Nữ Y Quan Ở Cung Trung

Chương 27: Trâm Bạc Đổi Màu

Chén thuốc vỡ tan trên nền gạch, nước thuốc màu nâu sậm loang ra thành một vũng lớn, hơi nóng còn bốc lên mờ mờ giữa không khí lạnh của đại điện. Không ai lên tiếng. Không một tiếng ho, không một tiếng quạt phe phẩy, thậm chí tiếng thở của mấy chục vị đại thần đứng hai bên cũng như bị ai đó bóp nghẹt cùng một lúc.

A Nhị đứng sững, tay vẫn còn giữ nguyên tư thế vừa bị giật mất chén thuốc, lòng bàn tay trống không, lạnh toát. Trước mặt nàng, Thái tử Cơ Vấn Chinh đứng thẳng người, tay áo còn vương vài giọt thuốc bắn ra lúc vừa hất mạnh, gương mặt tái nhợt hơn thường ngày, nhưng ánh mắt lại tỉnh táo đến sắc lạnh, nhìn thẳng về phía long ỷ.

Không ai kịp phản ứng. Ngay cả Hoàng đế trên cao cũng chỉ khẽ nheo mắt, chưa kịp mở lời.

Vũng thuốc trên nền điện vẫn còn bốc hơi, chảy loang chậm rãi theo khe gạch, như một vệt mực nâu vừa đổ lên trang giấy trắng, không cách nào thu lại được nữa.

“Điện hạ,” giọng Tôn Hoài Nhân vang lên trước tiên, run rẩy nhưng cố giữ vẻ trấn tĩnh, “đây là thuốc bổ khí huyết thần đã đích thân giám sát bào chế, sao điện hạ lại…”

“Giám sát,” Thái tử ngắt lời, giọng nhẹ nhưng từng chữ như dao cắt vào không khí tĩnh lặng, “hay tự tay pha?”

Tôn Hoài Nhân sững lại nửa nhịp, cúi đầu thật thấp, không đáp.

Khoảnh khắc im lặng ấy dài đến mức A Nhị nghe rõ cả tiếng gió lùa qua khe cửa điện, cuốn theo hơi sương lạnh còn sót lại từ đêm qua. Nàng đứng yên, không dám cử động, trong lòng từng mảnh ký ức dồn về cùng lúc: năm năm trước, cũng một loại thuốc bổ khí huyết như thế này, cũng một người pha chế cẩn trọng quá mức như thế này, và cha nàng, Khương Bách Xuyên, đã chết vì phát hiện ra điều không nên phát hiện.

Thái tử quay đầu lại, nhìn A Nhị. Ánh mắt hắn, không, ánh mắt chàng, không còn vẻ yếu ớt thường thấy trước mặt bá quan. Trong khoảnh khắc ấy, chàng như trút bỏ toàn bộ lớp vỏ bệnh tật giả tạo đã đeo mang suốt hai mươi hai năm.

“A Nhị,” chàng cất tiếng, không rời mắt khỏi nàng, “cây trâm bạc ta đã cho người mang trả nàng hôm ấy, nàng vẫn mang theo bên mình chứ?”

A Nhị khẽ gật đầu, tay đưa lên mái tóc, rút cây trâm bạc cũ ra khỏi búi tóc mình.

Cây trâm không có gì đặc biệt để nhìn. Thân bạc đã ngả màu xỉn theo năm tháng, hoa văn cánh mai khắc nông, giản dị đến mức lẫn vào bất kỳ món trang sức tầm thường nào của cung nữ bậc thấp. Chỉ có A Nhị mới biết, nơi chân trâm khuất trong bóng tối, có hai chữ nhỏ khắc chìm: “Bách Xuyên”.

Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài

Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài

110.000đ

Xem chi tiết →

Bùi công công đứng hầu phía sau liếc qua cây trâm trong tay nàng, khẽ gật đầu xác nhận với Thái tử.

“Bẩm điện hạ, đúng là cây trâm hôm trước nô tài đã vâng lệnh mang trả cô nương.”

“Điện hạ,” nàng cúi đầu, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh vốn có, dù trong lòng sóng gió cuộn trào, “điện hạ muốn nô tỳ…”

“Nàng biết ta muốn gì,” Thái tử nói, ánh mắt chuyển sang vũng thuốc còn loang trên nền gạch, “thử đi. Ngay tại đây, trước mặt Phụ hoàng và toàn bộ chư vị đại thần.”

Cả điện lại một phen xôn xao khe khẽ, tiếng thì thầm truyền từ hàng này sang hàng khác như gió lùa qua đám lau sậy. Một cung nữ hầu dược bậc thấp, dùng vật tùy thân của mình để thử độc ngay trước long nhan, đây là chuyện chưa từng có tiền lệ trong suốt bao năm của Đại Ung.

Hoàng đế trên long ỷ vẫn chưa nói một lời, chỉ khẽ nhích người về phía trước, ánh mắt già nua nhưng sắc bén dán chặt vào vũng thuốc dưới nền điện, rồi chuyển sang cây trâm bạc trong tay A Nhị.

A Nhị quỳ xuống, không phải vì nghi thức, mà vì nàng cần cúi thấp hơn để nhìn rõ vũng thuốc trong ánh sáng mờ của đại điện. Nàng đưa tay, cẩn thận, chậm rãi, nhúng đầu trâm vào phần thuốc còn sót lại nơi rìa vũng nước, chỗ chưa kịp ngấm hết vào khe gạch.

Khoảnh khắc ấy, cả đại điện nín thở.

Không ai dám nói to, ngay cả tiếng vải áo cọ vào nhau cũng bị cố ý nén lại. A Nhị giữ đầu trâm trong thuốc một nhịp thở dài, đúng như cách cha nàng từng dạy trong những trang y án cũ nàng lén đọc suốt năm năm ròng rã: độc tích lũy qua nhiều tháng, ngấm chậm không dấu vết, muốn thử phải giữ đủ lâu, không được vội.

Nàng rút trâm ra.

Thân bạc, vốn dĩ chỉ xỉn màu nhàn nhạt theo năm tháng, giờ đây chuyển thành một màu đen sẫm, đen đến mức như bị nhúng qua mực đặc, loang đều từ đầu trâm xuống non nửa thân, viền màu sắc nét như một vệt tro cháy dở in lại trên kim loại.

A Nhị nhìn màu đen ấy, tim đập chậm hẳn lại, không phải vì bất ngờ, mà vì đau. Nàng đã đọc dòng chữ này trong y án của cha không biết bao nhiêu lần, những nét bút run run cuối cùng ông để lại trước khi bị bắt: “Tàm Ti Độc, ngộ độc qua đường uống, tích lũy dài kỳ, bạc gặp độc chuyển hắc sắc, không thể nhầm lẫn.” Giờ đây, chính tay nàng, bằng chính cây trâm cha để lại, đã tái hiện lại kết luận ấy giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt cả triều đình.

“Đen,” một vị lão thần đứng gần đó buột miệng thốt lên, giọng run rẩy, “trâm bạc… chuyển đen thật rồi.”

Tiếng xôn xao lần này không còn khe khẽ nữa, mà bùng lên thành một làn sóng thì thầm dồn dập khắp đại điện. A Nhị vẫn quỳ yên, hai tay nâng cây trâm đã đổi màu lên ngang mày, dâng về phía long ỷ, không ngẩng đầu, giọng đều đều nhưng rõ ràng từng chữ, không để sót một âm nào.

“Bẩm Hoàng thượng, bẩm điện hạ, đây là phản ứng đặc trưng của Tàm Ti Độc, một loại độc hiếm, ngấm qua đường uống, tích lũy dần trong cơ thể qua nhiều tháng, không gây triệu chứng cấp tính, chỉ khiến người trúng độc suy nhược dần, giống hệt như bệnh trạng thông thường. Bạc gặp loại độc này sẽ chuyển sang màu đen sẫm, đây là cách duy nhất từng được ghi lại để nhận biết nó.”

Nàng dừng lại nửa nhịp, cảm nhận ánh mắt của toàn bộ đại điện đổ dồn về phía mình, rồi nói tiếp, giọng khẽ run lần đầu tiên kể từ khi bước vào chốn cung cấm này.

“Ghi lại loại độc này, chỉ có duy nhất một người. Cựu Thái y viện phó sứ Khương Bách Xuyên.”

Nàng dừng lại một nhịp, rồi tiếp, giọng vẫn đều nhưng từng chữ nặng hơn.

“Trong sổ ghi chép giao dược của Tôn thái y mà nô tỳ và điện hạ tìm được trước đó, mật danh dùng cho từng đợt giao thứ độc này được ghi lại là Ngọc Lan, trùng khớp tuyệt đối với con dấu ngọc lan nô tỳ tìm thấy giấu trong kho dược cấm. Người duy nhất trong hậu cung dùng hoa ngọc lan làm biểu tượng riêng, trồng khắp cung điện, khắc lên khăn áo và đồ dùng thân cận, chính là…”

Câu nói vừa dứt, cả đại điện như bị dội một gáo nước lạnh. Tôn Hoài Nhân đứng sau, sắc mặt trắng bệch, hai chân khẽ khuỵu xuống, phải vịn tay vào cột điện mới đứng vững. Đám đại thần đứng hai bên nhìn nhau, ánh mắt đầy kinh ngạc lẫn hoang mang, nhiều người trong số họ vẫn còn nhớ rõ vụ án năm năm trước, vụ án khép lại quá nhanh, quá gọn, đến mức chẳng ai kịp hỏi thêm một câu.

Thái tử đứng gần đó, nhìn cây trâm đen sẫm trong tay A Nhị, rồi nhìn nàng, ánh mắt phức tạp đến khó tả, vừa đau xót, vừa như trút được một gánh nặng đè suốt năm năm ròng. Đây chính là bằng chứng chàng đã âm thầm tìm kiếm từ ngày còn nhỏ, ngày chàng lần đầu phát hiện điều bất thường trong bệnh tình của chính mình nhưng không đủ tiếng nói để bảo vệ người từng cố cứu chàng.

“Tàm Ti Độc,” Hoàng đế lặp lại hai chữ ấy, giọng trầm thấp, chậm rãi, như đang nhấm nháp từng âm tiết để chắc chắn mình không nghe lầm.

Người đứng dậy khỏi long ỷ.

Động tác ấy đột ngột đến mức cả điện giật mình, hàng loạt tiếng quỳ sụp xuống vang lên rào rào như mưa đổ, duy chỉ có A Nhị và Thái tử vẫn giữ nguyên vị trí, một người quỳ dâng trâm, một người đứng thẳng nhìn về phía cha mình.

Hoàng đế bước xuống hai bậc thềm, dáng người tuy đã có tuổi nhưng vẫn toát ra uy nghi khiến không ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng. Người đi đến trước vũng thuốc còn loang trên nền gạch, nhìn xuống, rồi ngẩng lên, ánh mắt lần đầu tiên trong buổi thiết triều hôm nay quét thẳng về phía hàng phi tần đứng bên trái đại điện, nơi Quý phi Điền Uyển Dung đang đứng, gương mặt vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh nhưng khóe môi đã bắt đầu run khẽ, không giấu nổi.

Cả đại điện chìm trong im lặng tuyệt đối, một sự im lặng nặng nề đến mức người ta có thể nghe rõ tiếng tim đập của chính mình. Ánh mắt Hoàng đế dán chặt vào Điền Uyển Dung, không rời, không chớp, như một lưỡi dao được rút chậm ra khỏi vỏ, càng chậm càng khiến người đối diện lạnh sống lưng hơn là một nhát chém dứt khoát.

“Đưa Trẫm xem lại toàn bộ hồ sơ án Khương Bách Xuyên.”

Giọng Hoàng đế không lớn, nhưng lạnh đến mức mỗi chữ rơi xuống như một giọt nước đá rớt vào mặt nước đen lặng giữa đêm đông, lan tỏa thành từng vòng sóng câm lặng khắp đại điện. Không ai dám thở mạnh. Không ai dám ho. Cả trăm con người đứng trong gian điện rộng lớn ấy, trong khoảnh khắc này, dường như cùng nín lặng chờ đợi một cơn bão sắp ập tới, mà tâm bão, chính là người đàn bà đang đứng lặng người giữa hàng phi tần, tay siết chặt vạt áo đến trắng bệch cả những đầu ngón tay.

Điền Uyển Dung đứng lặng thêm một khắc, rồi tự mình bước ra khỏi hàng, quỳ xuống giữa nền gạch lạnh, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Hoàng đế, không còn chút vẻ khép nép nhu mì vẫn đeo mang suốt bao năm nay.

“Thần thiếp không phủ nhận.” Giọng bà đanh lại, lạnh đến mức A Nhị đứng trong hàng cung nữ cũng phải rùng mình. “Năm năm trước, thần thiếp chỉ là một tần vị thấp kém, nhìn thấy Đông cung ốm yếu, biết rõ chỉ cần chờ đủ lâu, ngôi vị ấy sẽ đổi chủ. Khương thái y phát hiện ra Tàm Ti Độc quá sớm, đủ sức phá hỏng cả kế hoạch thần thiếp đã dày công vun đắp cho con trai mình. Thần thiếp không hối hận vì đã trừ khử ông ta. Thần thiếp chỉ tiếc, đã không trừ khử luôn cả đứa con gái của ông ta trong suốt năm năm ấy.”

Bà quay sang nhìn A Nhị một thoáng, ánh mắt không còn chút giả tạo dịu dàng nào, chỉ còn sự cay nghiệt trần trụi của một người vừa mất tất cả.

“Nhị hoàng tử không hề hay biết chuyện này. Nếu bệ hạ muốn trừng phạt, xin trừng phạt một mình thần thiếp.” Bà cúi đầu sát đất, giọng hạ xuống, lần đầu tiên có chút run rẩy thật sự lẫn vào. “Thần thiếp chỉ muốn con trai mình có một chỗ đứng xứng đáng trong hoàng thất này, không phải sống mãi dưới cái bóng của một Đông cung mà ai cũng nghĩ sớm muộn sẽ chết yểu. Đó là tội của một người mẹ, không phải tội của một kẻ ác vô cớ.”

Hoàng đế nhìn bà thật lâu, gương mặt không lộ ra một chút cảm xúc nào có thể đoán định.

“Ngươi vì con mà giết người, hại cả con trai chính thất của Trẫm chịu độc mười mấy năm ròng.” Giọng ông lạnh tanh. “Một người mẹ như vậy, không xứng làm mẹ thiên hạ.”

Người phất tay, giọng dứt khoát như dao chém.

“Phế truất Quý phi, tước hết phong hiệu, giam lỏng biệt viện, chờ định tội.”