Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng
Chương 25: Vệ Đại Tướng Quân Bị Triệu
Sáng hôm sau, ta không rời khỏi Vĩnh Xuân cung, chỉ ngồi bên án chờ tin. Bụng đã tròn hẳn, mỗi lần đứng lên ngồi xuống đều chậm hơn trước, nhưng đầu óc lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Vương Đức Toàn đến vào giờ tị, dáng vẫn điềm tĩnh, chỉ có vành mắt hơi thâm vì cả đêm không ngủ.
“Đại lý tự đã phụng chỉ, sáng nay triệu Vệ đại tướng quân vào cung, đồng thời sai người phi ngựa xuống Nam Kinh bắt Hạ Thái Tồn.” Ông ta rót cho ta một chén trà ấm, giọng hạ thấp. “Cô nương an tâm ngồi đây chờ, mọi chuyện bên ngoài để nô tài lo liệu.”
Ta cầm chén trà, không uống, chỉ để hơi ấm truyền qua lòng bàn tay.
Bên ngoài Vĩnh Xuân cung, ta nghe tiếng cung nữ quét sân thì thầm bàn tán, tiếng bước chân qua lại nhiều hơn thường lệ. Tin Vệ Hoàng hậu và Hạ Chiêu Nghi bị giam đã lan khắp hậu cung chỉ sau một đêm, nhanh như mọi tin đồn khác từng lan trong chốn này. Khác một điều, lần này không ai dám bàn tán lớn tiếng, chỉ dám thì thầm sau lưng, sợ vạ lây.
“Hoàng thượng có cho người bẩm việc không?”
“Có.” Vương Đức Toàn khẽ gật. “Nô tài đứng hầu suốt buổi, tự tai nghe hết.”
Theo lời ông ta kể, Vệ đại tướng quân được dẫn vào Càn Thanh cung ngay sau giờ ngọ, áo giáp còn chưa kịp thay, rõ ràng bị triệu gấp giữa lúc đang luyện binh ngoài thao trường.
Ông ta quỳ xuống, dáng vẫn thẳng như cây tùng già, nhưng khi Hoàng thượng đặt bức thư có chữ ký con gái mình lên án, lưng ông ta mới thật sự khòm xuống.
“Thần không tham gia việc hại thai.” Vệ đại tướng quân nói, giọng run nhưng vẫn cố giữ khí phách một đời cầm quân. “Nhưng thần… thần biết chuyện Đường Chiêu Nghi năm xưa. Con gái thần từng nói với thần một lần, say rượu buột miệng. Thần đã ém đi, không báo lên Hoàng thượng.”
Hoàng thượng nghe xong, im lặng rất lâu, lâu đến mức Vương Đức Toàn tưởng chàng sẽ không nói gì nữa.
“Ém đi năm năm.” Cuối cùng chàng lên tiếng, giọng lạnh tanh. “Ém một mạng người, để con gái ông ta yên vị Hoàng hậu, để cháu ngoại ông ta gần chạm tới ngôi thái tử. Đại tướng quân, ông tính đó là trung với ai?”
Vệ đại tướng quân không đáp được, chỉ dập đầu xuống nền gạch, tiếng vang khô khốc.
Chiều cùng ngày, tin từ Nam Kinh phi về. Hạ Thái Tồn bị bắt ngay tại phủ, không kịp trốn thoát dù đã có người báo trước nửa ngày.
Trong phòng kín sau nhà, quan quân lục ra ba lá thư, nét chữ chính là của Hạ Chiêu Nghi, viết gửi về cho cha suốt mấy tháng qua. Trong thư kể tường tận việc ai được sủng, ai thất thế, phe nào đang lên trong triều, kèm cả vài dòng dò hỏi thời điểm thích hợp để phe thương gia Nam Kinh đưa người vào bộ Hộ.
Vương Đức Toàn thuật lại đến đoạn này, giọng chợt trầm xuống.
“Không chỉ là chuyện hại thai cô nương nữa. Đây là tội thông đồng với ngoại thần, do thám việc triều chính. Hoàng thượng đọc xong ba lá thư, đập bàn một cái, làm vỡ cả chén trà.”
Ta ngồi lặng, tay đặt lên bụng. Năm tháng trước ta chỉ nghĩ đến việc giữ mạng mình và con. Không ngờ gốc rễ lại sâu đến vậy, chạm cả vào chuyện triều chính.
Ta nhớ lại lần đầu Vương Đức Toàn kể cho ta nghe về xuất thân Hạ Uyển Doanh, con gái làng chài Nam Kinh, được Hoàng thượng gặp trong một chuyến vi hành rồi đem về phong quý phi ngay, bỏ qua mọi thứ bậc thông thường. Khi ấy ta chỉ nghĩ đó là một câu chuyện diễm tình vụng dại của bậc quân vương. Giờ mới biết, đó là một nước cờ được tính toán từ nhiều năm trước, không phải duyên phận, mà là một cuộc mai phục kiên nhẫn.
“Vậy Hoàng thượng định thế nào?”
“Chiều nay đã định đoạt xong cho hai người ngoài cung.” Vương Đức Toàn đáp. “Vệ đại tướng quân bị tước hết binh quyền, đày về nguyên quán Sơn Đông, không được rời khỏi đất ấy nửa bước. Hoàng thượng nói, nể công lao mấy chục năm giữ biên cương nên chừa lại một mạng, chứ tội ém việc đầu độc phi tần, đáng chết không oan.”
“Còn Hạ Thái Tồn?”
“Tịch thu toàn bộ gia sản, đày đi biên viễn, cả nhà không ai được ở lại Nam Kinh.” Ông ta ngừng lại một chút. “Trong cung, Vệ Hoàng hậu và Hạ Chiêu Nghi đã bị giam riêng hai nơi, chờ phán quyết cuối cùng.”
Tối hôm ấy, Hoàng thượng đích thân ghé Vĩnh Xuân cung, dáng có phần mệt mỏi hơn ngày thường, nhưng vừa bước qua ngưỡng cửa đã dịu hẳn nét mặt khi thấy ta ngồi bên án.
Ta định đứng dậy hành lễ, chàng đã bước nhanh tới, ấn nhẹ vai ta ngồi xuống lại.
“Đừng nhọc, để bụng con yên.”
Chàng ngồi xuống bên cạnh, im lặng một lúc mới lên tiếng, giọng đã bớt lạnh hơn lúc ở Càn Thanh cung ban sáng.
“Vệ đại tướng quân, Hạ Thái Tồn, trẫm đều đã xử xong. Còn hai người trong cung, để mai tính tiếp. Đêm nay trẫm chỉ muốn ngồi yên một lát.”
Ta rót cho chàng một chén trà Long Tỉnh, không hỏi thêm gì về phán quyết, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, để chàng tự nói khi nào muốn nói.
“Nàng không hỏi trẫm định xử Vệ Ngân và Hạ thị thế nào sao?” Chàng nhìn ta, có chút ngạc nhiên.
“Nô tỳ tin Hoàng thượng.” Ta đáp khẽ. “Chuyện gì cần biết, người sẽ tự nói.”
Chàng nhìn ta thật lâu, rồi khẽ cười, nụ cười đầu tiên trong cả ngày dài mệt nhọc.
“Mai trẫm sẽ ra phán quyết cuối cùng, trước toàn thể lục cung. Đêm nay, để trẫm ngồi đây với nàng, không nghĩ đến chuyện triều chính nữa.”
Chàng về Càn Thanh cung khi trời đã khuya, canh nhị vừa điểm. Ta còn chưa kịp thay áo ngủ thì Vương Đức Toàn đã trở lại, gõ cửa khẽ, sắc mặt không giấu được vẻ nặng nề.
“Cô nương, có việc cần bẩm ngay.” Ông ta cúi đầu, giọng trầm thấp. “Vệ Hoàng hậu… đêm qua tự thắt cổ trong phòng giam. May người canh phát hiện kịp, cứu được, chỉ bị thương ở cổ, không nguy đến tính mạng.”
Ta khẽ nhíu mày, không nói gì trong chốc lát.
“Còn Hạ Chiêu Nghi?”
“Nàng ta không dám làm liều như vậy, chỉ khóc lóc suốt đêm, đòi gặp Hoàng thượng một lần cuối. Người canh không cho vào, nàng ta đập cửa đến khản cả giọng.” Vương Đức Toàn ngừng lại, nhìn ta. “Cô nương có cần nô tài bẩm lại với Hoàng thượng không?”
Ta lắc đầu chậm.
“Không cần. Ngày mai người sẽ tự biết hết.”
Vương Đức Toàn cúi đầu lui ra, khép cửa nhẹ nhàng sau lưng.
Ta ngồi lại một mình bên án, nến trầm hương trong đèn treo cháy êm, khói mỏng vấn vít bay lên rồi tan dần trong không khí tĩnh lặng của đêm.
Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm
179.000đ
Xem chi tiết →Ngọn lửa nhỏ, không rực rỡ, nhưng đều đặn, không hề lay động dù gió đêm thổi nhẹ qua song cửa hé mở.
Ta nhìn ngọn nến, nghĩ đến hai người đàn bà đang giam trong hai nơi khác nhau đêm nay, một người vừa thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, một người khóc đến khản giọng gọi tên một người sẽ không bao giờ đến nữa.
Kiếp trước, ta chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ ngồi ở vị trí này, nhìn kẻ từng khiến ta khiếp sợ suốt ba năm giờ trở thành người bị giam cầm. Không có chút hả hê nào trong lòng ta, chỉ có một sự tĩnh lặng lạ thường, như nước sau cơn giông vừa dứt.
Ngày mai là ngày phán quyết cuối cùng.
Ta đặt tay lên bụng, cảm nhận một cú đạp nhẹ từ bên trong, rồi khép mắt, để ngọn nến trầm hương cháy hết phần còn lại của đêm nay.