Ta Là Nữ Sát Thủ Được Vương Gia Mua Về Làm Vợ

Chương 7: Đêm Ám Nam

Cửa ngầm phía tây Ám Các mở ra sau thác nước lớn. Chỉ có ba sát thủ cấp năm biết. Trong đó có Chưởng môn.

Ta là thứ tư.

Ám Các không cho phép sát thủ cấp bốn biết cửa ngầm. Nhưng mười ba tuổi ta theo Chưởng môn tuần tra một lần. Y ra hiệu ta đứng ngoài bờ thác. Ta đứng ngoài. Ta nhìn tay y bấm ba lần vào tảng đá đen. Ta nhìn tảng đá xê một tấc. Ta nhớ.

Ám Các không cho ta biết. Ta biết vì ta là sát thủ.

Chàng đứng bên ta trên tảng đá cạnh thác. Áo bào tím thẫm đã đổi sang áo đen ngắn hộ vệ. Kiếm ngắn cài đai. Tóc dài buộc chặt. Trăng rằm tháng tư sáng qua tán cây. Sương núi bay là là ngang eo. Nước thác đập xuống đá dội âm dày dưới chân ta.

Ta hạ giọng, đủ để chỉ chàng nghe: “Ba khắc nữa Lang Cao đánh cửa chính. Sát thủ ra ngoài mười lăm. Ta vào cửa ngầm.”

Chàng gật.

Ba hộ vệ đứng sau ba bước. Không thở ra âm. Ta huấn họ hai ngày cách thở sát thủ, được tám phần. Đủ.

Trong tán cây, một con chim đêm gọi bạn hai tiếng ngắn. Ta chờ tiếng thứ ba. Không có. Đó là Lang Cao báo hiệu sẵn sàng ngoài cửa chính. Ta khẽ ngoái nhìn chàng.

Chàng khẽ gật lần thứ hai.

Ta bước xuống tảng đá. Đi vào sau thác. Nước lạnh táp mặt ta một khoảng. Vai áo ướt. Ta không cảm nhận lạnh. Trong đầu ta đếm bước: bảy bước đến chân vách đá, ba bước rẽ trái, tay bấm ba lần vào tảng đá đen.

Đá xê một tấc.

Cửa ngầm hiện ra. Một khe hẹp vừa vai người, cao đến trán. Trong khe tối như mực. Có mùi rêu ẩm và mùi khói dầu thắp lâu ngày.

Ta vào trước. Chàng theo. Ba hộ vệ theo sau.

Đường ngầm dài chừng nửa dặm, uốn hai lần. Ta đã leo qua nhiều đường ngầm hơn thế. Ta đi bằng cách bước bàn chân trong, không lên gót. Không đèn. Ta không cần đèn.

Trong ngầm, trần đá thấp. Chàng cao hơn ta hai gang. Ta nghe chàng cúi vai. Không va. Chàng biết cúi bao nhiêu. Chàng đã bò núi ba năm dạo biên cương phía nam. Ta không hỏi. Ta chỉ ghi.

Đến khúc uốn thứ nhất, đá xanh dưới chân trơn hơn. Nước ngấm từ vách. Một giọt nước lạnh nhỏ xuống gáy ta. Ta không quơ. Ta đếm nhịp.

Đến khúc uốn thứ hai, ta giơ tay báo dừng. Ngoài đó có tiếng đấu. Xa. Vọng qua vách đá. Lang Cao đã đánh cửa chính.

Ta nghe được ba nhịp kiếm ngắn. Đó là kiếm Ám Các. Nhịp thứ tư là kiếm dài. Đó là kiếm vương phủ. Sát thủ đổ ra ngoài, không rút vào. Nghi binh chạy đúng.

Ta bước tiếp.

Cuối đường ngầm là cửa đá. Sau cửa đá là phòng Chưởng môn.

Trước cửa đá, hai vệ sĩ. Không đèn. Ta đoán qua tiếng thở: một nam bên phải, một nữ bên trái. Cả hai cấp bốn Ám Các. Nữ là Ám Nhị Thập Nhất, ba năm trước từng tập song luyện với ta ba lần. Y đấu kiếm sắc hơn ta nửa nhịp.

Ta rút kiếm ngắn tay áo. Không dùng kim găm. Kim găm chỉ có một ván trong đêm nay. Ván ấy dành cho một người.

Ta lao ra.

Nữ vệ sĩ né được nhịp đầu ta. Ta biết y sẽ né. Ta chọn nhịp thứ hai, đâm xéo dưới vai. Kiếm y bật ngang chặn. Kim loại chạm kim loại. Âm nhỏ, không vang xa. Đường ngầm hẹp nuốt âm.

Chàng lao vào nam vệ sĩ. Nam vệ sĩ cao hơn chàng nửa đầu. Kiếm dài. Chàng dùng kiếm ngắn. Ba nhịp trao đổi, chàng xoay bên trái, chém trước ngực. Nam vệ sĩ né được. Cả hai đứng đối.

Ta nhìn thoáng. Chàng cầm cự được. Chàng cấp năm.

Ta quay lại nữ vệ sĩ. Y bước một bước ngang. Ta bước theo. Bốn bức tường đá bọc quanh, không có chỗ lùi. Ta biết y sẽ dùng chiêu song điểu, hai kim găm tay áo. Ta huấn cùng cách. Ta né trước.

Kim găm y bật ra. Ta lệch vai. Cây kim rít qua mặt ta chừng nửa tấc. Xẹt.

Ta đâm dưới sườn y.

Y né. Nhưng chậm nửa nhịp. Kiếm ta cắt sâu vào hông. Máu bật ra ấm trên tay ta. Không xoáy vào chỗ chết. Ta chỉ đâm hạ. Ám Nhị Thập Nhất ba năm trước tập song luyện với ta ba lần. Ta không giết y đêm nay nếu y còn chọn được.

Y quỳ xuống, tay ép hông. Không thở ra một câu nào. Ta nhớ mắt y ba năm trước. Cùng đôi mắt. Cùng cái nhìn khô đơn của Ám Các cấp bốn không cho phép mình đau.

Sau lưng ta có tiếng bước chạy. Lang Cao đến kịp sau khi phá cửa chính. Chàng cầm kiếm dài, áo đen dính máu người khác không phải máu chàng. Trong ngầm hẹp, thân chàng cao vượt trần đá. Chàng cúi nửa vai. Lao thẳng vào nam vệ sĩ cùng Chiêu. Ba nhịp. Nam vệ sĩ đổ.

Ba khắc. Vệ ngoài đã hạ.

Ta đứng dậy khỏi nữ vệ sĩ. Ném ba mảnh vải sạch xuống bên chân y để y băng hông. Rồi ta quay ra cửa đá.

Chàng nhìn ta. Không hỏi vì sao ta để nữ vệ sĩ sống.

Ta chạm tay vào cửa đá. Đẩy.

Cửa mở.

Bên trong phòng Chưởng môn, một ngọn đèn dầu cháy giữa án gỗ. Ánh vàng nhạt hắt lên bốn bức tường. Trên tường treo ba thanh kiếm cổ và một bức tranh mực đơn giản: một cành mai nghiêng.

Lão Thất đã đứng bên án. Cầm kiếm trong tay. Kiếm đã rút khỏi vỏ. Y sáu mươi tuổi. Tóc bạc buộc gọn. Áo thâm dài quét đất. Nghe tiếng đấu ngoài, y đã chuẩn bị.

Y nhìn ta.

Ba nhịp thở. Y không nói.

Ta bước vào. Đóng cửa đá sau lưng. Chàng đứng ngoài. Ta dặn chàng đứng ngoài trước khi vào ngầm.

Trong phòng chỉ ta và y.

Lão Thất, giọng khô: “Ám Nhị Thập Ba. Ngươi về sớm hơn ta tính.”

Ta không đáp câu đó. Ta chỉ nói câu ta chuẩn bị mười lăm ngày nay: “Ta biết ta là ai. Diệp Vô Nghi. Con Ngô thị và Trọng Hoà.”

Y khựng một khoảnh khắc. Sắc mặt y không tái, không đỏ. Chỉ đông cứng lại.

Y hạ mũi kiếm xuống, chống mũi vào sàn đá. Không đứng thủ nữa.

Y nói, chậm, như đọc câu chuyện của người khác: “Ngô Nương… đã sinh con này. Con giống bà lúc trẻ. Ta không thấy nàng ba mươi năm.”

Tim ta không đập nhanh. Tim ta chỉ dừng nửa nhịp rồi đi tiếp. Sát thủ mười lăm năm huấn được nhịp ấy.

Nhưng trong đầu ta có một câu hỏi bật ra: y biết tên riêng của mẹ ta. Không phải Ngô vương phi. Không phải phu nhân Diệp. Là Ngô Nương. Tên hồi bà còn con gái.

Ta không hỏi. Ta chờ.

Y ngước lên. Ánh đèn dầu hắt xuống mặt y hằn thành hai đường sâu bên khoé miệng.

“Ta hai lăm tuổi từng yêu mẹ ngươi. Bà không yêu ta. Bà gả cha ngươi. Ta theo Ám Các.”

Y ngừng. Ngoài phòng, đường ngầm có tiếng nước thác dội vọng vào. Trong phòng, đèn dầu chảy sáp một giọt xuống thân đèn.

“Mười lăm năm trước, Trịnh phi ép ta bắt cóc mẹ ngươi và giết bà. Ta từ chối giết. Trịnh phi ép: nếu ta không giết, bà giết em ruột ta. Em ta bảy tuổi. Ta giết bà. Ta bắt ngươi ba tuổi về, không giết. Nuôi ngươi mười lăm năm. Không dám thả. Trịnh phi chết rồi cháu Trịnh Ứng Nguyên vẫn theo dõi Ám Các.”

Ta nghe. Không cắt lời.

Y ngừng nửa nhịp. Đèn dầu chảy sáp giọt thứ hai. Rơi vào đĩa đồng.

“Mẹ ngươi chết đêm ấy hỏi ta một câu. Bà không hỏi vì sao ta giết bà. Bà hỏi ta có giữ được ngươi không. Ta gật. Bà không kháng. Ta cắt cổ bà bằng chính con dao găm ta tặng bà năm bà mười lăm tuổi. Bà giữ dao ấy trong ngực áo hai mươi lăm năm. Bà đưa cho ta trước khi ta rút. Bà nói: dùng dao này. Đừng dùng dao khác.”

Y nói xong câu đó. Ta thấy trong tròng mắt y có một thứ nước không phải nước mắt. Nước trong hơn. Đọng một khắc rồi rút vào.

Ta không hỏi con dao găm giờ ở đâu. Ta biết. Sau lưng ta ba bước, trên án Chưởng môn, có một hộp gỗ nhỏ ta đã liếc qua khi bước vào. Y giữ dao ấy mười lăm năm. Y không dùng dao ấy đêm nay. Y dùng kiếm. Ta hiểu vì sao.

Y tiếp, giọng vẫn khô: “Ta không xin ngươi tha. Ta xin ngươi hiểu. Đêm nay ngươi biết. Ta không hối hận đã cứu ngươi. Chỉ tiếc đã giết mẹ ngươi. Nếu ngươi muốn giết ta, hãy dùng kim găm. Ta không kháng.”

Y nói xong. Cầm mũi kiếm lên khỏi sàn. Nâng ngang eo. Đứng thủ nhẹ.

Ta hiểu ý y. Y không muốn ta giết y không kháng. Vì như thế là ta hành hình. Y muốn ta giết y trong đấu. Vì như thế là ta trả thù. Nghề y có phép nghề. Nghề ta cũng có.

Ta rút kim găm tay áo. Đầu kim đen thẫm thuốc mê Chiêu pha ngâm ba nhịp thở chiều nay.

Ta bước tới.

Y đánh nhịp đầu, kiếm chém ngang mặt ta. Ta cúi. Chân trái ta lùi nửa bước. Nhịp thứ hai, y đâm xuống đùi ta. Ta xoay hông. Kiếm sượt qua vạt áo. Nhịp thứ ba, y hở huyệt Nhân Nghinh bên cổ trái. Rõ ràng. Không phải hở vô ý. Y quay nửa vai lệch nhịp cuối.

Ta biết y cho phép.

Ta không do dự. Nếu do dự, y sẽ tự đâm mình bằng kiếm mình. Ta thấy sát thủ già chọn cách chết ấy hai lần trước. Không đẹp.

Ta đâm kim găm vào Nhân Nghinh. Đúng huyệt.

Ba khắc.

Y không rên. Chỉ hạ kiếm xuống sàn. Kiếm rơi ngang. Âm khô. Y ngồi xuống. Rồi nằm nghiêng bên án. Bàn tay phải y vẫn còn nắm một góc vạt áo thâm.

Trước khi tắt thở, y hé miệng. Nói ra hai chữ ta không nghe được lần thứ nhất. Ta cúi xuống gần.

“Ngô… Nương…”

Y tắt.

Ta ngồi xuống bên xác một khắc. Không khóc. Trong ngực ta có gì đó rất nặng, không phải đau, không phải giận. Là một cân trầm chưa ai đặt tên. Có lẽ mười năm nữa ta gọi tên nó. Đêm nay ta không đủ chữ.

Ta đưa tay lên tóc y. Y buộc tóc bằng dây đen thô. Cùng loại dây ta buộc tóc mười lăm năm ở Ám Các. Ta đã tưởng đó là dây Ám Các phát. Không phải. Là dây y tự tết. Y phát cho ta lần đầu năm ta bốn tuổi.

Ta rút dây tóc y ra. Cầm trong tay. Không cất vào ngực. Không ném đi. Chỉ cầm.

Trên án Chưởng môn, bên cạnh hộp gỗ nhỏ, có một quyển sổ dày bìa da đen. Ta mở ra một trang. Chữ y viết bằng bút nhỏ, ngay ngắn như bức thư triều thần. Từng năm. Từng ngày ta được huấn. Từng câu ta nói ra khi năm tuổi, năm bảy tuổi, năm mười hai tuổi. Từng lần ta ngã. Từng lần ta khóc trong hai năm đầu trước khi thuốc Ám Các chặn được.

Ta đóng sổ lại. Không đọc thêm. Cầm sổ trong tay trái. Dây tóc trong tay phải.

Cửa đá mở. Chàng bước vào. Đứng cách xác Lão Thất ba bước.

Chàng không nói. Không hỏi.

Ta đứng dậy. Đưa kim găm cho chàng. Đầu kim còn đen thuốc mê.

“Kim này. Ta không cầm nữa.”

Chàng đưa hai tay ra. Đón. Lau đầu kim vào tay áo đen. Cất vào ngực áo. Không quẳng.

Chàng nhìn Lão Thất. Rồi nhìn ta. Không hỏi Lão Thất nói gì. Không hỏi ta khóc chưa. Chỉ đưa tay ra trước ngực ta. Không chạm.

Ta không cầm tay chàng. Ta chỉ bước sát bên chàng nửa bước.

Chàng hạ tay xuống. Không ép.

Ta đưa quyển sổ da đen cho chàng. “Sổ y ghi ta mười lăm năm. Ngươi giữ. Sau này ta đọc từng trang. Không đọc đêm nay.”

Chàng đón bằng cả hai tay. Không mở ra xem. Cất vào trong áo, sát ngực.

Rạng sáng ngày hai mươi mốt. Ta bước ra khỏi phòng Chưởng môn cùng chàng. Lang Cao đứng ngoài cửa ngầm phía tây, đầu tóc bết mồ hôi và sương núi. Y báo tin ngắn:

“Vương gia. Trịnh phủ Nam Kinh đêm qua đã vây. Trịnh Ứng Nguyên bị bắt sống trong thư phòng. Y không kháng. Đã áp giải về Đại Lý Tự canh giờ mão.”

Chàng gật.

Lang Cao báo tiếp: “Ám Các sào huyệt. Mười hai sát thủ cấp cao đầu hàng. Tám cấp thấp bị giết trong đấu cửa chính. Còn ba mươi hai sát thủ đang bị giữ trong khoang ngầm phía đông. Chờ vương gia định.”

Chàng nhìn ta.

Ta hiểu ý.

Ta nói với Lang Cao: “Ba mươi hai người đó, phần lớn bị bắt cóc từ nhỏ. Không có nghề khác. Đưa về vương phủ. Nếu ai muốn ra làm hộ vệ, cho danh. Nếu ai muốn về quê tìm gia đình, cho ba tháng lương.”

Lang Cao khẽ khựng. Y nhìn chàng.

Chàng gật lần thứ tư trong đêm nay.

Lang Cao chắp tay. Lui.

Ta bước ra khỏi cửa ngầm. Thác nước phía sau vẫn đập âm dày. Trời đã hửng. Sương núi Ám Nam bay là là quanh tán cây, mờ dần theo ánh sáng đầu ngày. Có mùi cỏ ướt và mùi khói dầu thắp lâu ngày trên áo ta.

Ta không quay đầu nhìn sào huyệt.

Chàng bước bên ta. Không cầm tay ta. Chỉ đi bên.

Ta đi được mười bước. Ta dừng lại. Ta đưa dây tóc đen của Lão Thất trong tay ra. Nhìn.

Dây đen. Buộc gọn. Đầu dây tết ba nút nhỏ. Ba nút là dấu Ám Các cấp bốn. Ta biết. Ta đã tết dây này cho ba đứa em nhỏ trong sào huyệt bốn năm gần đây. Ta không biết y đã tết cho ta.

Ta có thể cất. Ta có thể ném. Ta chọn ném.

Dây đen bay xuống thảm cỏ ướt. Nằm ngang bên gốc thông. Không ai nhặt.

Ta bước tiếp.

Chàng cũng bước tiếp. Không hỏi ta ném gì. Sương bám vào tóc chàng đọng thành hạt nhỏ. Một hạt trượt xuống thái dương. Chàng không quơ.

Sáu tháng nữa ta biết ta muốn gì. Bây giờ ta chỉ biết ta không muốn quay về sào huyệt lần thứ hai.

Ta không muốn quay về Ám Các. Không muốn quay về tân phòng thiếp.

Ta muốn về đâu ta chưa biết. Nhưng có chàng đi bên.