Hoài Cổ Truyện

Đêm Tân Hôn Ta Thiêu Cả Vương Phủ

Chương 35: Trương Nguyên Chương Bị Bắt

Ngoài thành Trường An, sương mù dày như tro nguội. Xác Diệp Kính còn chưa được liệm, lá cờ “Đông Cung Chính Thống” nằm dưới đất, mép cờ ngấm máu đọng đen. Gió sáng thổi qua, cờ rùng lên một lần, rồi im.

Trương Nguyên Chương bị áp giải bằng xe tù. Bốn thị vệ kèm hai bên. Cổ đeo gông, cổ tay xích. Y phục Lễ bộ thượng thư còn nguyên, cổ áo lấm bùn khô. Người từng chấp bút thảo ngự chỉ, giờ ngồi co ro trên sàn gỗ, mắt nhìn cột cờ Trường An trước mặt.

Đoàn xe tiến vào cửa nam. Trời hửng. Đế đô mới ngủ dậy sau một đêm không yên. Người trên phố dạt sang hai bên, không dám nhìn thẳng. Có kẻ thầm thì “phe tạo phản đấy”. Có kẻ vội cúi đầu bước vào nhà, đóng cửa kín.

Trương Nguyên Chương ngẩng mặt. Nhìn cột cờ vàng năm cánh trên nóc thành. Cột cờ ấy hai mươi năm trước hắn từng đứng dưới, tay bưng ấn Lễ bộ, tuyên cáo lễ đăng cơ của Diệp Đế. Giờ hắn ngồi trong xe tù, cách cột cờ ba mươi trượng.

Gậy ông đập lưng ông. Bốn chữ trôi qua đầu hắn, đắng như trà nguội.

Bên trong Túc phủ, Uyển Ngôn tỉnh sớm.

Trời còn xám. Nàng ngồi bên bàn, tóc chưa vấn. Một sợi tóc rối rơi trước ngực. Đêm qua nàng thức trọn canh. Không có ai đưa tin. Không có ai gõ cửa. Không có tiếng ngựa về.

Bích Đào bưng bát cháo hoa vào, đặt xuống, im. Nàng biết chủ tử không ăn. Nàng biết chủ tử đang đợi.

Uyển Ngôn nhìn ra sân. Một cành mai bạc trồng bên hồ đã trổ nụ non. Mai này Túc vương trồng năm ngoái, nói là “cho vương phi có cái nhìn”. Kiếp trước không có cành mai này. Kiếp trước cũng không có căn phòng này. Kiếp trước nàng chết trước khi biết Túc vương biết cắm cây.

Ta chờ chàng về, nàng nghĩ, tay siết chặt vạt áo. Ta chờ chàng về, dù chàng về cách nào.

Bàn tay nàng lạnh. Nàng ngước lên. Trâm bạc hoa mai không còn trên tóc nàng. Chàng đã cầm đi đêm mùng bảy, trước khi lên ngựa.

“Ta giữ trâm. Nàng giữ tôi.”

Câu ấy đọng lại trên gáy nàng như hơi thở người sống. Nàng chưa quên. Nàng không quên.

Bên ngoài, tiếng chân Bích Đào nghe hối hả. Cửa phòng đẩy hé. “Vương phi, có tin ngoài thành.”

Uyển Ngôn đứng lên. Ống tay áo lụa mềm rơi xuống che kín cổ tay. “Nói.”

Bích Đào cúi đầu, giọng hạ. “Diệp Kính chết trên chiến trường canh ba. Tự đâm cổ. Trương Nguyên Chương bị bắt sống. Đang được đưa về kinh.”

Nàng im một nhịp. Một nhịp thôi.

“Túc vương?”

“Vương gia dẫn quân về cửa Bắc. Chưa vào thành.”

Uyển Ngôn khẽ gật. Nàng không hỏi thêm. Nàng ngồi xuống ghế, cầm bát cháo, ăn hai muỗng. Cháo nguội đã lâu, không có vị. Nhưng nàng biết nếu không ăn, tay sẽ run khi chàng về.

Trưa. Xe tù Trương Nguyên Chương vào đến Thiên Lao.

Ngục Thiên Lao ba mươi năm nay chưa nhốt một Thượng thư nào. Bốn cột đá xanh, sàn đá xanh, tường đá xanh. Ánh sáng lọt vào bằng một khe cửa nhỏ trên trần. Trong khe có sương.

Thái hoàng thái hậu Trịnh thị đích thân hạ chỉ: tra khảo trong ngày. Không được lấy mạng. Phải khai.

Người tra là Đại lý tự khanh Lâm Hoài, môn sinh cũ của Trịnh thị, nổi tiếng ba mươi năm không nhả một câu ngoài công vụ. Lâm Hoài đến ngục, không nhìn Trương Nguyên Chương. Chỉ đặt lên bàn ba vật.

Vật thứ nhất: bản thảo mật chỉ Diệp Kính viết cho Đông Cung tài lệnh. Trên đó có triện đỏ.

Vật thứ hai: sổ tay Trương Nguyên Chương ghi giao dịch với ba mươi bảy vị quan hai mươi năm nay.

Vật thứ ba: một mảnh vàng nhỏ, khắc chữ “Chương”. Ấn riêng của Trương gia, tìm thấy dưới gối phòng Diệp Kính đêm mùng tám.

Trương Nguyên Chương nhìn ba vật. Nhìn lâu. Nhìn xong, hắn nhắm mắt.

Lâm Hoài không nói. Ông ngồi xuống ghế đối diện, giở bút, viết ngày tháng. Bút mài chậm. Đá mài nghiến vào nghiên nghe khô lạnh.

Ngoài ngục, có tiếng trống điểm giờ ngọ.

Trương Nguyên Chương mở mắt. Nói câu đầu tiên. “Vua đương triều biết.”

Lâm Hoài không ngước. “Biết gì?”

“Biết mọi việc. Từ ngày Đông Cung tài lệnh xuất khỏi khố cung. Ta không dám tự tiện. Ta chỉ là tay chân.”

Lâm Hoài viết. Không nhanh. Không chậm.

“Vua bảo ta giữ Diệp Kính. Vua bảo ta đưa Đông Cung tài lệnh. Vua bảo ta đợi Túc vương thất thế. Ta đợi. Ta đợi hai mươi năm.”

“Còn Cửu Long Kỳ?”

“Cửu Long Kỳ là cái bẫy do Uyển Ngôn phu nhân giăng. Ta biết ba ngày trước đêm mùng tám. Ta báo Diệp Kính không nên vào Túc phủ. Diệp Kính không nghe. Diệp Kính tin ta không thấy.”

Lâm Hoài dừng bút. Nhìn lên. Lần đầu ông nhìn.

Trương Nguyên Chương cười. Cười khô như tro trong lò cũ. “Đại nhân, chuyện đã đến đây, ta khai hết. Ta không cầu tha. Ta chỉ cầu… khi vua đương triều nhắm mắt, ta được chết trước bà ấy.”

“Bà nào?”

“Thái hoàng thái hậu. Ta không muốn nhìn thấy bà ấy khi bà ấy đọc lời khai của ta.”

Lâm Hoài không đáp. Ông viết tiếp. Bút chạy trên giấy nghe như dao cạo sương.

Chiều. Cung Trường Lạc.

Trịnh thị ngồi trên ngự tọa vàng. Bà đã bảy mươi hai tuổi, tóc bạc gần hết, chỉ vấn một búi cao, cài trâm ngọc lục bảo cũ hai mươi năm. Trên tay bà, tờ khẩu cung Trương Nguyên Chương còn ướt mực.

Bà đọc. Đọc chậm. Đọc hai lượt. Xong, gấp giấy, đặt lên bàn.

“Truyền Ngự y Thái Nghiên. Đến Cẩm Cung khám cho hoàng thượng.”

Nội thị cúi đầu, chạy đi. Bà ngồi im. Ánh nắng chiều xiên qua song vàng, đổ lên tay bà một vệt cam nhạt.

Cẩm Cung tây bắc cấm thành. Nơi Diệp Đế nằm.

Ngự y đến nửa canh giờ sau. Bẩm báo: “Tâu thái hoàng thái hậu, hoàng thượng mê man, mạch yếu, không nói được. Có triệu chứng trúng phong.”

Trịnh thị gật. “Từ bao giờ?”

“Từ sáng nay. Sau khi nghe tin Diệp Kính tử chiến.”

Bà nhìn ra ngoài. Một con quạ bay ngang song. Cánh quạ đen, gọn.

“Trúng phong thật, hay trúng phong giả?”

Ngự y im. Câu này ông không dám đáp.

Trịnh thị không đợi câu trả lời. Bà đứng lên. Cầm gậy đầu rồng. Đi ra khỏi ngự tọa, xuống ba bậc, đứng nhìn về hướng Cẩm Cung.

“Trúng phong thật hay giả không quan trọng nữa. Vua đương triều từ hôm nay không thượng triều.”

Nội thị bên cạnh cúi rất thấp. “Vậy triều đình…?”

“Ai gia chủ trì.”

Ba chữ ấy nhẹ. Nhưng cả căn phòng như trũng xuống một tấc. Nội thị quỳ. Ngự y quỳ. Ngoài cửa, cấm quân đứng thẳng người.

Bà quay đi. Gậy đầu rồng gõ trên sàn ngọc bích ba tiếng. Cách nhau đều. Nghe như đóng ba nhát đinh vào quan tài triều cũ.

Cùng lúc, tin loan ra khỏi cấm cung như lửa gặp cỏ khô. Trong nửa canh giờ, cả Trường An biết: hoàng thượng lâm bệnh nặng, thái hoàng thái hậu chủ trì triều đình.

Ai cũng hiểu ba chữ “chủ trì triều đình” nghĩa là gì. Trịnh thị bảy mươi hai tuổi không có ý ngồi ngôi. Bà chỉ giữ ghế cho một người.

Túc vương.

Trên các phố, các trà quán, các ngõ nhỏ, người ta nói nhỏ tên chàng. Nói cẩn thận. Nói thành kính. Có kẻ đã đốt nhang mừng. Có kẻ đã chuẩn bị bức đối liên ngày lên ngôi.

Cả triều biết. Ai gia biết. Vương phi biết.

Trong Túc phủ, Uyển Ngôn nghe tin Trịnh thị chủ trì lúc mặt trời gần lặn.

Bích Đào bước vào, không dám ngước, giọng khẽ. “Vương phi, thái hoàng thái hậu… đã ngồi ngự tọa.”

Uyển Ngôn đang cầm cây kéo, tỉa một cành thủy tiên trên bàn. Nàng dừng kéo. Nhìn đóa hoa trắng. Rồi tiếp tục tỉa. Cắt một cành lệch, ném vào giỏ.

“Ừ.” Nàng nói. Không hơn.

Bích Đào định lui. Uyển Ngôn gọi lại. “Bích Đào.”

“Vâng.”

“Chuẩn bị nước ấm. Chuẩn bị áo choàng. Chuẩn bị đèn.”

“…cho vương gia?”

“Cho chàng.” Uyển Ngôn cúi xuống, cắt tiếp một cành thủy tiên. Giọng nàng nhẹ, không cao không thấp. “Chàng sắp về.”

Bích Đào cúi đầu, lui ra. Đi đến cửa, nàng nghe Uyển Ngôn nói thêm một câu, tự nói với chính mình.

“Ta không hỏi trận đánh thắng thua. Ta chỉ hỏi chàng có còn đủ chân đủ tay.”

Trời tối. Trường An buông đèn.

Đèn lồng đỏ giăng từ cửa Nam đến cửa Bắc. Không phải để đón. Chỉ vì hôm nay là mười sáu, còn đèn Trung Nguyên chưa hạ hết. Nhưng nhìn xa, người ta cứ tưởng đế đô đang mừng.

Túc vương dẫn quân về cửa Bắc lúc canh một.

Chàng không vào thành ngay. Chàng để lại ba nghìn quân đóng ngoài, chỉ dẫn theo hai mươi thân vệ, cưỡi một ngựa đen, mặc áo giáp còn bụi đường. Mũ trụ đã tháo, cầm ở tay trái. Tay phải cầm cương ngựa. Trong lòng bàn tay phải, giấu một vật nhỏ, ấm.

Trâm bạc hoa mai.

Chàng đã cầm suốt hai đêm. Đêm mùng tám lên ngựa. Đêm mùng chín trong quân trại. Sáng mùng mười vào trận. Trưa mùng mười chém Diệp Kính không được vì hắn tự đâm cổ trước. Chiều mùng mười bắt Trương Nguyên Chương. Đêm mùng mười về kinh.

Suốt bốn ngày, chàng chưa mở tay phải ra một lần.

Có thứ trên đời đàn ông càng nắm chặt càng sợ mất. Trâm này là một trong số ấy.

Ngựa vào cửa Bắc. Cấm quân mở cổng. Không có nhạc lễ. Không có tiếng hoan hô. Chỉ có một tiếng ngựa hí trầm.

Túc vương đi thẳng về Túc phủ. Không ghé cung. Không ghé triều đường. Không ghé Thiên Lao.

Có người ngăn giữa đường, quỳ báo tin. “Vương gia, thái hoàng thái hậu triệu ngài vào cung.”

Túc vương không xuống ngựa. “Ngày mai.”

“Vương gia, Trương Nguyên Chương đã khai.”

“Ngày mai.”

“Vương gia, hoàng thượng lâm bệnh…”

“Ngày mai.”

Ba lần “ngày mai”. Người báo tin không dám nói thêm. Cúi đầu, đứng dậy, tránh ra.

Túc vương phóng ngựa. Áo choàng đen bay sau lưng. Cửa Bắc lùi xa. Trường An lùi xa. Trong đầu chàng chỉ còn một chỗ cần đến.

Một căn phòng. Một cây đèn. Một người ngồi đợi.

Trong phòng, Uyển Ngôn tắm rồi. Tóc chưa khô. Nàng mặc áo lụa trắng, khoác thêm áo choàng mỏng màu lam nhạt. Không trang điểm. Chỉ một chút son đỏ nhạt trên môi, mỏng như hơi thở.

Nàng ngồi bên bàn. Trên bàn: một bình rượu nếp cẩm nhỏ, hai chén sứ trắng, một dĩa mứt sen, một cây nến trầm hương chưa thắp.

Nàng không thắp nến. Chưa. Nàng chờ chàng thắp.

Ngoài cửa, tiếng bước chân Bích Đào chạy vụt qua. “Vương gia về đến sân giữa.”

Uyển Ngôn không đứng dậy. Nàng không muốn đứng. Nàng biết nếu đứng, chân sẽ trượt.

Tiếng chân đi lên bậc thềm. Nặng. Có bụi. Có sắt. Có cả một mảnh chiến trường mà nàng không nhìn thấy.

Tiếng chân dừng trước cửa phòng.

Không có tiếng gõ.

Không có tiếng gọi.

Chỉ có một khoảng lặng dài như sợi dây hồng căng đến cực.

Cửa phòng khẽ đẩy. Không mở rộng. Chỉ hé đủ một thân người.

Túc vương đứng đó.

Áo giáp còn nguyên. Bụi phủ trên vai. Mắt hắn thâm quầng. Râu quai nón mới mọc lún phún cằm. Trên trán có một vết máu khô, không phải máu chàng, không kịp lau. Tay trái cầm mũ trụ, hạ xuống bên hông. Tay phải nắm chặt một vật nhỏ.

Chàng nhìn Uyển Ngôn. Không nói.

Uyển Ngôn nhìn chàng. Không nói.

Ánh sáng từ đèn hành lang hắt vào một nửa mặt chàng. Nửa còn lại trong bóng. Trong bóng ấy, nàng nhìn ra một cái gì đó chưa từng thấy trên gương mặt chàng trước đây. Không phải mệt. Không phải máu. Là một sự đói. Đói được nhìn.

Chàng bước một bước vào. Cửa vẫn hé.

Rồi chàng đứng lại. Không tiến thêm.

Uyển Ngôn thấy tay phải chàng khẽ run. Không phải run vì mệt. Run vì thứ trong tay chàng có sức nặng bằng bốn ngày bốn đêm.

Chàng mở lòng bàn tay ra.

Trâm bạc hoa mai nằm trong đó. Kim loại còn nguyên vẹn. Chuôi trâm bám hơi ấm bàn tay chàng. Hoa mai bạc trắng, lấp lánh một tia nhỏ dưới ánh đèn.

Chàng không nói. Chỉ chìa tay ra. Lòng bàn tay hướng lên. Trâm trên lòng bàn tay.

Uyển Ngôn nhìn trâm. Nhìn tay chàng. Nhìn mặt chàng.

Nàng đứng dậy. Từ từ. Chân không trượt.

Đi ba bước. Đến trước mặt chàng.

Nàng không cầm trâm. Nàng đưa tay lên, chạm vào lòng bàn tay chàng trước. Bàn tay chàng lạnh ngoài, ấm trong. Ấm vì đã ôm trâm bốn ngày.

Uyển Ngôn ngước lên. Mắt nàng khô. Không có nước. Nhưng khoé mắt trái, nốt ruồi lệ chàng từng nhìn trong đêm tân hôn kiếp này, đang khẽ động.

“Chàng về rồi.” Nàng nói.

Chỉ ba chữ. Nhưng ba chữ ấy gánh cả bốn ngày, cả một trận đánh, cả một triều đại đổi ngôi, cả một kiếp trước cháy trong áo cưới đỏ.

Túc vương không đáp. Chàng đóng bàn tay phải lại. Trâm bạc lọt vào lòng tay chàng và tay nàng, ép giữa hai người.

Rồi chàng đưa tay trái lên, chạm vào tóc ướt của nàng. Ngón tay chàng lướt từ đỉnh đầu xuống gáy. Chậm. Rất chậm.

Chàng nói. Giọng khan như đá cạo lửa. “Ta về.”

Hai chữ.

Ngoài phòng, gió đêm mười sáu thổi qua cành mai bạc. Nụ mai chưa nở, khẽ rung. Bích Đào đứng cách cửa mười bước, quay mặt đi, kín đáo lau khoé mắt. Nàng biết vương phi không khóc trước mặt chàng bao giờ. Nhưng nàng biết đêm nay, nếu chàng buông tay ra, vương phi sẽ khóc trên vai chàng đủ bốn ngày.

Trong phòng, Túc vương ngước đầu Uyển Ngôn lên bằng một ngón tay dưới cằm. Nhìn nàng. Nhìn kỹ. Nhìn như đếm từng sợi tóc, từng đường mí mắt, từng nhịp thở dưới cổ họng.

“Nàng gầy.” Chàng nói.

“Chàng bụi.” Nàng đáp.

Chàng khẽ cười. Nụ cười đầu tiên trong bốn ngày. Nụ cười khô, nhưng thật.

“Tắm đã.” Nàng nói.

“Chưa.” Chàng đáp. “Ta phải làm một việc trước.”

Uyển Ngôn nghiêng đầu, hỏi bằng mắt.

Túc vương mở lòng bàn tay lần nữa. Cầm trâm bạc lên. Cầm bằng hai đầu ngón trỏ và cái. Nâng lên ngang mặt nàng. Rồi, chậm rãi, chàng cắm trâm vào búi tóc ướt bên tai trái nàng.

Tay chàng vụng. Vì bốn ngày cầm gươm. Nhưng chàng không cho ai giúp. Chàng tự cắm.

Cắm xong, chàng lùi nửa bước. Nhìn.

“Trâm này.” Chàng nói. “Ta trả nàng.”

Uyển Ngôn chạm vào chuôi trâm. Còn ấm. Ấm hơn cả tay chàng.

“Chàng đã giữ.” Nàng nói.

“Ta đã giữ.”

“Ta giữ được chàng.”

“Nàng đã giữ.”

Bốn câu ngắn. Trao đổi như trao ấn.

Chàng cúi đầu, hôn nhẹ lên trán nàng. Một cái hôn không có dục vọng, chỉ có sự trở về. Rồi chàng quay ra, ngồi xuống ghế ngoài, tháo giáp.

Uyển Ngôn đóng cửa lại. Chậm. Vừa đủ để Bích Đào phía ngoài kịp lui.

Ngoài phòng, Bích Đào đứng thẳng. Nghe tiếng cửa đóng, nàng thở phào. Đêm nay vương phi không cần cháo. Vương phi có chàng.

Cùng lúc, trong ngục Thiên Lao, Trương Nguyên Chương ngước nhìn khe cửa trên trần. Ngoài khe có một ngôi sao nhỏ.

Hắn thì thầm. “Bà đã ngồi ngự tọa. Vua nằm liệt. Túc vương về. Ta xong đời.”

Không ai nghe. Chỉ có đá đáp lại.

Cùng lúc, trong Cẩm Cung, Diệp Đế mở mắt nửa vời. Ông không cử động được nửa người. Nhìn trần cung sơn vàng đã tróc. Nghe tiếng gậy đầu rồng của Trịnh thị gõ trên hành lang xa.

Ba tiếng. Cách nhau đều. Như đóng ba nhát đinh.

Diệp Đế nhắm mắt. Nước mắt trào ra khoé, không ai lau.

Cùng lúc, trong phòng Uyển Ngôn, Túc vương tháo giáp xong. Ngồi ghế, gối đầu vào tay. Nhắm mắt một khắc. Uyển Ngôn đến sau, đặt tay lên vai chàng. Bàn tay nàng ấm. Vai chàng dưới lớp áo trong dính mồ hôi bốn ngày.

Chàng không mở mắt. Nói khẽ. “Ngày mai ta vào cung.”

“Ta biết.”

“Bà sẽ ban chỉ.”

“Ta biết.”

“Ta sẽ lên ngôi.”

Uyển Ngôn im. Tay nàng siết nhẹ vai chàng.

“Nàng sẽ là hoàng hậu.” Chàng nói tiếp.

Nàng vẫn im.

Chàng mở mắt. Ngước lên nhìn nàng. Trong ánh nến chưa thắp, mắt chàng đen như đêm không đèn. “Nàng có sợ không?”

Uyển Ngôn cúi xuống. Trán nàng chạm trán chàng. Sát. Không có khoảng cách. Không có sương thu.

“Kiếp trước ta chết trong áo cưới đỏ.” Nàng nói. “Kiếp này nếu ta mặc áo cưới đỏ lần nữa, ta không sợ. Nhưng chàng phải đứng đối diện ta.”

Túc vương đưa tay lên, luồn vào tóc ướt sau gáy nàng. Ngón tay chàng bắt gặp chuôi trâm bạc. Chàng chạm vào chuôi. Vuốt một lần. Rồi để tay yên.

“Ta đứng.”

Hai chữ. Đủ.

Ngoài phòng, nến trầm hương vẫn chưa thắp. Nhưng trong phòng không cần nến. Có hai người đủ ấm cho một đêm.

Sáng hôm sau, canh năm.

Bích Đào vào phòng, thay trà. Vương phi và vương gia đã dậy. Vương gia mặc triều phục đen sẫm, thắt đai vàng, cài mũ. Vương phi mặc áo lụa xanh nhạt, tóc vấn cao, cài trâm bạc hoa mai bên tai trái. Trâm ấy sáng lấp lánh dưới ánh đèn sớm.

Bích Đào đặt trà. Cúi đầu. Định lui.

Túc vương gọi. “Bích Đào.”

“Vâng.”

“Lát nữa ta vào cung. Vương phi ở nhà. Chuẩn bị áo cưới.”

Bích Đào ngước lên. “Bẩm… áo cưới?”

“Áo cưới đỏ. Kiểu Đường. Thêu hoa mai.”

Uyển Ngôn ngồi bên, khẽ giật mình. Nàng nhìn chàng.

Túc vương không nhìn nàng. Nói tiếp với Bích Đào, giọng bằng phẳng. “Ta muốn cưới nàng lần nữa. Đàng hoàng. Trước cả Trường An.”

Nói xong, chàng đứng dậy. Đi ra cửa.

Đến ngưỡng cửa, chàng ngoảnh lại. Nhìn Uyển Ngôn. Lần này chàng nhìn kỹ.

“Kiếp trước nàng chết trong áo cưới đỏ. Kiếp này nàng phải sống trong áo cưới đỏ. Ta cho nàng cả kiếp.”

Cửa đóng lại. Bóng chàng khuất sau bậc thềm.

Uyển Ngôn ngồi lại một mình. Tay đặt trên bàn. Ngón tay run một lần, rồi im.

Bích Đào không dám nói gì. Cúi đầu, lui ra.

Trên bàn, chén trà mới còn nóng. Hương trầm từ đêm qua chưa tan. Ngoài cửa sổ, một cánh mai bạc đã nở lúc nào không hay.

Uyển Ngôn đưa tay lên tóc. Chạm vào chuôi trâm. Còn ấm.

Đằng xa, tiếng chuông cung điểm giờ Mão. Trịnh thị bước vào chính điện. Cả triều đứng dậy. Một tờ hoàng chỉ đã viết sẵn nằm trong hộp gấm vàng, chờ ban.

Trong hộp gấm, chữ đầu tiên là “Phụng thiên thừa vận”. Chữ thứ hai là “Hoàng đế chiếu viết”. Chữ thứ ba, thứ tư, sẽ khắc vào vàng đá triều đại mới.

Còn ở Túc phủ, Uyển Ngôn ngồi trước gương. Nhìn mình. Nhìn trâm bạc hoa mai bên tai trái. Nhìn nốt ruồi lệ dưới khoé mắt trái. Nhìn một khuôn mặt đã đi qua hai kiếp, đã cháy một lần, và giờ đang chờ đỏ lại.

Nàng khẽ nói với gương. Câu này chỉ mình nàng nghe.

“Áo cưới đỏ. Kiếp này ta mặc để sống.”

Ngoài sân, gió đông sớm thổi qua. Cành mai bạc lay. Nụ mai vừa nở, cánh trắng phếch dưới nắng đầu ngày, giống hệt hoa mai trên chuôi trâm.