Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng

Chương 28: Kiếp Này Ta Ngồi Bên Long Sàng

Tứ hoàng tử chào đời vào giờ Dần, tiếng khóc đầu tiên vang lên xé toạc màn đêm tĩnh lặng của Vĩnh Xuân cung.

Ta nằm trên giường, mồ hôi ướt đẫm tóc mai, nghe bà đỡ hô lớn “mẹ tròn con vuông”, lòng nhẹ bẫng như vừa trút xuống một tảng đá đè suốt chín tháng ròng.

Hoàng thượng bước vào ngay sau đó, chưa kịp thay long bào, tay còn vương mùi mực từ án thư Càn Thanh cung. Chàng bế lấy đứa bé từ tay bà đỡ, nhìn thật lâu, rồi quay sang ta, mắt đỏ hoe.

“Con trai.” Giọng chàng khàn đi. “Đặt tên gì, nàng đã nghĩ chưa?”

Ta lắc đầu, quá mệt để nói nhiều.

Chàng cúi xuống, môi kề sát trán đứa bé, thì thầm như đang nói với chính mình. “Tống An. Trẫm không muốn con lớn lên trong cung đấu như hai anh trước. Chỉ mong con được an.”

Ta nằm nhìn hai cha con, cơn đau vượt cạn còn chưa tan hết trong thân thể, nhưng lòng đã nhẹ hẳn. Chín tháng mang thai, ba lần suýt mất con, cuối cùng đứa bé vẫn bình an chào đời, khóc to như muốn cả Cấm Thành nghe thấy tiếng nó.

Đức Phi, giờ đã là Đức Quý phi, đứng ngoài cửa từ lúc nào, tay ôm một chiếc áo choàng nhỏ mới may, bước vào khi bà đỡ đã dọn dẹp xong xuôi.

“Muội muội giỏi lắm.” Bà nắm lấy tay ta, mắt đỏ hoe. “Ta còn nhớ ngày muội báo tin có thai, cả hai chúng ta đều sợ không giữ được đứa bé này. Giờ nhìn nó khóc vang thế kia, ta mới thật sự tin mọi chuyện đã qua.”

Vương Đức Toàn cũng đứng chờ ngoài sân suốt đêm, không dám vào gian trong, chỉ khi Hoàng thượng cho phép mới bước đến cửa, cúi đầu chúc mừng, giọng trầm xuống vì xúc động không giấu được.


Năm tháng sau, đêm nay Vĩnh Xuân cung yên tĩnh khác thường.

Tứ hoàng tử đã ngủ say trong nôi gỗ đàn kê sát giường ta, hơi thở đều đặn, hai tay nhỏ xíu nắm chặt góc chăn gấm. Ta ngồi bên án, một tay đỡ tách trà nguội, mắt nhìn ngọn nến trầm hương cháy êm, khói mỏng vấn vít bay lên rồi tan biến trong không khí.

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

179.000đ

Xem chi tiết →

Trên tóc ta cài chiếc trâm bạc khảm ngọc lam, món quà Hoàng thượng ban ngày phong Hoàng quý phi. Nửa năm qua, ta chưa từng tháo nó ra, kể cả những đêm nằm ổ sinh nở đau đến mức không còn sức cầm nắm thứ gì.

Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài

Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài

110.000đ

Xem chi tiết →

Có tiếng gõ cửa khẽ. Đức Quý phi bước vào, tay bưng một chậu hoa mai trắng, cánh hoa còn đọng sương đêm.

“Muội muội.” Chị hạ giọng, sợ đánh thức đứa bé. “Chậu mai này ta trồng từ năm Đại hoàng tử còn nhỏ, tính ra cũng ngót năm năm. Ta vẫn đợi một người xứng đáng để tặng, nay tặng muội.”

Ta đỡ lấy chậu hoa, cánh mai trắng muốt dưới ánh nến, mùi hương nhàn nhạt lan trong phòng.

“Chị giữ năm năm cho một người còn chưa biết mặt, sao lại chắc là ta xứng?”

“Vì muội là người duy nhất dám đứng thẳng lưng giữa cả tá đàn bà cúi đầu trong cung này.” Đức Quý phi mỉm cười, ngồi xuống bên án, nhìn đứa bé ngủ say trong nôi. “Ngày trước ta sợ Vệ Hoàng hậu đến mức không dám hé môi nửa lời về cái chết của Đường tỷ tỷ. Nhìn muội đi từng bước, ta mới học được thế nào là không sợ.”

Ta đặt chậu hoa lên bậu cửa sổ, nơi gió đêm thổi qua sẽ mang hương mai lan khắp phòng.

“Không phải không sợ. Chỉ là sợ rồi vẫn phải bước tiếp thôi.”

Đức Quý phi nhìn ta thật lâu, khóe mắt thoáng ướt. “Đường tỷ tỷ nếu còn sống, chắc cũng mừng khi thấy con trai mình được lập thái tử đường hoàng, không cần giấu diếm điều gì nữa. Cả hai chúng ta rồi cũng sẽ già đi, nhưng chuyện hôm nay, ta tin bà ấy đã được an lòng nơi chín suối.”

Đức Quý phi nắm tay ta một lát, không nói thêm, rồi đứng dậy cáo lui, dặn ta giữ gìn sức khỏe kẻo đêm sương lạnh hại đến đứa bé.


Cửa vừa khép được một khắc lại có tiếng gõ khác, nhẹ hơn, quen thuộc hơn.

Vương Đức Toàn bước vào, tay bưng một hộp gỗ nhỏ, dáng người vẫn thẳng như những đêm ông ta từng lặng lẽ đốt nến trầm hương trong Vĩnh Thọ cung năm nào.

“Uyển Hoàng quý phi.” Ông ta cúi đầu, đặt hộp lên án. “Trà Long Tỉnh đầu mùa, nô tài xin phép dâng lên, nghe nói Hoàng thượng thích loại này nhất.”

Ta mở hộp, hương trà thoảng lên dịu nhẹ.

Ta nhìn ông ta, nhớ lại dáng người này đứng sau bình phong gỗ chạm hoa sen buổi sáng đầu tiên ta trọng sinh, giọng khẽ như gió: “Ngươi cũng vừa mở mắt lại phải không?” Từ câu hỏi ấy đến đêm nay, đã tròn một năm.

“Tổng quản đêm nào cũng bận đến giờ này mới về được sao?”

“Nội đình giờ đông việc, thống lĩnh cả đám thái giám không phải chuyện nhàn.” Ông ta khẽ cười, ánh mắt lướt qua nôi gỗ đàn, dừng lại thật lâu ở gương mặt đứa bé đang say giấc. “Nhìn hoàng tử ngủ yên thế này, nô tài mới thấy nửa năm vất vả kiếp này không uổng.”

Ta rót một chén trà, đẩy về phía ông ta, một cử chỉ mà kiếp trước không bao giờ có thể xảy ra giữa một nha đầu hạng ba và một thái tổng quản.

“Đêm ấy ngoài Ngọ Môn, tổng quản còn nhớ gì trước khi nhắm mắt không?”

Vương Đức Toàn khựng lại, tay cầm chén trà lơ lửng giữa chừng.

“Nô tài chỉ nhớ trời hôm ấy rất lạnh, lạnh đến mức không còn cảm giác sợ nữa.” Ông ta uống một ngụm, giọng trầm xuống. “Còn cô nương?”

“Ta nhớ tiếng khóc của Hạ Uyển Doanh, giả đến mức chính ta lúc ấy cũng suýt tin là thật.”

Cả hai cùng im lặng một lúc, chỉ có tiếng nến cháy tí tách trên án.

“Kiếp này khác rồi.” Ông ta đặt chén trà xuống, đứng dậy cáo lui. “Nô tài xin phép lui trước, để cô nương nghỉ ngơi bên hoàng tử.”

Ta gật đầu, tiễn ông ta ra đến cửa, nhìn bóng người khuất dần trong hành lang tối, lòng thầm nghĩ, quãng đường từ một thái giám chết oan ngoài Ngọ Môn đến Trưởng thái giám nội đình hôm nay, ông ta đã đi cùng ta từng bước, không một lần lùi.


Đêm càng khuya, Vĩnh Xuân cung càng tĩnh lặng.

Không có tiếng bước chân vội vàng ngoài hành lang như đêm định mệnh năm xưa. Không có mùi mê hương Trầm Ngọc lan trong không khí khiến người ta chìm vào giấc ngủ không tự chủ. Chỉ có mùi trầm hương dịu nhẹ, mùi hoa mai trắng thoảng qua song cửa, và tiếng thở đều đặn của đứa bé trong nôi.

Ta ngồi lại một mình, tay đặt lên thành nôi, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé toả ra từ tấm chăn gấm.

Nghĩ lại năm tháng đã qua, từ sáng hôm ấy mở mắt trong Vĩnh Thọ cung, nghe Hạ Uyển Doanh dặn dò thay chủ nằm long sàng, đến đêm nay ngồi giữa cung điện riêng của chính mình, con trai ngủ yên bên cạnh, ta thấy quãng đường ấy dài hơn một kiếp người.

Cửa phòng khẽ mở, không có tiếng thông báo trước. Hoàng thượng bước vào, dáng người cao lớn in bóng dài trên nền gạch dưới ánh nến, tay còn cầm theo tấu chương chưa kịp đặt xuống án thư Càn Thanh cung.

Chàng đến bên nôi trước tiên, nhìn con trai ngủ say, khẽ mỉm cười, rồi mới quay sang ta.

“Nàng còn thức khuya thế này, không sợ hại sức khỏe sao?”

“Thiếp ngồi nhìn con một lát, không nỡ đi ngủ sớm.” Ta đáp, đứng dậy nhường chỗ.

Chàng ngồi xuống bên án, không vội nói gì thêm, chỉ đưa mắt nhìn ngọn nến trầm hương, nhìn chậu hoa mai trắng trên bậu cửa sổ, rồi nhìn chiếc trâm ngọc lam cài trên tóc ta.

“Đức Quý phi tặng chậu hoa này cho nàng?”

“Vâng. Chị ấy nói giữ suốt năm năm để đợi một người xứng đáng.”

“Nàng xứng đáng.” Chàng đáp không chút do dự, tay khẽ nắm lấy tay ta đặt trên án. “Ba lần suýt mất con, năm tháng không một lời than vãn với trẫm, đợi đến khi đủ bằng chứng mới dâng lên. Trẫm nợ nàng nhiều hơn một đứa con trai này.”

Ta không đáp, chỉ siết nhẹ lại tay chàng.

“Sáng mai.” Chàng nói tiếp, giọng trầm ấm. “Trẫm sẽ mở lễ nhỏ, tuyên nàng chính thức nhiếp lục cung, không còn phải đợi thêm ngày nào nữa. Lục cung không thể thiếu người đứng đầu quá lâu.”

“Thiếp nghe theo ý Hoàng thượng.”

Chàng bế đứa bé lên khỏi nôi, nhẹ nhàng như sợ làm vỡ một món đồ quý giá, rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh án, ôm con vào lòng.


Cả hai không nói gì thêm nữa.

Ta nhìn hoàng tử nhỏ ngủ say trong lòng cha nó, rồi nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh trăng đang trải một lớp bạc mỏng lên mái ngói Vĩnh Xuân cung. Một năm trước, ta còn là một nha đầu run rẩy chờ chết dưới lưỡi đao ngoài Ngọ Môn. Giờ đây, ta ngồi trong chính cung điện của mình, bên người từng ký lệnh chém đầu ta kiếp trước, tay trong tay, không còn một chút hận thù nào đọng lại.

Có lẽ đó chính là điều lạ lùng nhất trong cả hai kiếp người, thù hận từng sâu đến mức muốn nhìn kẻ thù gục ngã, cuối cùng lại tan biến êm ả như một cơn gió nhẹ, khi công đạo đã được trả đúng chỗ, khi những người đáng phải trả giá đã trả giá xong.

Chỉ có tiếng nến trầm hương cháy tí tách, tiếng thở đều của đứa bé trong vòng tay cha nó, và tiếng gió đêm khẽ lay động rèm cửa, mang theo mùi hoa mai trắng lan khắp phòng.

Ta ngồi bên án, tay vẫn giữ tách trà Long Tỉnh Vương Đức Toàn vừa mang đến, hơi ấm còn vương trong lòng bàn tay. Ánh nến hắt lên gương mặt Hoàng thượng một quầng sáng dịu, chiếu cả vào gương mặt đứa bé đang say giấc trong lòng chàng.

Ngoài song cửa, trăng đã lên cao, một vệt sáng mỏng rọi qua khe rèm, chiếu đúng vào chiếc trâm ngọc lam cài trên tóc ta.

Ta ngước lên nhìn Hoàng thượng, nhớ lại đêm đầu tiên của kiếp này, nằm giả ngủ trên long sàng Vĩnh Thọ cung, tim đập gấp từng nhịp, không biết số phận sẽ rẽ về đâu. Nhớ lại năm tháng sau đó, từng chiếc trâm, từng lần thoát chết, từng đêm ngồi một mình đợi tin Vương Đức Toàn báo về.

Tất cả đã dẫn đến đêm nay.

“Kiếp trước ta nằm long sàng giả ngủ.” Ta khẽ nói, giọng nhẹ như hơi thở. “Kiếp này ta ngồi bên long sàng, không giả nữa.”

Hoàng thượng nhìn ta, ánh mắt dịu lại, tay còn ôm con vươn sang nắm lấy tay ta, siết nhẹ.

Ngọn nến trầm hương trên án vẫn cháy đều, khói mỏng vấn vít bay lên rồi tan trong đêm tĩnh lặng.

HẾT.