Ta Là Nữ Sát Thủ Được Vương Gia Mua Về Làm Vợ
Chương 8: Sáu Tháng Sau
Sáu tháng. Nam Kinh vào thu. Ngoại thành, phố Đông Sơn.
Nhà nhỏ ba gian, mái ngói xám. Trước cửa một cây quế thân nhỏ, cao chưa quá đầu chàng. Đầu tháng chín, hoa quế mới nở. Vàng bụi. Hạt bằng đầu tăm.
Cách vương phủ chính mười lăm dặm ngựa.
Ta mười chín tuổi. Sinh nhật ta đúng ngày mười bảy tháng năm, sáu tháng trước khi biết. Chàng đưa ta một chén rượu nhạt, không nói gì. Ta uống. Ta không quen. Ta ho một hồi. Chàng cười.
Đó là lần đầu ta thấy chàng cười.
Chàng hai mươi bốn.
Vương phủ chính bây giờ do Lang Cao quản. Chàng vẫn giữ danh Trấn Nam vương. Đi triều hai lần một tháng. Đi ngựa từ nhà nhỏ ngoại thành vào hoàng thành mất hai canh giờ. Đêm về, chàng cởi áo bào tím, thay áo bố xám. Rửa tay. Ăn cơm với ta bên án gỗ mộc.
Từ Nguyệt đã hồi tổ ba tháng trước.
Chàng cho bà một nghìn mẫu ruộng phía nam Nam Kinh. Đủ phụng dưỡng cha mẹ Từ gia đến cuối đời. Bà về Từ phủ, không tái giá. Ta nghe Xuân Lan kể lại. Bà giữ một cây trà mi trắng trong sân sau. Nghe nói bà ngồi bên trà thất mỗi chiều, không đọc sách, không thêu, chỉ ngồi.
Ta không tra thêm.
Bà đã sống bốn năm bên chàng mà không thành vợ. Bà biết chàng không yêu. Bà đi. Đi là nhẹ nhất.
Trịnh Ứng Nguyên chết ba tháng trước ở Ngọ môn.
Hoàng đế Đại Nam xử tử công khai. Tội âm mưu giết Trấn Nam vương, đồng lõa Ám Các bắt cóc con gái Phó vương mười lăm năm trước. Đầu y bị chặt vào canh mão. Ta không đi xem. Chàng cũng không. Chỉ có Lang Cao đi giám sát, về báo lại một câu: “Đã xong.”
Trịnh gia bị giáng chức đại thần. Chàng xin phụ hoàng cho con cháu Trịnh gia vô tội giữ danh nhỏ, không tuyệt tự. Ta không hiểu vì sao chàng xin.
Chàng nói một câu, rất khẽ: “Ta không muốn chuỗi này tiếp thêm một vòng.”
Ta nghe. Ta gật. Ta không hỏi.
Sào huyệt Ám Nam của Ám Các bị đốt sáu tháng trước. Mười hai sát thủ cấp cao đầu hàng. Chàng nhận vào vương phủ. Cho làm hộ vệ. Toàn những đứa bị bắt cóc từ ba đến năm tuổi, không nhớ gia đình gốc, không có tội cá nhân. Lang Cao huấn lại theo kỷ luật Diệp gia. Đứa nhỏ nhất mười lăm tuổi, gọi là Ám Bát Thập Hai. Bây giờ tên là Diệp Bát.
Chàng đổi họ cho tất cả. Diệp.
Ta không hỏi vì sao chàng chọn cái tên nhà mình.
Ta biết vì sao.
Sáu tháng ta ở nhà nhỏ ngoại thành, ta làm ba việc.
Việc thứ nhất, ta học thêu. Từ Nguyệt dạy ta hai tháng đầu, mỗi tuần một buổi. Bà không nói nhiều. Chỉ cầm tay ta, chỉ ta cách xỏ kim, cách kéo chỉ, cách chấm mũi. Tay ta cầm kim găm mười lăm năm. Tay ta biết đâm huyệt. Tay ta không biết thêu. Mũi thứ nhất ta chấm lệch ba phân. Bà không sửa. Bà nói: “Cứ chấm. Sai rồi tháo. Không ai chết vì một mũi thêu.”
Ta nhớ câu đó.
Sau khi Từ Nguyệt về Từ phủ, ta tự thêu. Xuân Lan mang chỉ mới cho ta mỗi tháng. Chỉ tơ đỏ, chỉ tơ vàng, chỉ tơ đen. Ta thêu chậm. Ta thêu xấu. Nhưng ta thêu.
Việc thứ hai, ta học pha trà. Xuân Lan dạy. Nàng pha nhanh, ta pha chậm. Nước sôi bao nhiêu, lá bao nhiêu, ngâm bao nhiêu nhịp. Ta thuộc số. Ta không thuộc mùi. Xuân Lan cười ta: “Cô nương pha trà như đếm huyệt.” Ta không phản. Đúng.
Việc thứ ba, ta không đụng kiếm.
Kiếm ngắn của ta treo trên tường phòng chính, cạnh kim găm cuối cùng. Kim găm đó là kim chàng đưa ta đêm ta trốn lần hai. Kim ta đâm chết Chưởng môn Ám Các đêm rằm tháng tư. Sáu tháng nay ta không rút xuống lau. Xuân Lan bảo để nàng lau, ta không cho.
Chàng không hỏi vì sao ta không đụng kiếm.
Chàng cũng không đụng kiếm chàng. Kiếm dài Trấn Nam vương giờ nằm trong hộp gỗ đàn dưới giường, không treo. Chàng chỉ tập kiếm gỗ với ta buổi sáng, ở sân sau. Sáng nào ta cũng thấy chàng dậy trước, đứng ở gốc cây quế, cầm kiếm gỗ, phất một trăm thức. Ta bước ra sân, cầm kiếm gỗ thứ hai. Đứng đối diện chàng. Không nói. Phất trăm thức của mình.
Kiếm gỗ không giết ai. Kiếm gỗ chỉ giữ tay không quên.
Đêm tháng đầu ẩn cư ta còn mộng.
Mộng đêm rằm tháng ba. Ta bò qua tường vương phủ, ba vòng ám vệ. Ta cầm kim găm ngâm thuốc mê. Chàng ngồi bên án đọc sách. Ta đâm vai chàng. Chàng không té. Bốn ám vệ đột nhập. Ta bị bắt sống trong ba nhịp thở. Ta không tự tử được. Ta mở mắt.
Chàng nằm bên. Mắt mở. Chàng thức. Chàng thức từ khi ta trở mình.
Chàng không hỏi ta mộng gì.
Chỉ đưa tay. Ta cầm. Ba nhịp thở. Ta buông. Ngủ lại.
Đêm tháng hai ta mộng ít hơn. Đêm tháng ba, chỉ một lần. Đêm tháng tư về sau, không mộng nữa. Có đêm ta thức trước chàng, nằm nghe chàng thở. Nhịp thở chàng đều như kiếm phất. Ta đếm mười nhịp rồi ngủ.
Ta không biết đêm nào chàng ngủ trước. Chàng không nói.
Lang Cao đến nhà nhỏ mỗi tuần một lần. Đi ngựa vào canh dậu, ăn tối, báo việc phủ, canh khuya về. Chàng gầy đi. Ba tháng đầu tóc y đã bạc hai sợi ở thái dương. Ta chỉ chàng thấy khi y ra sân xin cáo về. Chàng gật.
Sau khi y đi, chàng nói: “Ba tháng nữa ta cho y một trăm mẫu. Y không lấy vợ. Ba mươi bảy tuổi rồi.”
Ta gật. Không hỏi vì sao chàng cho y ruộng thay vì thúc y cưới.
Có việc không hỏi thì hiểu.
Xuân Lan ở nhà nhỏ với ta. Ba gian, mỗi gian có việc riêng. Gian giữa là phòng chính, có án gỗ mộc, hai bồ đoàn, tủ sách nhỏ chàng đem theo từ phủ. Gian đông là phòng ngủ của ta và chàng, giường gỗ đơn, không rèm gấm. Gian tây là bếp và phòng Xuân Lan. Nàng ngủ trên chiếc phản gỗ hẹp cạnh bếp lò. Nàng dậy canh dần, nhóm lửa, đun nước. Ta thức khi nghe tiếng củi nổ nhẹ. Đó là đồng hồ đầu tiên của ngày.
Ngoài ba gian, có một sân trước với cây quế nhỏ, một sân sau với hai luống rau cải và một giếng đá. Ta không biết trồng rau. Xuân Lan trồng. Ta gánh nước từ giếng. Sát thủ Ám Các cấp bốn gánh hai thùng gỗ nước, nhẹ tênh. Xuân Lan cười ta lần đầu: “Phu nhân, bên phủ có mười hai đứa gánh nước giỏi hơn. Cần gì phu nhân.” Ta không đáp. Ta gánh tiếp.
Gánh nước là việc thứ tư của ta. Ta không nói với ai. Có việc chỉ để làm.
Diệp Bát đến nhà nhỏ hai lần. Lần đầu tháng thứ ba, y mười lăm tuổi, mắt vẫn hẹp như sát thủ. Không cúi. Đứng bên cửa, cầm bao thư Lang Cao đưa. Chàng nhận. Chàng chỉ y ngồi. Y ngồi bên án. Chàng rót trà. Y không uống. Chàng nói: “Uống. Trà không có thuốc. Cả đời trong Ám Các không có ai không cầm sẵn tay. Ở đây ngươi bỏ tay.”
Y cầm chén. Ngón trỏ y giật một cái. Nhẹ. Không kiểm soát được.
Ta thấy. Ta biết cử chỉ đó. Mười lăm năm ta cũng vậy.
Y uống một hớp. Đặt chén xuống. Đứng dậy cáo. Chàng cho y về.
Lần thứ hai y đến tháng thứ năm. Ngón trỏ y không giật nữa khi cầm chén. Chàng thấy. Ta thấy. Không ai nói.
Sáng hôm nay ta phất kiếm gỗ chín mươi thức thì dừng. Chàng phất đủ trăm. Ta ngồi bên gốc quế, tay đặt lên đầu gối, thở. Chàng đi qua, không dừng, đưa ta chén nước lã. Ta uống. Chàng nói, giọng bình thản: “Chiều hôm nay Xuân Lan mang trà mới. Tiệm hương ngoại thành chưng đúng mùi rồi.”
Ta hớp thêm một ngụm nước lã. Không đáp.
Chàng đợi. Ta gật.
Chàng vào nhà tắm rửa. Ta ngồi thêm ba khắc bên gốc quế. Hoa quế đầu mùa còn thưa. Ta nhặt một cánh rơi trên chiếu tre. Nhỏ như đầu tăm. Ta đặt vào lòng bàn tay. Cánh không có trọng lượng. Ta xoè tay. Cánh nằm im.
Mười lăm năm Ám Các, ta cầm kim găm dài năm tấc, cầm dây thắt cổ, cầm ống ném châm ba mũi cứng. Ta chưa từng cầm cánh hoa. Cánh không phản ứng với tay ta. Ta cũng không cần phản ứng gì với cánh.
Ta đặt cánh trở lại chiếu.
Vào nhà. Ngồi bên án. Chờ chiều.
Buổi chiều tháng chín. Nắng nghiêng qua cửa sổ giấy dán, đổ một vệt vàng nhạt lên án gỗ. Ngoài sân, hoa quế đầu mùa rụng lác đác. Không có gió mạnh. Không có tiếng người.
Ta ngồi bên án. Trên gối gỗ trước mặt: một khăn lụa trắng, gập một góc để lộ mảng chưa thêu. Kim tơ đỏ cắm ở góc khăn. Chỉ đỏ dài chừng ba tấc.
Ta đang thêu chữ. Ba chữ. Diệp Vô Nghi.
Chữ Vô đã thêu xong. Nét cuối hơi lệch, ta không tháo. Chữ Nghi đang thêu nửa. Ta cầm kim, chấm mũi thứ hai mươi bảy. Kim đâm qua lụa, xuyên xuống dưới. Ngón trỏ ta đón kim ở mặt dưới. Chấm lên. Chấm xuống. Chậm.
Chàng ngồi đối diện ta. Áo bố xám. Tóc buộc thấp. Trên tay chàng, một cuốn Nam Sử mở ở giữa. Chàng đọc trang bên trái, không lật. Ba khắc rồi chàng vẫn đọc trang bên trái.
Ta biết chàng không đọc.
Chàng nhìn tay ta thêu.
Ta không nhìn lên. Ta chấm tiếp.
Xuân Lan đẩy cửa. Nàng bưng một khay gỗ nhỏ vào. Trên khay: một ấm trà đất nhỏ, hai chén sứ trắng, một đĩa hạt sen sấy khô.
“Điện hạ. Phu nhân. Trà nước hoa trầm hương.”
Ta ngước lên. Chàng gấp sách lại.
Discovery Set nước hoa mini Lilith and Eve · có hương gỗ/trầm
279.000đ
Xem chi tiết →Xuân Lan đặt khay xuống án. Nàng nhấc nắp ấm. Hơi bốc ra chậm, không dày. Ta cúi xuống hít.
Mùi ngọt sâu. Có gỗ. Có hoa. Không giống trầm nam Trường An thường, không giống trầm Kinh Sư. Là mùi dòng Diệp gia. Mùi ba tuổi ta biết. Mùi trong khăn tay mẹ.
Chàng tìm được công thức mùa trước, trong sách gia truyền Diệp gia dưới đáy tủ đàn phòng ngủ. Sách chữ nhỏ, giấy đã ố. Có ba trang ghi công thức chưng hương của nữ nhân Diệp gia ba đời. Chàng chép lại. Đưa cho một tiệm hương ngoại thành. Tiệm chưng theo ba tuần. Mùi đầu tiên ra không đúng. Chàng bảo họ làm lại. Đến mùi thứ ba mới đúng.
Ta ngửi ba giây. Không lâu hơn.
Ba giây đủ để ta biết. Ba giây đủ để ta thấy mẹ mờ trong ký ức. Không rõ như đêm khăn tay ở phòng chàng, không đau như đêm ấy. Chỉ là một cảm giác quen. Như tay đón kim ở mặt dưới lụa. Cơ nhớ trước não nhớ.
Ta ngước nhìn chàng.
“Chàng.”
“Ừ.”
“Nước hoa này ta muốn dùng làm nến hương phòng ngủ chúng ta. Được không?”
Chàng nhìn ta. Ba nhịp thở.
“Được.”
Xuân Lan rót trà. Hai chén. Nàng lui ra, đóng cửa.
Ta cầm chén trà. Không uống ngay. Ta để hơi bốc lên ngang mặt. Ta ngồi im. Chàng cũng ngồi im. Bên ngoài, tiếng ve cuối hè còn sót một con. Kêu ba tiếng rồi dừng. Kêu ba tiếng rồi dừng.
Ta hớp một hớp. Trà nóng. Vị hơi đắng. Hương ngọt đọng ở cuống họng.
Ta nhớ khăn tay mẹ. Đêm ngày mười lăm ở phủ, ta hít khăn ba lần, mỗi lần một mảnh ký ức trồi lên. Bây giờ mùi này pha trong trà, ta hít không cần đếm. Ký ức không đau nữa. Chỉ có mẹ ở đâu đó, ngồi bên án nào đó, cắm cánh ngọc vào tóc con gái ba tuổi. Cánh rơi. Bà gói vào khăn. Bà cười trong khi khóc.
Mẹ có biết ta sống đến mười chín tuổi?
Mẹ có biết ta không giết cha bằng chính tay mình?
Mẹ có biết ta thêu tên mình lên khăn lụa buổi chiều tháng chín, bên chàng biểu ca mẹ dặn?
Ta không có câu trả lời. Ta chỉ có mùi. Mùi đủ.
“Chàng đọc gì.”
“Nam Sử. Hồi Ngũ Đại đầu.”
“Có ta không.”
Chàng ngẩng lên. Mắt hẹp sắc, lông mày kiếm. Ba sẹo nhỏ bên má trái mờ đi sáu tháng nay, không còn đỏ. Chàng nhìn ta một khắc.
“Có. Sách ghi con gái Phó Trấn Nam vương Diệp Trọng Hoà mất tích năm ba tuổi. Không tìm thấy. Đã lâu.”
“Bây giờ.”
“Bây giờ ta viết thêm một dòng phụ chú. Đặt cạnh dòng cũ. Không xóa dòng cũ. Chỉ thêm.”
Ta không hỏi thêm dòng gì. Ta biết.
Ta đặt chén trà xuống. Cầm kim tiếp. Chấm mũi thứ hai mươi tám. Ngón trỏ đón kim ở mặt dưới. Chấm lên.
Chấm xuống.
Kim đâm vào đầu ngón trỏ ta.
Không sâu. Nửa phân. Máu rỉ ra một giọt nhỏ, đọng ở đầu ngón. Đỏ tươi. Không sẫm như máu Chưởng môn đêm rằm tháng tư. Chỉ đỏ tươi như máu người sống.
Ta cười.
“Mười lăm năm ta cầm kim ngâm thuốc mê giết người. Sáu tháng ta cầm kim thêu.”
Ta ngừng. Nhìn giọt máu.
“Vẫn đâm tay.”
Chàng đặt sách xuống. Không lật trang. Đứng dậy, đi vòng bàn án, ngồi xuống cạnh ta bên gối gỗ.
Chàng cầm tay ta. Ngón trỏ ta. Không nói. Nhấc chén nước ấm bên khay lên. Ngâm đầu ngón ta vào.
Nước ấm vừa. Không nóng. Ta không co tay.
Ba nhịp thở.
Chàng rút ngón ta ra. Lau bằng ống tay áo bố xám của chàng. Ống tay đã cũ, không phải áo bào. Vết máu thấm lên vải xám thành một chấm đỏ nhỏ.
Chàng vẫn không nói.
Ta nhìn chàng. Chàng nhìn ngón tay ta.
Ngoài sân, một cánh hoa quế rơi. Vàng bụi, không tiếng. Rơi qua bậu cửa sổ giấy dán. Rơi xuống mảnh chiếu tre bên án. Nằm cạnh chân kim tơ đỏ.
Chàng nhặt cánh hoa lên. Đặt vào giữa cuốn Nam Sử mở dở. Gấp sách.
“Đến canh dậu. Ta ra vườn cắt nhánh quế cuối.”
“Ta đi cùng.”
“Chưa xong khăn.”
“Ta thêu xong chữ Nghi rồi bắt đầu Diệp. Ba khắc nữa. Chàng đợi ta.”
Chàng gật.
Chàng ngồi lại. Không mở sách. Chỉ ngồi.
Ta cầm kim. Chấm tiếp. Mũi thứ hai mươi chín. Không đâm tay lần này. Chỉ có một hạt máu khô đọng ở góc lụa trắng, cỡ hạt vừng. Ta không lau. Máu ta cũng là chỉ.
Chữ Nghi thêu xong ở mũi thứ ba mươi lăm.
Ta xoay khăn. Bắt đầu chữ Diệp. Nét thứ nhất là một ngang dài, chậm rãi kéo tay từ trái sang phải. Kim đi mượt lần này. Cơ đã nhớ.
Chàng đứng dậy. Ra bếp. Rót thêm nước ấm vào chén. Về. Đặt xuống án. Ngồi lại.
Ta thêu tiếp.
Ta nghe chàng thở đều. Ta nghe ve cuối hè kêu ba tiếng rồi dừng. Ta nghe hoa quế rơi hai cánh nữa xuống chiếu tre. Không tiếng.
Kim thêu nằm trong tay ta. Kim găm nằm trên giá tường, sáu tháng không đụng. Hai kim khác nhau. Cùng nhọn. Cùng ngâm. Kim găm ngâm thuốc mê. Kim thêu ngâm mực đen từ nghiên đá góc án.
Ta cầm kim thêu bây giờ.
Ta không rút kim găm xuống. Ta cũng không giấu kim găm đi. Cứ để nó trên tường. Nhắc ta ta từng là ai. Nhắc ta ta không phải nữa.
Chàng nhấc chén trà. Hớp một hớp. Đặt xuống. Không cầm sách. Chỉ ngồi bên ta.
Ta thêu xong chữ Diệp ở mũi thứ năm mươi hai.
Ba chữ Diệp Vô Nghi nằm ở góc khăn lụa trắng. Chỉ đỏ chưa cắt, đuôi còn dài ba tấc. Ta nhấc kéo. Cắt. Chỉ dư rơi xuống chiếu tre, nằm cạnh cánh hoa quế đầu tiên.
Ta gấp khăn. Cất vào tay áo.
“Xong.”
Chàng đứng dậy. Ta đứng dậy.
Ngoài sân, hoa quế rơi một cánh xuống thềm sân. Không tiếng.