Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng
Chương 22: Bức Thư Vệ Hoàng Hậu Viết
Thai đã tròn năm tháng, bụng ta lớn hẳn, mỗi lần đứng dậy đều phải có cung nữ đỡ một bên. Sau vụ cầu thang ở Đình Long Trì, Vương Đức Toàn cắt cử thêm hai người canh cửa Vĩnh Xuân cung ngày đêm, không rời nửa bước.
Mười ngày trôi qua yên ả, yên ả đến mức khiến ta không dám tin. Không rượu độc, không thuốc tráo, không một bàn tay nào đẩy ta giữa đám đông. Ta biết đó không phải vì Vệ Hoàng hậu đã buông tay. Người như bà ta, càng im lặng lâu, càng đang tính một nước cờ lớn hơn tất cả những lần trước cộng lại.
Đêm thứ mười một, Vương Đức Toàn đến Vĩnh Xuân cung, tay còn dính bụi đường xa, áo bào thường phục vấy chút bùn khô ở gấu.
“Cô nương.” Ông ta hạ giọng ngay khi cửa khép, hơi thở vẫn chưa đều hẳn. “Ta vừa từ ngoài thành về.”
“Ngoài thành?” Ta nhíu mày. Thái tổng quản hiếm khi rời Cấm Thành, mỗi lần ra ngoài đều phải xin lệnh bài, không thể âm thầm.
“Ta mượn cớ đi mua trầm hương loại mới cho cô nương.” Ông ta đáp, giọng vẫn còn dè dặt. “Nhưng thực ra là đi theo dấu một tin từ ba ngày trước. Một nha đầu của Khôn Ninh cung, tối nào cũng lén ra khỏi cửa Bắc, đi về hướng một hiệu thuốc nhỏ nằm khuất trong ngõ Hà Liễu, cách hoàng thành nửa canh giờ đi bộ.”
Ta ngồi thẳng lên, tay đặt lên bụng theo phản xạ. “Hiệu thuốc bán gì?”
“Trảm Long Hoa.” Ông ta đáp, từng chữ nặng hẳn xuống. “Cô nương từng nghe chưa?”
Ta lắc đầu chậm.
“Loại độc cực hiếm, giá cao, ít người biết đến vì hiệu thuốc bán rất kín. Không gây chết ngay, không gây đau bụng dữ dội như những thứ trước đó Hạ Chiêu Nghi từng dùng. Nó ngấm chậm, phải sau cả tháng mới phát tác, lúc ấy khí huyết đã hao gần hết, không ai còn kịp cứu.”
Ta siết chặt vạt áo, trong lòng lạnh đi một khắc. “Ai đặt mua?”
“Ta chưa dám chắc ngay đêm đó.” Vương Đức Toàn nói. “Nhưng hôm nay ta cải trang làm khách buôn dược liệu, vào tận trong hiệu thuốc, giả vờ hỏi mua loại tương tự để dò lời chủ hiệu. Lão ta thận trọng lắm, không chịu bán cho người lạ, còn dọa nếu ta không phải khách quen thì đừng hỏi tới thứ này.”
“Vậy sao ngươi biết rõ đến vậy?”
“Vì ta nói mình là người của một vị nương nương trong cung, muốn mua hộ.” Ông ta khẽ cười, nụ cười gượng gạo hiếm thấy trên gương mặt vốn luôn điềm tĩnh. “Lão chủ hiệu nghe vậy đổi sắc mặt ngay, bảo loại này giờ hiệu thuốc không dám bán bừa nữa, vì lần trước bán cho một vị trong cung, sau đó phải bắt người ấy viết một tờ giấy cam kết, có chữ ký hẳn hoi, để nếu sau này có chuyện gì, hiệu thuốc không phải chịu tội thay.”
Tim ta đập nhanh hẳn lên. “Người ấy là ai?”
“Lão không nói thẳng tên.” Vương Đức Toàn đáp, giọng chậm rãi như đang cố nén một điều gì đó. “Nhưng ta hỏi khéo, dò được ngày tháng lão bán ra, đúng mười bốn ngày trước, đúng vào đêm nha đầu Khôn Ninh cung lén ra ngoài.”
Đêm mười bốn, Vương Đức Toàn quay lại, lần này không phải một mình.
Ông ta đứng trước án, tay run nhẹ, không phải vì sợ mà vì kìm nén một cảm xúc khác, thứ gì đó gần với hả hê lẫn căng thẳng.
“Cô nương, ta có được rồi.”
“Được gì?”
“Bản gốc.” Ông ta đáp, lấy từ trong ống tay áo ra một tờ giấy gấp tư, cẩn thận như đang bưng một vật dễ vỡ. “Tờ cam kết lão chủ hiệu bắt người mua ký.”
Ta đưa tay đón lấy, ngón tay khẽ run khi mở từng nếp gấp.
“Làm sao ngươi lấy được?” Ta hỏi, mắt vẫn chưa rời tờ giấy.
“Năm ngàn lượng bạc.” Ông ta đáp thẳng, không giấu diếm. “Đức Phi nương nương âm thầm đưa ra, không hỏi lý do, chỉ dặn ta một câu: nếu số bạc này giúp được cô nương, bà ấy không tiếc.”
Ta ngẩng lên nhìn ông ta một thoáng, lòng dâng lên một cảm giác khó gọi tên. Không phải chỉ có Vương Đức Toàn liều mình vì ta. Còn có Đức Phi, âm thầm đứng sau, không một lời phô trương.
“Lão chủ hiệu chịu bán bản gốc?”
“Ban đầu không chịu.” Vương Đức Toàn lắc đầu. “Lão sợ liên lụy, nói nếu để lộ ra ngoài, cả nhà lão mất mạng. Ta phải hứa với lão hai điều, một là giữ kín tuyệt đối danh tính hiệu thuốc, hai là nếu sau này có bề trên hỏi tới, ta sẽ nói bản thân ta lấy trộm được, không liên quan tới lão. Lão nghe vậy mới chịu, còn dặn đi dặn lại phải đốt hết mọi dấu vết hiệu thuốc từng bán thứ này cho ai.”
Ta gật đầu chậm, hiểu ý ông ta, lão chủ hiệu chỉ là một con tốt nhỏ giữa ván cờ lớn, không đáng để lôi vào cuộc đấu vốn không thuộc về lão.
Ta mở nốt nếp gấp cuối cùng, ánh nến trên án soi rõ từng nét chữ.
Bổn Hoàng hậu đặt ba lạng Trảm Long Hoa. Mục đích y sự cấp bách. Nếu có gì, bổn Hoàng hậu chịu trách nhiệm.
Vệ Ngân ký.
Nét chữ sắc gọn, mỗi hàng đều tăm tắp, đúng phong thái của một vị Hoàng hậu quen viết chỉ dụ, quen ra lệnh, không hề nghĩ có ngày nét chữ ấy sẽ trở thành sợi dây thít cổ chính mình.
Ta ngồi lặng một lúc lâu, tay khẽ run trên mép giấy.
“Đây…” Ta nói, giọng nhỏ nhưng chắc. “Đây là thứ ta chờ suốt năm tháng.”
Đêm ấy, ta không ngủ được. Ta thắp thêm một ngọn nến, ngồi bên án, mở hộp gỗ đàn dưới gầm giường ra, xếp năm món bằng chứng thành một hàng dài dưới ánh sáng vàng nhạt.
Chén rượu độc còn nguyên trong lọ sứ, hôm Vệ Hoàng hậu tự tay rót ép ta uống ở Khôn Ninh cung.
Mảnh đơn thuốc bị tráo, chứng cứ Hạ Chiêu Nghi mua chuộc nha đầu Nghi Cung Đại phu.
Mảnh lụa vàng nhỏ, vướng trên chiếc đinh cầu thang gỗ ở Đình Long Trì.
Bức thư cũ nhàu của Đường Thị, nét chữ run rẩy viết trước khi chết năm năm trước, tố cáo chính Vệ Hoàng hậu ba lần mời uống canh sâm độc.
Và giờ, thêm bức thư tay này, chữ ký “Vệ Ngân”, không thể chối, không thể đổ cho ai khác.
Bốn năm bằng chứng trước, mỗi món đều có thể bị bẻ cong thành trùng hợp, thành hiểu lầm, thành lời vu khống của một nha đầu ghen ghét. Nhưng bức thư này thì không. Đây là chữ chính tay một vị Hoàng hậu, thừa nhận rõ ràng việc mua độc dược cấm dùng cho phi tần mang thai.
Vương Đức Toàn đứng bên án, nhìn ta xếp lại từng món vào hộp, giọng trầm: “Cô nương, đủ rồi.”
“Đủ rồi.” Ta lặp lại, khẽ gật đầu, tay đặt lên nắp hộp gỗ đàn, chưa vội đóng lại. “Năm tháng nay, mỗi lần ta cất một món vào đây, ta đều tự nhủ chưa đủ, còn phải chờ. Giờ ta không còn phải chờ nữa.”
“Khi nào cô nương định dâng lên Hoàng thượng?”
Ta nhìn ngọn nến cháy đều trên án, ánh lửa run nhẹ theo hơi gió lùa qua khe cửa sổ khép hờ.
“Không phải đêm nay.” Ta đáp, giọng chậm nhưng dứt khoát. “Đêm nay dâng lên, Hoàng thượng vừa nghe tin dữ vừa phải xử lý ngay trong lúc mệt mỏi, dễ nóng giận mà hành động vội. Ta cần chàng tỉnh táo nhất khi nhìn thấy năm món này.”
“Vậy là…”
“Sáng mai.” Ta nói. “Đúng giờ ngọ, khi Hoàng thượng vừa xử triều xong, đầu óc còn minh mẫn, chưa vướng bận việc khác. Ta sẽ mang hộp này đến Càn Thanh cung, xin gặp riêng.”
Vương Đức Toàn gật đầu, ánh mắt lộ rõ một tia nhẹ nhõm hiếm khi thấy ở ông ta suốt năm tháng qua.
“Uyển cô nương.” Ông ta nói, giọng bỗng trầm xuống một bậc, gần như thì thầm. “Kiếp trước, đêm ta bị dẫn ra Ngọ Môn, ta chỉ ước một điều, giá như có một tờ giấy, một chứng cứ nào đó chứng minh chúng ta không cố ý lừa dối bệ hạ. Nhưng khi ấy chúng ta không có gì cả, chỉ có miệng lưỡi Hạ quý phi đổ hết tội lên đầu chúng ta.”
Ta ngẩng lên nhìn ông ta, lòng chợt nhói lên một chút.
“Kiếp này khác rồi.” Ta đáp khẽ. “Kiếp này ta không để một mình chịu oan như trước nữa. Cả ngươi, cả ta, cả Đường Thị đã chết oan năm năm trước, tất cả sẽ được minh bạch trong một ngày.”
Ông ta cúi đầu thật thấp, không nói thêm lời nào, chỉ đứng lặng một lúc bên án, ánh mắt dừng lại trên hộp gỗ đàn đã gần như đầy ắp.
Ta gấp bức thư Vệ Hoàng hậu lại theo đúng nếp cũ, đặt nhẹ nhàng lên trên cùng, trên cả bức thư của Đường Thị, trên cả mảnh lụa vàng, trên cả chén rượu độc còn nguyên trong lọ sứ. Đóng nắp hộp, cài chốt đồng, tiếng “cách” khẽ vang lên trong gian phòng tĩnh lặng.
Đây không chỉ là năm món đồ vật. Đây là năm tháng ta nín thở sống qua từng đêm, giả vờ không biết gì mỗi khi có kẻ định hại con mình, giả vờ tin lời từng câu chúc mừng ngọt ngào của những kẻ đang tính giết mình trong bóng tối.
Ta đặt tay lên bụng, nơi con trẻ vẫn đang yên ổn, thỉnh thoảng khẽ cựa mình như đáp lại nhịp tim ta đang đập dồn.
“Ngày mai,” ta nói khẽ, gần như chỉ để riêng mình nghe, “con sẽ không còn phải lớn lên trong một cung điện đầy rẫy độc dược và dao ngầm nữa.”
Vương Đức Toàn đứng bên cửa, chuẩn bị lui ra, bỗng dừng bước, quay đầu lại.
“Uyển cô nương.” Ông ta nói, giọng khẽ nhưng vững. “Ngày mai, thần sẽ đứng bên cạnh cô nương, từ đầu đến cuối.”
“Ta biết.” Ta đáp, khóe môi khẽ giãn ra thành một nụ cười mỏng. “Kiếp trước hai ta cùng chết một đêm. Kiếp này, hai ta sẽ cùng đứng vững một ngày.”
Cửa khép lại sau lưng ông ta. Gian phòng chỉ còn tiếng nến cháy tí tách trên án và tiếng gió đêm lùa nhẹ ngoài song cửa.
Ta nhìn hộp gỗ đàn lần cuối trước khi cất vào gầm giường, lòng không còn chút hoang mang nào như những đêm trước. Năm tháng chờ đợi, năm món bằng chứng, tất cả đã đến lúc kết thúc.
Ngày mai, giờ ngọ, Càn Thanh cung.
Ta sẽ không quỳ xuống van xin sự công bằng như một nha đầu nhỏ bé từng làm trên pháp trường kiếp trước. Ta sẽ bước vào, đặt hộp gỗ đàn lên án, và để từng món bằng chứng tự cất lời.