Đêm Tân Hôn Ta Thiêu Cả Vương Phủ
Chương 29: Đêm Đột Kích
Đêm mùng tám. Trời hanh khô, gió tây bắc thổi qua Trường An lạnh như dao lột vỏ. Trên mái ngói Túc vương phủ, sương thu đọng thành lớp mỏng, chạm gió liền đông cứng.
Tô Uyển Ngôn ngồi trong bóng tối phòng thư phía đông. Không đèn. Không lò. Chỉ tấm rèm the mỏng ngăn nàng với hành lang, và một cây quạt nằm ngoan trên đùi.
Quạt lụa mộc lan, viền nhung đỏ, đuôi thêu một nhành phong nhỏ. Bích Đào mua chiều nay, theo lệnh nàng. Nàng chưa mở lần nào. Muốn giữ cho một khoảnh khắc duy nhất.
Quạt thêu 2 mặt bọc lụa — phong cách cổ trang Trung Hoa
91.800đ
Xem chi tiết →Bên ngoài phủ giả ngủ. Đèn lồng ngoài hành lang tắt gần hết, vài ngọn còn leo lét sau lớp giấy điều. Thị vệ đứng gác theo lệnh chàng, đủ để không lộ, đủ để Đông Cung tưởng phòng vệ lỏng lẻo.
Nhưng dưới ba tầng mái, Túc vương phủ đêm nay đang thở.
Uyển Ngôn nghe rõ nhịp thở ấy. Chàng, thái hoàng thái hậu, Bích Đào, ba mươi mật vệ tinh nhuệ chàng chọn từ dưới sự phất tay của chính bà nội, tất cả đang chờ.
Chờ Diệp Kính đẩy cổng bước vào.
Canh nhất điểm chuông từ tháp trống ngoài đê. Diệp Kính chưa đến.
Uyển Ngôn không hoảng. Nàng đã tính sẵn: người khôn ngoan không tin ngay tin mình nhận. Kẻ khôn hơn thì đến trước hẹn để phá thế mai phục. Diệp Kính là loại thứ hai. Hắn sẽ đến sớm hơn giờ đã bố trí, hoặc muộn hơn.
Nàng đoán hắn sẽ đến muộn.
Vì đêm mùng tám Đông Cung cấm giới nghiêm, hắn phải chờ đợt tuần tra kim ngô vệ đi qua ngã tư trước. Kim ngô vệ đêm mùng tám tuần đến canh hai. Vậy hắn sẽ vào phủ tầm canh hai, hoặc sớm hơn nửa canh.
Đợi. Ăn miếng phải trả miếng, gieo gió phải đón bão. Nàng chờ được.
Nàng chạm nhẹ ngón út vào quạt. Lụa mát. Gân quạt cứng. Đuôi phong đỏ như một tia máu nhỏ đọng trên vải.
Trong đầu nàng, kiếp trước hiện về từng khung.
Kiếp trước, đêm nay Diệp Kính không ra tay. Kiếp trước, hắn chờ đến khi Túc vương đã bị Đông Cung thanh trừng xong xuôi, mới nhanh chóng vào phủ nhặt vụn còn lại. Kiếp trước, hắn thắng vì hắn kiên nhẫn.
Kiếp này, nàng ép hắn không được kiên nhẫn. Ép bằng tin “Cửu Long Kỳ” đưa qua tai Nguyệt Nhi. Kẻ tham vật đế thì không được chờ. Kẻ tham vật đế mà chờ, sáng ra thấy vật đế đã sang tay người khác.
Nàng biết Diệp Kính tham. Ai không tham vật đế của Diệp gia?
Bích Đào lách vào rèm. Không tiếng. Cúi sát tai nàng.
“Đông môn có tiếng chạy,” nha hoàn nói. “Ba người leo tường, đang tiến về hướng phòng thư của chàng.”
“Ai dẫn?”
“Chưa rõ. Đèn cầm tay che kín. Mặt bịt lụa đen.”
Uyển Ngôn gật. “Đi báo thái hoàng thái hậu. Nói bà cứ ngồi. Canh hai chưa đến đủ.”
“Vương phi…” Bích Đào ngập ngừng. “Nguyệt Nhi có đến không?”
Uyển Ngôn đưa mắt ra ngoài rèm. Xa xa, có một bóng nhỏ vừa vượt qua tường tây, tay áo lụa Tô Châu thấp thoáng dưới bóng đèn lồng đầu ngõ.
“Có,” nàng nói. “Đi đi.”
Bích Đào lui.
Ngoài cửa, gió lại lớn. Nghe như tiếng ai đó phà hơi lên cổ.
Nàng đưa hai ngón khép chặt quạt, giữ trước ngực. Trong phòng vẫn tối, nhưng nàng thấy được lộ trình của ba bóng đen đang trườn dưới mái. Vì kiếp trước, chính nàng đã trườn theo lộ trình ấy để chạy khỏi lửa.
Kiếp trước, đường này thoát ra vườn tây. Chàng chặn nàng ở cửa vườn, thổi lửa vào áo cưới.
Kiếp này, đường này dẫn vào phòng thư của chàng. Nơi Cửu Long Kỳ đang nằm dưới tấm gấm đỏ trên án gỗ tử đàn. Đợi.
Cửu Long Kỳ.
Vật đế vương chính thống của Diệp gia. Ba đời trước, tiên đế ban riêng cho nhánh vương thất lớn nhất. Sau khi Diệp Diễn tạo phản hai mươi năm trước, cha ruột giấu kín của Nguyệt Nhi, Cửu Long Kỳ bị đàn áp, tưởng như đã mất. Diệp Đế đương triều tuyên bố “đã cháy trong loạn quân”. Nhưng thật ra, thái hoàng thái hậu Trịnh thị giao lại cho cháu trai út, Diệp Trầm, giữ suốt năm năm sau ngày mẹ chàng qua đời.
Diệp Kính không biết. Trương Nguyên Chương không biết. Cả triều đình không biết.
Đêm nay Nguyệt Nhi đưa vào tai Diệp Kính một tin: có Cửu Long Kỳ giấu ở Túc vương phủ. Diệp Kính tin, vì tin ấy trùng khớp với nghi án đã âm thầm sinh trong đầu hắn nhiều năm.
Hắn không biết Uyển Ngôn để Nguyệt Nhi nghe tin ấy chính xác vì tin ấy… thật.
Con dao sắc nhất là con dao chuôi bọc lụa. Kẻ nói dối tinh nhất là kẻ chỉ nói một nửa sự thật.
Nàng nhớ Túc vương từng nói: cái bẫy tốt là cái bẫy để mồi vào thứ nạn nhân đã tin sẵn. Đêm nay chàng đặt mồi bằng chính lá cờ tổ tông của mình.
Chàng dám. Nàng biết vì sao chàng dám.
Vì phía sau chàng, thái hoàng thái hậu đã lặng lẽ vào phủ trước một canh giờ, mượn đường hẹp phía sau chùa Bảo Ngọc, không dùng kiệu, không dùng đèn lồng, chỉ có bốn thị nữ và một trượng ngọc.
Bà đến để công nhận. Bà đến để đóng dấu. Bà đến để Diệp Kính không kịp rút bất kỳ đường nào.
Canh hai điểm chuông. Ngoài cổng có tiếng ho khẽ.
Ám hiệu.
Ba bóng đen dừng trên mái, ép sát vào rồng đá. Có một bóng thứ tư leo lên tường tây, đèn lồng đỏ trên tay chỉ giơ cao một cái rồi hạ xuống. Ám hiệu tiếp: bên trong an toàn.
Uyển Ngôn nhíu mày.
Bóng thứ tư nhỏ. Vai gầy. Áo choàng phủ kín, nhưng tay áo vải lụa Tô Châu nàng nhận ra.
Nguyệt Nhi.
Ta không nghĩ nàng ta dám đích thân đến. Nàng nghĩ. Nhưng nghĩ lại, nàng ta luôn phải nhìn thấy máu bằng mắt mình mới yên tâm. Nàng ta muốn nhìn Diệp Kính khuân Cửu Long Kỳ ra khỏi phòng. Nàng ta muốn nhìn Túc phủ vỡ nát trong đêm.
Kiếp trước, nàng ta cũng đến. Đứng ngoài phòng tân hôn, đợi lửa cháy đủ lớn mới rút. Uyển Ngôn không nhớ chắc nàng ta đã nói gì với thị nữ, nhưng có lẽ nàng ta còn cười.
Kiếp này, ta cho nàng ta cười xong.
Trong phòng thư phía tây, Diệp Kính đã đứng.
Uyển Ngôn nhìn qua khe rèm. Không thấy hắn, chỉ thấy ánh nến đột nhiên bừng trong phòng, hắt bóng lên giấy dán tường. Hắn tự thắp nến. Kẻ đi trộm đế vật mà thắp nến, có nghĩa hắn chắc chắn trong phòng không ai.
Sai. Trong phòng có một người.
Túc vương ngồi trên án. Áo đen. Vai thẳng. Tay để hờ trên chuôi kiếm.
Diệp Kính giật mình lùi một bước. Ba mật vệ hắn dẫn theo cũng khựng.
“Vương huynh,” Túc vương nói. Giọng đều, không cao. “Đêm hôm khuya khoắt, sao lại đến chơi?”
Diệp Kính lấy lại vẻ. Cười. “Ba huynh đệ lâu ngày không gặp. Ta nghe nói vương phủ có thứ hay, đến ngắm chung.”
“Ngắm chung,” Túc vương lặp lại. “Vậy ngắm đi.”
Chàng vỗ tay hai cái.
Rèm phía sau án bật mở.
Thái hoàng thái hậu Trịnh thị ngồi trên ghế gỗ đàn hương, tay chống trượng ngọc, mắt bà nhìn Diệp Kính không chớp. Vẫn khoác áo lụa nâu như một bà lão ở cung sâu, nhưng ai cũng biết trượng ngọc trong tay bà là quyền đế. Bà lên tiếng trước khi Diệp Kính kịp nuốt nước bọt.
“Cháu ba,” bà nói. Chậm, rõ. “Ban đêm không giấc, đến phòng thư người khác. Cửu Long Kỳ, có phải cháu định lấy?”
Diệp Kính trắng mặt.
Ba mật vệ đàng sau rút kiếm. Nhưng cùng lúc, cửa sau, cửa bên, cửa hông đều bật. Ba mươi mật vệ Túc vương phủ tràn vào, bao ba mật vệ Đông Cung, gấp mười.
Túc vương đứng dậy. Bước tới tấm gấm đỏ trên án. Lật.
Dưới gấm, một lá cờ chín rồng, gấm vàng, viền chỉ vàng, đuôi cờ nạm ngọc bích. Chín rồng thêu bằng chỉ vàng chạm nâu, đầu rồng ngẩng lên, mắt đỏ.
Cửu Long Kỳ.
Chàng cầm cờ, giơ ngang. Ánh nến hắt lên, cờ đỏ rực như máu.
“Cửu Long Kỳ,” chàng nói. “Nhánh Diệp Trầm, con của quý phi Mộc Tú, cháu thái hoàng thái hậu. Vật này ba đời truyền lại. Ta giấu năm năm chưa từng chạm. Đêm nay lấy ra vì có kẻ định đoạt.”
Chàng nhìn Diệp Kính. Không cười, không giận. “Đoạt vật tổ tông trước mặt thái hoàng thái hậu. Vương huynh giỏi.”
Diệp Kính cắn răng. “Vật đó không phải của huynh. Vật đó là cờ phản thần Diệp Diễn.”
Thái hoàng thái hậu Trịnh thị nâng trượng ngọc. Bà đứng dậy. Không cao lắm, dáng gầy, nhưng khi bà đứng, cả phòng như thấp xuống.
“Cửu Long Kỳ,” bà nói. Không nhìn ai riêng. “Của Diệp Chính Đế, cha ta. Ban lại cho Diệp Diễn khi Diễn còn là hoàng thái tôn. Khi Diễn tạo phản, cờ về tay ta. Ta giao lại cho Diệp Trầm khi mẹ nó chết. Đây không phải cờ phản thần. Đây là cờ đế chính thống.”
Bà quay sang Diệp Kính. “Cháu, cháu vừa mưu đoạt tín vật đế của Diệp gia. Đột nhập vương phủ đêm khuya, dẫn thị vệ Đông Cung xâm phạm nội thất tôn thất. Tội đó, cháu tự nói cho bà nghe.”
Diệp Kính không nói được gì. Miệng hắn mở rồi khép, rồi mở. Chân hắn muốn lùi nhưng thị vệ Túc phủ đã kín cửa.
Uyển Ngôn nhìn qua khe rèm. Gương vỡ, hắn không kịp xoay ngược. Nàng nghĩ. Gậy ông đập lưng ông. Kịch bản hắn tưởng viết cho Túc vương, nay ứng vào chính hắn.
Nhưng nàng chưa thấy Nguyệt Nhi.
Nàng bước ra khỏi rèm.
Không vội. Bước nhỏ, gót giày mềm không tiếng. Áo đỏ nhung, tay áo thêu chỉ vàng, tóc búi cao cài trâm bạc hoa mai. Trâm mẹ để lại. Trâm đêm tân hôn nàng chọn thay trâm phượng vàng của Ninh phu nhân.
Nàng đi qua án gỗ tử đàn. Đi qua Diệp Kính đang cúi đầu chờ trói. Đi ra hành lang phía đông.
Nguyệt Nhi đứng cuối hành lang.
Áo choàng đen tuột nửa vai, đầu tóc rối. Nàng ta không lên mái nữa, đã tụt xuống. Ba mật vệ Đông Cung nàng ta mang theo bị chặn ở cổng ngoài, giờ chỉ còn nàng ta và một thị nữ đứng sát tường, mặt tái như tro.
Nguyệt Nhi thấy Uyển Ngôn. Tay nàng ta bíu chặt tà áo, mắt hoảng nhưng miệng còn cứng.
“Chị dâu,” nàng ta gượng cười. “Muội… muội đến đưa tin cho Túc vương… không ngờ…”
Uyển Ngôn giơ quạt.
Xoạt một tiếng. Quạt mở.
Lụa mộc lan trắng, viền đỏ, nhành phong nhung ở đuôi. Nàng che nửa mặt. Chỉ để hở đôi mắt hạnh dài, một nốt ruồi nhỏ dưới khoé mắt trái, ánh nhìn không nhấp nháy.
“Muội muội,” nàng nói. Giọng nhỏ, mà từng chữ rót vào tường như đinh. “Muội có biết trâm bạc trên tóc ta là của ai không?”
Nguyệt Nhi cứng đờ.
“Của mẹ ta. Vân di nương. Người mẹ muội không quan tâm. Người mẹ mẹ muội giết bằng thuốc phá thai.”
Ba chữ cuối rơi xuống hành lang như đá lát.
Nguyệt Nhi lùi một bước. Tay nàng ta bám vào tường.
“Muội có biết Cửu Long Kỳ chín rồng vừa nãy là của ai không?”
Nguyệt Nhi lắc đầu như một cái máy.
“Của cha muội. Diệp Diễn. Kẻ phản thần bị vua đương triều xử tử hai mươi năm trước. Kẻ mẹ muội giấu bao năm không dám nhận. Kẻ máu chảy trong người muội, muội không được nhắc.”
Đến câu này, Nguyệt Nhi ngồi thụp xuống sàn.
Uyển Ngôn khép quạt lại nửa vòng. Chỉ còn ba phần lụa che môi. Nàng bước đến gần, cúi xuống, nói khẽ vào tai Nguyệt Nhi.
“Kiếp trước, đêm tân hôn, muội đưa phong thư Đông Cung giấu dưới gối ta. Chàng ta tưởng ta là gián điệp, thiêu cả phòng. Ta chết trong áo cưới đỏ. Muội đứng ngoài cửa nghe lửa cháy. Muội có cười không?”
Nguyệt Nhi run. Không đáp.
“Ta không hỏi để nghe câu trả lời. Ta nhắc muội nghe cho rõ.”
Nàng đứng thẳng, giơ quạt cao lại. Lụa mộc lan phất một cái, ánh nến hắt lên, thành cả một cụm hoa trắng bay trong bóng đêm.
Ngoài cửa phía đông, thái hoàng thái hậu đã cho lệnh trói Diệp Kính. Tiếng xích lạo xạo vọng qua hành lang. Túc vương bước ra, đi về phía nàng. Ánh mắt chàng bắt gặp Uyển Ngôn cầm quạt, đứng đối diện Nguyệt Nhi rúm ró trên sàn. Chàng dừng bước, không lên tiếng.
Uyển Ngôn nhìn Nguyệt Nhi lần cuối. Nàng hạ quạt xuống ngực. Từng chữ chậm, rõ, ngọt như đường tẩm băng.
“Muội muội. Ta đã nói kiếp trước ta chết vì muội. Kiếp này, đến lượt muội.”
Nguyệt Nhi ngước lên. Mắt nàng ta trong lệ và trong sợ. Miệng há ra, không âm thanh nào rớt xuống.
Ngoài trời, gió tây bắc lại nổi. Đèn lồng cuối hành lang tắt cái cuối cùng.
Túc vương bước tiếp về phía nàng. Trong tay chàng, một mảnh gấm đỏ bọc Cửu Long Kỳ. Chàng đến bên Uyển Ngôn. Không nói. Chỉ nhìn quạt trong tay nàng. Rồi nhìn mắt nàng.
Uyển Ngôn khép quạt. Nghe rõ tiếng lụa gập vào nhau, mỏng như một tiếng thở dài.
Nàng biết đêm nay chưa xong.
Vì trong đám mưu sự của Diệp Kính, còn một kẻ chưa lộ. Trương Nguyên Chương. Và sau Trương, còn kẻ đứng cao hơn. Vua đương triều.
Đêm mùng tám mới chỉ là canh hai.
Còn hai canh nữa mới đến sáng.
Còn hai canh, kẻ đứng sau chưa lộ có đủ thời gian phá cục hay không, chưa ai biết.
Nàng ngước nhìn chàng. Chàng đưa tay chạm nhẹ vào cây quạt trong tay nàng. Không nói. Chỉ chạm.
Nàng hiểu.
Kiếp này, chàng không đến canh ba tìm phong thư. Kiếp này, chàng đến canh hai, cùng nàng, đứng chờ kẻ khác đến tìm cửa tử của chính hắn.
Nhưng canh ba… vẫn còn ba khắc nữa mới điểm chuông.
Và ngoài kia, ngoài cổng phía nam, có một tiếng ngựa vừa dừng lại, không phải ngựa của Đông Cung.