Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng

Chương 26: Ngày Phán Quyết Cuối Cùng

Sáng hôm sau, ta không ra khỏi Vĩnh Xuân cung. Bụng đã nặng, mỗi bước đi đều phải có nha đầu đỡ, huống hồ chuyện phán quyết ngoài Càn Thanh cung không cần ta có mặt để chứng kiến.

Ta ngồi bên án, tay đặt lên bụng, nghe từng cơn đạp nhẹ bên trong, chờ tin.

Cả đêm qua ta gần như không ngủ, chỉ chợp mắt được vài khắc rồi tỉnh giấc, tai vẫn dỏng lên nghe ngóng mọi động tĩnh ngoài sân. Năm tháng chờ đợi, gom góp từng mảnh bằng chứng, cuối cùng cũng đến ngày định đoạt. Nhưng ta không thấy nhẹ nhõm như mình từng tưởng, chỉ thấy một nỗi hồi hộp âm ỉ, không rõ là vì lo sợ hay vì mong chờ.

Vương Đức Toàn trở về khi mặt trời đã lên quá đỉnh đầu, dáng đi vẫn điềm tĩnh như mọi lần, chỉ có đôi mắt hằn thêm nét mệt của một đêm không ngủ trọn giấc.

“Mọi việc đã xong, cô nương.” Ông ta rót cho ta một chén trà ấm rồi mới bắt đầu kể, giọng đều đều như thuật lại một áng văn đã học thuộc lòng.


Theo lời ông ta, Vệ Hoàng hậu được dẫn đến trước, cổ còn quấn một dải lụa trắng che vết thương đêm qua, bước chân run run không còn dáng vẻ đoan trang từng ngự trên ngôi mẫu nghi thiên hạ mười lăm năm. Hạ Chiêu Nghi theo sau, mắt sưng húp vì khóc suốt đêm, tóc không buồn cài trâm.

Cả hai quỳ rạp trước ngai, không ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào long nhan.

Hoàng thượng ngồi trên cao, giọng không lớn nhưng từng chữ rơi xuống như đá tảng.

“Vệ Ngân.” Chàng gọi thẳng tên, không còn danh xưng Hoàng hậu đi kèm. “Ngươi mượn danh nghĩa bảo vệ con nuôi để giết mẹ ruột nó, rồi định giết luôn một sinh mạng chưa kịp chào đời. Tội ấy, đáng chết không oan. Nhưng nể công lao cha ngươi giữ yên biên cương mấy chục năm, trẫm chừa lại một mạng cho ngươi.”

Ông ngừng một nhịp, để cho câu sau nặng hơn câu trước.

“Truất ngôi Hoàng hậu, phế xuống làm thứ dân, giam vào Tứ Kỳ điện, suốt đời không được bước ra khỏi cửa điện ấy nửa bước.”

Vương Đức Toàn kể, Vệ Ngân nghe xong không khóc, chỉ gục hẳn xuống nền gạch, cả người run lên từng chập, như thể mười lăm năm ngồi vững trên ngôi cao giờ đổ sụp trong một câu nói ngắn.


Đến lượt Hạ Uyển Doanh, Hoàng thượng nhìn nàng ta rất lâu, lâu đến mức Vương Đức Toàn tưởng chàng sẽ không nói gì.

“Nàng vào cung bằng một cuộc gặp gỡ trẫm từng tưởng là duyên phận.” Giọng chàng chợt chùng xuống, không còn sắc lạnh như lúc xử Vệ Ngân, mà mang một nỗi mệt mỏi khó gọi tên. “Trẫm không ngờ đó chỉ là một nước cờ được sắp đặt từ đầu.”

Hạ Uyển Doanh ngẩng phắt lên, môi mấp máy như muốn biện bạch, nhưng chàng đã giơ tay chặn lại.

“Đừng nói gì nữa. Nàng ba lần ra tay hại một sinh mạng chưa chào đời, một lần đẩy người ngã cầu thang. Tội ấy đủ chết. Nhưng trẫm còn nhớ một năm đầu nàng vào cung, từng có những ngày trẫm tưởng là vui vẻ thật lòng. Vì cái tình ấy, trẫm chừa cho nàng một mạng.”

“Phế xuống thứ dân, giam vào Lãnh cung, suốt đời không được ra ngoài.”

Hạ Uyển Doanh nghe xong, không gào khóc như đêm qua trong phòng giam, chỉ lặng người, hai hàng nước mắt chảy dài không thành tiếng. Có lẽ đến phút này nàng ta mới thật sự hiểu, mọi mưu tính năm xưa đưa nàng ta trèo lên đỉnh cao, giờ đúng bằng cách ấy, kéo nàng ta xuống tận đáy.


Vương Đức Toàn kể tiếp, giọng dịu hẳn khi nhắc đến phần sau của buổi phán quyết.

Hoàng thượng cho triệu Đại hoàng tử Tống Nguyên vào điện. Cậu bé mười hai tuổi quỳ trước ngai, chưa hiểu hết chuyện gì vừa xảy ra với người mẫu thân nuôi mình vẫn gọi suốt năm năm qua.

“Từ nay con giao cho Đức Quý phi nuôi dạy.” Hoàng thượng nhìn con trai, giọng dịu hơn hẳn lúc xử hai người tội. “Mẫu thân ruột của con, Đường Chiêu Nghi, năm xưa chết oan vì bị hại. Trẫm truy phong người làm Đường Hoàng hậu, để người yên lòng nơi chín suối.”

“Con là con trai một Hoàng hậu bị hại, xứng đáng đứng vào vị trí thái tử, danh chính ngôn thuận, không ai được phép nghi ngờ nữa.”

Vương Đức Toàn kể, Tống Nguyên nghe đến đó, cậu bé vốn ít nói bỗng bật khóc ngay giữa điện, không phải vì mừng được lập thái tử, mà vì lần đầu tiên sau năm năm, có người nói thẳng với cậu rằng mẫu thân ruột của mình đã chết oan, không phải vì bệnh tật như cậu vẫn được dạy phải tin.

Chiều hôm ấy, một lễ tang nhỏ được cử hành lặng lẽ trong hậu cung, dành cho một người đã khuất năm năm, nay mới chính thức được gọi đúng danh phận.


Ta ngồi nghe hết, tay siết nhẹ vạt áo, lòng không dâng lên chút hả hê nào trước tin hai người từng khiến ta khốn đốn suốt năm tháng qua giờ đã sụp đổ hoàn toàn. Chỉ có một cảm giác nhẹ bẫng, như vừa đặt xuống một tảng đá đã cõng trên vai từ đêm định mệnh kiếp trước.

Ta nghĩ đến Đại hoàng tử, đứa trẻ mười hai tuổi vừa được biết sự thật về cái chết của mẹ ruột ngay trong buổi phán quyết. Niềm vui được lập thái tử, có lẽ với cậu bé ấy, không thể nào bù lại được nỗi đau vừa mới hé lộ. Ta hiểu cảm giác đó hơn ai hết, công đạo đến muộn vẫn tốt hơn không đến, nhưng vết thương cũ thì không vì thế mà lành hẳn.

“Cô nương không đến xem sao?” Vương Đức Toàn hỏi khẽ, ánh mắt dò xét.

“Không cần.” Ta lắc đầu, giọng nhẹ. “Đây là chuyện của Hoàng thượng xử người có tội, không phải chỗ cho ta đứng ra khoe công.”

Ông ta nhìn ta một lúc, rồi khẽ gật, không nói thêm gì, lặng lẽ lui ra ngoài.

Ta ngồi lại một mình bên án, ánh nắng chiều đã ngả vàng qua song cửa, chiếu lên chiếc hộp gỗ đàn giờ đã trống rỗng, năm món vật chứng đều đã dâng lên Hoàng thượng, không còn giữ lại bên mình nữa.


Chiều muộn, Hoàng thượng đích thân đến Vĩnh Xuân cung, không cho người báo trước như thường lệ.

Ta định đứng dậy hành lễ, chàng đã bước nhanh đến, hai tay đỡ lấy vai ta, ấn nhẹ xuống ghế.

“Đừng đứng, để bụng con yên.”

Chàng ngồi xuống bên cạnh, không nói gì thêm trong một lúc lâu, chỉ vòng tay ôm ta vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu ta, hơi thở nặng nề như vừa trút xong một gánh nặng đè suốt cả ngày dài.

“Nàng vất vả rồi.” Giọng chàng khàn đi, nhỏ đến mức gần như chỉ đủ cho một mình ta nghe. “Năm tháng qua, ba lần bị hại thai, một lần suýt ngã cầu thang, nàng đều một mình gánh chịu, không than lấy một câu.”

Ta tựa đầu vào ngực chàng, để nước mắt rơi xuống, lần đầu tiên trong cả hai kiếp sống.

Không phải nước mắt sợ hãi như đêm bị dẫn ra Ngọ Môn kiếp trước. Không phải nước mắt uất ức như những đêm cắn răng chịu đựng đòn roi của Hạ quý phi năm xưa. Đây là thứ nước mắt của một người vừa được phép buông vũ khí xuống, sau một trận chiến âm thầm kéo dài suốt năm tháng ròng.

Chàng đặt bàn tay to lên bụng ta, khẽ vuốt ve, như đang trò chuyện cùng đứa trẻ còn chưa chào đời.

“Đứa bé… đang ngoan lắm.” Ta khẽ nói, tay đặt lên tay chàng.

Chàng mỉm cười, nụ cười hiếm hoi thật lòng sau một ngày dài nặng nề xử án.

“Ngày mai, trẫm phong nàng.”

Ta ngẩng lên nhìn chàng, không hỏi phong gì, chỉ lặng lẽ gật đầu, tựa lại vào lòng chàng, nghe tiếng tim đập đều bên tai, hòa cùng nhịp thở nhỏ của đứa con đang lớn dần trong bụng.

Ngoài song cửa, nến trầm hương trong đèn treo cháy êm, khói mỏng vấn vít bay lên rồi tan trong ánh chiều tà, chứng kiến một đêm cuối cùng trước khi mọi thứ đổi khác.