Hoài Cổ Truyện

Đêm Tân Hôn Ta Thiêu Cả Vương Phủ

Chương 38: Xử Ninh Phu Nhân

Nến trong Vĩnh Ninh cung tắt trước canh năm.

Uyển Ngôn đã dậy. Đã mặc áo. Đã cài trâm.

Bên ngoài, sương thu Trường An dày như tro. Trong sương ấy, mùi máu pháp trường Tây thị hôm qua chưa hẳn tan. Nguyệt Nhi rơi đầu sáng qua. Đầu đã đưa về Trấn phủ. Xác đã liệm.

Còn một người nữa.

Ta không thấy nhẹ, Uyển Ngôn tự nhủ. Ta chỉ mới đi được nửa đường.

Bích Đào bưng khay trà vào, thấy nương nương đã ngồi bên án thư từ bao giờ. Nương nương không quay đầu, chỉ nói: “Đun thêm nước. Ta rửa mặt. Rồi ra kiệu.”

“Nương nương đi đâu sớm vậy?”

“Đông thành. Ngục quan thúc.”

Bích Đào khựng.

“Sáng nay xe tù đưa mẫu thân đi Cam Túc.” Uyển Ngôn nói phẳng. “Ta ra trước xe tù nửa canh giờ. Có việc nói.”

Bích Đào không hỏi thêm. Nha hoàn theo nàng từ Trấn phủ, biết Ninh phu nhân là ai với nàng. Biết đêm nào phu nhân mang chén rượu ngọc tới phòng nàng. Biết Uyển Ngôn giữ chén ấy trong hầm lạnh Trấn phủ mười tám tháng. Không đổi giọt.

Trong lòng, Bích Đào ngờ ngợ hôm nay chén sẽ ra khỏi hầm.

Diệp Trầm còn ngủ ở gian trong. Uyển Ngôn không đánh thức chàng. Đêm qua chàng thức đến canh ba, ngồi bên nàng, không nói. Chàng biết hôm nay nàng ra. Đêm qua chàng chỉ đưa một câu: “Nàng đi. Ta không hỏi.”

Đủ. Nàng chỉ cần chàng không hỏi.

Nàng thắp một cây nến trầm hương nhỏ bên bàn thờ Vân di nương trong tẩm cung. Nến toả mùi ấm. Mẹ, hôm nay con đi làm nốt. Con về, con cắm nhang tiếp cho mẹ. Uyển Ngôn cúi đầu ba nhịp. Đi ra.

Thái hoàng thái hậu đã ký lệnh xuất cung từ đêm qua. Bà không hỏi lý do. Bà chỉ dặn: “Xong việc thì về.”

Kiệu ra khỏi hoàng cung khi trời chưa hửng. Sương phủ mấy dặm đường. Trên tay Uyển Ngôn: một chiếc hộp gỗ trắc, khoá đồng nhỏ.

Trong hộp: chén ngọc trắng, có nắp. Bên trong chén: rượu Vân Nam pha ô đầu, mười tám tháng tuổi trong hầm lạnh Trấn phủ. Chính là chén Ninh phu nhân đêm ba mươi tháng bảy năm ngoái mang tới phòng nàng, định rót vào miệng nàng. Uyển Ngôn giữ chén. Giữ rượu. Bây giờ, trả lại.

Ngục quan thúc phía đông thành không phải nhà giam công khai. Là một biệt viện cũ, tường cao ba trượng, cửa gỗ có then đồng. Đầu ngõ có hai lính canh. Thấy kiệu hoàng hậu tới, hai người quỳ. Bích Đào đưa lệnh của thái hoàng thái hậu. Then đồng kéo. Cửa mở.

Sân trong lát đá xám mòn. Ở một góc, có một cây mai già chưa nở. Uyển Ngôn nhìn cây mai. Nhớ mẹ ruột. Nhớ trâm hoa mai đang cài trên tóc mình. Nàng đưa tay chạm gáy, kiểm tra trâm còn không. Còn. Trâm bạc mẹ để lại. Kiếp này không tháo dù đi đâu.

Ninh phu nhân ở gian phòng phía tây. Cửa gỗ khép hờ. Trong phòng, cửa sổ hẹp cho một sợi ánh sáng đầu ngày lọt vào.

Uyển Ngôn dừng trước cửa. Nói với Bích Đào: “Đóng cửa sau khi ta vào. Không ai được nghe. Nếu xe tù tới, cho họ đợi ngoài ngõ.”

Bích Đào gật. Không dám hỏi thêm.

Uyển Ngôn đẩy cửa.

Ninh phu nhân đã dậy. Đang chải tóc bằng lược mộc.

Bà mặc áo xám thô, kiểu phạm nhân. Tóc bạc đã nhiều hơn hai tháng trước. Nghe tiếng cửa, bà không quay đầu.

“Con đến sớm hơn ta đoán.” Ninh phu nhân nói.

“Con đến kịp.” Uyển Ngôn đóng cửa sau lưng. “Xe tù nửa canh giờ nữa. Con muốn tiễn trước.”

Ninh phu nhân đặt lược xuống. Quay lại. Mắt bà vẫn cái sắc lạnh ngày xưa, chỉ già hơn. “Tiễn bằng gì?”

Uyển Ngôn đặt chiếc hộp gỗ trắc lên bàn. Chưa mở. Kéo ghế ngồi đối diện. Chỉ một cánh tay ngăn cách.

Ninh phu nhân nhìn hộp. Nhìn khá lâu. Bà thừa đủ khôn để đoán bên trong.

“Mẹ vẫn biết mẹ muốn gì?” Uyển Ngôn hỏi.

“Ta biết.” Ninh phu nhân đáp. “Con nói đi. Đừng vòng. Ta hết thời gian vòng.”

Uyển Ngôn mở hộp. Lấy chén ngọc ra. Đặt lên bàn, giữa hai người.

Chén trắng. Có nắp bạc. Ánh sáng buổi sớm quét ngang, thấy rõ một dòng rượu bên trong, vàng nhẹ, không đục.

Ninh phu nhân im. Nhìn chén.

“Chén này…” Bà nói khẽ.

“Chén này.” Uyển Ngôn tiếp lời. “Của mẹ. Đêm ba mươi tháng bảy năm ngoái, mẹ mang tới phòng con, định rót vào miệng con. Con nhận chén. Con giữ chén. Con giữ cả rượu trong hầm lạnh Trấn phủ. Mười tám tháng, không đổi giọt.”

Ninh phu nhân không rung tay.

“Con nói với mẹ đêm ấy,” Uyển Ngôn tiếp, “con không cần mẹ chết. Con cần mẹ nghe lời. Mẹ đã nghe. Ninh phu nhân giữ im lặng ba tháng cho đến khi Đông Cung tạo phản. Nguyệt Nhi làm quân cờ, xong. Con công nhận mẹ giữ lời.”

“Ta giữ.” Ninh phu nhân đáp. “Ta giữ trọn. Không hé nửa lời.”

“Con biết. Con không phá lời của con. Con không đưa mẹ ra pháp trường. Con để cha đưa mẹ đi Cam Túc.”

Uyển Ngôn dừng. Nhìn chén.

“Nhưng chén này, con giữ vì mẹ cũng đã hứa với con. Mẹ nói: nếu con muốn mẹ giữ lời, hãy giữ chén này. Nếu con đưa chén này ra, mẹ không cần chối.”

Ninh phu nhân cười. Nụ cười mỏng như tro tàn. “Ta nhớ. Từng chữ.”

“Vậy hôm nay, con đưa chén ra.” Uyển Ngôn nói. “Không phải để mẹ chối. Là để mẹ chọn.”

Không khí trong phòng đặc.

Bên ngoài, cây mai già xạc xào một cái. Không có gió.

Ninh phu nhân nhìn Uyển Ngôn thật lâu. Có gì trong mắt bà chuyển. Không phải sợ. Cũng không phải kinh ngạc. Cái gì khác, khó gọi tên.

“Con… vẫn cho ta chọn?” Bà hỏi.

“Con giữ lời.” Uyển Ngôn đáp. “Đây là chén con cầm. Mẹ tự chọn.”

Ninh phu nhân không đáp ngay.

Uyển Ngôn ngồi thẳng lưng. Không thúc. Nàng biết bà cần khoảng để nghĩ. Không phải nghĩ có uống hay không. Là nghĩ nói gì trước khi uống.

Trong lòng, có gì co lại.

Ninh phu nhân dạy nàng ba năm. Từ chín tuổi đến mười hai tuổi, sau khi Vân di nương mất. Bà dạy nàng cách cúi đầu. Cách gọi “mẹ” mà không nghẹn. Cách bưng khay trà không rung tay. Cách cười với người mình ghét. Bằng cả roi, cả kẹo, cả những đêm dài không cho ngủ. Nếu Uyển Ngôn hôm nay có thể ngồi đây, dứt khoát, không rung, phần lớn nhờ bà.

Bà là kẻ giết mẹ nàng. Bà cũng là kẻ dạy nàng cách sống sót đủ lâu để nhớ mẹ nàng.

Trớ trêu chưa? Trong một người có cả hai. Kiếp trước, nàng chưa kịp phân biệt. Kiếp trước, nàng chết trước khi hiểu Ninh phu nhân là ai.

Kiếp này, nàng đã hiểu.

Ninh phu nhân đưa tay. Đặt lên chén.

“Con biết,” bà nói khẽ, “tại sao ta hạ độc mẹ con không?”

Uyển Ngôn không đáp. Đây không phải câu hỏi thật. Đây là câu bà muốn nói nốt.

“Vân di nương.” Ninh phu nhân nhìn chén. “Nàng dịu dàng như tơ. Cha con yêu nàng như yêu mùa xuân. Ta cưới cha con vì Trấn phủ, không vì tình. Ta biết. Ta chấp nhận. Nhưng ta không chấp nhận rằng nàng có con trai.”

Uyển Ngôn khựng.

“Vân di nương mang thai lần hai.” Ninh phu nhân nói. “Là con trai. Ta bói. Nếu nàng sinh, nếu là con trai, Trấn phủ có đích tôn. Nguyệt Nhi của ta, đứa không cùng máu Tô Kiến, sẽ mất chỗ. Ta không để. Ta ép uống thuốc an thai ba lần. Lần thứ ba, thai ra. Nàng băng huyết. Nàng chết.”

Uyển Ngôn siết tay dưới áo. Trong di thư mẹ để lại ở Đông Bí Lâu, mẹ viết đúng như vậy. Nhưng nghe từ miệng Ninh phu nhân, âm sắc khác. Nghe từ miệng kẻ giết mẹ nàng, kể chuyện giết mẹ nàng, bằng giọng như kể chuyện thời tiết.

“Ta không hối.” Ninh phu nhân tiếp. “Nếu quay lại, ta vẫn làm. Vì con gái ta. Vì Nguyệt Nhi. Ta không hối vì mẹ con. Ta hối vì Nguyệt Nhi. Ta nuôi nàng ta mười tám năm để làm hoàng hậu. Cuối cùng ta đưa nàng ta lên pháp trường Tây thị. Đầu nàng ta rơi trước ta một ngày. Con biết cảm giác không, Ngôn Ngôn?”

Uyển Ngôn nhìn bà. Không nao. “Con biết. Con cũng có mẹ.”

Ninh phu nhân im.

Rồi bà cười. Cười khẽ. “Con giống ta hơn giống mẹ con. Kỳ lạ chưa. Con là con Vân di nương, nhưng con dứt như ta. Máu của con? Hay roi của ta?”

“Cả hai.” Uyển Ngôn đáp. “Con giữ cả hai. Máu mẹ. Roi mẹ.”

Ninh phu nhân gật một cái. Không cãi.

“Ta không xin tha.” Bà nói. “Ta biết con không muốn thấy ta lê lết trong quê mười năm nữa. Ta không phải người sống không có bàn cờ. Cam Túc không có bàn cờ.”

Uyển Ngôn không đáp. Bà nói đúng.

Ninh phu nhân đưa tay. Nắm chén ngọc.

Bà nâng chén. Nhìn rượu qua ánh sáng cửa sổ. Rượu trong, hơi vàng, không đục. Mười tám tháng trong hầm lạnh không đục.

“Rượu này ta pha đêm mùng ba tháng bảy.” Bà nói. “Ta nhớ. Pha ba tiếng. Nàng biết ta pha gì?”

“Ô đầu.” Uyển Ngôn đáp. “Với đan sa. Cam thảo dụ mùi.”

Ninh phu nhân sững. Rồi cười nhẹ. “Con biết cả công thức.”

“Con học.” Uyển Ngôn nói. “Kiếp trước con không kịp học. Kiếp này con học.”

Ninh phu nhân gật. “Tốt. Con nên biết ta pha gì trong chén ta định giết con. Công bằng.”

Bà đưa chén lên môi. Không do dự.

Uyển Ngôn ngồi thẳng lưng. Nhìn.

Chén nghiêng. Rượu vào miệng bà.

Ninh phu nhân uống chậm. Uống hết. Đặt chén xuống bàn. Nhẹ như đặt chén trà bình thường.

“Ô đầu tác dụng nhanh.” Bà nói. “Chừng nửa canh giờ.”

Uyển Ngôn ngồi. Không nhúc nhích.

Ninh phu nhân đưa tay chải một lọn tóc bạc ra sau tai. “Con ngồi với ta đến hết không?”

“Con ngồi.”

Nửa canh giờ dài.

Uyển Ngôn nhìn Ninh phu nhân từ từ tái. Môi bà mất máu trước. Rồi đầu ngón tay. Rồi mí mắt hạ xuống dần. Bà không kêu. Không co giật. Bà pha thuốc cho chính bà đêm ấy, pha ngọt. Chết ngọt.

Trong nửa canh giờ, hai người nói được vài câu.

“Bố con…” Ninh phu nhân, giọng đã yếu. “Nói với ông ấy, ta không giận ông ấy ly hôn. Ta không xứng. Ta tiếc ta không cho ông ấy đứa con trai nào.”

“Con nói.”

“Nguyệt Nhi…” Ninh phu nhân nhắm mắt. “Chôn cạnh mẹ nó, ở quê ta. Không cạnh Tô gia. Con nàng ta bên mẹ nàng ta. Con biết cha ruột nàng ta là ai. Ta không xin gì cho Nguyệt Nhi. Chỉ xin chỗ nằm.”

“Con báo hoàng thượng. Chàng sẽ chuẩn.”

Ninh phu nhân mở mắt lần nữa. Mắt bà đã mờ. “Ngôn Ngôn.”

“Dạ.”

“Con thay ta gọi mẹ con một tiếng.” Bà thở khó. “Ta không xứng gọi. Con gọi giùm.”

Uyển Ngôn khựng. Cả người nàng cứng lại.

Kiếp trước, nàng gọi “mẹ” hai người. Vân di nương, gọi bằng cả trái tim. Ninh phu nhân, gọi bằng cả sự đề phòng. Kiếp này nàng đã học phân biệt.

Hôm nay, kẻ giết mẹ nàng, xin nàng gọi Vân di nương giùm bà. Gậy ông đập lưng ông, đến giây cuối vẫn là bà đưa lời để nàng cầm.

Uyển Ngôn không đáp. Chỉ đứng dậy. Đi ra cửa sổ. Nhìn cây mai già trong sân. Nói khẽ: “Mẹ. Con đây rồi. Người này hôm nay trả xong nợ với mẹ. Mẹ nhận đi.”

Sau lưng, Ninh phu nhân thở ra. Cái thở dài cuối cùng.

Uyển Ngôn quay lại.

Bà đã gục xuống bàn. Tay còn nắm chén ngọc trắng, không rơi. Trong ánh nắng buổi sớm xiên qua cửa sổ, tóc bạc bà sáng lên, gần như trắng thuần.

Uyển Ngôn đứng nhìn một hơi.

Rồi cúi. Lấy tay khép mi mắt Ninh phu nhân xuống. Không phải kính trọng, không phải tha thứ. Là dứt điểm. Người chết phải nhắm mắt để ta biết mình đã chết.

Nàng ra khỏi phòng. Đóng cửa lại.

Bích Đào đứng ngoài, không hỏi. Chỉ nhìn nàng, mắt đỏ.

“Gọi lính canh. Báo mệnh phụ trong phòng. Ta không đưa xe tù, đưa quan tài.”

Bích Đào cúi. Đi gọi.

Uyển Ngôn ra sân. Đứng dưới cây mai già. Nhìn lên. Sáng nay, hoa đầu mùa nở. Trắng, sớm hơn mọi năm một tháng.

Nàng đưa tay hái một cành. Không hai. Một cành. Cầm trong tay.

Xe tù ngoài ngõ đã đợi. Uyển Ngôn ra. Nói với đầu quản: “Ninh phu nhân sáng nay không đi Cam Túc. Về báo triều đình. Ta ký giấy khai tử tại chỗ.”

Đầu quản khựng. Rồi cúi.

Bích Đào bưng bút mực từ trong kiệu ra. Uyển Ngôn ngồi trên phiến đá trong sân, viết giấy khai tử tay. Chữ nàng nét đều, không rung.

Ninh thị, đích thê cựu Trấn quốc công phủ, mất trong ngục quan thúc phía đông thành sáng mùng chín tháng chín, năm thứ nhất Diệp triều mới. Nguyên nhân: uống rượu độc tự ban.

Ký. Đóng ấn phượng vàng của hoàng hậu.

Đầu quản nhận giấy. Cúi lui.

Uyển Ngôn đứng dậy. Bích Đào đỡ. Kiệu chuyển bánh về hoàng cung.

Trên tay Uyển Ngôn: một cành mai trắng. Không rơi cánh nào.

Về đến Vĩnh Ninh cung khi trời hửng hẳn.

Diệp Trầm đứng đợi ngoài sân. Chàng mặc áo hoàng bào chưa cài đai. Nghĩa là chàng vừa dậy. Nghĩa là chàng đã đợi.

Uyển Ngôn xuống kiệu. Đi tới trước chàng. Đưa cành mai lên. “Cây mai trong sân ngục. Sáng nay nở đầu mùa. Bà đi trước cành nở khoảng nửa canh giờ.”

Diệp Trầm cầm cành mai. Nhìn nàng. Mắt chàng không có tra hỏi. Chỉ có cái gì mềm dưới đáy mắt, mà chàng không cho phép mình nói bằng lời.

“Nàng ngồi đến hết chứ?” Chàng hỏi.

“Ta ngồi.”

“Ta cũng vậy. Ngày xưa,” Diệp Trầm nói. “Với thái tử tiền nhiệm khi vua cha xử ông. Ta mười hai tuổi. Ta không được khóc. Ta không khóc. Nhưng ta ghét chính ta suốt năm năm sau vì không khóc.”

Uyển Ngôn ngẩng lên.

“Nàng đừng ghét chính nàng.” Diệp Trầm nói. “Nàng đã sòng phẳng. Con giữ lời với con. Người ta giữ lời với người ta. Không ai nợ ai. Xong.”

“Xong.” Uyển Ngôn lặp.

Chàng nắm tay nàng, dẫn vào cung.

Trong cung, chàng không hỏi thêm. Nàng cũng không kể thêm. Chàng chỉ ngồi cùng nàng bên án thư, cầm bàn tay nàng, không thả. Bàn tay nàng lạnh, gần như tay Ninh phu nhân lúc uống chén cuối. Chàng cũng không hỏi tại sao lạnh.

Nắng lên. Nắng vào cung. Chiếu lên cành mai trắng đặt trên án thư.

Diệp Trầm nói khẽ, sau lâu: “Ta chuẩn cho chôn hai người mẹ con cạnh nhau. Ở quê Ninh phu nhân. Không ở Tô mộ. Xong tuần này.”

“Cảm ơn chàng.” Uyển Ngôn đáp.

“Còn cha nàng.”

“Ta xin về Trấn phủ ba ngày. Cha cần nghe từ miệng ta. Không nghe từ thái giám.”

“Nàng đi.” Chàng đáp. “Ta không giữ. Ta để Bích Đào theo. Mười hai thị vệ theo.”

Uyển Ngôn gật.

Nàng đứng dậy. Dừng bên bàn thờ Vân di nương trong tẩm cung. Cắm cành mai trắng vào bình sứ trước bàn thờ. Thắp ba nén nhang.

Nói khẽ:

“Mẹ. Xong rồi. Kẻ đưa mẹ đi, con đưa đi tiếp. Không phải bằng dao, là bằng chén chính bà cầm tới. Trắng đen phải rõ, mẹ dạy con thế. Con giữ lời.”

Nhang cháy chậm. Khói lên thẳng, không xiên.

Bích Đào đứng cạnh, nhỏ giọng: “Cô mẹ. Xong rồi. Ba ngày nữa Ngôn Ngôn về Trấn phủ thăm cha con. Cô ở lại nhà, phù hộ.”

Uyển Ngôn nhắm mắt. Cúi ba nhịp.

Nến trầm hương bên bàn thờ cháy đều. Không có ngọn lửa nào lớn. Không có đuốc. Kiếp này không có đuốc.

Trở lại án thư, Diệp Trầm đã ngồi chờ. Chàng đưa tay nàng đặt lên chén trà nóng. “Uống. Tay lạnh quá.”

Uyển Ngôn cầm chén. Uống một ngụm nhỏ. Trà đắng, ấm.

“Có việc.” Diệp Trầm nói. “Ta bàn với thái hoàng thái hậu đêm qua. Ba tôn thất họp đầu tuần sau. Bà đề nghị ngày đại hôn lần hai. Ta xin nàng cho ý.”

Uyển Ngôn ngẩng lên.

“Sau tang Ninh phu nhân bảy ngày,” Diệp Trầm tiếp, “theo lệ.”

“Ta không tang bà.” Uyển Ngôn cắt. “Ta không mặc trắng cho kẻ giết mẹ ta. Ta chôn cạnh Nguyệt Nhi, xong. Đại hôn không cần đợi bảy ngày. Chàng chọn ngày sớm nhất.”

Diệp Trầm nhìn nàng. Gật.

“Ta chọn mùng mười lăm tháng chín.” Chàng nói. “Trăng rằm. Ba ngày nữa.”

“Ba ngày nữa.” Uyển Ngôn lặp. “Đủ ta về Trấn phủ báo tin cho cha. Đủ Bích Đào may xong áo cưới đỏ mới.”

“Áo cưới đỏ.” Diệp Trầm nhắc.

“Đỏ.” Uyển Ngôn đáp. “Kiếp trước ta chết trong áo đỏ. Kiếp này ta cưới trong áo đỏ. Cùng màu, khác kết.”

Chàng cầm tay nàng. Đưa lên môi. Hôn nhẹ vào lòng bàn tay. Không nói.

Ngoài cửa, gió tháng chín cạo qua mái ngói vàng. Cành mai trắng cắm trên bàn thờ Vân di nương đã hé thêm một nụ. Nến trầm hương cháy đều đến trưa.

Ba ngày nữa. Áo đỏ. Trâm bạc. Trăng rằm.

Kiếp trước ta chờ chết trong áo đỏ. Kiếp này ta chờ chàng cài trâm cho ta.

Uyển Ngôn nhắm mắt.

Trên má nàng, giọt nước mắt đầu tiên trong ngày rơi xuống. Không phải cho Ninh phu nhân. Cho mẹ ruột. Cho chính nàng. Cho ba ngày nữa.