Hoài Cổ Truyện

Đêm Tân Hôn Ta Thiêu Cả Vương Phủ

Chương 8: Kẹp Tóc Bươm Bướm

Kẹp bươm bướm ngọc nằm trong lòng bàn tay ta. Bốn cánh lưu ly xanh biếc, thân bạc chạm hoa mai lót nền, mắt kim vàng nhỏ như hạt kê. Đêm vườn đông, sau khi Nguyệt Nhi ôm cổ ho khan rồi được Ninh phu nhân đỡ ra, ta ngồi lại một mình bên bàn trà. Rồi mới về phòng.

Bích Đào rót nước ấm. Ta nhấp một ngụm. Đắng. Vị lê tuyết còn đọng dưới lưỡi. Kiếp này ta đã đổi chén với nàng ta. Kiếp trước ta đã uống trọn.

“Vương phi.” Bích Đào thấp giọng. “Nguyệt tiểu thư về phòng ho suốt canh nhất. Ninh phu nhân sai người đi mời đại phu, hai đèn treo ở ngõ tây thắp đến sáng.”

“Ừ.”

“Đại phu chưa dám bảo gì. Chỉ nói khí trong họng bị nóng, phải nghỉ dăm hôm.”

Nóng. Ta lật lòng bàn tay. Kẹp bươm bướm nằm im. Cánh nó xanh như nước hồ đầu đông, ánh nến hắt vào loang ra một quầng lạnh. Kẹp này Ninh phu nhân tự tay dâng ta hôm ba ngày về mẹ đẻ. Kiếp trước, nửa tháng sau đó, có tin loan khắp phủ: “thứ nữ Trấn phủ ăn trộm kẹp của đích mẫu, đem giấu trong hộp riêng.” Nào phải trộm. Chỉ là một mắt xích trong sợi dây hồng thắt cổ ta. Sợi dây ấy kiếp trước Ninh phu nhân bện từng khấc từng khấc, chín năm, một tay bện.

Kiếp này ta phải cắt dây từ đầu.

Bích Đào đứng chờ. Ta ngước lên: “Ngày mai sáng sớm, hầu ta chải tóc. Áo hoa mơ trắng, viền chỉ bạc, ống tay hẹp. Trâm gỗ.”

“Trâm gỗ?” Bích Đào ngạc nhiên. “Bẩm vương phi, sao không phải trâm bạc phu nhân để lại?”

“Trâm mẹ ta để riêng, không đem ra sảnh.” Ta khép lòng bàn tay. Kẹp bươm bướm bị nắm chặt trong lòng. “Ngày mai cha uống trà sáng ở sảnh chính chứ?”

“Có ạ. Trấn công dậy sớm lắm, giờ Mão đã ngồi ở sảnh.”

“Tốt.”

Ta thổi tắt nến. Trong tối, kẹp trong tay ta lạnh như một mảnh sương thu. Cả đêm ta không ngủ. Nhắm mắt chỉ thấy khuôn mặt Ninh phu nhân. Kiếp trước bà cầm kẹp này giơ trước mặt cha, miệng nghiêm: “Ngôn nhi, con ăn trộm của mẹ. Cha xem, kẹp cũ này thiếp thấy trong tủ nàng.” Cha khi ấy im lặng. Cha ta chưa từng nói lại vợ chính. Cha ta chỉ nhìn ta bằng một ánh nhìn buồn. Ánh nhìn ấy hại ta chết một nửa. Nửa còn lại là ngọn lửa vương phủ.

Kiếp này, cha vẫn nhu nhược. Nhưng ta không cần cha đứng lên. Ta chỉ cần cha nói một câu.

Một câu, đúng lúc.

Sáng sớm. Trời còn xám, sương chưa tan trên đài lan can. Bích Đào chải tóc cho ta. Áo hoa mơ trắng, viền chỉ bạc, ống tay hẹp. Trâm gỗ mộc. Da mặt ta trắng nhợt vì thiếu ngủ, nốt ruồi lệ dưới khoé mắt trái càng rõ.

“Vương phi, dặm chút phấn cho ạ?”

“Không cần. Hôm nay ta muốn cha nhìn thấy ta như thấy… một khuôn mặt cũ.”

Bích Đào cúi đầu, không hỏi thêm.

Ta cầm kẹp bươm bướm ngọc trong tay phải. Không cài lên tóc. Bàn tay khép hờ, một cánh lưu ly xanh nhô ra ngoài mép ngón, đủ cho người tinh mắt bắt được một tia màu.

Ta xuống sảnh chính.

Cha đã ngồi. Trấn quốc công Tô Kiến, năm nay bốn mươi tám, tóc mai đã có sương. Ông cầm chén trà sáng, mắt nhìn xa xăm ra khoảng sân sau, nơi cây ngô đồng đang rụng lá. Nhìn ta bước vào, ông đặt chén xuống, cười: “Ngôn Ngôn, con dậy sớm.”

Ta cúi chào: “Bẩm cha.”

Ninh phu nhân ngồi bên tay phải cha. Áo lụa xám nhạt, tóc chải mượt vấn cao. Bà thấy ta, cười: “Vương phi khoẻ chứ? Đêm qua vườn đông gió lạnh, mẹ sợ con nhiễm khí thu.”

“Con vẫn khoẻ. Bẩm mẹ.” Ta ngồi xuống ghế đối diện.

Ninh phu nhân dâng cha thêm trà. Bà dâng khéo. Bàn tay bà không run. Bà là kẻ giết mẹ ta bằng ba chén thuốc “an thai”, nhưng ngay lúc này, tay bà rót trà sáng cho chồng, phẳng lì như mặt hồ chưa gió.

“Nguyệt Nhi?” Cha hỏi.

“Con vẫn ho.” Ninh phu nhân đáp nhẹ. “Đêm qua uống trà lê tuyết bị nghẹn. Đại phu bảo nghỉ dăm hôm.”

Nghẹn. Ta cúi đầu nhấp trà, nén một tiếng cười nhỏ. Nghẹn thật; chỉ có điều nghẹn không phải vì lê tuyết. Nàng ta uống trúng chén đáng ra là của ta.

Ta đưa tay lấy chén nước bên cạnh. Bàn tay phải mở ra.

Kẹp bươm bướm ngọc rơi.

Cạch.

Kẹp rơi xuống nền gạch xanh. Cánh lưu ly va vào gạch cứng, kêu lên một tiếng nhỏ, giòn, như một mảnh gương vỡ. Trong sảnh sáng tĩnh, tiếng ấy rõ mồn một.

Ta khẽ giật mình. Vội đứng dậy: “Ối, con…”

Ninh phu nhân đã cúi xuống nhặt. Bàn tay bà chạm kẹp trước tay ta. Ngón bà cứng lại một khoảnh khắc. Ta thấy rõ. Chỉ một khoảnh khắc, không hơn.

“Kẹp gì đây?” Cha nhìn tới.

“Không có gì đâu chàng.” Ninh phu nhân đứng lên, hai tay đưa kẹp cho ta. “Kẹp cũ thiếp tặng Ngôn nhi hôm nàng về mẹ. Thứ đồ chơi nhỏ.”

“Kẹp cũ?” Cha ngước lên. Ông vốn không để ý chuyện trang sức, nhưng vừa nghe tiếng cạch giòn ấy, và bây giờ nghe hai chữ “kẹp cũ”, ông chợt tò mò. “Đưa cha xem.”

Ninh phu nhân khựng. Nửa giây. Rồi bà cười, đưa kẹp sang cha: “Chàng cũng thích ngắm mấy đồ vặt vãnh này à?”

Cha cầm kẹp. Nghiêng nó dưới ánh đèn lồng còn treo trong sảnh. Cánh lưu ly xanh dội lại một quầng sáng biếc lên gò má ông.

Ta không đợi ông ngắm xong. Ta lên tiếng, giọng dịu ngoan:

“Bẩm cha, thật ra con định gửi kẹp này vào tủ, khi nào có dịp lớn mới đeo. Kẹp mẹ tặng con hôm mới về nhà chồng, con nhận rồi cả tuần qua ngày nào cũng lấy ra ngắm mà chưa dám cài. Chỉ sợ tay vụng làm rơi vỡ. Bây giờ đúng là con vụng thật rồi. Cũng may cha ở đây, không thì con không biết ăn nói làm sao với mẹ.”

Ta nói câu ấy chậm. Câu chậm ép người nghe hiểu từng chữ. Cả sảnh im như đêm ba mươi.

Cha ngước lên, gật: “Con ngoan. Kẹp mẹ tặng, dĩ nhiên phải giữ.”

Ta cúi đầu: “Vâng, cha.”

Ninh phu nhân đứng đó. Nét cười trên môi bà chưa rớt. Nhưng trong mắt bà đã có một tia không nói được. Ta biết bà đang tính.

Nếu bà lên tiếng bảo “kẹp cũ thôi, con đừng làm to chuyện”, thì lời ta lập tức thành kịch. Cha sẽ tự hỏi: sao con lại nâng niu một thứ mẹ nuôi bảo cũ đến vậy? Ngoan quá thành giả. Đồng thời bà ngầm chê chính đồ mình tặng không xứng nâng niu, mất mặt trước chồng. Nhưng nếu bà tán thành “phải, kẹp quý, con giữ cho khéo”, thì bà đã tự tay đóng đinh: kẹp này là tặng phẩm chính thức. Là quà mẹ cho con dâu về nhà chồng. Không phải “kẹp cũ trong tủ”.

Kiếp trước, khi bà vu ta ăn trộm, câu bà dùng chính là “kẹp cũ trong tủ mẹ, con vào giấu làm gì.” Kẹp phải “cũ” thì bà mới có cớ hạ nhục ta tham lam của rẻ, ăn trộm không sạch tay. Nếu kẹp là tặng phẩm chính thức, thì cả chuyện ăn trộm ấy không thành lập. Ta ăn trộm chính vật đã tặng ta ư? Cả triều Đại Chu không có chuyện ấy.

Ninh phu nhân im vài nhịp thở.

Ta ngồi thẳng lưng. Chờ.

Cuối cùng bà cười. Nụ cười thân thiết, hiền như một bà mẹ đôn hậu. “Con ngoan quá. Ừ, kẹp lưu ly xanh không phải hàng chợ; con nâng niu là phải. Mẹ tặng con hôm về nhà, cũng là ý muốn con dùng khi vào yến ngoài, kẻo bên vương phủ người ta cười vương phi Trấn phủ đơn sơ, mất mặt cả nhà.”

Câu bà nói khéo, đánh cả một lời “mẹ vì con”: muốn con không mất mặt. Nhưng câu ấy đã đóng đinh rồi. Kẹp lưu ly xanh không phải hàng chợ. Tặng phẩm mẹ. Dùng khi vào yến.

Ta cúi đầu, mỉm cười: “Con cảm ơn mẹ. Con sẽ giữ trong tủ khoá, chờ dịp lớn.”

Ninh phu nhân ngước lên nhìn ta. Ánh mắt bà, chỉ nửa nhịp, chuyển từ hiền sang lạnh. Rồi lại hiền ngay. Nhưng nửa nhịp ấy ta đã bắt được.

Ta gật đầu nhẹ với bà. Nụ cười ta là nụ cười thứ nữ ngoan. Trong bụng ta lạnh như than nguội.

Ăn miếng trả miếng, đâu cần dao. Chỉ cần một cái kẹp và một câu nói đúng chỗ.

Cha vẫn cầm kẹp trong tay. Ông chưa trả. Ninh phu nhân đưa mắt về phía tay ông. Bà chờ ông trả kẹp cho ta để chuyện kết thúc ở đây.

Nhưng cha chưa trả.

Cha nghiêng kẹp thêm một góc nữa. Ánh đèn lồng đi qua cánh lưu ly xanh, dội biếc lên mắt ông. Ông đã ngồi ngắm đủ lâu. Trong sảnh không ai nói. Bích Đào đứng sau ta, hai tay chắp trước bụng, không dám thở mạnh. Nắng sớm bắt đầu lọt qua song, phủ một dải vàng nhạt lên bàn.

Cuối cùng cha lên tiếng.

“Kẹp này…” Giọng ông không nặng, nhưng chậm hơn thường ngày. “Chạm hoa mai bạc lót nền. Cánh lưu ly xanh biếc. Mắt bướm là kim gia công lối cũ, đóng ngạnh phía sau khấc chéo, đúng lối thợ bạc phường Nam mấy chục năm trước.”

Ninh phu nhân cười: “Chàng thạo cả trang sức à? Thiếp không ngờ.”

“Ta không thạo.” Cha ngước lên. Mắt ông không rời kẹp. “Ta chỉ nhớ.”

Cả bàn im.

“Nhớ gì?” Ninh phu nhân hỏi. Giọng bà đã hơi khác. Ngọt hơn một tầng. Ngọt kiểu đường phèn phủ trên mảnh sứ vỡ.

Cha xoay kẹp một vòng cuối. Rồi ông ngước lên nhìn ta. Ánh nhìn cha chín năm nay lần đầu tiên dịu như thế. Ánh nhìn của người vừa thấy lại một khuôn mặt cũ trên khuôn mặt con gái mình.

“Ngôn Ngôn,” ông nói. “Kẹp này giống hệt kẹp mẹ con năm xưa.”

Câu ấy nhẹ. Nhưng câu ấy rớt xuống sảnh chính Trấn phủ như một hòn đá đen nặng.

Ninh phu nhân bên tay phải cha xạm mặt. Nụ cười bà cứng lại. Nửa hơi thở sau bà mới ép nó dịu ra được, nhưng nốt xạm ấy Bích Đào đứng sau ta cũng thấy.

Ta ngồi im. Trong ngực ta có một khối nóng dội lên, ép cổ họng. Nhưng ta không cho phép nó lên mắt. Ta ngước lên, giọng nhỏ như tơ:

“Cha… cha nhớ kẹp của mẹ con?”

“Nhớ.” Cha đặt kẹp xuống bàn nhẹ nhàng. Ngón ông run một cái nhỏ. “Mẹ con ngày mới về Trấn phủ có kẹp gần y như vầy. Ta còn hỏi mua ở đâu. Mẹ con bảo… bảo là kỷ vật nhà mẹ nàng để lại. Sau khi mẹ con mất, ta không thấy kẹp ấy nữa. Cứ tưởng đã lẫn với đồ chôn cùng.”

Ninh phu nhân đặt chén trà xuống. Nghe một tiếng cạch rất nhẹ.

Ta nhìn kẹp trên bàn. Cánh lưu ly xanh. Trong lòng ta có tiếng cười nhỏ dội lên: gậy ông đập lưng ông. Ninh phu nhân, thứ bà tặng ta để hại ta, hoá ra chính là thứ bà đã đụng đến di vật mẹ ta.

Cái này ta không tính trước. Ta chỉ tính đến chuyện đóng đinh giá trị kẹp cho vô hiệu kịch bản “ăn trộm” kiếp trước. Trấn công đích thân nhận ra kẹp giống di vật mẹ ruột ta, là chuyện ngoài kịch bản. Ta không dám chắc kẹp này là chính kẹp mẹ ta, hay là hàng nhái theo lối thợ bạc phường Nam. Nhưng đối với ta, hai khả năng đều tốt.

Nếu chỉ là hàng nhái, cha đã bắt đầu nghi. Nghi là cửa hé đầu tiên. Chín năm cha ta chưa nghi lần nào. Bây giờ vừa nghi.

Nếu kẹp là chính, thì di vật mẹ ta đã bị Ninh phu nhân giữ suốt chín năm, và bây giờ, bà tự tay đưa lại cho ta. Vòng khép lại đẹp đến mức ta không dám tin.

Ta ngước lên nhìn Ninh phu nhân. Bà đang nhìn kẹp trên bàn. Mắt bà tối. Nụ cười vẫn ép trên môi, nhưng môi trên bà giật một cái.

Ta không hỏi bà. Ta quay sang cha, giọng vẫn dịu:

“Cha, nếu cha thấy kẹp giống mẹ con, cha cho phép con giữ chứ?”

Cha gật, nhìn ta bằng ánh mắt xa hơn thường. “Con giữ. Mẹ con nếu còn, ắt cũng muốn con giữ.”

Ta cúi đầu, nhận kẹp bươm bướm bằng hai tay. Kẹp lạnh trong lòng bàn tay ta. Mắt kim vàng nheo lại nhìn ta như biết chuyện.

Kẹp tóc bướm đính pha lê ngọc trai — phong cách cổ trang

Kẹp tóc bướm đính pha lê ngọc trai — phong cách cổ trang

41.000đ

Xem chi tiết →

Ninh phu nhân lên tiếng. Giọng bà đã điềm tĩnh trở lại, chỉ có điều dây đàn trong giọng ấy đã căng hơn nửa cung.

“Chàng, đồ trang sức giống nhau nhiều lắm. Kẹp bươm bướm ngọc trên phố Trường An bán không ít, có thể trùng hoa văn.”

“Có thể.” Cha đáp gọn. Nhưng ông không rời mắt khỏi kẹp.

Ninh phu nhân đứng lên: “Thiếp đi xem Nguyệt Nhi thế nào. Con bé còn ho, thiếp không an tâm.”

Ta cũng đứng lên: “Con phiền mẹ. Con qua thăm muội muội chút.”

Ninh phu nhân khựng lại. Mắt bà chớp một cái. “Nguyệt Nhi mệt, để nàng nghỉ đã.” Câu bà nói nhanh hơn nửa nhịp bình thường.

Ta cười, ngoan: “Vâng, con nghe mẹ.”

Ninh phu nhân rời sảnh. Bà bước không nhanh, không chậm. Nhưng vạt áo lụa xám nhạt sau lưng bà run một cái ở khúc quẹo.

Ta ngồi xuống lại. Cha vẫn nhìn cánh lưu ly xanh trên bàn, như đang nhìn qua chín năm sương thu.

Lâu sau, ông thở ra: “Ngôn Ngôn. Con giữ. Con giữ cẩn thận.”

“Vâng cha.”

“Cha… cha ít khi nhắc mẹ con. Nhưng hôm nay thấy kẹp này, cha muốn nói…”

Ông ngập ngừng. Rồi ông ngưng. Ta biết cha ta. Chín năm nay ông chưa từng nói xong một câu về mẹ ta trước mặt Ninh phu nhân. Bây giờ Ninh phu nhân vừa ra, ông cũng chưa dám nói.

Nhưng ánh nhìn ông đủ. Cửa đã hé, dù chỉ một khe.

Cha đứng dậy, đi ra sảnh trước. Còn ta với Bích Đào. Ta cầm kẹp trong tay. Cánh bướm lưu ly xanh, mắt kim vàng.

“Vương phi…” Bích Đào ghé sát. “Ninh phu nhân…”

“Ừ.” Ta khép lòng bàn tay lại. Kẹp bị nắm chặt trong lòng ta, cạnh sắc của cánh lưu ly cấn vào da. “Bà không thể để yên chuyện này. Từ giây phút cha nhận ra kẹp, bà đã bị đẩy vào thế… một mất một còn.”

“Vương phi định thế nào?”

Ta không đáp ngay. Ta nhìn ra sân sau. Cây ngô đồng rụng thêm một lá xuống thềm gạch. Sương chưa tan hết. Gió thu lay tóc mai ta.

“Bích Đào.” Ta quay đầu. “Đêm nay, ta không ngủ. Sau canh nhất, ta xuống bếp lấy trà. Ngươi đi trước, xem có ai lảng vảng ngoài hành lang khu Ninh phu nhân không. Nếu có tiếng nói chuyện, ngươi để yên. Đừng chặn. Đừng báo. Chỉ để ta đến.”

Bích Đào cúi đầu: “Vâng.”

Ta mở lòng bàn tay ra một lần nữa. Kẹp bươm bướm ngọc nằm im. Mắt kim vàng nheo lại. Bà tặng ta con dao để ta tự đâm mình. Kiếp này ta cầm ngược lưỡi.

Ngoài sảnh, đâu đó xa xa, có tiếng nàng ta ho.

Chín năm mẹ ta chờ. Đêm nay ta chờ.