Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng

Chương 23: Dâng Bằng Chứng Càn Thanh Cung

Sáng nay trời quang, nắng đầu hạ rải mỏng qua mái ngói Càn Thanh cung. Ta dậy từ canh năm, tự tay chọn một bộ áo lụa xanh nhạt, giản dị, không thêu hoa văn cầu kỳ. Hôm nay không phải ngày để khoe sắc.

Hộp gỗ đàn được đặt trong một tấm khăn lụa, ta ôm sát vào lòng suốt quãng đường từ Vĩnh Xuân cung sang Càn Thanh cung, tay run nhẹ mỗi khi nghĩ đến năm món bên trong.

Con đường từ Vĩnh Xuân cung sang Càn Thanh cung, ta đã đi qua không biết bao nhiêu lần suốt năm tháng qua, khi thì để nghênh đón Hoàng thượng, khi thì để dâng trà buổi sớm. Nhưng chưa lần nào ta đi với tâm trạng như sáng nay, không phải để phục vụ, mà để đòi lại công đạo.

Vương Đức Toàn đi trước dẫn đường, dáng vẫn điềm tĩnh như mọi ngày, chỉ có bước chân nhanh hơn thường lệ một chút.

“Hoàng thượng vừa xử triều xong, đang dùng trà nghỉ trong điện.” Ông ta hạ giọng khi gần tới cửa. “Ta đã xin trước, chỉ có thần và cô nương được vào, không ai khác.”

Ta gật đầu, siết chặt tay quanh hộp gỗ đàn.

Cửa điện mở ra. Hoàng thượng ngồi bên án, chén trà còn bốc hơi nhẹ, thấy ta bước vào thì khẽ nhướng mày, ánh mắt dịu xuống như mọi lần chàng gặp ta riêng, dù nét mệt mỏi của một buổi thiết triều dài vẫn còn vương trên khóe mắt chàng.

“Nàng đến giờ này, có việc gấp?”

Ta quỳ xuống, đặt hộp gỗ đàn lên án trước mặt chàng, hai tay vẫn chưa buông hẳn.

“Bẩm Hoàng thượng, nô tỳ xin dâng lên người vài món vật chứng. Xin người xem qua rồi định đoạt.”

Chàng nhìn hộp gỗ đàn một thoáng, rồi nhìn ta, không hỏi thêm, tự tay mở nắp.


Món đầu tiên chàng cầm lên là bức thư cũ nhàu của Đường Thị.

Ta thấy chàng đọc chậm, môi mím lại từng chữ một. Đến câu “Vệ Ngân đã ba lần mời ta uống canh sâm… lần này khác, canh có vị lạ”, tay chàng khựng lại giữa chừng, sắc mặt dần trắng bệch.

“Đây là…” Giọng chàng khàn hẳn. “Đường thị viết trước khi mất?”

“Vâng.” Ta đáp, đầu vẫn cúi thấp. “Đức Phi giữ suốt năm năm, không dám lộ ra vì sợ liên lụy. Gần đây mới trao lại cho nô tỳ.”

Gian điện im lặng đến mức ta nghe rõ tiếng chàng nuốt khan một cái. Đây là người đã lớn lên trong cung đình này từ nhỏ, đã quen với thị phi, mưu mô, tranh giành. Nhưng có lẽ chưa từng ngờ chuyện tày trời đến vậy lại nằm ngay trong hậu cung của chính mình, do chính người từng gọi là mẫu nghi thiên hạ gây ra.

Chàng đặt bức thư xuống án, tay siết chặt thành nắm đấm một lúc rồi mới buông ra, cầm tiếp món kế, chén rượu độc còn nguyên trong lọ sứ, rồi mảnh đơn thuốc bị tráo, rồi mảnh lụa vàng nhỏ vướng đinh cầu thang. Mỗi món chàng đều cầm lên soi dưới ánh nắng, đặt xuống, không nói một lời, chỉ có quai hàm mỗi lúc một siết chặt hơn.

Đến món cuối cùng, bức thư tay có chữ ký “Vệ Ngân”, chàng đọc xong, bàn tay run lên thấy rõ, rồi ném thẳng xuống án, tiếng giấy va vào gỗ vang khô khốc trong gian điện tĩnh lặng.

“Bổn Hoàng hậu chịu trách nhiệm…” Chàng lặp lại từng chữ, giọng lạnh tanh. “Chịu trách nhiệm cho việc đầu độc một sinh mạng chưa chào đời.”

Ta không dám ngẩng đầu, chỉ cúi thấp hơn nữa, giọng nhỏ nhưng cố giữ cho vững: “Bẩm Hoàng thượng, nô tỳ không dám báo sớm, vì khi ấy trong tay chỉ có một hai món, chưa đủ để buộc tội một vị Hoàng hậu mười lăm năm ngồi vững ngôi vị. Nay đã đủ năm món, nô tỳ mới dám dâng lên, xin người xử.”

Gian điện im lặng một lúc lâu. Ta nghe rõ tiếng trà nguội dần trong chén, tiếng gió lùa nhẹ qua song cửa.

“Nàng chịu đựng bao lâu?” Cuối cùng chàng lên tiếng, giọng đã dịu lại đôi chút, nhưng vẫn còn run.

“Năm tháng.” Ta đáp. “Từ khi có thai đến nay.”

“Năm tháng.” Chàng lặp lại, đứng dậy khỏi án, bước đến trước mặt ta. “Ba lần bị hại. Rượu độc, thuốc tráo, đẩy ngã cầu thang. Nàng mang thai con trẫm, chịu ba lần suýt mất mạng, mà không nói với trẫm một câu nào suốt năm tháng. Tại sao?”

Ta ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt chàng lần đầu tiên kể từ lúc bước vào điện.

“Vì nô tỳ biết Hoàng thượng cần bằng chứng đanh thép, không phải lời một nha đầu kể lể oan ức.” Ta đáp, giọng chậm nhưng từng chữ rõ ràng. “Cha nô tỳ năm xưa bị vu tội tham ô, chết trong ngục cũng vì khi ấy không ai chịu tìm bằng chứng minh oan, chỉ có lời buộc tội một chiều. Nô tỳ không muốn kiếp này lặp lại chuyện cũ. Nô tỳ thà chịu đau một mình, đợi đủ chứng cứ, còn hơn kể lể nửa chừng rồi để kẻ có tội chối cãi thoát thân.”

Chàng nhìn ta thật lâu, ánh mắt đổi qua nhiều sắc thái, giận dữ, xót xa, rồi cuối cùng dừng lại ở một thứ gần như khâm phục.

“Đứng dậy.” Chàng nói khẽ, tự tay đỡ ta đứng lên, không để ta phải quỳ thêm khắc nào.

Bàn tay chàng đặt lên vai ta, siết nhẹ, giọng khàn hẳn xuống: “Trẫm nợ nàng hai mạng. Mạng nàng, và mạng con nàng.”

Ta cúi đầu, không đáp. Có những lời không cần nói ra, chỉ cần đứng đó, để năm món vật chứng trên án tự thay ta cất tiếng.


Chàng quay người, bước đến cửa điện, giọng đã trở lại vẻ lạnh lùng quen thuộc của một đế vương đang ra chỉ.

“Vương Đức Toàn.”

Vương Đức Toàn đứng ngoài cửa từ nãy, nghe gọi liền bước vào, cúi rạp người.

“Nô tài có mặt.”

“Truyền chỉ.” Hoàng thượng nói, từng chữ dằn xuống rõ ràng. “Bắt Vệ Hoàng hậu, bắt Hạ Chiêu Nghi, dẫn đến Càn Thanh cung ngay lập tức. Đối chất trước mặt trẫm.”

“Vâng.” Vương Đức Toàn đáp, quay người định lui ra, bỗng dừng lại, liếc nhìn ta một thoáng, ánh mắt lộ rõ một tia gì đó gần như nhẹ nhõm xen lẫn hả hê.

Cửa điện khép lại sau lưng ông ta. Ta đứng lặng giữa gian điện, tay vẫn còn hơi run, nhìn hộp gỗ đàn trên án, nắp mở, năm món bằng chứng nằm phơi dưới nắng sớm, không còn phải giấu trong bóng tối gầm giường nữa.

Hoàng thượng quay lại, đến đứng cạnh ta, nhìn ra ngoài song cửa nơi nắng đang lên cao dần.

“Nửa canh giờ nữa, bọn họ sẽ có mặt.” Chàng nói, giọng đã trầm tĩnh trở lại, nhưng tay vẫn nắm lấy tay ta, không buông. “Nàng có sợ không?”

Ta lắc đầu chậm, khóe môi khẽ giãn ra.

“Kiếp trước, nô tỳ chỉ có một câu duy nhất trên pháp trường: nô tỳ oan. Không ai nghe, không ai tin.” Ta đáp, mắt nhìn thẳng vào hộp gỗ đàn trên án. “Kiếp này, nô tỳ không cần nói câu ấy nữa.”

Chàng siết nhẹ tay ta, không nói gì thêm.

Nắng ngoài song cửa lên cao dần, chiếu qua năm món vật chứng còn nằm trên án, ánh sáng rọi vào chữ ký “Vệ Ngân” trên bức thư cuối cùng, rõ ràng đến mức không ai còn có thể chối cãi.

Ta nghĩ đến năm tháng vừa qua, từng đêm giả vờ không biết gì, từng lần nuốt xuống nỗi sợ để giữ vẻ ngoài bình thản trước mặt kẻ đang tính hại mình. Tất cả những đêm ấy, giờ dồn lại thành năm món vật chứng nằm gọn trên một chiếc án gỗ, im lặng nhưng nặng hơn bất cứ lời buộc tội nào.

Nửa canh giờ nữa, mọi chuyện sẽ được phơi ra ánh sáng, đúng như năm món đồ vật này đang được phơi dưới nắng sớm hôm nay.