Đêm Tân Hôn Ta Thiêu Cả Vương Phủ
Chương 39: Ngày Đại Hôn Lần Hai
Chuông đại triều gõ ba nhịp.
Trường An bừng sáng dưới nắng thu. Cả kinh thành trải hoa đỏ suốt ba dặm, từ Chu Tước môn tới cửa Thái Hoà điện. Gió nam thổi. Cánh hoa lùa vào tay áo cung nữ, dính vào guốc quan lễ, đọng lại ở thềm đá xanh. Có kẻ nói, hoa nhiều đến mức bước đi cũng phải nhấc chân cao hơn thường.
Ngày đại hôn lần hai.
Trong ngoài cung, người người quỳ. Hoàng thượng mới đăng cơ hai mươi ngày. Hoàng hậu chưa lập ngôi. Hôm nay, cả hai lễ khép lại thành một.
Tô Uyển Ngôn ngồi trước gương đồng.
Nàng đã ngồi thế cả canh giờ.
Ánh nắng xuyên qua song lụa hắt lên má, đổ một vệt vàng nhạt xuống nốt ruồi lệ dưới khoé mắt trái. Trong gương, mặt nàng trắng như tuyết đầu đông, mi buông xuống nhè nhẹ. Không cử động. Không nói.
Bích Đào bưng khay son đứng bên. Nha hoàn cúi đầu, giọng thấp: “Vương… không.” Nàng ta ngắt, sửa lại. “Hoàng hậu nương nương, giờ Thìn ba khắc. Đến lúc điểm mi.”
Uyển Ngôn “ừ” một tiếng. Rất khẽ.
Ngoài phủ, sáng nay có tin đưa vào. Người báo tin cúi rạp, không dám ngẩng: Ninh phu nhân, sau khi bị đầy về quê, đã uống chén rượu độc bà từng mang tới đêm ấy. Chết trong buổi sáng đầu tuần đầy. Hạ nhân xin chỉ về việc chôn cất.
Uyển Ngôn chỉ gật một cái, nói: “Chôn cạnh Vân di nương không được. Chôn ngoài Bắc Mang. Không lập bia.”
Rồi trở lại chỗ điểm trang.
Không nước mắt. Không đắc thắng. Cũng không chút do dự nào. Chỉ một khoảng lặng, dài bằng một hơi thở người ốm nặng, rồi khoảng lặng ấy trôi qua. Xong.
Kiếp trước cũng có người chết vào ngày cưới nàng. Kiếp trước, người đó là chính nàng.
Kiếp này, đến lượt kẻ đưa nàng vào chảo lửa.
Cha nàng, Trấn công, đã khỏi bệnh. Sáng nay ông cho người mang vào một xâu chuỗi bồ đề, cũ, mòn. Nói với Bích Đào: “Chuỗi này Vân di nương ngày xưa đeo. Sáng nay ta lục hòm cũ mới thấy. Con gái ta cưới lần hai, mẹ nó không có mặt, có xâu chuỗi thế cũng đỡ.” Uyển Ngôn cầm chuỗi, đặt lên bàn trang điểm. Không đeo. Không đưa lại. Chỉ đặt đó, cạnh khay son.
Nốt ruồi lệ dưới khoé mắt trái nàng hôm nay hơi ấm.
Nàng không khóc.
Bích Đào đưa đầu bút vẽ mi. Đường mày sắc, dài, kéo tận thái dương. Kiểu mi thời Đường, kiểu kiếp trước Uyển Ngôn cũng vẽ, kiểu chính bàn tay Bích Đào cũng đã từng vẽ.
Chỉ khác, kiếp trước, vẽ xong rồi chết. Kiếp này, vẽ xong rồi sống.
“Nương nương.” Bích Đào thấp giọng, tay không run. “Có nhớ đêm ấy không?”
Uyển Ngôn hiểu “đêm ấy” là đêm nào.
Đêm tân hôn kiếp trước. Đêm nàng ngồi chính chỗ này, cũng trước một cái gương như thế này, chờ Túc vương đến. Kiếp trước Bích Đào cũng vẽ mi cho nàng, tay run, làm lệch nét. Kiếp trước nàng cười trấn an: “Không sao, không sao.” Rồi cầm giẻ lau lại, tự vẽ. Vẽ xong, đội trâm phượng vàng của Ninh phu nhân, ngồi chờ. Chờ đến canh hai. Chờ đến canh ba. Chờ đến khi cửa khoá lại từ bên ngoài, khi mùi dầu bén lửa xộc vào phòng.
Kiếp này Bích Đào không run.
“Nhớ.” Uyển Ngôn nói, mắt vẫn nhìn gương. “Nhớ hết.”
Bích Đào cắn môi. Vẽ tiếp.
Trong óc Uyển Ngôn, ngọn lửa vẫn liếm rường. Áo cưới đỏ vẫn hoá đen. Mùi tóc mình cháy vẫn xộc vào mũi. Tiếng gào vẫn không thoát khỏi cổ. Một hạt tro rơi vào mắt trái, ngay chỗ nốt ruồi lệ, cháy xuyên qua tận xương. Ký ức ấy như một cái sẹo giấu trong da. Không mất. Chỉ không đau nữa.
Trong gương, gương mặt trước mặt nàng vẫn nguyên vẹn. Da trắng như tuyết. Mắt hạnh dài. Nốt ruồi lệ nguyên nguyên.
Không lửa. Không tro. Chỉ có nàng.
Bích Đào vẽ xong. Buông bút. Cúi đầu.
Cung nữ hai bên nâng áo cưới đỏ vào.
Áo trải xuống sập, dài chín thước. Vải mềm buông xuống nghe như tiếng nước chảy. Cả phòng bỗng đỏ lên, đỏ như nhuộm son toàn bộ ánh sáng.
Uyển Ngôn đứng dậy.
Áo cưới lần hai. Rất khác kiếp trước, rất khác đêm tân hôn.
Kiếp trước, áo Ninh phu nhân chọn. Kiểu Đường cung nghiêm ngặt, thêu song hỉ nặng chỉ vàng, cổ áo cao đến nghẹn thở, ống tay hẹp trói cổ tay. Áo ấy trói chân nàng khi lửa bén, khiến nàng không đứng dậy nổi. Áo ấy cháy nhanh, cháy dữ, cháy như đùa cợt.
Áo cưới đại hôn hoàng hậu này, Uyển Ngôn tự chọn kiểu. Vẫn kiểu Đường, vì kiếp trước nàng chưa được mặc trọn kiểu Đường trước khi cháy. Nhưng chỉ thêu khác: song hỉ bỏ. Thay bằng bốn mươi tám cành hoa mai bạc, thêu chìm dưới lớp lụa đỏ, chỉ khi ánh sáng nghiêng mới lộ. Cùng kiểu trâm bạc mẹ để lại.
Cổ áo không cao đến nghẹn. Tay áo rộng, buông xuống chấm gót. Chỉ vàng đổi thành chỉ bạc. Nhẹ, mềm, chảy.
Bích Đào và ba cung nữ khoác áo lên vai nàng. Vải phủ xuống, ôm lấy hai vai gầy. Nặng, nhưng không trói.
Nàng đưa tay chạm vào một cành hoa mai thêu chìm dưới ngực áo. Đầu ngón chạm chỉ bạc. Lạnh, mượt.
Kiếp này nàng không mặc để cháy. Kiếp này nàng mặc để bước lên bậc điện, ngẩng đầu, không cần cúi.
Hỷ phục nữ Trung Hoa — thêu phượng vàng, chụp ảnh cưới
662.000đ
Xem chi tiết →Bích Đào lùi ra sau lưng, chải tóc.
Tóc Uyển Ngôn đen dài, rơi qua bả vai, nặng như một mảnh sương thu. Bích Đào tết ba đường, cuộn lên đỉnh đầu, giữ bằng lưới nhung đỏ. Ngón tay Bích Đào nhanh, đều, thuộc lòng như đọc kinh. Ba lần cuộn, hai lần đè, một lần chốt. Xong.
Nha hoàn cầm khay trang sức Nội cung phái vào hôm qua.
Trong khay, giữa những vòng ngọc bích, chuỗi trân châu, kim tuyến hoa cài, có một chiếc trâm phượng vàng. Chín viên hồng ngọc lớn. Cánh phượng cong. Đầu trâm chạm hoa văn “chín rồng chầu phượng”. Trâm này của Nội cung phái vào, không phải trâm của Ninh phu nhân.
Nhưng cũng là trâm phượng vàng.
Bích Đào cầm trâm lên, hỏi nhỏ: “Nương nương, cắm trâm này?”
Uyển Ngôn nhìn trâm.
Trong đầu, một ký ức khác trồi lên. Trâm phượng vàng kiếp trước. Ninh phu nhân đưa nàng cắm ngày cưới. Trâm ấy có cạnh mòn tinh vi, tay cầm nghiêng, là công cụ đâm. Ninh phu nhân bố trí sẵn: nếu Uyển Ngôn bị nghi gián điệp, kháng cự bằng trâm, thành thích khách, Túc vương giết chính đáng. Trấn phủ không mất mặt. Ninh phu nhân không bẩn tay.
Trò gieo gió gặt bão ấy, kiếp trước Uyển Ngôn không nhìn ra. Cắm trâm phượng vàng vào tóc, rồi cắm luôn tính mạng vào chảo lửa.
Kiếp này, dù trâm phượng vàng của Nội cung không nghiêng, không mòn, nàng vẫn không muốn cắm.
“Không cắm.” Nàng nói. Giọng nhẹ, dứt khoát.
Bích Đào ngẩn. “Nương nương, đại hôn phi trâm phượng không hợp lễ. Nội cung…”
“Trâm hoa mai của ta đâu?” Uyển Ngôn ngoảnh.
Bích Đào cụp mắt. “Trâm… trâm hoa mai bạc, hoàng thượng cầm mấy tháng nay chưa trả.”
Đúng vậy.
Từ đêm trước đại chiến, Diệp Trầm cầm trâm bạc mẹ nàng để lại. Câu hắn nói khắc trong óc nàng như chữ khắc trên đá: “Ta giữ trâm. Nàng giữ tôi.”
Đêm ấy nàng đứng ở cửa Túc phủ, nhìn ngựa hắn đi xa. Trâm bạc mẹ trong tay hắn. Người mẹ trong lồng ngực nàng. Nàng đứng như tượng đến canh ba mới về giường. Đại chiến hắn thắng. Thái tử Đông Cung tự đâm cổ chết trên chiến trường, tay cầm lá cờ “Đông Cung Chính Thống”. Trương Nguyên Chương bị bắt. Hoàng đế đương triều bệnh nặng, thoái vị. Diệp Trầm lên ngôi.
Trâm bạc vẫn chưa trả.
Nàng biết vì sao. Nàng cũng biết, hôm nay hắn sẽ trả.
“Không cắm trâm nào cả.” Nàng nói với Bích Đào. “Để đầu trần.”
Bích Đào há miệng, không nói được câu nào. Đại hôn hoàng hậu để đầu trần, chưa có tiền lệ.
Uyển Ngôn khẽ cười. Nụ cười rất nhạt, rất ngắn. “Chờ chút. Chờ hoàng thượng.”
Sáu tiếng chuông trổi. Giờ Tỵ tới.
Ngoài cửa vọng tiếng cung nữ đón: “Hoàng thượng giá đáo!”
Bích Đào giật mình, khay trâm suýt rơi.
Chưa đến lễ nghênh hôn cung. Chưa đến giờ hoàng đế đón hoàng hậu. Hắn đến sớm. Sớm cả canh giờ.
Cửa mở.
Diệp Trầm bước vào.
Long bào chín rồng đỏ thẫm, mũ miện chưa đội, tóc buộc gọn bằng dải lụa đen. Cao gầy như trước. Mắt sắc như trước. Chỉ tay trái không còn quấn băng: vết thương ngực đại chiến đã liền, chỉ để lại một đường mờ dưới cổ áo, khớp với vết sẹo dài cũ chạy từ cổ tay đến khuỷu.
Hắn không nhìn ai khác. Chỉ nhìn nàng.
Bích Đào và ba cung nữ đồng loạt quỳ. “Bái kiến hoàng thượng.”
Hắn đưa tay ra hiệu. “Ra hết.”
Cả phòng lui nhanh. Cửa khép nhẹ.
Còn lại hai người. Ánh sáng qua song lụa đỏ, hắt lên áo cưới nàng, làm cả người nàng như nhuộm son từ đỉnh đầu tới gót chân.
Hắn đi tới. Bước không vội. Dừng cách nàng nửa bước.
Trong tay hắn, trâm bạc hoa mai.
“Ta trả trâm này.” Hắn nói. Giọng trầm, hơi khản. “Nàng giao ta trước đại chiến. Ta thắng rồi. Đúng hẹn.”
Uyển Ngôn nhìn trâm.
Ngón hắn giữ giữa hai đầu, cẩn thận như cầm một vật dễ vỡ. Đầu trâm hoa mai bạc, mười một cánh, chính giữa là một hạt trân châu nhỏ. Vật mẹ nàng cất trong hộp gấm đỏ từ ngày về nhà chồng. Vật mẹ giao lại cho nàng khi nàng lên tám, ba tháng trước khi Vân di nương chết. Vật kiếp trước nàng để trên bàn trang điểm, không cắm, vì Ninh phu nhân ép cắm trâm phượng vàng.
Vật này, mấy tháng qua ở trong tay Diệp Trầm.
Nàng ngước lên. “Chàng giữ giùm ta xa thế.”
“Không xa.” Hắn đáp. “Cạnh tim, mỗi ngày.”
Nàng nhíu mày rất nhẹ. Câu này của hắn, không phải kiểu người từng bị gọi Diệp Diêm La nói. Cung đình mấy tháng qua đã làm hắn khác đi bao nhiêu, hay chính nàng đã làm hắn khác đi bấy nhiêu.
Hắn đưa tay cầm cổ tay nàng. Ngón hắn ấm. Kéo nhẹ, xoay người nàng lại đối gương.
Nàng ngồi xuống ghế trang điểm. Hắn đứng sau.
Trong gương, nàng thấy hắn cúi xuống. Tay cầm trâm bạc, luồn qua búi tóc nàng, nơi lưới nhung đỏ giữ tóc. Bích Đào tết ba đường, cuộn kín, gọn gàng. Hắn không rành. Hắn thử lần đầu. Ngón vụng, luồn hai lần mới xuyên được lưới.
Uyển Ngôn không giúp.
Nàng nhìn gương. Nhìn hắn.
Kiếp trước ngày cưới, không ai cài trâm cho nàng đúng nghĩa. Bích Đào cài, run tay cài lệch. Nàng phải tự cắm lại. Cắm xong, ngồi chờ. Túc vương đến canh hai, tay cầm phong thư mật. Chưa gọi tên nàng, đã ra lệnh khoá cửa. Đêm ấy, không ai cúi xuống sau lưng nàng thế này.
Trâm cài tóc bạc phối tua rua — phụ kiện cô dâu áo dài
110.000đ
Xem chi tiết →Kiếp này, hoàng thượng đích thân cài trâm cho hoàng hậu.
Trâm không phải trâm phượng vàng của kẻ giết mẹ nàng. Trâm là trâm bạc hoa mai mẹ nàng để lại. Người cài là người kiếp trước từng thiêu nàng, kiếp này từng cưỡi ngựa đi trước đại chiến, cầm trâm trong tay, trở về nguyên vẹn.
Vòng lặp khép. Không phải bằng ngọn lửa. Không phải bằng ngọn đuốc. Bằng một cây trâm bạc.
Trâm cắm xong. Hắn buông tay. Đứng thẳng lại.
Trong gương, mắt hắn nhìn nàng. Không sắc như kiếp trước. Không lạnh như tin đồn đế đô. Chỉ nhìn, như nhìn một thứ hắn suýt mất.
Nàng đưa tay chạm lên đầu trâm. Bạc lạnh. Cánh hoa mai chấm nhẹ vào lòng bàn tay.
“Cắm chưa?” Hắn hỏi, giọng khẽ.
“Cắm rồi.” Nàng đáp.
Cả phòng im. Ngoài xa, tiếng nhạc lễ bắt đầu vọng vào từ Chu Tước môn. Trống đại lễ khai. Kèn đồng dài. Trường An trải hoa đỏ ba dặm chờ hoàng hậu.
Hắn quỳ một gối xuống, ngay sau ghế nàng.
Uyển Ngôn quay đầu. Trong nắng thu chiếu qua song, mặt hắn rất gần. Vệt sẹo mờ dưới cổ áo lộ ra một góc. Nàng nhìn vết sẹo ấy. Nàng đã băng bó nó, trong đêm ở trại săn ngoài thành, khi nàng còn tưởng hắn sẽ chết.
Hắn nắm tay nàng. Cầm chặt. Không phải kiểu người nắm dây hồng lễ cưới. Kiểu người nắm sợi dây kéo mình lên khỏi bùn.
Rồi hắn nói, câu Uyển Ngôn sẽ nhớ suốt phần đời còn lại của mình:
“Kiếp trước nàng đội trâm khi chết. Kiếp này nàng đội trâm khi sống.”