Sau Khi Hoà Ly Ta Trở Thành Hoàng Hậu
Chương 15: Đăng Cơ Hoàng Hậu
Chàng vừa rời Chu phủ.
Ngoài cửa, cô gái áo voan trắng vẫn chưa bước ra. Bóng nàng đứng khuất sau cột, tay ôm cái khăn che mặt, gió thổi tà áo bay như một mảnh sương chưa tan. Ta nhìn qua khe cửa, tim đập một nhịp lạ. Không phải sợ. Là cảm giác một sợi dây hồng cũ, ta tưởng đã cắt lìa từ lâu, vừa bị ai đó khẽ khàng chạm vào đầu mối.
Ta chưa kịp hỏi ai đó là ai, thì tiểu tì Tiểu Đào chạy vào, tay cầm một mảnh giấy vàng.
“Tiểu thư, có người nhét cái này qua khe cửa hông.”
Ta cầm lấy. Giấy đã ố, mực đã phai, chỉ còn bảy chữ vẹn nguyên: Đêm nay, tam canh, lãnh cung tây.
Không ký tên. Không dấu ấn. Chỉ có một vệt son đỏ ở góc, mờ nhạt như máu đã khô mười lăm năm.
Ta ngồi xuống ghế, tay run nhẹ. Nội tâm nàng khẽ dội một tiếng: lãnh cung tây, chính là nơi kiếp trước ta chết. Nơi ngọn nến vàng cháy dở, nơi chén rượu độc còn ấm trên môi, nơi hắn… không, kiếp này chưa xảy ra. Kiếp này ta chưa bước vào đó. Vậy tại sao có người biết ta phải đến?
Ta gấp mảnh giấy, giấu vào trong tay áo. Lãnh cung tây, đêm trước ngày đăng cơ, đây không phải trùng hợp. Đây là ai đó đang chờ ta, đã chờ mười lăm năm.
“Tiểu Đào, chuẩn bị một bộ đồ tối màu. Không được để ai biết.”
Tiểu Đào cúi đầu, không dám hỏi. Nàng theo ta từ hồi ta còn ở vương phủ, đã học được cái nết ngậm miệng như bốc gạo vào bình. Ta lấy trong tủ ra một cây đoản kiếm, nhét vào ngực áo. Trong gương, gương mặt Chu Vãn Ninh hai mươi lăm tuổi hiện ra, mắt đen, môi mím, nét mặt lạnh như một bức tượng ngọc chưa gọt hết cạnh sắc.
Chàng nói ngày mai đón ta vào cung. Ngày mai ta sẽ là hoàng hậu. Nhưng đêm nay, ta còn một cái nợ cũ phải đi trả.
Nợ với mẹ.
Tam canh, tuyết rơi mỏng.
Ta men theo lối cỏ hoang phía sau Tây cung, đường ngập lá khô, giẫm lên nghe rào rạo như xương gãy. Lãnh cung tây bỏ hoang đã hai mươi năm, từ ngày Từ thái phi bị phế. Không ai dám bén mảng. Truyền rằng đêm khuya có tiếng khóc phụ nữ vọng ra, có bóng áo trắng đi lại trên hành lang đá. Ta không tin ma. Ta chỉ tin, những nơi có oan hồn, thường có bí mật chưa được chôn hết.
Cổng lãnh cung không khoá. Then cửa gỉ đến mức chỉ cần đẩy nhẹ đã bung. Bên trong, một dãy phòng dài, mái ngói vỡ, cột gỗ mối ăn, mạng nhện giăng thành lưới trắng. Chỉ có một gian cuối cùng còn sáng đèn.
Nến vàng.
Ta bước vào, chân giẫm lên một vệt sáp cũ. Sáp chảy xuống nền đá lạnh, đọng thành một dòng son đỏ đã đông cứng, như máu ai đó nhỏ xuống từ mười lăm năm trước quên lau. Ta nhìn dòng sáp ấy, tự nhiên rùng mình. Kiếp trước, ta cũng chết trên một nền đá lạnh như thế. Rượu độc đổ ra, chảy thành một vệt son đỏ. Tay ai đó đưa còn ấm.
“Con đến rồi à.”
Giọng khàn, chậm, run run.
Ta ngẩng đầu. Trên chiếc giường mục kê sát vách, một bà lão gầy đét ngồi thẳng lưng, mặt hướng về phía ta. Hai hốc mắt trũng sâu, không có tròng. Bà mù. Vậy mà bà “nhìn” ta như thể biết rõ ta đang đứng ở đâu, cao bao nhiêu, tay áo hôm nay có thêu hoa gì.
“Bà là ai?”
Ta hỏi, giọng cố giữ bình. Nhưng tay ta đã đặt lên chuôi đoản kiếm giấu trong ngực.
Bà lão cười. Cái cười của người đã cạn nước mắt từ lâu.
“Ta là Cẩm Nương. Ngày xưa hầu bên cạnh phu nhân Chu phủ. Con… đúng là giống mẹ con. Ta không nhìn thấy, nhưng ta ngửi ra. Trên tóc con có mùi trầm hương phu nhân hay dùng.”
Ta khựng lại. Trầm hương ấy, đúng là ta lấy trong hộp gỗ của mẹ, dùng lén từ hồi mười ba tuổi. Không một ai biết. Kể cả cha ta.
Ta bước lại gần, quỳ xuống cạnh giường.
“Cẩm Nương. Vì sao bà ở đây? Vì sao bà biết ta sẽ đến?”
Bà lão đưa tay, run rẩy sờ lên mặt ta. Ngón tay bà lạnh, gầy như que củi. Bà chạm lên trán ta, lên gò má, lên môi, cuối cùng dừng ở góc mắt.
“Ta ở đây mười lăm năm rồi. Phu nhân dặn ta, ngày nào con trở thành hoàng hậu, ta phải chờ con ở lãnh cung tây. Vì chỉ có hoàng hậu mới có quyền mở lại nơi này. Chỉ có hoàng hậu mới có thể… minh oan cho những người bị chôn ở đây.”
Ta nghẹn lời. Phu nhân dặn. Mẹ ta chết khi ta mười tuổi. Bệnh tim, người ta bảo thế. Cả Chu phủ khóc, cha ta ba tháng không cạo râu, ta ôm hộp trang sức của mẹ ngủ suốt một năm. Không một ai nói với ta rằng mẹ ta biết ta sẽ trở thành hoàng hậu. Không một ai.
“Mẹ ta… không phải chết vì bệnh tim đúng không.”
Ta thốt ra ba chữ ấy, giọng khô như cát. Bà lão lắc đầu.
“Không. Phu nhân bị đầu độc. Chén canh yến ngày rằm tháng bảy, người đưa canh vào là một cung nữ mặc áo lụa xanh, mang dấu ấn Khôn Ninh cung. Chính là người của Hoàng hậu đương triều.”
Tim ta thắt lại một cái. Nội tâm nàng vọng ra: Hoàng hậu đương triều, dì ruột Thái tử, người đã dựng lên chuỗi vu oan mười lăm năm. Kiếp trước ta chỉ nghi. Kiếp này bà lão mù nói ra. Từng chữ đóng đinh vào tường như búa gõ.
“Vì sao? Mẹ ta chỉ là chính thất một Thị lang bộ Lễ. Vì sao Hoàng hậu phải giết mẹ ta?”
Bà lão thở dài. Hơi thở bà mỏng như một sợi tơ.
“Vì phu nhân biết. Biết bí mật Từ thái phi bị hại. Ngày Từ thái phi bị phế, phu nhân là một trong ba cung nữ đứng trực ngoài Chiêu Dương điện. Phu nhân nghe được tiếng khóc của Từ thái phi, nghe được một câu di ngôn. Câu ấy, nếu lộ ra, cả Khôn Ninh cung sẽ đổ.”
Ta nắm chặt vạt áo. Từ thái phi. Cái tên ấy trong sử triều đình bị bôi đen, người ta nói bà thông dâm với thị vệ, bị phế vào lãnh cung, treo cổ tự vẫn. Nhưng cha ta có lần say rượu, lẩm bẩm: “Từ thái phi không tự vẫn. Nàng ấy bị bức chết. Kẻ đứng sau… kẻ đứng sau không phải hoàng đế.” Ta khi ấy mới mười bảy, chưa hiểu. Bây giờ ta hiểu rồi.
“Câu di ngôn ấy là gì, Cẩm Nương?”
Bà lão không đáp ngay. Bà quay người, chậm rãi lần tay xuống dưới gối. Từ dưới lớp bông cũ, bà rút ra một mảnh vải lụa vàng đã ố, gấp làm tư, buộc bằng dây đỏ đã bạc màu.
“Đây là bức thư cuối cùng của mẹ con. Phu nhân viết trước khi chết ba ngày. Ta cất suốt mười lăm năm. Ta chờ. Chờ con lớn, chờ con thành hoàng hậu, chờ con có đủ sức chịu đựng những chữ trong này.”
Bà đặt bức thư vào tay ta.
Ta cầm lấy. Lụa mỏng, nhẹ, mà nặng như một hòn đá đè lên ngực. Ta run tay tháo dây đỏ. Mở ra. Chữ mẹ ta, nét nghiêng nghiêng ta nhớ như in, hiện lên từng dòng.
Ninh Ninh của mẹ.
Nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là mẹ đã đi trước rồi. Đừng khóc. Đừng thương. Mẹ đi vì mẹ đã trót nghe một chuyện không nên nghe, đã trót giữ một câu không nên giữ. Từ thái phi năm ấy không tự vẫn. Người bức chết bà, chính là Hoàng hậu, tay sai của Bắc Nguyên cài sâu vào Đông cung mười lăm năm. Bà giết Từ thái phi để đưa cháu ruột mình lên ngôi Thái tử. Bà sẽ giết mẹ để bịt miệng. Rồi bà sẽ giết cả Chu phủ nếu con không đủ khéo léo mà sống.
Ninh Ninh, mẹ giấu bằng chứng trong chiếc vòng cổ hạt châu đỏ. Hạt thứ bảy, hạt rỗng. Bên trong có một mảnh thư máu, di ngôn thật của Từ thái phi. Khi nào con đủ mạnh, hãy đập vỡ hạt châu ấy. Con sẽ hiểu vì sao mẹ chọn cách chết này thay vì bỏ trốn cùng con.
Đội chiếc vòng ấy ngày con đăng cơ. Đội nó bước lên thềm rồng. Để mẹ, dù ở dưới suối vàng, cũng được nhìn con một lần đứng ở nơi cao nhất, không cúi đầu trước bất kỳ ai.
Mẹ thương con.
Ta đọc xong. Bức thư trong tay run bần bật. Nước mắt ta rơi xuống, từng giọt, thấm vào lụa vàng, hoà tan mực cũ. Mực chảy loang thành một vệt son đỏ, đúng cái vệt son ta thấy trên mảnh giấy vàng chiều nay, đúng cái vệt son trên bức thư giả tình kiếp trước Vệ Nguyệt Lam nguỵ tạo để vu ta.
Hai bức thư niêm son đỏ.
Một bức đẩy ta vào lãnh cung. Một bức đưa ta ra khỏi lãnh cung. Cùng một màu son. Cùng một mối oan. Chỉ khác, kiếp này ta cầm bức thứ hai trong tay, và ta biết mình sắp làm gì.
Ta cắn môi. Máu ứa ra, mặn chát trên đầu lưỡi. Ta cúi xuống, đặt bức thư lên ngực, nói khẽ như thề với người dưới suối vàng:
“Mẹ. Con sẽ minh oan cho mẹ. Cho Từ thái phi. Cho tất cả người vô tội bị chôn ở đây. Con hứa. Bằng vương miện con sắp đội. Bằng cả kiếp này con còn được sống thêm.”
Bà lão Cẩm Nương ngồi im. Bà không khóc. Bà chỉ đưa tay, chậm rãi vỗ lên đầu ta, y hệt cái cách mẹ ta ngày xưa vỗ ta ngủ.
“Phu nhân sẽ được ngậm cười.”
Ta rời lãnh cung khi trời gần sáng.
Tuyết đã dày thêm một tầng. Dấu chân ta in xuống, chưa được ba bước đã bị tuyết mới phủ lấp. Trời đất như đang giúp ta xoá đường về, để không ai đoán được ta vừa từ đâu đến. Ta ôm bức thư mẹ trong ngực, đi thẳng về Chu phủ. Trước cổng, Tiểu Đào đứng chờ, mắt đỏ hoe. Nàng không hỏi. Nàng chỉ dâng ta một chậu nước ấm để rửa mặt, và một chén trà gừng.
Ta không uống trà. Ta mở tủ, lấy ra hộp trang sức mẹ để lại. Trong hộp, một chiếc vòng cổ hạt châu đỏ nằm gọn trên nền nhung đen. Bảy hạt lớn, mỗi hạt bằng đầu ngón tay út, đỏ trong như máu người sống. Hạt thứ bảy, ở giữa, hơi nhẹ hơn các hạt khác. Kiếp trước ta đeo suốt mười năm mà không biết. Kiếp này ta biết. Nhưng ta chưa đập.
Chưa đến lúc.
Ta đeo vòng vào cổ. Chuỗi hạt lạnh, chạm da một cái, ta rùng mình. Trong gương, phản chiếu một Chu Vãn Ninh mắt sưng đỏ, môi có vết răng cắn, cổ đeo vòng hạt châu đỏ. Nàng nhìn ta, gật đầu một cái.
Đi thôi.
Vòng cổ mã não đỏ — chuỗi hạt cổ điển
52.895đ
Xem chi tiết →Giờ Thìn, đại lễ đăng cơ.
Ta mặc phượng bào. Lụa đỏ thêu chín con phượng ngậm ngọc, tà áo dài ba trượng, hai cung nữ nâng phía sau. Trên đầu ta là mũ phượng bằng vàng ròng, chạm mười hai chuỗi ngọc trai, mỗi bước đi kêu leng keng như tiếng chuông nhỏ. Cổ ta, dưới lớp cổ áo cao, giấu chiếc vòng cổ hạt châu đỏ của mẹ. Người ngoài chỉ nhìn thấy phượng bào rực rỡ. Chỉ ta biết, sát da ta là mẹ ta, là mười lăm năm oan khuất, là hạt châu rỗng còn chưa vỡ.
Ta bước lên thềm rồng.
Chín mươi chín bậc đá trắng. Mỗi bậc ta bước, quần thần hai bên cúi rạp một hồi. Ta không nhìn ai. Ta chỉ nhìn thẳng, nhìn cái ngai vàng trên cùng, nơi tân đế Tiêu Trường Uyên đang đứng chờ ta.
Chàng mặc long bào. Đỏ như phượng bào của ta. Chỉ khác, trên vai chàng thêu chín con rồng, đầu ngẩng cao, mắt bằng ngọc lam. Mũ miện chàng đội có mười hai chuỗi ngọc trai rủ xuống che nửa mặt, nhưng ta vẫn thấy được đôi mắt ấy. Đôi mắt ta đã gặp trong hai kiếp. Kiếp trước, chàng ôm ta lúc ta tắt thở, mắt chàng đỏ như máu đọng. Kiếp này, chàng nhìn ta lên thềm, mắt chàng sáng như đèn giữa đêm ba mươi.
Ta bước đến bậc cuối. Quỳ xuống.
“Thần thiếp Chu Vãn Ninh, tham kiến bệ hạ.”
Giọng ta trong. Không run. Không nghẹn. Nội tâm nàng khẽ vang: đây là câu ta chờ hai kiếp mới nói được, không phải nói với chàng, mà nói với chính mình.
Chàng bước xuống. Long bào phất qua bậc đá, kéo theo một tràng leng keng ngọc. Chàng cầm vương miện phượng trên tay. Vàng ròng, chín con phượng ngậm ngọc, ngọc đỏ như hạt châu mẹ ta.
Chàng đặt vương miện lên đầu ta.
Rất chậm. Rất nhẹ. Như nâng một thứ mỏng manh nhất trên đời.
Nâng như nâng trứng. Nội tâm nàng bật ra ba chữ ấy. Chàng đã chờ ta hai kiếp. Kiếp trước chàng đến muộn, chỉ kịp ôm ta lúc ta lạnh. Kiếp này chàng đến sớm, sớm đến mức chàng đợi ta tự tìm đến, không ép, không dồn. Chàng nâng vương miện trên đầu ta như thể chỉ cần tay chàng run một cái, cả mười lăm năm oan khuất của ta sẽ vỡ vụn theo. Ta không rơi nữa. Kiếp này, ta không rơi nữa.
Vương miện chạm lên tóc ta. Nặng. Lạnh. Nhưng vững.
Ta ngẩng đầu.
Dưới thềm, quần thần cúi rạp. Trấn Bắc vương phủ đứng hàng đầu, mặt Vệ đại nhân trắng bệch. Kế bên là Vệ Nguyệt Lam, mặc lễ phục vương phủ, cúi đầu thấp, hai vai run nhẹ. Ta biết. Nàng đang tính. Đang toan. Đang chờ ta sơ sểnh một nhịp để cắm vào ta con dao thứ hai. Kiếp trước nàng cắm dao vào danh tiết ta. Kiếp này, nếu nàng dám giơ tay, ta sẽ chặt tay nàng trước khi lưỡi dao ra khỏi vỏ.
Ta nhìn khắp lượt. Từ tả tướng, hữu tướng, sáu bộ Thượng thư, đến các phi tần cũ ngồi phía tây điện. Ta thấy Hoàng thái hậu, dì ruột Thái tử, ngồi trên ghế phượng cũ, mặt vẽ son thắm, môi mím thành đường thẳng. Bà nhìn ta. Ánh mắt bà lạnh. Ta cũng nhìn bà. Ánh mắt ta cũng lạnh, nhưng lạnh khác. Lạnh như một lưỡi dao đã mài xong, chỉ đợi ngày ra vỏ.
Bà giết mẹ ta. Bà bức chết Từ thái phi. Bà dựng chuỗi vu oan mười lăm năm. Bà không biết, đứa con gái mười tuổi năm ấy khóc bên linh cữu mẹ, bây giờ đội vương miện đứng trên đầu bà. Bà không biết, hạt châu thứ bảy đang nằm dưới cổ áo ta, chưa vỡ, nhưng sắp vỡ. Bà không biết, ta đã sống hai kiếp chỉ để đi tới ngày này.
Nội tâm nàng vang một câu, rất khẽ, rất chậm: nợ máu, ta sẽ đòi bằng máu. Nhưng ta sẽ đòi theo cách một hoàng hậu đòi, không phải một con thú đòi.
Ta quay lại nhìn chàng.
Chàng cúi xuống, ghé sát tai ta, giọng thấp đến mức chỉ mình ta nghe.
“Đứng lên. Hoàng hậu của trẫm.”
Ta đứng lên. Phượng bào rơi xuống thành ba lớp. Mũ phượng leng keng. Ta xoay người, nhìn xuống quần thần. Ta cười. Cái cười nhàn nhạt, không rộng, không sâu, nhưng đủ để cả điện lặng đi một nhịp.
“Chúc bệ hạ vạn tuế. Chúc Đại Tề an ninh.”
Quần thần hô: “Vạn tuế! Vạn vạn tuế!”
Tiếng vọng dội lên xà điện, dội xuống bậc đá, dội vào ngực ta như trống trận. Ta đứng đó, cổ đeo hạt châu đỏ giấu dưới lớp lụa, đầu đội vương miện phượng, tay chàng chạm nhẹ vào lưng ta ổn định bước chân. Nội tâm nàng thở một hơi rất dài: mẹ ơi, con đứng ở đây rồi.
Đại lễ tiếp diễn. Tế trời, tế tổ, tuyên chiếu, ban ân xá. Từng nghi thức trôi qua như từng đợt sóng. Ta đứng cạnh chàng, thân thẳng, mắt bình, không để lộ dù chỉ một vết run trên khoé môi. Tiếng nhạc lễ vang lên, đàn chín huyền, sáo đồng, chuông đá. Cả triều thần đứng chật ba lớp bậc đá. Không khí đặc, khói trầm cuộn lên thành từng lọn.
Đến lượt ban chiếu tấn phong hoàng hậu, thái giám tổng quản đọc lớn:
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết. Chu thị Vãn Ninh, xuất thân danh gia, tiết hạnh đoan trang, đức cao khả trọng, nay tấn phong làm Hoàng hậu, chấp chưởng lục cung, mẫu nghi thiên hạ. Khâm thử.”
Ta bước ra giữa điện. Quỳ. Nhận chiếu.
“Thần thiếp lĩnh chỉ. Nguyện đem hết sức, phò tá bệ hạ, an dân xã tắc.”
Ta ngẩng đầu.
Ngay khoảnh khắc ấy, mắt ta chạm phải một bóng dáng.
Bên cột điện phía tây, có một cô gái áo voan trắng.
Nàng đứng khuất sau cột, khăn che nửa mặt. Từ nãy đến giờ ta chưa để ý. Bây giờ ta thấy. Nàng chậm rãi bước ra một bước. Tà áo voan trắng phất qua nền đá, sạch trơn, không một vệt bụi, như thể nàng vừa bước ra từ một bức tranh chưa khô mực. Nàng đưa tay, khẽ hé lớp khăn che mặt.
Ta hít một hơi.
Nội tâm nàng đông cứng một nhịp.
Gương mặt ấy.
Ta đã thấy gương mặt ấy. Không phải trong đời này. Mà trong một bức tranh cung đình cũ, giấu trong thư phòng cha ta, chỉ có một lần ta lén xem lúc chín tuổi. Bức tranh ấy vẽ một phi tần mặc y phục Đại Tề đời trước, mắt phượng, môi mỏng, cằm nhọn, tóc dài rẽ ngôi giữa, cài một cây trâm ngọc lam. Bên dưới bức tranh có bốn chữ nhỏ, mực đã phai, cha ta gần như đã cạo đi: Từ thị Uyển Nhi.
Từ thái phi.
Cô gái áo voan trắng đứng trước cột điện, gương mặt giống hệt.
Không phải giống bảy phần. Không phải giống chín phần. Là giống hệt. Như thể ai đó đã mở bức tranh ấy ra, thổi hồn vào, để bức tranh bước xuống đứng ở đây, giữa đại lễ đăng cơ của ta, đúng cái ngày ta vừa thề trước bức thư mẹ sẽ minh oan cho Từ thái phi.
Tay ta khẽ siết vạt áo.
Chàng cảm nhận được. Chàng nhẹ nhàng bước sát ta hơn nửa bước, tay chàng chạm vào lưng ta, ấm và vững. Chàng nghiêng đầu, ghé môi sát tai ta, hơi thở ấm quét lên vành tai ta, giọng thấp đến mức chỉ có ta và tiếng thở của trầm hương nghe được.
“Nàng ấy là em gái ruột thất lạc của Thái tử. Cũng là hậu duệ cuối cùng còn sót của Từ thái phi. Câu chuyện của nàng ấy, chúng ta mới vừa bắt đầu.”
Ta ngừng thở.
Trong đầu ta, một sợi dây hồng cũ mà ta tưởng đã cắt lìa, bỗng dưng thắt lại thành một cái nút. Một cái nút to bằng nắm tay. Nội tâm nàng dội lên một câu: Thái tử có em gái ruột? Vậy Thái tử không phải cháu Hoàng thái hậu? Không. Có thể lắm chứ. Có thể Thái tử cũng là con của Từ thái phi, bị Hoàng thái hậu tráo đổi từ nhỏ, nuôi làm cháu ruột để giữ ngôi. Có thể mười lăm năm oan khuất còn dày hơn ta tưởng. Có thể mẹ ta chết vì bà biết cả chuyện tráo con.
Ta nhìn cô gái áo voan trắng. Nàng cũng nhìn ta. Ánh mắt nàng không có oán. Không có sợ. Chỉ có một câu hỏi rất nhẹ, như tiếng chuông sương thu chạm vào mặt hồ: Chị có sẵn sàng cùng em đi tới cuối con đường không?
Ta chưa kịp gật đầu.
Nàng đã hé một nụ cười rất mỏng, cúi đầu, lùi vào sau cột điện. Bóng nàng khuất, chỉ còn tà áo voan trắng lất phất, như một dải sương chưa tan hết dưới nắng sớm.
Ta quay lại nhìn chàng. Chàng nhìn ta. Ánh mắt chàng bình thản. Nhưng ngón tay chàng, đang chạm nhẹ vào lưng ta, siết lại một cái rất khẽ. Chàng biết. Chàng biết ta vừa hiểu ra điều gì.
Ta hít một hơi rất sâu.
Nội tâm nàng vang lên, chậm rãi, từng chữ như từng viên đá đặt xuống nền đường ta sắp đi: mẹ ơi, con vừa đội vương miện xong, giờ con biết, chặng đường minh oan còn dài hơn con tưởng. Nhưng con không sợ. Con có chàng. Con có bức thư của mẹ. Con có hạt châu thứ bảy chưa vỡ. Và bây giờ, con còn có nàng ấy, hậu duệ cuối cùng của Từ thái phi. Nợ mười lăm năm, con sẽ đòi. Đòi từng đồng, đòi từng giọt máu, đòi cho tới khi cái ngai vàng dưới chân bà Hoàng thái hậu kia rung một trận cuối cùng.
Trầm hương cuộn lên xà điện, tuyết ngoài cửa đại điện rơi mỏng. Đại lễ đăng cơ chưa kết thúc. Câu chuyện của ta, của chàng, của cô gái áo voan trắng, mới vừa mở màn.
Ta cúi đầu chào bốn phương. Vương miện phượng leng keng. Hạt châu thứ bảy dưới cổ áo, ấm dần lên theo nhịp tim ta.
Nàng đã chờ mười lăm năm.
Ta cũng đã chờ hai kiếp.
Bây giờ, đến lượt kẻ khác chờ ta.