Hoài Cổ Truyện

Đêm Tân Hôn Ta Thiêu Cả Vương Phủ

Chương 23: Nguyệt Nhi Không Phải Con Cha

Đông Bí Lâu tối như bụng cá. Ngọn đèn dầu trong tay Bích Đào lay lắt. Bóng hai người in lên tường sách, dài, gầy, cong lại như hai vệt tro.

Uyển Ngôn đứng chết lặng.

Di thư mẹ ruột kẹp giữa mấy ngón tay. Giấy đã mềm vì thời gian, mực đã ngả xám. Nhưng bảy chữ cuối vẫn sắc như mũi kim.

“Nguyệt Nhi không phải con ruột Tô Kiến.”

Bảy chữ đó không phải mực. Là dao. Là than lạnh mẹ nàng gói dưới đáy hộp mười năm, đến hôm nay mới có kẻ mở ra thay bà.

Nàng đọc lại. Rồi đọc lại lần nữa. Đèn dầu run.

“Vương phi…” Bích Đào thì thầm. “Vương phi, sách quá canh ba rồi. Người canh vườn sắp đổi phiên.”

Uyển Ngôn không đáp. Nàng gấp di thư, nhét vào tay áo. Rồi mới đưa tay ra, cầm chân đèn.

“Đi.”

Hai người rời Đông Bí Lâu, khoá lại. Chìa khoá là cái Bích Đào mượn từ ống tay áo lão quản gia, khi lão say rượu ngủ gục trong nhà bếp. Cả cuộc lẻn này chỉ đổi được bảy chữ. Cả cuộc lẻn này đã đủ.

Ra đến hành lang, gió thu tạt vào cổ. Uyển Ngôn không rùng mình. Nàng đã run bên trong rồi, không còn chỗ để run thêm.

Về phòng, nàng bảo Bích Đào đóng cửa, kéo màn, thắp thêm hai ngọn nến.

Bích Đào rót trà nóng, đưa ra. Uyển Ngôn không nhận.

“Nàng ra ngoài canh cửa. Ai đến, dù là cha ta, cũng bảo ta ngủ.”

Bích Đào cúi đầu, lui ra. Cánh cửa khép có tiếng gỗ khô, ngắn.

Uyển Ngôn ngồi xuống mép giường. Rồi đứng dậy. Rồi ngồi xuống. Cứ thế mấy vòng.

Nàng cần ngồi yên. Nhưng máu trong người nàng đang chạy như dây hồng bị châm lửa. Chạy đến đâu, cháy đến đó.

Ninh phu nhân có con riêng.

Nguyệt Nhi không phải máu Tô Kiến.

Vậy nàng ta là ai?

Uyển Ngôn nhắm mắt. Bắt đầu xâu chuỗi.

Nàng nhớ. Kiếp trước, ngày sinh nhật thứ mười ba của Nguyệt Nhi, Ninh phu nhân bày yến rất lớn. Trong yến có một vị lão phu nhân từ Kim Lăng lên, tóc bạc, tay run, ngồi cạnh Ninh phu nhân, rưng rưng nắm tay Nguyệt Nhi. Bà gọi nàng ta là “con của chị hai ta”. Lúc ấy Uyển Ngôn còn nhỏ, chỉ ngờ ngợ. Sau đó lão phu nhân không bao giờ đến nữa. Ninh phu nhân bảo lão đã bệnh mất trên đường về Kim Lăng.

Chị hai của Ninh phu nhân.

Nàng lục trí nhớ tiếp. Ninh phu nhân xuất thân danh môn Ninh gia Kim Lăng, có ba chị em gái. Chị cả là Ninh Nguyệt Cầm, gả vào Đông Cung làm thái phi hai mươi năm trước. Chị hai là Ninh Nguyệt Đình, người ta đồn “sớm chết vì bệnh”, tang chỉ tổ chức trong Ninh gia, không có ai ngoài dòng họ đến viếng.

Không phải sớm chết vì bệnh.

Là mang thai bên ngoài. Đứa nhỏ được đưa về Ninh gia, sau đó ập vào Trấn phủ dưới danh phận đích nữ Nguyệt Nhi.

Uyển Ngôn mở mắt. Nhìn ngọn nến.

Đông Cung thái phi Ninh Nguyệt Cầm hai mươi năm trước là ai? Là vợ cả của Đông Cung thái tử tiền nhiệm, Diệp Diễn. Diệp Diễn bị vua đương triều xử tử vì tạo phản. Ninh Nguyệt Cầm sau đó bị đầy vào lãnh cung, chết trong đó. Ninh gia bị giáng chức ba bậc, hai mươi năm mới ngóc đầu lên được.

Diệp Diễn.

Nàng thì thầm cái tên. Miệng lưỡi khô, đắng như trà nguội qua đêm.

Nếu Ninh Nguyệt Đình mang thai đứa nhỏ với Diệp Diễn, nếu Nguyệt Nhi là con của Diệp Diễn, thì Ninh phu nhân đưa Nguyệt Nhi vào Trấn phủ không phải để làm đích nữ. Là để nuôi một con cờ có huyết mạch chính thống của phái Đông Cung cũ. Đợi ngày Đông Cung tái khởi. Đợi ngày Diệp Kính, cháu của Diệp Diễn, cần một quân cờ có gốc để chính danh.

Kiếp trước, Nguyệt Nhi kề cận Đông Cung thái tử Diệp Kính rất sát. Diệp Kính là con hoàng hậu, gọi Diệp Diễn là bác. Bác chết vì phản, cháu lên nối. Cháu nắm được huyết mạch của bác, coi như nắm cả nửa chính thống.

Nguyệt Nhi đưa phong thư mật vào phòng tân hôn Uyển Ngôn kiếp trước không phải chỉ vì ghen tị chị em. Là vì Ninh phu nhân bảo. Là vì Đông Cung bảo. Ba đầu mối ăn vào nhau như ba sợi tơ bện thành một dây thòng lọng, tròng qua cổ Uyển Ngôn từ khi nàng còn chưa biết cưới là gì.

Kiếp trước nàng chết mà không hiểu vì sao. Kiếp này nàng ngồi ở đây, giữa hai ngọn nến, cuối cùng cũng hiểu.

Cổ họng nàng nghẹn.

Không phải nghẹn vì thương thân. Nghẹn vì mười năm trước mẹ nàng, Vân di nương, chết trong đêm băng huyết, cũng chính là mùa Ninh phu nhân đưa Nguyệt Nhi về phủ. Trước sau chỉ cách nhau nửa tháng.

Ninh phu nhân giết mẹ ruột nàng để dọn chỗ. Để Trấn phủ chỉ còn một đích nữ có huyết mạch của Đông Cung. Còn Uyển Ngôn, con thứ nữ dòng bên, chỉ là cái tên phụ, cái tên bị nhét vào kịch bản cưới xong là chết.

Gậy ông đập lưng ông. Kiếp này, cái tên phụ ấy đứng dậy được. Cái tên chính có huyết mạch phản thần nằm trong tay nàng.

Nàng đứng dậy. Tay run.

Không, không được run.

Nàng đến bàn, mài mực, trải giấy.

Bút nhấn giấy, mực đen chảy. Uyển Ngôn viết chậm, chữ vuông vắn như đóng cọc.

“Tần huynh.

Đêm nay ta lẻn vào Đông Bí Lâu. Đọc di thư mẹ ruột. Trong đó có bảy chữ: Nguyệt Nhi không phải con ruột Tô Kiến.

Ta đã ghép: chị hai Ninh phu nhân là Ninh Nguyệt Đình, được cho là chết vì bệnh, thực chất mang thai. Đứa nhỏ giấu trong Ninh gia, sau đưa về Trấn phủ dưới danh phận đích nữ. Ta ngờ cha ruột đứa nhỏ là người của Đông Cung cũ. Có thể là Diệp Diễn.

Nếu chàng có kênh xác nhận, xin trả lời trong đêm. Ta không dám giữ tin này quá một canh giờ.”

Nàng dừng bút. Nhìn hai chữ “chàng”. Ngón cái nhấn nhẹ vào cạnh giấy.

Kiếp trước không có ai để nàng gọi “chàng”. Kiếp này nàng đã viết chữ đó lên giấy, gửi ra ngoài trời đêm, coi như một thứ chấp nhận không nói lên miệng.

Nàng gấp giấy, xếp thành hình chóp nhỏ, luồn vào ống trúc.

Gọi Bích Đào.

Bích Đào vào, mắt còn hơi đỏ vì thức khuya. Uyển Ngôn đưa ống trúc.

“Cửa sau. Con ngựa đen buộc dưới gốc hoa mộc. Cưỡi đến Túc phủ. Đưa tận tay chàng, không qua tay ai.”

“Vương phi…” Bích Đào lo. “Vương phi ở lại một mình…”

“Ta ở lại một mình mấy trăm đêm rồi. Đêm nay không khác.” Uyển Ngôn khoá tay Bích Đào lại, ép vào ống trúc. “Đi. Nếu đến trước canh năm, ta thưởng nàng một tháng.”

Bích Đào cúi đầu, đi.

Uyển Ngôn ngồi bên nến. Chờ.

Chờ là việc khó nhất kiếp trước nàng chưa từng làm. Kiếp trước nàng bị dắt đi khắp chỗ, đến đâu người ta dắt đi tiếp, chưa từng có một canh giờ ngồi yên chờ ai. Kiếp này nàng ngồi chờ Túc vương xác nhận một cái tên có thể xé Trấn phủ ra làm hai mảnh.

Nến cháy được nửa. Sáp đọng thành giọt tròn dưới chân đèn.

Nàng nghĩ đến cha.

Trấn công Tô Kiến nằm trong phòng chính, còn đang mê man vì thuốc. Cha nàng cả đời không biết chuyện của đích mẫu. Cha nàng cưới Ninh phu nhân vì gia môn, vì thân danh Ninh gia, không phải vì tình. Cha nàng nuôi Nguyệt Nhi mười bảy năm coi như con ruột, đối xử tốt hơn cả Uyển Ngôn.

Nếu Nguyệt Nhi bị vạch mặt hôm nay, cha sẽ ngã. Không phải ngã bệnh, mà ngã lòng. Một người đàn ông cưu mang đứa nhỏ mười bảy năm rồi phát hiện đó là con của một phản thần, còn là công cụ đích mẫu cắm vào nhà mình để phản mình, người đàn ông đó có thể chết vì xấu hổ trước khi chết vì bệnh.

Trấn phủ mất. Trấn công tù. Đó là kịch bản.

Còn nếu giữ, giấu di thư đi, giả bộ chưa biết, Nguyệt Nhi vẫn tự do trong cung, tiếp tục làm quân cờ cho Đông Cung. Ninh phu nhân vẫn ngồi ghế bà chủ Trấn phủ. Mẹ ruột Uyển Ngôn vẫn không được minh oan.

Nàng cắn môi.

Nàng nhớ ngày Vân di nương mất. Nàng tám tuổi, quỳ bên giường, cầm bàn tay mẹ đã lạnh. Bàn tay ấy không nói gì. Chỉ mềm nhũn. Chỉ trắng như tơ tằm khô. Đến khi thị nữ đến kéo nàng ra, nàng vẫn không chịu buông. Người ta phải bẻ ngón nàng.

Đến giờ, mỗi khi lạnh về đêm, ngón cái nàng vẫn đau chỗ bị bẻ ngày ấy.

Nàng đứng dậy. Đến bên gương.

Gương đồng Trấn phủ mờ. Mặt nàng trong gương cũng mờ. Chỉ có nốt ruồi dưới khoé mắt trái rõ, tối, như một hạt mực rơi trên tuyết.

Nốt ruồi lệ.

Ngày nhỏ mẹ nàng bảo: “Nốt ruồi này rơi xuống, con phải khóc thay mẹ.” Uyển Ngôn khi ấy không hiểu, chỉ cười. Bây giờ nàng đứng trước gương, nhìn nốt ruồi, thấy nó như một giọt lệ đã đông lại giữa da mặt, chưa từng chảy hết.

Nàng nói với người trong gương, giọng rất nhỏ.

“Mẹ, con đang chờ tin.”

Canh năm.

Có tiếng vó ngựa dưới cổng phụ. Rồi tiếng Bích Đào chạy vào, ống trúc khác trong tay.

Uyển Ngôn giật lấy. Tháo. Bên trong không phải chỉ giấy, mà còn một vật kim loại nhỏ, lạnh, hình lá.

Ấn thẻ Túc vương.

Đọc.

“Uyển.

Xác nhận. Ta đã điều tra ba tháng. Cha ruột Nguyệt Nhi là Đông Cung thái tử tiền nhiệm Diệp Diễn. Diệp Diễn bị vua xử tử vì tạo phản hai mươi năm trước, xác chôn không mồ, không bia. Ninh Nguyệt Đình mang thai lúc Diệp Diễn còn sống, sinh trong bí mật tại Ninh gia Kim Lăng, đứa nhỏ được nuôi tại đó năm năm. Sau khi Ninh phu nhân vào Trấn phủ và Vân di nương qua đời, đứa nhỏ được đưa về, đổi danh phận thành Tô Nguyệt Nhi.

Nguyệt Nhi mang huyết mạch phản thần.

Bằng chứng của ta: hai người vú nuôi cũ ở Kim Lăng, hai lá thư của Ninh Nguyệt Đình gửi Ninh phu nhân trước khi chết, một bản văn tự Ninh gia đăng ký huyết thống nội bộ. Ba vú nuôi ta đã cho về Trường An giấu kín, thư và văn tự ta khoá trong két Túc phủ.

Ấn thẻ này giao nàng giữ. Khi nàng dùng, ta biết là dùng để làm gì. Chỉ nàng gõ vào cửa Túc phủ với ấn này, ta mới mở cửa mật lệnh cho việc ấy.”

Đọc xong dòng đầu, Uyển Ngôn thở ra một hơi rất dài.

Nàng ngồi xuống mép giường lần thứ hai đêm nay. Đầu tựa vào cột giường. Mắt nhắm.

Túc vương đã điều tra ba tháng. Nghĩa là từ khi nàng bắt đầu gửi tin cho hắn, hắn đã âm thầm mở một hướng khác. Không đợi nàng nói. Không đòi nàng dẫn đường. Hắn tự đi.

Kiếp trước hắn không biết gì, chỉ thấy phong thư dưới gối là đốt phòng. Kiếp này hắn biết trước cả nàng.

Tự nhiên nàng thấy nhẹ.

Không phải nhẹ vì Nguyệt Nhi sắp bị vạch mặt. Nhẹ vì lần đầu tiên trong hai kiếp, có một người đi trước nàng một bước, và người đó không phải để hại nàng, mà để đỡ nàng.

Nàng mở mắt. Đọc tiếp.

Dưới chữ “mật lệnh cho việc ấy”, còn một dòng nữa, chữ ép sát rìa giấy, như thể chàng viết xong rồi mới thêm.

“Nàng có muốn công bố ngay không?

Nếu công bố hôm nay, mộ Ninh Nguyệt Đình phải khai quật, xác của Diệp Diễn phải đối chứng huyết thống. Trấn phủ liên đới nhận nuôi con phản thần suốt mười hai năm. Cha nàng, Trấn quốc công, nhẹ thì bãi chức. Nặng thì tù. Nhà nàng mất trong một đêm. Cả cái tên Tô, ba đời trước ba đời sau, đều gánh.

Nếu giữ, ta có bằng chứng khi cần đánh Đông Cung. Nguyệt Nhi thành quân cờ nàng trong tay ta. Đích mẫu nàng vẫn ngồi ghế bà chủ, cha nàng còn danh, nhưng Ninh phu nhân biết nàng đang thăm dò, đao có thể đến từ tay bà trước khi nàng kịp ra tay.

Ta không thể chọn hộ nàng. Đây là cha nàng, không phải cha ta.

Đêm nay nàng chọn. Ta theo. Không hỏi tại sao.

Chàng.”

Uyển Ngôn cầm tờ giấy, ngón tay lướt dọc theo dòng chữ cuối.

“Ta theo. Không hỏi tại sao.”

Sáu chữ.

Kiếp trước không ai nói với nàng sáu chữ này. Kiếp trước đến cha ruột nàng cũng hỏi tại sao. Đến thị nữ trung thành nhất cũng hỏi tại sao. Kiếp này một người từng thiêu nàng chết đen dưới rường vương phủ ngồi bên đèn dầu, viết cho nàng sáu chữ đó, kèm một ấn thẻ mật lệnh, rồi đứng lại phía sau chờ.

Nàng đặt tờ giấy xuống bàn.

Ngoài cửa sổ, sao đã lu. Sương thu đọng trên khung song, đục như tơ nhện.

Nàng đứng dậy. Đến bên cửa sổ. Đẩy hé.

Gió lạnh tràn vào. Ngọn nến giật, sắp tắt. Nàng đưa tay chắn.

Bên ngoài, đêm còn sâu. Trấn phủ ngủ. Chỉ có tiếng chuông chùa Long Vân điểm canh, ngân, đều, không nhanh không chậm.

Nàng nghe hết một hồi chuông. Rồi khép cửa sổ.

Nến vẫn cháy. Ấn thẻ Túc vương vẫn nằm trên bàn, hình lá, ánh bạc lạnh.

Uyển Ngôn nhìn ấn thẻ. Rồi nhìn di thư mẹ trong tay áo. Rồi nhìn hướng phòng chính, nơi cha nàng đang mê man vì thuốc.

Ba đường. Chỉ một canh giờ trước khi trời sáng.

Nàng nhấc bút. Nhúng mực.

Rồi đặt bút xuống.

Một chữ viết trong lúc đau đủ để giết một dòng họ. Đêm nay nàng không viết.

Nàng chưa quyết được. Nàng cần một đêm nữa, có thể hai. Nàng cần nhìn mặt cha nàng lúc cha tỉnh. Nàng cần nghe cha nàng nói một câu, chỉ một câu, để biết cha có còn đủ sức đón nhận sự thật hay không.

Nàng cầm ấn thẻ Túc vương. Áp lên gò má. Kim loại lạnh, nhưng không lạnh như đầu ngón tay của mẹ ngày mẹ nằm. Nàng nhắm mắt.

“Chàng chờ ta.” Nàng nói nhỏ vào bóng tối. “Ta biết chàng chờ. Cho ta một đêm.”

Bích Đào gõ cửa nhẹ, ba tiếng. Bước vào, mặt tái.

“Vương phi. Vừa rồi ngoài cổng phụ…”

“Sao?”

“Ninh phu nhân dậy sớm. Đang đi hướng Đông Bí Lâu. Trong tay bà có chìa khoá dự phòng.”

Uyển Ngôn mở mắt.

Kim loại trong tay siết chặt.

Bảy chữ trong tay áo. Ấn thẻ trong lòng bàn tay. Ninh phu nhân đang bước về phía cái khoá đêm nay bị mở.

Nếu bà vào, nếu bà thấy hộp trang sức đã bị lật, di thư đã bị đọc, sách kệ ba sách mười lăm đã bị rút, thì trước canh sáng, không còn một canh giờ để nàng chọn nữa. Sẽ chỉ còn một đao, và đao đó đến từ tay ai chưa rõ.

Nàng đứng dậy. Ấn thẻ Túc vương thả xuống bàn. Di thư mẹ nhét sâu vào áo trong. Bích Đào nhìn nàng, không dám hỏi.

Uyển Ngôn quàng choàng. Bước ra khỏi phòng.

“Đi. Chặn bà lại trước cửa Đông Bí Lâu. Ta chưa quyết được ngày công bố, nhưng ta phải quyết được xem đêm nay ai chết trước.”