Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng
Chương 20: Thuốc Thang Hại Thai
Thai đã tròn ba tháng, bụng ta bắt đầu hơi nhô lên dưới lớp áo lụa rộng, Lâm đại phu đến khám mạch mỗi tuần hai lần, lần nào cũng gật gù hài lòng rồi kê thêm một thang thuốc dưỡng thai mới, giao cho Nghi Cung Đại phu bào chế.
Ta uống đều, không nghi ngờ gì, cho đến đêm Vương Đức Toàn đứng trước án, giọng trầm hẳn xuống.
“Cô nương.” Ông ta nhìn quanh gian trong một lượt trước khi nói tiếp. “Hạ Chiêu Nghi vừa mua chuộc một nha đầu ở Nghi Cung Đại phu. Tối qua nha đầu ấy nhận năm mươi lượng bạc, hẹn sẽ thêm một vị vào thang thuốc dưỡng thai của cô nương.”
“Vị gì?”
“Xuyên Sơn Giáp.” Ông ta đáp, tay siết nhẹ vạt áo. “Thảo dược này bản thân không độc, dùng một lần cũng chẳng sao, nhưng dùng liên tục nhiều thang sẽ làm hao khí huyết, lâu dần động thai. Không ai nghi được, vì Lâm đại phu vẫn kê đúng đơn, chỉ có tay nha đầu kia lén thêm vào lúc bào chế.”
Ta ngồi lặng một lúc, tay đặt lên bụng, nơi con trẻ đang lớn dần từng ngày không hay biết gì về những toan tính ngoài kia.
“Ngươi định làm sao?”
“Tráo thuốc.” Vương Đức Toàn đáp không chút do dự. “Ta có một nha đầu thân tín làm việc vặt trong Nghi Cung Đại phu đã hai năm, trung thành tuyệt đối. Mỗi lần thang thuốc pha xong, trước khi mang đến Vĩnh Xuân cung, để nàng ta tráo lại bằng thang đúng đơn gốc, không có Xuyên Sơn Giáp.”
“Nếu bị phát hiện thì sao?”
“Sẽ không bị phát hiện.” Ông ta nói, giọng chắc nịch hiếm thấy. “Cô nương chỉ cần uống như thường lệ, mọi việc còn lại để ta lo.”
Hai tuần trôi qua êm ả đến kỳ lạ. Mỗi buổi sáng, thang thuốc dưỡng thai vẫn được mang đến đúng giờ, mùi đương quy hoài sơn quen thuộc, ta uống cạn không chút khác lạ. Không buồn nôn thêm, không đau bụng, không một dấu hiệu nào cho thấy có gì bất ổn.
Đức Phi ghé khám mạch hai lần trong hai tuần ấy, lần nào cũng gật đầu hài lòng.
“Mạch vẫn trơn tròn, thai nhi khỏe mạnh.” Bà ta buông tay, nhìn ta một lúc rồi khẽ cười. “Muội muội có vẻ yên tâm hẳn ra.”
“Có Vương công công lo liệu, ta yên tâm hơn nhiều.” Ta đáp, không nói rõ chuyện thuốc bị tráo, chỉ để Đức Phi hiểu ngầm.
Bà ta gật đầu, không hỏi thêm, chỉ dặn thêm vài câu về ăn uống rồi cáo lui.
Đêm thứ mười lăm, Vương Đức Toàn đến Vĩnh Xuân cung với vẻ mặt khác thường, bước chân vội hơn mọi bận.
“Cô nương, có chuyện.” Ông ta hạ giọng ngay khi cửa vừa khép. “Hạ Chiêu Nghi hôm nay triệu nha đầu kia đến Nghi Xuân cung, mắng một trận vì hai tuần rồi cô nương vẫn khỏe mạnh, không có dấu hiệu động thai nào. Bà ta nghi ngờ liều Xuyên Sơn Giáp quá nhẹ, ra lệnh tăng gấp đôi từ thang thuốc kế tiếp.”
Ta siết nhẹ tay áo, tim đập nhanh hơn một nhịp dù ngoài mặt vẫn giữ được vẻ bình thản.
“Gấp đôi liều, dù không độc chết người ngay, có khiến thai động không?”
“Có thể.” Ông ta đáp thẳng, không giấu diếm. “Nếu để lọt vào người cô nương thật, khí huyết hao tổn nhanh hơn nhiều, chỉ vài thang là có thể ra huyết.”
“Nha đầu kia còn tráo được không?”
“Được.” Vương Đức Toàn gật đầu. “Nhưng lần này ta muốn làm khác, không chỉ tráo, mà để nàng ta báo ngược lại cho Hạ Chiêu Nghi rằng liều đã tăng đúng như lệnh, thuốc đã pha xong xuôi cả rồi.”
Ta ngẫm nghĩ một lúc, thấy đây là một nước cờ liều nhưng đáng thử. “Nếu nha đầu ấy khai thật với Hạ Chiêu Nghi rằng thuốc đã bị tráo, chuyện sẽ lộ ngay, cả nàng ta lẫn ta đều gặp nguy. Ngươi tin nha đầu đó đến mức nào?”
“Đủ tin.” Vương Đức Toàn đáp không chút do dự. “Cha nàng ta nợ ta một mạng từ nhiều năm trước, chuyện dài, không tiện kể lúc này. Nàng ta biết, nếu phản bội ta, không chỉ mất mạng mình mà còn liên lụy cả nhà.”
Ta hiểu ý ông ta ngay. “Để bà ta yên tâm chờ tin dữ, càng lâu càng lộ rõ nôn nóng.”
“Đúng vậy.” Ông ta khẽ gật đầu, ánh mắt sáng lên chút tính toán hiếm khi lộ ra. “Càng chờ không thấy kết quả, người nôn nóng càng dễ mất bình tĩnh mà tự lộ sơ hở.”
Thang thuốc hôm sau vẫn được mang đến đúng giờ, mùi vị không đổi khác so với những ngày trước. Ta uống cạn, đặt chén xuống án, ngoài cửa sổ nắng sớm rọi vào một vệt dài trên nền gạch.
Nha đầu mang thuốc lui ra, dáng vẫn cúi thấp như mọi bận, không ai nhìn ra được đây chính là người vừa nhận thêm năm mươi lượng bạc từ Hạ Chiêu Nghi tối qua để tăng liều độc, rồi lại quay sang báo với Vương Đức Toàn ngay trong đêm.
Một tuần sau, thang thuốc “tăng liều” ấy vẫn đều đặn được thay bằng đúng đơn gốc của Lâm đại phu. Ta vẫn khỏe, bụng vẫn lớn dần từng ngày, không một dấu hiệu bất thường nào.
Lâm đại phu đến khám, xoa tay hài lòng ra mặt. “Chiêu Nghi nương nương thai kỳ thuận lợi hiếm thấy, mạch vượng khí huyết đủ, chẳng cần lo lắng gì thêm.”
Ta cúi đầu tạ ơn, trong lòng thầm nghĩ đến người nha đầu vẫn ngày ngày đi qua đi lại giữa hai gian phòng, mang trên vai một bí mật có thể khiến cả bà ta lẫn Hạ Chiêu Nghi mất mạng nếu lộ ra trước thời hạn.
Đêm hôm ấy, gần canh ba, Vương Đức Toàn lại đến, tay còn cầm một chiếc đèn lồng nhỏ chưa kịp tắt hẳn.
“Cô nương, tin mới.” Ông ta ngồi xuống ghế đối diện, giọng vẫn còn hơi thở dốc như vừa đi nhanh. “Tối nay Hạ Chiêu Nghi uống rượu say trong Nghi Xuân cung, không rõ vì chuyện gì mà tâm trạng rối bời. Nha đầu thân tín của bà ta hầu rượu, nghe được một câu.”
“Câu gì?”
“Bà ta đập chén xuống án, nói một mình: Lâm Uyển có thần bảo vệ hay sao, hai lần ra tay đều không suy suyển. Ta phải nghĩ cách khác cực đoan hơn.” Ông ta thuật lại từng chữ, giọng chậm rãi như đang cân đo sức nặng của câu nói ấy.
Ta ngồi lặng, tay khẽ gấp lại tấm khăn lụa vừa trải trên án, cất đơn thuốc dưỡng thai gần nhất vào hộp gỗ đàn bên cạnh chồng bằng chứng cũ.
“Cực đoan hơn thuốc độc, hơn rượu độc.” Ta nói khẽ, gần như tự nói với mình. “Còn cách nào nữa?”
Vương Đức Toàn không đáp ngay. Ánh đèn lồng trong tay ông ta hắt lên vách một quầng sáng nhỏ, run rẩy theo hơi gió lùa qua khe cửa.
“Ta không dám chắc.” Cuối cùng ông ta lên tiếng, giọng nặng hẳn xuống. “Nhưng khi độc dược không còn hiệu quả, người ta thường nghĩ đến tay chân trực tiếp hơn.”
Ta hiểu ông ta muốn nói gì mà không nói thẳng ra.
Ám sát.
Ta ngồi lặng, nghe hai chữ ấy vang trong đầu, nặng hơn bất cứ thứ độc dược nào từng nhắc đến trong căn phòng này suốt mấy tháng qua. Rượu độc, thuốc tráo, đều còn có thể chối, có thể giấu, có thể đổ cho sơ suất. Nhưng một lưỡi dao, một bàn tay đẩy ngã giữa đám đông, sẽ không còn chỗ cho may rủi.
Ta khép hộp gỗ đàn lại, tay lướt nhẹ trên mặt gỗ mát lạnh, nơi đang cất giữ từng mảnh bằng chứng góp nhặt suốt mấy tháng qua, chén rượu độc chưa cạn, mảnh đơn thuốc bị tráo, giờ thêm cả câu nói vừa nghe được đêm nay.
“Vậy từ mai,” ta nói, giọng vẫn đều nhưng chắc hơn hẳn, “ngoài chuyện thuốc thang, ngươi cho người để mắt kỹ hơn mỗi khi ta ra khỏi Vĩnh Xuân cung. Bất kể yến tiệc lớn nhỏ.”
“Thần hiểu.” Vương Đức Toàn đứng dậy, cúi đầu thật thấp trước khi lui ra.
Cửa khép lại sau lưng ông ta, gian phòng chỉ còn lại tiếng nến cháy tí tách trên án và tiếng gió đêm lùa nhẹ ngoài song cửa.
Ta đặt tay lên bụng, nơi con trẻ vẫn đang yên ổn lớn dần, lòng tự nhủ một điều duy nhất.
Thuốc độc không hại được ta, thì lần tới, họ sẽ không còn kiên nhẫn chờ độc dược ngấm chậm nữa.