Nữ Y Quan Ở Cung Trung
Chương 28: Trâm Cũ, Sính Lễ Mới
Nửa tháng sau đêm điện Càn Thanh im bặt vì một câu hỏi lạnh của Hoàng đế, chiếu chỉ minh oan cuối cùng cũng được tuyên đọc giữa sân rồng, dưới nắng sớm trong veo như vừa được gột rửa qua một trận mưa dài.
Khương Tuyết Nghi quỳ giữa quảng trường đá xanh, nghe từng chữ trong chiếu chỉ vang lên qua giọng đọc trầm của viên nội thị, mỗi âm tiết rơi xuống như một nhát dao gọt bỏ dần lớp bùn oan năm năm bám trên tên cha nàng.
“Khương Bách Xuyên, nguyên Thái y viện phó sứ, bị vu hại bởi kẻ gian, oan tình nay đã sáng tỏ. Truy phong hàm Thái y viện chính sứ, phục hồi danh dự, cải táng theo lễ đại thần…”
Nàng cúi đầu thật thấp, hai tay chắp trước ngực, không để một giọt nước mắt nào rơi xuống trước bá quan văn võ. Năm năm nàng học được một điều, nước mắt đúng lúc là vũ khí, nước mắt sai lúc là sơ hở. Đây là lúc phải giữ. Chỉ có bên trong lồng ngực, tim nàng đập những nhịp dồn dập không sao kìm lại được, như dòng nước ngầm cuối cùng cũng tìm được khe nứt để trào lên mặt đất sau bao năm bị đá tảng đè chặt.
Điền Uyển Dung không có mặt trong buổi tuyên chiếu. Người ta nói Quý phi đã bị phế truất ngay trong đêm hôm ấy, tước hết phong hiệu, giam lỏng tại một viện nhỏ hẻo lánh phía tây hoàng thành, không kẻ hầu, không ánh đèn lồng rực rỡ như Vĩnh Ninh cung từng có. Trong buổi thẩm vấn kín diễn ra ngay sau đêm ấy, chính bà ta cũng phải cúi đầu thừa nhận, mũi tên tẩm độc giết Tôn Hoài Nhân giữa đại điện là do một thị vệ riêng, trung thành với Vĩnh Ninh cung từ nhiều năm, ra tay theo lệnh bà để diệt khẩu, không để lời khai kịp thốt ra trọn vẹn, cũng chính là bàn tay đứng sau chén thuốc trấn kinh định đoạt mạng A Nhị ngay sau đó, hòng dứt nốt đầu mối cuối cùng còn sót lại. Kẻ từng đứng trên đỉnh quyền lực hậu cung, giờ chỉ còn lại bốn bức tường câm lặng và những đêm dài đối diện với chính mình, không ai qua lại thăm hỏi, như một chiếc gương vỡ bị úp mặt vào tường, không ai còn muốn soi vào đó nữa.
Nhị hoàng tử Cơ Vấn Triệt quỳ riêng một góc khác trong buổi thiết triều, sắc mặt tái nhợt nhưng không bị trói buộc. Hoàng đế xét rằng con trai không hề hay biết âm mưu của mẹ, tha tội, chỉ tước bớt một phần bổng lộc, giáng chức xuống hàng thấp hơn để răn đe. Ánh mắt hắn khi rời khỏi sân rồng không còn vẻ tự tin ngạo nghễ ngày trước, chỉ còn lại một sự trống rỗng của kẻ vừa phát hiện toàn bộ nền móng mình đứng suốt hai mươi năm qua chưa từng thật sự vững chắc.
Chiều hôm ấy, trong hậu điện nhỏ dành riêng cho việc ban thưởng, Hoàng đế ngồi trên ghế cao, nhìn xuống người con gái đang quỳ trước mặt mình, ánh mắt già nua nhưng sắc bén không hề suy giảm theo tuổi tác.
“Khương Tuyết Nghi,” ông gọi đúng tên thật, chữ nào cũng nhả chậm, như đang cân nhắc trọng lượng của từng âm. “Trẫm đã đọc lại toàn bộ y án của cha ngươi. Một người dám ghi chép tường tận về một loại độc chưa từng ai biết đến, dám cảnh báo trước cả khi chưa có bằng chứng đủ để thuyết phục triều đình, đó không phải gan của kẻ tầm thường.”
“Cha nô tỳ chỉ làm đúng bổn phận thầy thuốc,” nàng đáp, giọng vẫn giữ được sự bình thản quen thuộc, dù trong lòng từng đợt sóng đang cuộn lên không ngớt. “Thấy độc thì phải nói, thấy bệnh thì phải chữa, không có gan hay không gan, chỉ có làm hay không làm.”
Hoàng đế im lặng một lúc, ánh mắt dừng trên gương mặt nàng lâu hơn bình thường, như đang tìm kiếm bóng dáng của một người đã khuất trong từng đường nét trước mặt.
“Đại Ung ta chưa từng có nữ quan trong Thượng Dược cục,” ông nói tiếp, “nhưng Trẫm nghĩ, đã đến lúc phải có. Từ hôm nay, phong ngươi làm nữ y quan, trực thuộc Thượng Dược cục, phẩm hàm ngang với các thái y trẻ mới nhập viện, là nữ quan đầu tiên trong lịch sử của cơ quan này.”
Cả điện lặng đi trong một khắc. Đây không chỉ là một ân thưởng, mà là một tiền lệ chưa từng có, một cánh cửa vừa bị đập vỡ để mở ra cho những người vốn chỉ được phép đứng ngoài nhìn vào.
Khương Tuyết Nghi cúi rạp người xuống nền gạch lạnh, giọng nghẹn lại đôi chút, lần đầu tiên sau rất nhiều năm để lộ ra một khe hở nhỏ trong lớp vỏ điềm tĩnh cố hữu.
“Nô tỳ… tạ ơn Hoàng thượng.”
“Đứng lên đi,” Hoàng đế phất tay, giọng dịu lại hiếm thấy. “Từ nay ngươi không còn phải cúi đầu giấu tên mình dưới cái danh A Nhị nữa. Khương Tuyết Nghi, con gái của Khương Bách Xuyên, danh chính ngôn thuận đứng giữa triều đình này.”
Từ đường họ Khương, vốn bị niêm phong suốt năm năm, cửa gỗ mục nát phủ đầy rêu xanh, nay được người của bộ Công cho sửa sang lại trong ba ngày ba đêm liên tục, gỗ mới thay gỗ cũ, ngói mới lợp lại từng viên, như thể thời gian cũng phải nhượng bộ trước một lệnh chỉ từ trên cao.
Khương Tuyết Nghi đứng trước gian chính giữa từ đường, tay nâng chiếc hộp gỗ khảm trai đã theo nàng qua bao đêm trốn chạy, bao lần suýt lộ tẩy dưới ánh mắt dò xét của kẻ thù, giờ đây được đặt lên bệ thờ cao nhất, ngay dưới bài vị mới khắc tên cha.
Bộ 2 hộp trang sức khảm trai
350.000đ
Xem chi tiết →Hộp gỗ không còn cần giấu dưới viên gạch lỏng nào nữa. Nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình, từ một vật chứng bị truy lùng trở thành di vật được thờ phụng công khai giữa ban ngày.
Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài
110.000đ
Xem chi tiết →Nàng rút cây trâm bạc khỏi tóc, đặt cạnh hộp gỗ trong một khắc ngắn, để hai vật từng cùng nhau đi qua năm năm tăm tối được kề nhau lần nữa dưới ánh nến từ đường, trước khi cài lại lên tóc mình. Khói hương trầm bay là là quanh gian thờ, mùi thơm quen thuộc khiến sống mũi nàng cay lên đột ngột.
“Cha,” nàng khẽ nói, chỉ đủ cho riêng mình nghe, “con đã làm được. Không phải bằng nước mắt, không phải bằng cầu xin, mà bằng chính những gì cha để lại. Đường đường chính chính đứng dậy lần này, không phải dựa vào ai ban ơn, mà là chân lý tự nó lên tiếng.”
Gió nhẹ lùa qua khe cửa gỗ mới, làm ngọn nến trên bệ thờ khẽ lay, ánh sáng vàng ấm hắt lên hai chữ khắc trên bài vị, rõ ràng và vững chãi như chưa từng bị bôi xóa bởi năm năm oan khuất.
Nàng còn đang đứng lặng trước bài vị thì một bóng người quen thuộc bước qua bậc cửa từ đường, dáng vẻ giản dị, ánh mắt hiền hậu không lẫn vào đâu được.
Từ Nương Nương.
“Nương nương,” nàng vội quay lại hành lễ, nhưng đã bị bà đỡ dậy ngay, bàn tay khô gầy nắm lấy tay nàng, ấm áp như những lần ngầm dúi cho nàng chút thuốc men, chút tin tức năm nào nơi hành lang vắng người.
“Ta chỉ ghé thắp cho Khương đại nhân một nén nhang,” Từ Nương Nương nói, giọng nhẹ nhàng như xưa nay vẫn thế. “Chuyện năm ấy, ta đã ngờ vực từ lâu, chỉ tiếc không đủ chứng cớ, cũng không đủ can đảm đứng ra nói thẳng giữa triều đình. Dòng chữ trong hồ sơ án cũ, đừng để lịch sử lặp lại lần hai, là ta viết. Đêm ấy lén vào văn khố, chỉ dám để lại một câu, mong một ngày nào đó có người đủ sức tìm ra phần sự thật còn dang dở.”
Nàng sững người, khóe mắt cay xè. Từ năm xưa nơi hành lang vắng dúi cho nàng một lọ thuốc, đến những lần âm thầm chỉ lối tránh tai mắt kẻ xấu, hóa ra người phụ nữ hiền hậu này đã lặng lẽ đứng sau nàng suốt cả một chặng đường dài hơn nàng từng biết.
“Nương nương,” nàng nghẹn giọng, “nếu không có những lần nương nương ra tay giúp đỡ, con e rằng đã không còn sống đến ngày hôm nay để nhìn thấy oan khuất của cha được rửa sạch.”
Từ Nương Nương khẽ lắc đầu, ánh mắt nhìn lên bài vị mới khắc.
“Ta chỉ làm những gì lương tâm cho phép, con à. Phần còn lại, là do chính con một mình bước qua, từng đêm, từng bước một, không ai gánh thay được.”
Bà vái nhẹ trước bài vị, rồi lặng lẽ rời đi như lúc đến, chỉ để lại trong lòng A Nhị một hơi ấm khó gọi thành tên, thứ hơi ấm của một ân tình âm thầm cuối cùng cũng được nói ra thành lời.
Trời vừa nhá nhem tối thì có tiếng gõ cửa từ đường, nhẹ nhưng đủ khiến nàng nhận ra ngay không phải người hầu thường lệ.
Cơ Vấn Chinh đứng nơi bậc thềm, dáng người cao gầy khoác áo bào màu lam sẫm giản dị hơn hẳn thường phục Đông cung, không tiền hô hậu ủng rình rang như một vị Thái tử vi hành, chỉ có Bùi công công đứng lặng lẽ cách đó vài bước, giữ khoảng cách vừa đủ để không nghe rõ những gì sắp được nói ra.
“Điện hạ,” nàng cúi đầu thi lễ theo phản xạ nhiều năm, dù trong lòng đã quen gọi chàng bằng một tiếng khác từ lâu.
“Đừng cúi nữa,” chàng bước tới, giọng trầm thấp như chỉ dành riêng cho khoảnh khắc này. “Nơi này không có triều đình, không có Thượng Dược cục, chỉ có ngươi và ta.”
Trên tay chàng là một chiếc hộp gấm nhỏ, mở ra để lộ cây trâm bạc cũ, chính là cây trâm từng bị tịch thu trong đêm nàng bị giải đến Thận Hình Ti, từng bị Quý phi ngắm nghía dò xét trong buổi trà ở Vĩnh Ninh cung, từng chuyển sang màu đen sẫm giữa điện Càn Thanh làm bằng chứng lật đổ cả một âm mưu kéo dài năm năm.
Chỉ khác, lớp bạc cũ xỉn màu ngày trước nay đã được mạ lại một lớp bạc mới, sáng bóng dưới ánh đèn lồng treo trước từ đường, như một tấm gương nhỏ phản chiếu lại toàn bộ quãng đường gian nan vừa đi qua. Chân trâm vẫn giữ nguyên hai chữ khắc nhỏ, nét chữ cũ kỹ không hề bị mài mòn hay thay đổi.
Bách Xuyên.
“Ta cho thợ bạc giỏi nhất trong cung làm lại,” chàng nói, ánh mắt không rời gương mặt nàng, “nhưng dặn kỹ, không được đụng đến chân trâm. Hai chữ này, không ai có quyền sửa, kể cả ta.”
Khương Tuyết Nghi nhìn cây trâm trong hộp gấm, cổ họng nghẹn lại một lúc lâu mới thốt được thành lời.
“Điện hạ…”
“Gọi ta là chàng,” Cơ Vấn Chinh ngắt lời, giọng nhẹ nhưng kiên quyết, “như những lần gần đây ngươi vẫn gọi, khi không có ai khác nghe thấy.”
Nàng khẽ cúi đầu, một nụ cười mỏng thoáng qua khóe môi, thứ nụ cười hiếm hoi mà suốt cả một hành trình dài đằng đẵng sóng gió, ít người từng được thấy trọn vẹn.
“Chàng,” nàng sửa lại, giọng nhỏ nhưng rõ ràng.
Cơ Vấn Chinh bước tới gần hơn, tự tay nâng cây trâm bạc mới ra khỏi hộp gấm, vòng qua sau lưng nàng, nhẹ nhàng cài lên búi tóc, động tác chậm rãi và cẩn trọng như đang thực hiện một nghi thức thiêng liêng hơn bất kỳ lễ sính hôn nào từng được cử hành trong hoàng cung.
“Trước kia,” chàng nói khẽ bên tai nàng, hơi thở ấm áp lẫn trong gió đêm mát lạnh, “trâm này là thứ ngươi dùng để giữ mạng ta, thử độc từng chén thuốc, từng miếng bánh, từng ngụm trà đáng ngờ suốt bao năm ròng, không một lần than vãn.”
Chàng lùi lại nửa bước, nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt sâu thẳm mang theo cả một quãng thời gian dài áy náy từ năm năm trước, khi chàng còn là một thiếu niên không đủ trọng lượng để cứu lấy một mạng người, đến hôm nay, khi mọi oan khuất cuối cùng đã được rửa sạch dưới ánh mặt trời.
“Lần này,” chàng nói, từng chữ chậm rãi và chắc chắn như đá tảng, “để ta giữ ngươi, như ngươi từng giữ ta.”
Gió đêm lùa qua sân từ đường, cuốn theo mùi hương trầm còn vương lại từ gian thờ phía sau. Cây trâm bạc trên tóc nàng vừa khoác lớp áo mới, nhưng hai chữ khắc nơi chân trâm vẫn không đổi, như tấm lòng nàng suốt năm năm qua.