Hoài Cổ Truyện

Đêm Tân Hôn Ta Thiêu Cả Vương Phủ

Chương 36: Ban Chỉ Thoái Vị

Ngưỡng cửa còn nguyên tiếng gió đêm rằm.

Tô Uyển Ngôn ngước lên. Diệp Trầm đứng ở đó, áo giáp chưa cởi, vai còn bụi đường. Trong tay chàng, cây trâm bạc hoa mai của nàng. Đúng cây trâm ba tháng trước nàng gài trên tóc, tiễn chàng ra ngoài thành. Cây trâm ấy nằm gọn trong lòng bàn tay đàn ông. Sáng. Ấm. Chưa rơi.

Nàng đứng dậy. Bàn chân hơi run.

Không phải sợ. Là vì suốt canh giờ vừa qua, nàng đã ngồi im như một pho tượng.

“Chàng về rồi.”

Chỉ ba chữ. Giọng nàng khô. Không phải giọng của Túc vương phi đối đáp trên triều. Là giọng của một người đàn bà đợi chồng.

Diệp Trầm không đáp ngay. Chàng bước qua ngưỡng cửa. Từng bước chậm, như sợ chân mình mang mùi máu vào phòng nàng. Bích Đào đứng nép sau bức bình phong, tay đỡ khay trà. Ngôn khẽ ra hiệu. Bích Đào rót một chén nước ấm, đặt xuống án, rồi rút lui theo lối cửa hông. Cửa khép nhẹ như một hơi thở.

Trong phòng chỉ còn hai người. Và cây trâm.

Diệp Trầm bước tới bàn. Đặt trâm xuống mặt gỗ. Không nói.

Ngôn nhìn trâm. Nhìn tay chàng. Vết sẹo dài trên cổ tay trái, hôm nay có thêm một vết mới. Một vết cắt cạn, đã đóng vảy. Vết ấy không phải của binh khí. Là của móng tay chính chàng.

Nàng đưa tay chạm nhẹ vào vết cắt.

“Chàng cắn răng bao lâu?”

Diệp Trầm nhìn nàng. Mắt sâu như một cái giếng chưa được đậy nắp.

“Từ lúc Diệp Kính đâm cổ tự vẫn đến lúc lính về báo. Ta không tiện khóc, cũng không tiện cười. Nắm chặt tay là được.”

Nàng không đáp.

Trong tưởng tượng của nàng, người trở về sẽ nói: “Ta thắng rồi.” Người trở về sẽ có một nụ cười gọn, một dáng đứng thẳng. Diệp Trầm không cười. Chàng chỉ mệt. Mệt như một sợi dây căng suốt hai mươi mấy năm nay vừa được thả xuống một khắc.

“Trương Nguyên Chương thế nào?”

“Đã khai. Vua đương triều biết. Vua đương triều… không muốn biết nữa. Thái hoàng thái hậu đã vào cung từ đầu giờ dần.”

Nàng thở ra một hơi rất dài, rất chậm.

“Ban chỉ chưa?”

“Chưa. Nhưng trước sáng mai sẽ có.”

Nàng gật đầu. Tay nàng vẫn còn đặt trên vết cắt của chàng. Không rút về.

Diệp Trầm nhìn xuống tay nàng. Rồi nhìn lên mặt nàng. Rất lâu.

“Uyển Ngôn.”

“Vâng.”

“Ta về được.”

Ba chữ ấy đâm nàng còn hơn một mũi kiếm. Nàng cúi đầu. Không phải để chàng không thấy nàng khóc. Là để chàng không thấy nàng đang cười khi khóe mắt hơi ướt.

Bên ngoài phòng, tiếng chuông cửa vương phủ điểm canh ba.

Kiếp trước, canh ba này, nàng đã là tro.

Kiếp này, canh ba này, tay nàng đặt trên vết cắt của người từng thiêu nàng.

Không ai lên tiếng. Đến khi Diệp Trầm khẽ đứng dậy, vẫn giữ tay nàng theo một khoảnh, chỉ buông ra ngay ngưỡng cửa.

“Ta về nghỉ. Sáng mai ta sẽ báo cho nàng chỉ thoái vị.”

“Vâng.”

Chàng đi rồi, phòng chỉ còn tiếng nến kêu tí tách. Nàng ngồi xuống trước gương, lặng lẽ tháo trâm ra khỏi tóc. Đặt trâm lên khay. Nhìn nó rất lâu.

Nàng chưa từng nghĩ có một ngày, cây trâm mẹ để lại sẽ được một người đàn ông cầm gọn trong lòng bàn tay đi cả một trận chiến, rồi mang trở về.

Không rơi. Không mất. Không thiêu.

Sáng hôm sau, chuông cửa cung vang từ đầu giờ dần.

Bích Đào chạy vào phòng, mặt chưa kịp rửa, tay còn cầm khăn ướt.

“Vương phi. Ngoài triều… ngoài triều có chỉ.”

Ngôn đã ngồi trước gương từ nửa canh giờ. Đã điểm trang xong. Áo lụa xanh nhạt, trâm bạc hoa mai cài trên búi tóc, tay đeo một cặp vòng ngọc màu sương. Nàng nhìn Bích Đào qua gương.

“Chỉ gì?”

“Thái hoàng thái hậu ban chỉ thoái vị. Vua đương triều… vua đương triều nói sức khỏe không tiếp tục được nữa. Túc vương… Túc vương sẽ đăng cơ.”

Bích Đào nói xong, quỳ xuống đất. Hai tay chắp trước ngực. Người run. Không phải run vì sợ. Run vì mừng lẫn với hoảng.

Ngôn vẫn nhìn mình trong gương.

Nàng thấy: mắt hạnh dài, nốt ruồi lệ dưới khóe mắt trái, môi hơi tím vì lạnh sáng. Đôi vai xuôi. Cổ tay trắng. Trâm bạc mẹ để lại sáng dưới ánh nến gần tàn.

Kiếp trước, giờ này, nàng đã là tro nằm dưới sàn Túc vương phủ. Kiếp trước, giờ này, Ninh phu nhân đang khóc ngoài cửa cha nàng, “Ngôn Ngôn của mẹ bị thiêu chết, con dâu của Túc vương chết oan, xin cha xử cho một tiếng.” Kiếp trước, giờ này, Nguyệt Nhi mặc áo phù dung màu cam, ngồi ăn bánh trung thu tại đại tự viện.

Kiếp này, nàng đang chuẩn bị làm hoàng hậu.

Nàng đứng dậy. Đưa tay cho Bích Đào.

“Đứng lên. Vẫn còn nhiều việc phải làm.”

Bích Đào ngước lên, mắt đỏ hoe.

“Vương phi… Vương phi… con…”

Ngôn cười nhẹ. Nụ cười khách sáo cũ, chưa thật.

“Ta biết. Cô cũng đã đợi rất lâu.”

Bích Đào lau nước mắt bằng khăn ướt. Đi ra dặn nhà bếp chuẩn bị điểm tâm.

Trong phòng chỉ còn nàng.

Ngôn ngồi xuống, tay chạm nhẹ vào chén trà đầu ngày. Chén trà nóng. Hơi nước bốc lên, lượn quanh trâm bạc. Nàng nhìn hơi nước.

Không có lửa. Không có tro. Chỉ có hơi.

Chỉ thoái vị được đọc tại điện Kim Long giờ tị.

Uyển Ngôn không có mặt. Túc vương phi chưa có nghi lễ đứng cạnh đế trong buổi này. Nàng ngồi trong Túc phủ, nghe Bích Đào và một nữ quan Túc phủ báo lại.

Diệp Đế lên điện, mặt nhợt. Bái vọng bàn thờ tổ tiên. Đọc câu quen thuộc: “Trẫm sức khỏe không tiếp tục điều hành đại sự. Trẫm nguyện tránh vị, giao trọng trách cho người kế nghiệp.”

Chỉ có bấy nhiêu chữ.

Thái hoàng thái hậu Trịnh thị đứng cạnh, tay chống trượng gậy phượng. Trước triều thần, bà không nói nhiều. Chỉ hai câu:

“Đại Chu cần một vua. Túc vương Diệp Trầm, thuộc chính thống Diệp gia, có công dẹp Đông Cung mưu phản, được thái tổ phù trì. Trẫm cho hắn kế vị. Ai có ý khác, tấu.”

Cả triều im. Không một tấu chương.

Trong triều còn kẻ đứng cùng phe Đông Cung cũ? Có. Nhưng nhìn Diệp Kính chết trận, nhìn Trương Nguyên Chương bị giam trong nội các ngục, nhìn thái hoàng thái hậu đứng ở kim điện với trượng phượng, không ai dại mở miệng.

Chỉ chuyển. Diệp Đế lui về sau điện. Diệp Trầm lên bậc thềm.

Chàng chưa đội vương miện đế. Chưa. Nghi lễ đăng cơ chính thức phải chọn ngày lành, mười lăm ngày sau. Nhưng từ giờ khắc này, tất cả tấu chương đều gửi tên hắn.

Bích Đào kể xong, đứng đợi phản ứng.

Ngôn không nói gì. Nàng cầm chén trà nguội bên án. Uống một ngụm. Trà đã lạnh. Không thơm nữa.

Kiếp trước, ngày Đông Cung ổn định vương vị, cả họ Tô ăn mừng. Chỉ có Nguyệt Nhi mặc áo phù dung đứng cạnh mẹ, cười tươi, tay cầm một quả lê tuyết mới bẻ. Ninh phu nhân nói với cha nàng: “Ngôn Ngôn chết cũng đáng. Ai bảo con dâu Túc vương lại là gián điệp.”

Kiếp này, Đông Cung đã chết. Túc vương lên. Nguyệt Nhi trong ngục. Ninh phu nhân đang bị quản thúc. Cha nàng đã khỏe lại, đang chép Phật kinh trong Trấn phủ.

Trắng đen phải rõ. Nay đã rõ.

Nhưng nàng không thấy vui.

Nàng thấy nhẹ. Nhẹ đến mức nàng không biết đặt cái nhẹ ấy vào đâu.

Nàng nhớ một câu mẹ nói khi nàng còn nhỏ: “Ngôn Ngôn, cân nặng của một người là ở khối căm giận trong ngực. Cởi bỏ nó, người sẽ bay. Nhưng bay quá cao lại rơi.” Kiếp ấy nàng không hiểu. Kiếp này, nàng bắt đầu hiểu.

Ngón tay nàng khẽ chạm mép chén trà. Rồi buông ra.

Ba ngày sau, Túc vương phủ chuyển sang chế độ khác.

Không còn gọi “Túc phủ”. Từ nay là “Kim phủ tạm” cho đến khi Túc vương chuyển vào cung Càn Nguyên. Thị vệ tăng gấp ba. Cửa tây có hai lính ngự lâm đứng gác đêm ngày. Bích Đào không còn được mang khăn ra cửa. Mọi thứ đưa vào phòng phi đều phải qua tay hai quan hầu cung phái tới.

Uyển Ngôn nhìn không khí thay đổi. Không nói gì.

Nàng biết: ba ngày này còn là “vương phi Túc phủ”. Nửa tháng nữa, nàng sẽ là “hoàng hậu Đại Chu”.

Nghi bộ đưa sách nghi thức đến. Bốn cuốn, mỗi cuốn dày như một tấm ván lát. Ngôn nhận. Ngồi đọc.

Kiếp trước nàng chưa từng đọc cuốn nào trong bốn cuốn ấy. Kiếp trước nàng chỉ kịp thấy áo cưới đỏ, chưa kịp thấy áo phượng.

Bích Đào đứng bên, thấy chủ đọc chậm, khẽ hỏi:

“Vương phi… không cần chuẩn bị lễ tân hôn lại, phải không? Cưới đã cưới rồi…”

Ngôn ngước lên. Cười nhạt.

“Đã cưới rồi. Lễ hôn phối không cần lặp lại. Ta chỉ cần chuẩn bị lễ sách phong hoàng hậu và lễ đăng cơ đứng cạnh Túc vương. Tổng cộng hai bộ áo, ba bộ trang sức, một bộ mũ phượng. Không cần áo cưới nữa.”

Nàng nói rất bình. Như đang đọc danh mục vải cho tiệm may.

Bích Đào cúi đầu. Không dám nói tiếp.

Nhưng chính giọng ấy của Uyển Ngôn khiến Bích Đào nhớ một chuyện. Nàng lấy hết can đảm, khẽ hỏi:

“Vương phi… Ninh phu nhân… Bích Đào nghe tin. Đã ba ngày, phu nhân không ăn.”

Ngôn khựng một khắc.

“Cha ta biết?”

“Trấn công biết. Trấn công nói: ‘Bà ấy chọn con đường của mình. Đừng ép bà ăn.’ Nhưng Trấn công vẫn sai người mỗi ngày mang cơm vào phòng bà. Chỉ là không nhìn.”

Ngôn cúi đầu. Ngón tay nàng chạm nhẹ vào mép sách nghi lễ.

“Bà ấy đang chờ ta ra thăm.”

“…vâng.”

“Ta chưa đi được. Đợi tuần sau. Tuần này Túc vương bận, ta không tiện rời phủ.”

Bích Đào không nói gì. Chỉ cúi mình lui ra.

Cửa phòng khép. Ngôn ngồi rất lâu bên bốn cuốn sách nghi lễ. Rồi nàng lấy bút, viết một dòng chữ ngắn lên một mảnh giấy nhỏ: “Chờ. Ta sẽ đến.”

Gấp bốn. Nhét vào ngăn kéo dưới bàn trang điểm.

Trong ngăn kéo, ngoài cây trâm phượng vàng Ninh phu nhân đưa hôm cưới (nàng vẫn giữ, không đeo), còn một mảnh vải nhỏ. Mảnh vải nàng cắt từ áo cưới đỏ đêm tân hôn, cất kín. Kỷ vật của chính nàng, cho chính nàng.

Nàng chạm vào mảnh vải ấy. Đầu ngón tay không còn cảm được ngọn lửa của kiếp trước.

Nàng thở ra.

Gieo gió gặt bão. Ninh phu nhân đã gieo, Nguyệt Nhi đã gieo. Ngôn không cần gieo thêm. Nàng chỉ cần đứng nhìn.

Nhưng đứng nhìn cũng mệt.

Nàng đóng ngăn kéo. Đứng dậy. Ra vườn.

Vườn Túc phủ đêm ấy hoa quế nở muộn. Mùi thơm dày. Nàng ngồi xuống ghế đá dưới gốc quế. Đầu ngửa ra sau. Nhìn trời.

Trăng đêm rằm đã qua. Giờ chỉ còn trăng khuyết. Không đủ sáng. Nhưng cũng không tối. Vừa đủ để nàng thấy tay mình. Vừa đủ để nàng biết mình còn sống.

Nàng ngồi rất lâu.

Đến khi tay hơi lạnh, nàng đứng dậy về phòng.

Canh hai. Bích Đào gõ cửa.

“Vương phi. Túc vương đang đến.”

Ngôn đứng dậy. Chỉnh áo. Chỉnh trâm. Rồi ngồi xuống ghế bên án.

Diệp Trầm bước vào. Vẫn áo lụa xanh sẫm giản dị, không phải áo triều. Trong ba ngày nay, mỗi tối chàng đều ghé phòng nàng, mỗi lần không quá một khắc. Không nói dài. Chỉ báo tin, uống chén trà, rồi đi.

Đêm nay chàng ngồi lâu hơn.

Chàng nhìn nàng. Rồi nhìn bốn cuốn sách nghi lễ đặt trên án. Rồi nhìn nàng lại.

“Nàng đang đọc lễ sách phong?”

“Vâng.”

“Không cần vội.”

“Ta đọc chậm.”

Diệp Trầm không hỏi thêm. Chàng nhấc chén trà. Uống một ngụm nhỏ. Đặt chén xuống. Rồi hỏi:

“Uyển Ngôn. Ta muốn hỏi nàng một chuyện.”

Ngôn ngước lên. Trong lòng nàng, một cái gì đó khẽ nhích. Rất khẽ.

“Chàng hỏi.”

Diệp Trầm cầm chén trà, xoay nhẹ trong tay. Không nhìn nàng.

“Kiếp trước nàng chết trong áo cưới. Kiếp này, chúng ta đã cưới. Nhưng nàng cưới ta khi nàng không muốn. Khi nàng biết ta có thể là kẻ giết nàng. Khi nàng phải diễn suốt đêm tân hôn để không chết. Đó không phải một lễ cưới. Đó là một trận đánh.”

Chàng đặt chén xuống. Ngước mắt nhìn nàng.

“Ta muốn cưới nàng lần nữa.”

Ngôn im.

“Không phải cưới lại như phi. Cưới lần nữa như hoàng hậu, ta biết, phải theo lễ. Nhưng ta muốn nói: kiếp này ta muốn nàng có một đêm tân hôn không có phong thư. Không có tro. Không có lửa. Chỉ có nến.”

Chàng nói xong, tay đưa tới, chạm rất nhẹ vào mu bàn tay nàng.

“Nàng đồng ý cưới ta lần nữa không?”

Ngôn cúi đầu.

Trong lòng nàng, một cái gì đó vỡ ra. Không phải mảnh gương mẹ ruột. Không phải đá lạnh nàng mang từ đêm tân hôn kiếp trước. Là một cái gì khác. Nhỏ hơn. Ấm hơn.

Nàng ngước lên. Nhìn Diệp Trầm.

Nàng cười.

Không phải nụ cười khách sáo cũ. Không phải nụ cười che của người ngồi kiệu hoa. Không phải nụ cười cầm quạt vạch mặt Nguyệt Nhi.

Là nụ cười của Tô Uyển Ngôn, mười bảy tuổi, được một người đàn ông cầu hôn lần thứ hai.

Nàng cười. Rất nhẹ. Nhưng thật.

“Được.”

Diệp Trầm khựng một khoảnh khắc. Rồi bàn tay chàng nắm nhẹ tay nàng. Không siết. Chỉ nắm. Như một người sợ vỡ.

Ngoài cửa, gió đêm rằm vừa thổi qua vườn trăng. Nến trên án lay nhẹ. Không tắt.

Trong phòng, không ai nói gì thêm.

Nhưng lần đầu tiên trong hai kiếp người, Tô Uyển Ngôn ngồi trước một người đàn ông và không phải tính toán gì cho canh giờ sắp tới.