Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng
Chương 19: Rượu Bổ Có Độc
Thai đã hai tháng, bụng ta vẫn phẳng như thường, chỉ có cơn buồn nôn buổi sáng nhạt dần theo từng ngày. Một tháng kể từ lễ phong Chiêu Nghi, cung Vĩnh Xuân yên tĩnh đến mức Vương Đức Toàn cũng phải nhắc ta đừng chủ quan.
Sáng nay, thái giám Khôn Ninh cung đến truyền lời mời. Vệ Hoàng hậu muốn gặp ta, nói là để “chúc mừng muội muội có tin vui”.
Ta thay áo, cài trâm bạc mộc đính ngọc trắng lên tóc, bước ra sân. Vương Đức Toàn đứng chờ sẵn ở cổng viện, dáng vẫn thẳng như mọi bận, nhưng ánh mắt nhìn ta có phần khác thường.
“Cô nương.” Ông ta hạ giọng, đi sóng đôi vài bước rồi mới nói tiếp. “Đêm qua ta nghe được, Khôn Ninh cung vừa cho người ra ngoài phố mua một vị thảo dược lạ.”
“Vị gì?”
“Rẻo Sinh Thảo.” Ông ta đáp, từng chữ chậm rãi như cân nhắc trước khi buông ra. “Độc hạ thai chậm, không mùi không vị, phát tác sau hai đến ba ngày. Người ngoài nhìn vào chỉ tưởng khí huyết suy nhược.”
Ta bước chậm lại nửa nhịp, rồi lấy lại dáng đi bình thường ngay. “Ngươi chắc chứ?”
“Chắc.” Ông ta gật đầu. “Nhưng chưa rõ dùng cách gì để đưa vào người cô nương. Cô nương vào trong, mọi thứ bà ta đưa, xin cẩn trọng gấp bội.”
Ta không đáp thêm, chỉ khẽ gật đầu một cái trước khi bước qua cổng Khôn Ninh cung, để lại ông ta đứng ngoài cùng hai nha đầu tùy tùng.
Khôn Ninh cung vẫn nguy nga như ta còn nhớ, rèm gấm thêu phượng rủ hai bên, hương trầm nhàn nhạt phảng phất khắp gian chính. Vệ Hoàng hậu ngồi trên ghế cao, áo lụa tía thêu chỉ vàng, dáng ngồi thẳng đến mức không một nếp gấp nào xô lệch.
“Chiêu Nghi đến rồi.” Bà ta mỉm cười, giọng đoan trang như mọi bận. “Ngồi đây, để chị nhìn kỹ muội một chút. Nghe nói dạo này ăn uống kém, sắc mặt có phần xanh hơn trước.”
Ta ngồi xuống ghế thấp bên cạnh, cúi đầu vừa phải. “Đa tạ Hoàng hậu quan tâm. Mấy hôm đầu buồn nôn, nay đã đỡ nhiều.”
“Vậy thì tốt.” Bà ta gật đầu, đưa mắt ra hiệu. Nha đầu thân tín bưng lên một khay nhỏ, trên đặt một bình sứ trắng cùng hai chiếc chén.
“Đây là rượu bổ chị tự tay dặn ngự trù chưng từ sáng sớm.” Bà ta rót ra chén, hương nhân sâm quyện với mùi gà hầm kê trứng cút tỏa nhẹ trong không khí. “Nhân sâm thượng hạng, gà ác nuôi trăm ngày, kê tiềm chín kỹ, bổ khí huyết, an thai rất tốt. Muội uống hết cho khỏe con.”
Ta đưa hai tay đỡ lấy chén, ngửi thoáng qua. Mùi rượu thơm nồng, không lẫn thứ gì khác lạ, đúng như lời Vương Đức Toàn, Rẻo Sinh Thảo không mùi không vị, có ngửi kỹ đến đâu cũng không nhận ra.
“Đa tạ Hoàng hậu ban ơn.” Ta cúi đầu, đưa chén lên môi, chỉ nhấp một ngụm nhỏ, để rượu đọng nơi đầu lưỡi.
“Uống hết đi.” Vệ Hoàng hậu nói, giọng vẫn ngọt nhưng ánh mắt dán chặt vào chén rượu trong tay ta, không rời nửa khắc. “Rượu này để nguội mất vị ngon, chị đích thân giám sát ngự trù chưng cho muội đấy.”
Ta hiểu ngay, bà ta không rời mắt, chờ ta uống cạn tận đáy.
Ta ngửa cổ, đưa chén lên cao hơn một chút, để phần rượu còn lại tràn vào miệng nhưng không nuốt, giữ nguyên nơi má trong. Đặt chén xuống khay, ta khẽ ho một tiếng, lấy tay áo che miệng như phép tắc thường lệ.
Chính trong khoảnh khắc tay áo che kín, ta khạc nhẹ chỗ rượu còn ngậm vào lớp lụa dày bên trong ống tay, động tác gọn đến mức chỉ chậm hơn một nhịp thở.
“Muội sao vậy?” Vệ Hoàng hậu hỏi, giọng vẫn điềm đạm.
“Bẩm Hoàng hậu, không sao.” Ta đáp, giọng hơi khàn như vừa sặc. “Chỉ là rượu hơi nồng, sặc một chút.”
Bà ta nhìn ta một lúc, rồi mỉm cười, ánh mắt giãn ra hẳn. “Vậy là muội uống cạn cả chén rồi. Chị mừng lắm.”
“Đa tạ Hoàng hậu.” Ta cúi đầu thật thấp, tay áo vẫn giữ nguyên tư thế che trước ngực, không dám buông lỏng nửa phân.
Câu chuyện sau đó xoay quanh vài lời hỏi thăm vô thưởng vô phạt, thai kỳ có mệt không, có thèm món gì lạ không, Đức Phi khám mạch mấy lần một tuần. Ta đáp từng câu ngắn gọn, giữ đúng vẻ ngoan ngoãn quen thuộc, trong lòng chỉ mong chóng được cáo lui.
Nửa khắc sau, ta xin phép về, Vệ Hoàng hậu tiễn đến tận cửa gian trong, còn dặn thêm một câu.
“Rượu bổ này còn nửa bình, chị sai người mang qua Vĩnh Xuân cung cho muội, uống dần trong tuần.”
“Đa tạ Hoàng hậu.” Ta cúi đầu, trong lòng thầm nghĩ phần rượu ấy chắc chắn sẽ không bao giờ được đưa lên miệng.
Ra khỏi Khôn Ninh cung, vừa rẽ qua khúc hành lang vắng, ta đã ho sặc sụa thật sự, không còn phải giả vờ.
Vương Đức Toàn đứng chờ sẵn, thấy vậy vội bước tới đỡ lấy tay ta. “Cô nương!”
“Ta không sao.” Ta xua tay, giọng vẫn còn khàn. “Nhưng tay áo này, mang về ngay, thử cho ta.”
Về đến Vĩnh Xuân cung, Vương Đức Toàn đóng chặt cửa gian trong, lấy một cây ngân châm nhỏ từ trong ống tay áo, ấn đầu kim vào chỗ vải lụa còn ướt.
Hai người cùng im lặng chờ.
Đầu kim bạc sáng bóng dần chuyển sang màu xám xịt, rồi thẫm hẳn thành đen.
“Đúng là Rẻo Sinh Thảo.” Ông ta nói, giọng trầm hẳn xuống, tay siết chặt cây châm. “Cô nương, may mà không nuốt.”
Ta ngồi xuống ghế, tay đặt lên bụng, tim vẫn còn đập nhanh dù ngoài mặt cố giữ bình tĩnh. “Ta biết ngay từ lúc bà ta không rời mắt khỏi chén rượu.”
“Để ta mời Đức Phi qua khám lại cho chắc.” Vương Đức Toàn nói, quay người định đi.
Đức Phi đến chưa đầy nửa canh giờ sau, bắt mạch thật lâu, ngón tay ấn nhẹ nơi cổ tay ta, mắt nhắm nghiền như đang đếm từng nhịp.
“Thai vẫn ổn.” Bà ta buông tay, thở phào nhẹ nhõm. “Mạch vẫn trơn tròn như trước, không có gì bất thường.”
Ta gật đầu, siết nhẹ tay Đức Phi một cái để cảm ơn, rồi quay sang nhìn tay áo ướt vẫn còn vắt trên thành ghế, nơi giọt rượu độc đã thấm sâu vào từng sợi lụa.
Đêm khuya, Vương Đức Toàn mang đến một chiếc hộp gỗ nhỏ, đặt lên án cạnh hộp gỗ đàn cũ đựng thư Đường Thị.
Ta rót phần rượu còn sót trong chén ban chiều vào một lọ sứ nhỏ, nút chặt lại, đặt vào hộp mới bên cạnh mảnh tay áo còn dính vết ngân châm.
Cất xong, ta ngồi lặng một lúc, tay khẽ đặt lên nắp hộp.
Đây là bằng chứng đầu tiên có thể chỉ thẳng vào Vệ Hoàng hậu, không phải lời đồn, không phải suy đoán, mà là một chén rượu độc chính tay bà ta rót, chính miệng bà ta ép ta uống cạn.
Nhưng ta chưa dùng ngay. Một lần ra tay chưa đủ để khiến Hoàng thượng tin hẳn một vị Hoàng hậu đoan trang mười lăm năm lại nhẫn tâm hạ độc phi tần có thai. Còn phải đợi bà ta lộ mặt thêm, để không ai, kể cả Vệ đại tướng quân đứng sau lưng bà ta, có thể chối cãi.
Vương Đức Toàn đứng bên cạnh, nhìn hộp gỗ đang khép lại, giọng trầm: “Cô nương định đợi đến bao giờ?”
“Đến khi đủ.” Ta đáp, tay vuốt nhẹ lên vân gỗ đàn mát lạnh. “Cha ta năm xưa bị vu tội tham ô, chết trong ngục chỉ vì một bản án thiếu bằng chứng đủ vững để lật lại. Kiếp này ta sẽ không để mình rơi vào cảnh ấy.”
Ta khép hộp, cài chốt đồng lại thật chặt.
Ngoài song cửa, gió đêm lay nhẹ tàu lá chuối sau vườn. Ta nhìn ngọn nến trên án cháy đều, lòng bình thản lạ thường, bình thản của một người vừa thoát chết, đang chờ đến lượt kẻ hạ độc mình phải trả giá.