Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng
Chương 24: Đối Chất Trong Càn Thanh Cung
Nửa canh giờ trôi qua chậm hơn cả năm tháng ta vừa sống. Ta vẫn đứng bên án, cạnh Hoàng thượng, mắt nhìn ra song cửa nơi nắng đã lên cao, không ai trong hai người mở miệng, chỉ có tiếng chim sẻ ríu rít đâu đó ngoài mái hiên, vô tình càng khiến sự im lặng trong điện thêm nặng nề.
Tiếng bước chân dồn dập vang ngoài sân trước khi cửa điện bật mở.
Vệ Hoàng hậu bước vào trước, áo gấm thêu phượng vẫn chỉnh tề như mọi buổi sáng, tóc cài trâm ngọc đúng lễ nghi, chỉ có ánh mắt hơi nhíu lại vì bị triệu gấp không rõ lý do. Hạ Chiêu Nghi theo sau, tay còn cầm dở chiếc quạt lụa, rõ ràng vừa bị lôi ra khỏi một buổi trang điểm dở dang.
Ta đứng lùi lại một bước, gần bên cột điện, không muốn chắn tầm nhìn của hai người vào chiếc án nơi hộp gỗ đàn đang mở sẵn. Đây là khoảnh khắc họ cần tự mình đối diện với những gì mình đã gây ra, không cần ta chen vào bằng một câu nói nào.
Cả hai quỳ xuống hành lễ, giọng Vệ Hoàng hậu vẫn giữ vẻ đoan trang quen thuộc.
“Hoàng thượng triệu thần thiếp gấp, có việc gì cần dạy bảo?”
Hoàng thượng không đáp ngay. Chàng bước đến án, cầm hộp gỗ đàn, một tay hất nhẹ nắp hộp, năm món vật chứng phơi ra dưới ánh nắng xuyên qua song cửa.
“Tự các ngươi xem.”
Vệ Hoàng hậu ngẩng lên trước, ánh mắt lướt qua từng món. Đến bức thư cuối cùng, người bà ta cứng đờ, sắc mặt tái đi trong tích tắc, môi mấp máy không thành tiếng.
Ta đứng lặng quan sát, nhớ lại lần đầu tiên gặp Hạ Chiêu Nghi sau khi bà ta bị giáng chức, dáng vẻ cố giữ kiêu hãnh trước mặt ta dù đã mất Vĩnh Thọ cung. Bây giờ, trước mặt Hoàng thượng, lớp kiêu hãnh ấy đang rạn từng mảng.
Hạ Chiêu Nghi liếc thấy vẻ mặt ấy, vội cúi xuống nhìn kỹ, rồi cũng lộ ra một thoáng hoảng loạn, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, cất giọng cãi.
“Bẩm Hoàng thượng, mảnh lụa vàng này ai cũng có thể may giả, đơn thuốc kia biết đâu do người khác cố tình sắp đặt để hãm hại thần thiếp…”
“Hãm hại?” Hoàng thượng cắt lời, giọng lạnh tanh. “Vậy chữ ký trên bức thư này, nàng bảo đó cũng là giả sao?”
Chàng đẩy bức thư về phía Vệ Hoàng hậu. Bà ta không dám chạm vào, chỉ cúi gằm mặt, hai tay siết chặt vạt áo đến trắng bệch.
Im lặng kéo dài một lúc lâu, đủ để ta nghe rõ tiếng thở gấp của cả hai người đang quỳ trước án.
Cuối cùng Vệ Hoàng hậu gục xuống, trán chạm sàn gạch, tiếng khóc bật ra nghẹn ngào.
“Hoàng thượng… thần thiếp chỉ là muốn bảo vệ Đại hoàng tử. Đứa trẻ trong bụng Lâm Chiêu Nghi nếu là hoàng tử, sẽ tranh ngôi thái tử với con… thần thiếp không còn cách nào khác…”
“Bảo vệ?” Chàng nhìn bà ta, ánh mắt như băng. “Bảo vệ bằng cách giết mẹ đứa trẻ ấy năm năm trước, rồi giờ tính giết luôn đứa bé còn chưa kịp chào đời?”
Vệ Hoàng hậu câm bặt, không còn lời nào để chống đỡ.
Hạ Chiêu Nghi đứng cạnh, thấy Vệ Hoàng hậu sụp hẳn, biết mình không thể tiếp tục chối, liền đổi hướng, giọng run lên vì hoảng.
“Hoàng thượng minh xét, thần thiếp chỉ nghe theo lời Hoàng hậu nương nương xui khiến, tự thần thiếp không dám nghĩ đến chuyện tày trời như vậy…”
Câu ấy vừa buông ra, Vệ Hoàng hậu ngẩng phắt đầu lên, mắt trợn tròn nhìn Hạ Chiêu Nghi, không giấu nổi vẻ sững sờ lẫn phẫn nộ.
Chỉ một khắc sau, bà ta đã đổi sắc mặt, quay sang phía Hoàng thượng, giọng gấp gáp hẳn.
“Đúng vậy, Hoàng thượng. Thần thiếp cũng chỉ vì Hạ Chiêu Nghi ngày ngày rỉ tai, nói Lâm Chiêu Nghi sẽ đe dọa vị trí Đại hoàng tử, xui thần thiếp ra tay trước. Nàng ta mới là kẻ chủ mưu thật sự!”
Hạ Chiêu Nghi trợn mắt, không ngờ người vừa cùng mình kết bè lại trở giáo nhanh đến vậy.
“Ngươi…” Bà ta nghẹn giọng, rồi gào lên. “Chính ngươi là người đưa Trảm Long Hoa, chính ngươi viết thư đặt mua, sao giờ đổ hết lên đầu ta!”
“Ngươi mới là kẻ ba lần ra tay trực tiếp! Rượu độc của ta chỉ là một lần, còn ngươi tráo thuốc, đẩy người ngã cầu thang, tính đủ mọi cách!”
Hai người quỳ giữa điện, tiếng cãi vã mỗi lúc một lớn, không còn giữ nổi chút thể diện phi tần vốn có, từng lời buộc tội lẫn nhau phun ra như trút hết bao ngày đồng lõa giả tạo.
Ngoài cửa điện, bóng một nha đầu của Đức Phi đứng nép sát khung cửa, tay lặng lẽ ghi từng câu vào một tấm giấy nhỏ giấu trong tay áo.
Ta đứng lặng nhìn cảnh ấy, trong lòng không dâng lên chút thương xót nào. Suốt năm tháng qua, hai người này đã ngồi lại với nhau không biết bao nhiêu lần, mỗi lần đều bàn tính một cách hại ta, hại đứa con còn chưa chào đời của ta. Giờ chính họ quay sang cắn xé nhau, cũng là lẽ thường, kẻ chỉ biết liên minh vì lợi ích, khi lợi ích không còn, liên minh cũng tan theo.
Hoàng thượng đứng nghe hết, sắc mặt mỗi lúc một tối sầm, cuối cùng giơ tay chặn ngang, giọng quát lạnh vang khắp gian điện.
“Đủ rồi!”
Cả hai câm bặt, chỉ còn tiếng thở hổn hển vì vừa gào lên quá sức.
Chàng đứng thẳng người, nhìn xuống hai kẻ đang quỳ rạp dưới chân án, giọng lạnh không còn chút hơi ấm nào của một buổi sáng thường ngày.
“Cả hai đều có tội. Trẫm sẽ tra xét đến cùng, không chừa một ai.”
Chàng quay sang Vương Đức Toàn đang đứng nghiêm sau lưng.
“Truyền chỉ Đại lý tự, lập tức vào tra Vệ đại tướng quân, tra luôn cả phe thương gia Nam Kinh của Hạ gia. Ngọn nguồn của chuyện này, trẫm muốn biết đến tận gốc rễ.”
“Vâng.” Vương Đức Toàn cúi rạp người, quay ra khỏi điện ngay, bước chân dứt khoát không chút chần chừ.
Vệ Hoàng hậu và Hạ Chiêu Nghi vẫn quỳ đó, không ai còn dám mở miệng thêm một lời, chỉ có tiếng khóc nghẹn xen lẫn tiếng thở dồn của cả hai vang lên trong gian điện đã lặng như tờ.
Ta đứng cạnh án, nhìn cảnh hai người từng đứng chung một chiến tuyến giờ quay sang cắn xé nhau đến không còn manh giáp, lòng không dâng lên chút hả hê nào, chỉ có một sự tĩnh lặng lạ thường.
Kiếp trước, ta chỉ có đúng một câu nói trên pháp trường, giữa tiếng gào thét của đám đông hiếu kỳ và ánh mắt lạnh lùng của đao phủ.
Nô tỳ oan.
Không ai nghe. Không ai buồn ngoái lại nhìn thêm một lần.
Kiếp này, ta đứng đây, không cần nói thêm câu nào nữa. Năm món vật chứng trên án, cùng những lời buộc tội lẫn nhau vừa vang lên giữa điện, đã tự thay ta nói hết tất cả.
Hoàng thượng quay lại, nhìn ta một thoáng, tay khẽ nắm lấy tay ta, siết nhẹ như muốn trấn an.
“Việc còn lại, để trẫm lo.”
Ta cúi đầu, không đáp, chỉ siết nhẹ lại bàn tay chàng.
Ngoài song cửa, nắng giữa trưa đã lên đến đỉnh, chiếu thẳng xuống hai bóng người vẫn còn quỳ rạp giữa điện, không còn chút uy nghi nào sót lại của một vị Hoàng hậu từng ngồi vững mười lăm năm, hay một vị Chiêu Nghi từng khiến cả hậu cung phải dè chừng.
Nhưng ta biết, đây mới chỉ là lúc họ nhận tội trước mặt Hoàng thượng. Đằng sau hai người này còn có Vệ đại tướng quân nắm binh quyền, còn có Hạ Thái Tồn với cả một mạng lưới thương gia Nam Kinh. Đại lý tự vừa nhận lệnh tra xét, và ta không chắc gốc rễ ấy sẽ dừng lại ở đâu.