Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng
Chương 27: Phong Hoàng Quý Phi Nhiếp Lục Cung
Sáng hôm sau, nha đầu đánh thức ta từ canh năm, mang theo bộ triều phục màu tím thẫm thêu phượng bạc mà đêm qua Vương Đức Toàn đã cho người gửi tới, dặn kỹ phải mặc đúng giờ mão.
Ta ngồi trước gương đồng, để hai nha đầu vấn tóc, cài trâm. Bụng đã nặng, ngồi lâu một chút là mỏi lưng, nhưng tay chân lại không run như những lần đứng trước Vệ Hoàng hậu năm tháng trước.
“Cô nương, đến giờ rồi.” Nha đầu khẽ nhắc.
Ta đứng dậy, một tay đỡ bụng, một tay vịn thành ghế, chậm rãi bước ra kiệu.
Càn Thanh cung sáng nay khác hẳn ngày thường. Bách quan đứng thành hai hàng dài từ sân rồng đến bậc thềm, mũ áo chỉnh tề, không ai dám nói to. Đây là buổi thiết triều đặc biệt, không bàn chính sự, chỉ để tuyên ba đạo chỉ dụ cùng một lúc.
Ta được dẫn đến đứng ở bậc thềm dưới, ngay trước mặt bách quan, chỗ đứng mà kiếp trước ta không bao giờ dám nghĩ tới, dù chỉ trong mơ.
Hoàng thượng ngồi trên ngai, mặc long bào, thần sắc nghiêm trang hơn mọi lần chàng đến Vĩnh Xuân cung. Vương Đức Toàn đứng bên cạnh ngai, tay bưng một cuộn chỉ dụ dài, giọng vang khắp sân rồng.
“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết.”
Bách quan đồng loạt quỳ xuống. Ta cũng cúi đầu, một tay vẫn đỡ bụng.
“Chiêu Nghi Lâm thị, xuất thân thanh bạch, tâm tính đoan chính, từng ba lần thoát khỏi mưu hại, giữ vững long thai, công lao trừ gian không nhỏ. Nay tấn phong Hoàng quý phi, nhiếp lục cung sự vụ, mọi việc trong cung từ nay do Hoàng quý phi toàn quyền xử lý, ngang hàng chức phận Hoàng hậu.”
Tiếng xì xào nổi lên khe khẽ trong hàng bách quan rồi tắt ngay, không ai dám hó hé giữa buổi tuyên chỉ.
Ta cúi đầu sâu hơn, không ngẩng lên, chỉ nghe tim mình đập chậm mà chắc, từng nhịp một.
Vương Đức Toàn đọc tiếp đạo chỉ thứ hai, giọng trầm xuống một bậc, mang theo chút gì đó gần như xúc động dù ông ta vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh của một người truyền chỉ.
“Cố Chiêu Nghi Đường thị, năm xưa chết oan vì gian nhân hãm hại, nay minh oan chiêu tuyết, truy phong Đường Hoàng hậu, thần vị đưa vào thái miếu, hưởng hương khói cùng liệt tổ liệt tông.”
“Đại hoàng tử Tống Nguyên, đích tử của Đường Hoàng hậu, nay lập làm Thái tử, chính danh thiên hạ, không ai được nghi ngờ, bàn tán.”
Ta ngước mắt lên một chút, thấy phía xa, cậu bé mười hai tuổi đứng trong hàng hoàng tử, vai run nhẹ, cúi đầu thật sâu, không phải để hành lễ, mà để giấu đôi mắt đỏ hoe.
Đường Thị chết năm năm trước, không một ai gọi đúng tên bà là Hoàng hậu. Hôm nay, giữa sân rồng đông đủ bách quan, danh phận ấy mới được trả lại, chậm nhưng không muộn.
Đạo chỉ thứ ba, Vương Đức Toàn đọc chậm hơn hẳn, như cố tình kéo dài từng chữ để ai nấy đều nghe rõ.
“Đức Quý phi Hồ thị, một lòng trung trinh, hiệp lực trừ gian, có công lớn trong việc phò tá Hoàng quý phi. Nay tấn phong Quý phi, phụ tá Hoàng quý phi nhiếp lục cung, cùng lo liệu việc trong cung.”
“Thái giám tổng quản Vương Đức Toàn, tận trung tận nghĩa, có công phát hiện gian tình, bảo vệ long thai. Nay tấn phong Trưởng thái giám nội đình, thống lĩnh toàn bộ thái giám cung cấm.”
Ông ta khựng lại một nhịp khi đọc đến tên mình, giọng hơi lạc đi, phải hắng nhẹ một tiếng mới đọc tiếp trọn câu.
Ta nhìn ông ta từ phía dưới bậc thềm, nhớ lại đêm đầu tiên kiếp này, ông ta cúi sát tai ta sau bình phong, nói câu đầu tiên về việc cả hai cùng chết chung một đêm kiếp trước. Từ một thái giám bị chém oan ngoài Ngọ Môn, đến hôm nay đứng cạnh ngai vàng tuyên chỉ dụ cho chính mình, quãng đường ấy dài hơn bất cứ ai trong sân rồng này có thể tưởng tượng.
Đạo chỉ cuối cùng, Hoàng thượng không để Vương Đức Toàn đọc, mà tự mình cầm lấy cuộn giấy, đứng dậy khỏi ngai.
“Còn một việc, trẫm muốn đích thân tuyên.”
Bách quan ngẩng nhìn, không ai đoán được chàng sắp nói gì.
“Năm xưa, tri phủ Tô Châu Lâm Cảnh Thâm bị vu tội tham ô, chết trong ngục, gia sản bị Vệ gia tịch thu. Nay xét lại hồ sơ cũ, thấy rõ oan tình, bằng chứng ngụy tạo. Truy phong Lâm Cảnh Thâm làm Lâm Trung Nghĩa Công, minh oan trước toàn triều. Toàn bộ gia sản năm xưa bị tịch thu, nay trả lại cho hậu duệ họ Lâm.”
Ta đứng lặng ở bậc thềm, tay siết chặt vạt áo đến mức các ngón tay trắng bệch.
Cha ta chết trong ngục năm ta mười lăm tuổi, mẹ tự vẫn theo sau đó ba ngày. Suốt bốn năm, cái tên Lâm Cảnh Thâm chỉ còn gắn liền với hai chữ tham ô trong hồ sơ cũ, không ai dám nhắc lại, kể cả chính ta.
Hôm nay, giữa sân rồng đông đủ văn võ bá quan, tên cha ta được xướng lên cùng một chữ Công, chữ Nghĩa.
Nước mắt trực trào, ta cắn chặt môi trong, không để rơi xuống giữa buổi lễ trang nghiêm này.
Lễ tuyên chỉ kết thúc khi mặt trời lên gần đỉnh đầu. Bách quan lần lượt lui ra, chỉ còn lại vài người thân cận được giữ lại yến tiệc nhỏ mừng ba việc lớn cùng lúc.
Đức Quý phi bước đến bên ta trước tiên, mắt còn ngấn nước, nắm lấy tay ta thật chặt.
“Muội muội, năm năm trước ta không dám mở miệng nói nửa lời về cái chết của Đường tỷ tỷ, sợ liên lụy đến con mình. Hôm nay nhìn thấy oan tình được rửa sạch, ta mới thấy nhẹ lòng.”
“Chị đã cho muội bức thư năm ấy, không có nó, hôm nay không có ngày này.” Ta đáp khẽ, siết lại tay chị.
Vương Đức Toàn đến sau, tay bưng một khay nhỏ, bên trên đặt một hộp gỗ đàn mới, khác hẳn chiếc hộp cũ giờ đã trống rỗng cất trong Vĩnh Xuân cung.
“Uyển Hoàng quý phi.” Ông ta cúi đầu, giọng vẫn còn chút ngượng ngùng khi gọi tước vị mới của ta. “Đây là chút lễ mọn, Hoàng thượng dặn nô tài chuẩn bị riêng, không nằm trong lễ tuyên chỉ.”
Ta mở hộp. Bên trong là một chiếc trâm bạc khảm ngọc lam, chế tác tinh xảo hơn hẳn những chiếc trâm trước, ánh sáng dưới nắng trưa lấp lánh như một giọt nước đọng trên lá sen.
Tối hôm ấy, về đến Vĩnh Xuân cung, ta cho lui hết nha đầu, chỉ ngồi một mình bên án, bày ra tất cả những chiếc trâm từng nhận suốt gần một năm qua thành một hàng dài.
Ba chiếc trâm bạc mộc khảm hoa mai, nhận vào ngày đầu được phong Tài Nhân, khi trên án ta chỉ có một tập tranh vẽ dở và một quyển thơ Đường.
Hai chiếc trâm bạc mộc đính ngọc trắng nhỏ, nhận ngày Hạ Uyển Doanh bị giáng xuống Chiêu Nghi, ngày ta dọn đến Vĩnh Xuân cung này.
Hai chiếc trâm bạc mộc đính hoa ngọc trắng, nhận ngày ta báo tin có thai, ngày Hoàng thượng nói câu “trẫm đã ba mươi tuổi, chưa từng đứa nào khiến trẫm chờ tin như đêm nay.”
Và giờ, chiếc trâm bạc khảm ngọc lam, chiếc thứ tám, đặt cuối hàng.
Kiếp trước, ta chỉ có một chiếc trâm bạc mộc rẻ tiền, dùng liền ba năm không đổi, đến ngày bị dẫn ra Ngọ Môn vẫn còn cài nguyên trên tóc, không kịp gỡ xuống.
Ta cầm chiếc trâm ngọc lam lên, xoay nhẹ dưới ánh nến, nghĩ mỗi chiếc trâm là một bậc thang, mà bậc thang cuối cùng này, ta bước lên bằng chính mạng sống suýt mất ba lần trong năm tháng vừa qua.
Cửa khẽ mở. Vương Đức Toàn bước vào, tay bưng một chén trà nóng, hơi bốc lên mỏng trong ánh nến.
“Uyển Hoàng quý phi, đêm khuya rồi, sao còn ngồi đây một mình?”
“Ngồi nhìn lại một chút.” Ta đáp, chỉ tay vào hàng trâm trên án. “Từ nha đầu hạng ba đến Hoàng quý phi, đúng một năm.”
Ông ta bước đến gần, đặt chén trà xuống án, cúi đầu.
“Nô tài chúc mừng cô nương.” Ông ta ngừng lại, rồi tự sửa lời, giọng có chút bối rối hiếm thấy. “Chúc mừng Uyển Hoàng quý phi.”
Ta bật cười nhẹ, đứng dậy, đích thân đón lấy chén trà từ tay ông, không để ông phải dâng lên như một bề tôi trước chủ nhân.
“Kiếp trước hai ta cùng chết một đêm ngoài Ngọ Môn, không ai kịp nói một lời oan ức. Kiếp này, tổng quản đã đứng vững đến hôm nay, cùng ta đi trọn quãng đường ấy.”
“Cô nương nói phải.” Ông ta cúi đầu sâu hơn, giọng trầm xuống. “Chúng ta thắng rồi.”
“Ừ.” Ta nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan dần trong lòng bàn tay. “Chúng ta thắng.”
Ông ta lui ra, khép cửa nhẹ nhàng. Ta ngồi lại một mình, tay đặt lên bụng, cảm nhận một cú đạp khe khẽ từ bên trong.
Ngọn nến trầm hương trên án cháy đều, khói mỏng vấn vít bay lên rồi tan trong không khí tĩnh lặng của đêm.
Ngoài song cửa, trăng đã lên cao, chiếu một vệt sáng mỏng qua khe rèm, rọi đúng vào hàng sáu chiếc trâm bạc xếp thẳng trên án.
Ngày mai, có lẽ sẽ còn nhiều việc phải lo, lục cung giờ không còn Hoàng hậu đứng đầu, mọi gánh nặng dồn cả vào vai ta. Nhưng đêm nay, ta chỉ muốn ngồi yên một lát, nhìn hàng trâm ấy, nhớ lại từng bước một đã đi qua.
Cha ta được minh oan. Đường Hoàng hậu được chiêu tuyết. Vương Đức Toàn đứng vững đến ngày hôm nay.
Và ta, từ một nha đầu từng quỳ run rẩy nghe lệnh chủ, giờ đã ngồi ở vị trí cao nhất hậu cung, không phải nhờ may mắn, mà nhờ từng bước tính toán, từng đêm không ngủ, từng lần suýt mất mạng mà không lùi nửa bước.
Ta thổi nhẹ ngọn nến, để nó cháy tiếp phần còn lại của đêm, rồi khép mắt, lòng nhẹ như chưa từng nhẹ trong suốt hai kiếp người.