Hoài Cổ Truyện

Sau Khi Hoà Ly Ta Trở Thành Hoàng Hậu

Chương 14: Đại Triều Vạch Mặt

Đại triều buổi sáng.

Sương thu chưa tan trên mái ngói lưu ly. Chuông đồng gõ ba tiếng, âm dội xuống nền đá thanh. Bậc thềm cao chín trượng, mỗi bước đi lên là một tầng khí lạnh.

Hoàng đế ngồi tựa long ỷ, mặt xanh như ngọc chưa mài, một tay đỡ trán, một tay run run buông trên tay ngai. Bệnh đã ba tháng, thang thuốc uống đến đắng miệng, mà sắc mặt vẫn cứ như đèn sắp cạn dầu. Các hoàng tử đến chầu, áo bào đỏ tím vàng lẫn lộn thành một bức tranh son đã cũ.

Ta đứng lẫn trong đám phi tần theo lệ triều nghi.

Khăn voan trắng phủ nửa mặt. Áo tang chưa cởi hết, chỉ đổi vạt trong sang màu ngà. Trên môi, ta tô một đường son đỏ rất mỏng, đúng thỏi son nhung mà đêm hôm ấy chàng đã gói trong khăn tay gửi lại. Người ngoài nhìn tưởng ta phóng túng. Chỉ chàng, chỉ một mình chàng, biết đó là ám hiệu hai kiếp.

Ngón tay ta giấu trong tay áo, lạnh như đá thu vớt từ đáy giếng cạn.

Chàng bước ra giữa điện.

Áo bào tam hoàng tử màu tím thẫm, thêu chỉ bạc kín cả tay áo. Chàng vốn nổi tiếng vô năng, mười năm nay chưa bao giờ dâng một bản tấu ra hồn. Cả triều thấy chàng ra khỏi hàng, có kẻ khịt mũi, có kẻ cười thầm, có kẻ đưa mắt sang Thái tử như hỏi: “Đứa em ngu này lại giở trò gì?”

Thái tử ngồi hàng đầu, áo bào đỏ son, tay chống lên đầu gối, mắt lim dim. Một nụ cười khinh khỉnh đọng ở khoé môi, giấu chưa kín.

Hắn không biết. Hắn thật sự không biết.

Chàng quỳ một gối. Hai tay nâng cao một vật nhỏ.

Hạt châu rỗng đã mở làm đôi, để lộ bên trong một bức thư giấy vàng gấp nhỏ như cánh bướm khô. Son máu 15 năm trước vẫn còn đỏ, đỏ đến rợn người, đỏ đến nỗi ánh nắng sớm chiếu vào cứ tưởng vừa mới chấm hôm qua.

“Khải bẩm phụ hoàng,” giọng chàng chậm mà chắc, không cao không thấp, “nhi thần có một di thư của Từ thái phi, xin phụ hoàng cho phép đọc trước bá quan.”

Cả điện lặng đi một nhịp.

Từ thái phi. Ba chữ đó đã 15 năm không ai dám nhắc trong đại triều. Người là mẫu phi của tam hoàng tử, bị đồn tự treo cổ trong lãnh cung khi chàng mới lên hai. Chuyện cũ như tro nguội, ai cũng tưởng đã tắt.

Hoàng đế ngước mắt lên, đồng tử run một cái.

“Đọc.”

Một chữ. Ngắn. Nhưng nặng như núi Thái Sơn đè xuống ngực người mẹ mất con.

Chàng mở bức thư. Giấy giòn, mép cháy sém, chữ nhỏ mà nét bút đau đến run tay. Chàng đọc từng dòng, giọng đều như nước chảy qua đá:

“Thần thiếp Từ thị, năm Vĩnh Hoà thứ mười bảy, tháng chín, đêm mười lăm, viết di thư này bằng máu ngón tay, cầu xin trời cao chứng giám. Thần thiếp không phải tự sát. Thần thiếp bị Hoàng hậu đương triều, tức chị ruột của thân mẫu Đông cung Thái tử, ép uống chén rượu độc trong lãnh cung phía tây, sau đó cho người treo lên xà ngang giả thành tự tận. Nguyên do: thần thiếp biết Hoàng hậu tráo con của Chiêu nghi họ Lâm sinh non chết yểu để nhận làm con đẻ, cũng chính là Đông cung Thái tử ngày nay.”

Cả điện nín thở. Có tiếng một chiếc quạt rơi xuống nền đá.

Ta không dám thở mạnh. Trong lòng ta, một sợi dây hồng vô hình bị ai đó cắt ngọt bằng lưỡi dao lụa. Cắt đúng đoạn đã trói ta mười lăm năm.

Chàng đọc tiếp:

“Nếu một mai di thư này thấy ánh mặt trời, xin bệ hạ cho tra: dưới bậc thềm thứ ba lãnh cung phía tây, có một hộp gỗ đàn giấu ba vật, một là chén rượu sứ Định trắng còn dính cặn độc, hai là chiếc trâm ngọc thiếp cho người tráo tay khắc chữ Từ, ba là bức thư tráo con của Hoàng hậu viết cho chị mình. Thần thiếp Từ thị, tạ tội trước tổ tông, xin bệ hạ giữ lấy đứa con trai duy nhất của thiếp, đừng để nó cũng bước theo mẹ. Nét bút cuối cùng, máu đã cạn.”

Bức thư khép lại.

Chàng vẫn quỳ. Cả điện vẫn lặng. Một cơn gió luồn qua rèm châu, kêu leng keng như tiếng gương vỡ rơi trong đêm.

Hoàng hậu ngồi bên tả long ỷ. Tay bà run rẩy đặt lên đầu ghế, móng tay bấm sâu vào lớp gỗ tử đàn. Bà mở miệng. Chưa kịp nói.

“Bệ hạ,” chàng ngẩng mặt lên, “nhi thần đêm qua đã cùng Đại lý tự khanh Lưu đại nhân đi lãnh cung. Bậc thềm thứ ba. Hộp gỗ. Ba vật. Đang chờ dưới điện, xin bệ hạ cho khiêng vào.”

Hoàng đế nhắm mắt một cái. Một giọt lệ lăn xuống theo nếp nhăn.

“Khiêng vào.”

Bốn thái giám khiêng chiếc hộp gỗ đàn cũ kỹ vào giữa điện. Nắp mở. Bên trong: một chén sứ trắng đã ngả vàng, cặn thuốc đen bám thành vòng như miệng giếng cũ. Một chiếc trâm ngọc, khắc lệch chữ Từ, đúng như di thư nói. Một bức thư gấp tư, chữ viết rõ nét bút của Hoàng hậu, ai thường ngày thấy bà đề tấu chương đều nhận ra.

Lưu đại nhân bước lên, hai tay dâng bức thư ấy. Đọc:

“Chị hai, đứa con trai Chiêu nghi Lâm sinh đêm qua đã tắt thở lúc canh ba. Thai của chị đủ chín tháng chưa nhích ra được, cứ trì hoãn thế này, hoàng thượng đợi con trai đợi đến mất kiên nhẫn. Em đã cho ma ma tay chân sạch tráo xong, tối nay chị chuyển vào cung sinh, ta xong việc lớn. Đứa bé kia sẽ nói là con chị. Chiêu nghi Lâm em xử luôn, đừng để dây dưa. Ký: Trịnh thị.”

Trịnh thị. Đó là khuê danh Hoàng hậu.

“Bệ hạ…” bà quỳ sụp xuống, mũ phượng lệch một bên, tóc rơi vài sợi bạc. “Bệ hạ, đây là giả, đây là…”

Hoàng đế không nghe.

Người thở gấp một cái. Rồi thêm một cái. Rồi bụm miệng. Một ngụm máu tươi phun ra, đỏ rực trên vạt long bào vàng, đỏ như bức thư máu, đỏ như đường son ta tô trên môi sáng nay. Người ngã ập xuống tay ngai, thái giám tổng quản hét lên: “Ngự y! Ngự y đâu!”

Cả điện náo loạn.

Ta đứng yên. Trong lòng có một tiếng thở dài rất khẽ. Không thương, không hả. Chỉ là một ngọn lửa nhỏ đã cháy hết củi khô, để lại tro trắng lặng lẽ.

Thái tử bật dậy khỏi hàng đầu. Sắc mặt hắn cắt không ra một giọt máu. Hắn nhìn Hoàng hậu, nhìn cha, nhìn chàng, rồi lùi một bước.

Chàng đứng lên. Chậm rãi.

“Còn nữa,” giọng chàng vẫn đều, “Thái tử điện hạ, huynh biết sự thật này ít nhất đã năm năm. Huynh không dám tố cáo dì ruột, vì tố cáo bà là tự chặt gốc rễ ngôi vị thái tử của mình. Huynh chọn cách khác.”

Chàng vẫy tay. Hai vị hộ vệ áo đen bước vào, khiêng theo một xấp mật thư niêm phong sáp vàng.

“Đây là 27 bức mật thư trao đổi giữa Đông cung và sứ giả Bắc Nguyên trong ba năm qua. Nội dung: hứa cắt ba châu Bắc lộ cho Bắc Nguyên, đổi lấy binh phủ hai vạn kỵ hộ tống Thái tử lên ngôi khi phụ hoàng băng hà. Nét chữ Thái tử, ấn đóng riêng Đông cung, sáp niêm phong nguyên vẹn. Đại lý tự đã đối chiếu, giám sát ngự sử đã kiểm nghiệm. Xin bệ hạ…”

Chàng ngừng một nhịp. Nhìn sang cha đang được ngự y đỡ dậy, môi còn vệt máu chưa lau kịp.

“Xin bệ hạ định đoạt.”

Hoàng đế nghe được câu ấy. Ngón tay người chỉ vào Thái tử, run run mà rành mạch:

“Bắt. Giam vào Đại lý tự. Đợi tam ti xét xử.”

Thái tử ngã quỵ.

Hắn ngã đúng trên vệt máu cha mình vừa phun ra. Long bào đỏ của hắn dính máu long bào vàng, hai màu đỏ trộn vào nhau chẳng còn phân biệt được nữa. Hắn ngước lên nhìn Hoàng hậu.

“Dì…” giọng hắn lạc đi, “dì hại con…”

Hoàng hậu úp mặt vào tay áo, khóc rống.

Không phải khóc hối. Là khóc vì thua.

Cấm quân áo đen bước vào. Xích sắt rơi xuống nền đá kêu leng keng. Thái tử bị lôi đi, mũ vàng rơi lăn ra tận bậc thềm. Hoàng hậu bị hai cung nữ đỡ dậy, dẫn ra khỏi điện, mỗi bước bà đi đều để lại một vệt nước mắt trên đá xanh, khô rất nhanh vì sương thu.

Bà quỳ trên bậc đá lạnh trước đại điện, đợi ngự tiền chỉ dụ. Ta nhìn qua rèm châu, thấy mũ phượng của bà đã rơi hẳn sang bên, tóc bạc lộ ra một mảng lớn ở thái dương. Người đàn bà một thời gọi mưa gọi gió trong hậu cung, cuối cùng chỉ còn là một cái bóng rũ trên bậc thềm cũ, mặc gió thu thổi rách vạt áo.

Có câu, gieo gió gặt bão. Bà đã gieo gió cách đây mười lăm năm, hôm nay bão về đúng chỗ.

Hoàng đế được đỡ ngồi thẳng dậy. Người thở khó nhọc, mà giọng lại lạ lùng vững:

“Truyền chỉ. Phế Thái tử Tiêu Cảnh Dương thành thứ nhân, giam Đại lý tự. Phế Hoàng hậu Trịnh thị, giáng vào lãnh cung phía tây, đúng nơi Từ thái phi năm xưa uống chén rượu độc. Lập Tam hoàng tử Tiêu Trường Uyên làm Đông cung Thái tử, tạm nhiếp chính sự đến khi trẫm khang phục.”

Chàng quỳ xuống nhận chỉ.

Ta cắn nhẹ môi, đường son đỏ hơi nhoè. Trong đám phi tần bên cạnh có tiếng ai xì xào, có tiếng ai hít vào một hơi dài. Ta không quay đầu. Ta chỉ nhìn chàng.

Chàng nhận xong chỉ, đứng dậy. Trong tay áo rộng, chàng lặng lẽ lấy ra một vật nhỏ.

Thỏi son nhung đỏ.

Đúng thỏi ta gửi vào triều ba ngày trước, bọc trong một mảnh khăn tay thêu chữ Ninh nhỏ xíu. Ám hiệu duy nhất hai kiếp chỉ có ta và chàng hiểu: son còn, người còn, ước hẹn còn.

Chàng nắm thỏi son trong lòng bàn tay, ánh mắt lướt qua hàng phi tần rồi dừng lại ở chỗ ta. Chàng khẽ gật đầu. Rất nhỏ. Nhỏ đến nỗi ngay cả ta cũng suýt tưởng mình nhìn nhầm.

Nhưng ta biết. Ta hiểu.

Chàng đã giữ đúng lời hẹn hai kiếp. Kiếp trước chàng ôm ta lúc ta tắt thở trong lãnh cung, ba tháng sau chàng cũng bị chén rượu độc của Hoàng hậu tiễn đi theo. Kiếp này chàng tỉnh dậy sớm hơn ta hai năm, chọn không ép cưới, chọn đợi ta tự tìm đến, chọn đứng giữa đại điện hôm nay tự tay lật ván cờ mà kiếp trước cả hai người đều thua sạch.

Sương thu chưa tan trên mái ngói. Nhưng trong ngực ta, một thứ gì đó tan rồi.

Không phải nước mắt. Là một mảng băng trên tim đã đóng suốt mười lăm năm, hôm nay nứt ra bằng chính tiếng thư máu Từ thái phi vang trong đại điện.

Tan triều.

Ta không về Chu phủ ngay. Ta đi đường vòng qua phố Ngô Sơn, ngồi trong kiệu đóng rèm, để mẹ nhũ hối hả sắp ba nén nhang mới. Nắng thu vàng như mật, hắt qua khe rèm, in trên đầu gối ta thành ba đường sáng cong cong.

Về đến Chu phủ, đã quá giờ Ngọ.

Ta cởi khăn voan trắng, bước qua sân, mùi hoa quế phảng phất trên gió. Bên cạnh linh vị cha, cây tùng nhỏ mẹ trồng năm nào giờ đã cao ngang đầu người. Ta đứng lại nơi cửa hông, nghe từ chính đường vọng ra tiếng ai đó nói chuyện với linh vị.

Là giọng chàng.

Chàng đã đến trước ta.

Ta khẽ vén một góc rèm cửa. Chàng quỳ trên nệm gấm trước linh vị Chu phụ, áo tam hoàng tử đã đổi thành áo Thái tử màu tím lam, đai ngọc vàng, nhưng dáng người vẫn nghiêng nghiêng như đêm mưa đứng dưới hiên phủ chàng ba hôm trước. Chàng thắp ba nén nhang, cắm vào bát hương, rồi chắp tay vái ba vái rất chậm.

Giọng chàng chậm mà chắc:

“Chu bá phụ, cháu là Tiêu Trường Uyên. Cháu biết bá phụ mất khi Vãn Ninh mới bảy tuổi. Cháu biết bá phụ dặn nàng khi lấy chồng phải chọn người biết gánh, biết nhịn, biết ôm nàng lúc nàng ngã. Cháu tự lượng mình chưa xứng. Nhưng cháu biết mình đợi được, chờ được, gánh được. Con xin phép cha…”

Chàng dừng một nhịp. Ngước mắt nhìn linh vị, ánh mắt sáng như mảnh trăng đầu tháng vừa mọc trên cành tùng.

“Con xin phép cha, con sẽ đón Vãn Ninh vào cung, phong nàng làm hoàng hậu. Không phải sính lễ cầu duyên. Không phải nợ ơn nàng cứu triều. Chỉ vì con đã nợ nàng một lời hẹn từ kiếp trước, kiếp này con muốn trả cho hết. Nếu cha cho phép, xin cha thắp giúp con một đường lửa để Vãn Ninh biết đường về.”

Trong bát hương, tro cũ bỗng loé lên một tia sáng đỏ nhỏ, như có ngọn lửa vô hình bén vào. Ba nén nhang cháy đều, khói bay thẳng lên nóc, không nghiêng dù cửa còn hé.

Ta đứng khuất sau cột. Áo voan trắng phủ đến bàn chân. Trên môi ta, đường son đỏ vẫn còn. Trong lòng ta, một sợi dây hồng mới, nhỏ mà sáng, đang lặng lẽ nối lại nơi mảnh dây cũ đã đứt mười lăm năm trước.

Ta chưa bước ra.

Không phải vì ngượng. Không phải vì sợ. Là vì ta muốn đứng ở đây thêm một khắc nữa, nhìn dáng lưng chàng quỳ trước linh vị cha ta, nghe từng chữ chàng nói với người đàn ông duy nhất kiếp trước ta chưa kịp mời chàng gặp mặt.

Sau cột hoa lê, khăn voan che nửa mặt ta, ta chỉ để lộ một đường son đỏ rất mỏng, giấu sau bàn tay trắng như tuyết.

Ngoài sân, gió thu thổi qua tán tùng.

Trong bát hương, ba nén khói vẫn bay thẳng.

Chàng vẫn quỳ, chưa quay đầu, như biết ta đã đến mà cố tình đợi.

Đợi ta bước ra hay lùi vào, tuỳ ta.

Ta hít một hơi thật sâu. Ngón tay chạm khẽ vào tà áo voan trắng. Chưa chịu bước ra.