương gia lần đầu, cúi ba phần, không phải một phần cô dâu.

Hắn khẽ gật đầu đáp.

Rồi hắn đứng dậy. Đi đến cửa. Mở. Bích Đào vừa về đến. Sau lưng nàng, vệ trưởng.

Vệ trưởng cúi đầu. Nói nhỏ. Ta nghe rõ trong phòng:

“Vương gia, có người từ Đông Cung đến cửa sau. Không xưng danh. Chỉ hỏi một câu, ‘Đèn phòng tân hôn còn sáng không?’, rồi đi.”

Túc vương im. Chậm hai nhịp thở.

Rồi hắn nói với vệ trưởng, vẫn giọng nhỏ, đều, nhưng lần này có một thứ khác lẩn dưới. Một thứ mà kiếp trước ta chưa từng nghe hắn có.

“Đèn còn sáng. Cho hắn về báo.”

Vệ trưởng cúi. Đi.

Túc vương đóng cửa. Quay lại.

Nhìn ta.

Ánh nến trên bàn hơi nghiêng. Bên ngoài, canh ba đã qua. Sắp đến canh tư, canh gà gáy đầu.

Túc vương đi đến ghế đối diện. Ngồi xuống. Đặt hai tay lên bàn.

“Nàng đã nói xong chưa?”

“Chưa.” Ta đáp.

“Còn gì?”

Ta hít một hơi.

Kiếp này ta còn cả một đời để trả nợ mẹ ruột, để cứu Trấn công, để vạch mặt Ninh phu nhân, để giăng lưới Nguyệt Nhi, để xem Đông Cung ngã xuống, để xem hắn, Túc vương Diệp Trầm, có phải là người ta có thể tin đến cuối cùng, hay chỉ là quân cờ ta mượn tạm cho một mùa.

Kiếp này ta còn cả một đời.

Nhưng đêm nay, ta chỉ cần nói cho hắn nghe một điều.

“Còn một điều.” Ta nói. “Ninh phu nhân đã tính, nếu vương gia nghi ta, ta sẽ dùng trâm phượng vàng bà đưa để đâm vương gia tự vệ. Vương gia sẽ giết ta. Trấn phủ có mặt mũi. Đông Cung có cớ. Bà không bẩn tay.”

Túc vương im.

Ta chạm trâm bạc mẹ đẻ trên tóc. Rút ra. Đặt xuống bàn, cạnh nơi phong thư vừa cháy hết.

“Ta không đội trâm bà đưa. Ta đội trâm mẹ đẻ ta. Ta không đâm vương gia. Ta ngồi đối diện vương gia nói chuyện.”

Ta để trâm nằm im giữa bàn.

Bạc trắng. Hoa mai năm cánh. Tua rua ngọc trai.

“Nếu vương gia còn muốn nghi ta, trâm này ở đây. Vương gia cứ cầm.”

Túc vương nhìn trâm. Nhìn ta.

Rồi hắn, rất chậm, đưa tay ra. Không cầm trâm.

Hắn đẩy trâm, nhẹ, về phía ta.

“Trâm của mẹ nàng. Nàng giữ.”

Ta cầm trâm. Cắm lại lên tóc.

Đầu trâm nhọn dưới ngón tay.

Bên ngoài, canh tư điểm chuông đầu tiên. Gà gáy xa xa.

Túc vương đứng dậy. Đi đến cửa. Mở.

Trước khi bước ra, hắn dừng. Không quay đầu.

Hắn nói:

“Ba ngày sau nàng về mẹ đẻ. Ta cho người theo. Không phải để canh nàng, để canh kẻ bên nàng. Nàng nghỉ đi. Đêm nay dài.”

Cửa đóng.

Ta còn lại một mình trong phòng tân hôn.

Nến trầm cháy dưới ánh vàng. Tro phong thư nằm dưới bồn than. Trâm bạc mẹ đẻ nằm trên tóc ta.

Ta nhìn cái giường, cái giường kiếp trước ta chờ chú rể, cái giường Nguyệt Nhi đã lật gối, cái giường Túc vương chưa động đến.

Ta không lên giường.

Ta ngồi lại ghế. Chờ trời sáng.

Đêm còn dài.

Nhưng lửa, kiếp này ta không cháy nữa.