Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng
Chương 21: Ám Sát Tại Cầu Thang
Thai đã tròn bốn tháng, bụng ta nhô rõ dưới lớp áo lụa rộng, mỗi bước đi đều chậm hơn trước một nhịp. Hoàng thượng cho mở yến mùa hạ tại Đình Long Trì, đình gỗ ba tầng dựng giữa hồ sen lớn nhất Cấm Thành, năm nào cũng tổ chức đúng tiết này để phi tần cùng ngắm sen nở.
Ta đến cùng đoàn tùy tùng, Vương Đức Toàn đi phía sau xa, dáng vẫn lặng lẽ như một thái giám bình thường trong đám đông hầu hạ. Không ai để ý ánh mắt ông ta lướt qua từng góc đình, từng bậc cầu thang, từng người đứng gần ta quá nửa trượng.
Yến bày ngoài trời, sen nở kín cả mặt hồ, hương thơm nhàn nhạt theo gió lùa vào đình. Vệ Hoàng hậu ngồi ghế cao nhất bên Hoàng thượng, Hạ Chiêu Nghi ngồi cách ta ba ghế, tay cầm quạt lụa phe phẩy, mắt thỉnh thoảng liếc sang không giấu diếm.
Giữa buổi, Đức Phi rủ ta lên tầng hai ngắm sen cho rõ. “Từ trên cao nhìn xuống, cả mặt hồ như một tấm gấm hồng.” Bà ta nói, tay khẽ nắm lấy tay ta dẫn đường.
Cầu thang gỗ dựng dọc một bên đình, bậc hẹp, chỉ đủ một người đi lọt, tay vịn sơn đỏ đã bạc màu vì nắng mưa nhiều năm. Ta bước từng bậc, tay vịn chắc, bụng khiến ta phải đi chậm hơn thường lệ.
Trên tầng hai, gió lộng hơn hẳn, cả mặt hồ sen trải ra như lời Đức Phi nói. Chúng ta đứng ngắm một lúc, bà ta chỉ tay về phía đám sen trắng góc xa, kể chuyện ngày trẻ từng trồng sen ở quê nhà. Ta nghe, thỉnh thoảng đáp vài câu, lòng nhẹ hẳn trước cảnh đẹp hiếm khi được ngắm trọn vẹn.
Đức Phi xuống trước, nói còn phải ghé chào vài vị tần phi cũ. Ta ở lại thêm chốc lát, rồi mới quay xuống, một tay vịn thành cầu thang, một tay đỡ nhẹ bụng.
Xuống đến bậc thứ tư, ta nghe một tiếng động khẽ sau lưng, chưa kịp quay đầu đã thấy một lực đẩy mạnh vào giữa lưng.
Ta chúi người về phía trước, tay theo phản xạ bám chặt lấy thành vịn gỗ, móng tay cào vào lớp sơn bạc màu. Người trượt xuống ba bốn bậc, đầu gối va vào cạnh gỗ đau điếng, nhưng tay vẫn không buông.
“Chiêu Nghi nương nương!”
Tiếng hô hoảng hốt vang lên đâu đó phía dưới. Ta đứng lại được, tim đập dồn dập, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Ngoảnh đầu nhìn lên, cầu thang phía sau trống không, chỉ có gió lùa qua khe gỗ, không một bóng người.
Vài cung nữ chạy tới đỡ lấy ta, mặt ai cũng trắng bệch. “Nương nương có sao không? Vừa rồi bọn nô tỳ thấy nương nương loạng choạng…”
“Ta không sao.” Ta đáp, giọng cố giữ đều, tay vẫn ôm lấy bụng. “Có lẽ bậc thang trơn, ta bước hụt.”
Không ai nghi ngờ câu ấy. Nhưng ta biết rõ, không phải bậc thang trơn. Là một bàn tay, đẩy đúng lúc ta vừa quay lưng, đúng chỗ khuất tầm nhìn của người dưới đình.
Vương Đức Toàn có mặt gần như ngay sau đó, dáng vẫn từ tốn nhưng ánh mắt đã đổi khác hẳn. Ông ta đỡ ta ngồi xuống ghế gần chân cầu thang, sai người mang nước ấm, rồi tự mình lên kiểm tra từng bậc gỗ, từ trên xuống dưới, chậm rãi như đang tìm một vật nhỏ đánh rơi.
Nửa khắc sau, ông ta trở xuống, tay khum lại, giữ một mảnh vải nhỏ.
“Cô nương.” Ông ta hạ giọng, ngồi xổm bên ghế ta, xòe tay ra. “Ta tìm được cái này, vướng trên một chiếc đinh nhô ở bậc thứ năm.”
Ta nhìn xuống. Một mảnh lụa vàng nhỏ bằng đầu ngón tay, sợi mịn, màu vàng sáng đặc trưng, không phải màu áo cung nữ thường ngày, cũng không phải màu ta hay mặc.
“Màu này…”
“Áo lụa vàng.” Ông ta đáp khẽ, giọng trầm hẳn xuống. “Nha đầu thân cận của Hạ Chiêu Nghi vẫn thường mặc màu này khi hầu bà ta ra ngoài. Cô nương còn nhớ, hôm yến tiệc ở Vĩnh Thọ cung năm ngoái, hai nha đầu đứng hai bên bà ta cũng khoác áo cùng màu.”
Ta siết chặt tay áo, tim vẫn chưa hết đập nhanh. “Ngươi có thấy ai đứng gần cầu thang lúc ấy không?”
“Chưa kịp thấy.” Ông ta lắc đầu, vẻ tự trách hiện rõ trên gương mặt. “Lúc đó ta đứng dưới đình, mải để mắt tới đám đông gần Hoàng thượng, không ngờ người ra tay lại chọn đúng lúc cô nương lên tầng hai một mình.”
“Không phải lỗi ngươi.” Ta nói, giọng nhẹ hơn. “Nếu Đức Phi không xuống trước, có lẽ chúng cũng chưa dám ra tay.”
Ông ta gật đầu, nắm chặt mảnh lụa trong tay, cất vào trong ống áo. “Ta sẽ cho người dò lại, xem hôm nay ai trong đám nha đầu Nghi Xuân cung có mặt gần khu vực đình.”
Ta trở lại chỗ ngồi giữa yến, giữ nguyên vẻ mặt bình thản, chỉ nói với những người đến hỏi han rằng mình bước hụt vì bậc thang trơn, không có gì đáng ngại. Hoàng thượng nghe tin, đích thân sai người mang một chiếc gối tựa êm đến, dặn ta ngồi nghỉ, không cần đứng lên chào hỏi thêm ai.
Hạ Chiêu Nghi ngồi cách ba ghế, tay vẫn cầm quạt phe phẩy, gương mặt không lộ chút gì khác lạ. Nhưng khi ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn, ta thấy rõ một tia dò xét lướt qua, rồi vụt tắt ngay khi nàng ta quay đi.
Yến tan vào lúc chiều muộn. Ta về đến Vĩnh Xuân cung thì cơn đau bụng âm ỉ mới thật sự kéo đến, không dữ dội nhưng đủ khiến ta phải ngồi im, tay ôm chặt lấy bụng, hơi thở chậm lại từng chút một để trấn tĩnh.
Đức Phi được mời đến ngay trong đêm, bắt mạch thật lâu, ngón tay ấn từng nhịp một cách thận trọng hơn mọi lần trước.
“Thai vẫn an toàn.” Cuối cùng bà ta lên tiếng, thở ra nhẹ nhõm. “Mạch có hơi loạn nhịp so với thường lệ, chắc do cú ngã làm kinh động, nhưng không có dấu hiệu động thai thật sự. Muội cứ nằm nghỉ vài ngày, tránh đi lại nhiều.”
Ta gật đầu, siết nhẹ tay Đức Phi một cái để cảm ơn, lòng vẫn còn dư âm sợ hãi chưa tan hết. “Đa tạ.”
“Chuyện hôm nay…” Đức Phi hạ giọng, liếc nhìn Vương Đức Toàn đứng gần cửa. “Không phải bước hụt, đúng không?”
“Không phải.” Ta đáp thẳng, không giấu bà ta. “Có người đẩy ta từ phía sau.”
Đức Phi im lặng một lúc, tay siết chặt lấy tay ta. “Muội muội cẩn thận hơn nữa. Từ giờ, bất kể đi đâu, cũng đừng để chỉ một mình.”
Đêm khuya, gian trong chỉ còn lại ánh nến trên án, ta mở hộp gỗ đàn, đặt mảnh lụa vàng Vương Đức Toàn vừa đưa vào bên trong, cạnh chén rượu độc còn nguyên trong lọ sứ, cạnh mảnh đơn thuốc bị tráo, cạnh bức thư cũ của Đường Thị.
Bốn món, xếp thành một hàng dưới ánh nến. Mỗi món là một lần ta suýt mất mạng, mất con, hoặc mất một sự thật bị chôn giấu năm năm.
Vương Đức Toàn đứng bên án, giọng trầm: “Cô nương, còn thiếu một thứ.”
“Ta biết.” Ta khép hộp lại chậm rãi, tay lướt trên vân gỗ mát lạnh. “Ba bằng chứng này đủ chỉ ra Hạ Chiêu Nghi ra tay. Nhưng Vệ Hoàng hậu đứng sau, ta vẫn chưa có gì từ chính tay bà ta viết ra, xác nhận bà ta chủ mưu.”
“Nếu không có, liệu Hoàng thượng có tin không?”
“Tin một phần.” Ta đáp, mắt nhìn ngọn nến cháy đều trên án. “Nhưng một phần không đủ để hạ một vị Hoàng hậu mười lăm năm ngồi vững ngôi vị. Ta cần thêm một thứ, do chính tay bà ta để lại, không thể chối cãi.”
Vương Đức Toàn gật đầu, không hỏi thêm, chỉ đứng lặng một lúc rồi cúi thấp trước khi lui ra.
Cửa khép lại. Ta ngồi một mình bên án, tay đặt lên bụng, nơi con trẻ vẫn đang yên ổn dù vừa trải qua một phen kinh động.
Cầu thang gỗ hôm nay đã không lấy được mạng ta. Nhưng đẩy một người đang mang thai bốn tháng ngã từ tầng hai xuống, đó không còn là dò xét hay thử thách nữa.
Đó là một lần ra tay thật sự, chỉ tiếc là chưa thành.
Ta khép chặt hộp gỗ đàn, cài chốt đồng, lòng tự nhủ chỉ còn một lần nữa. Một lần nữa thôi, bằng chứng sẽ đủ.