Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng
Chương 18: Có Thai + Phong Chiêu Nghi
Kinh nguyệt trễ đúng bảy ngày, ta mới dám tin đây không phải nhầm lẫn.
Ba tuần sau đêm Đức Phi mang thư Đường Thị đến, cung Vĩnh Xuân vẫn yên ổn lạ thường, không có bức thư giả nào khác lén cài vào tủ, không có nha đầu nào bị mua chuộc lần nữa. Ta biết đó không phải bình yên thật, chỉ là khoảng lặng trước khi họ tính lại nước cờ. Nhưng buổi sáng ấy, khi vừa ngồi dậy đã thấy cồn cào trong bụng, nôn khan hai lần liền trước khi kịp súc miệng, ta hiểu khoảng lặng này có lý do khác.
Ta không nói với ai ngay. Nhớ lại ít điều ngoại tổ phụ từng dạy về thai kỳ sớm, chậm kinh, buồn nôn sáng, ngực căng nhẹ, đối chiếu từng dấu một, lòng vừa mừng vừa dè chừng. Tự tay pha một thang thuốc dưỡng thai nhẹ, gồm đương quy với hoài sơn, liều thấp, đủ để giữ không đủ để ai nghi ngờ nếu có kẻ dò xét chuyện ta uống gì mỗi sáng.
Giấu đúng một tuần.
Vương Đức Toàn là người đầu tiên nhận ra khác lạ, không phải vì ta để lộ, mà vì ông ta để ý ta bỏ hẳn trà đặc buổi sáng, đổi sang nước ấm nhạt.
“Cô nương.” Ông ta đặt khay xuống án, giọng hạ thấp hết mức. “Có phải…”
Ta nhìn ông ta một lúc, rồi khẽ gật đầu.
Ông ta đứng sững, tay vẫn còn đặt trên khay trà, mặt thoáng qua một vẻ gì đó ta chưa từng thấy ở người thái giám vốn luôn giữ được vẻ điềm tĩnh này.
“Bao lâu rồi?” Ông ta hỏi khẽ.
“Một tuần ta mới dám chắc.” Ta đáp, tay khép nhẹ vạt áo trước bụng, dù chưa có gì đổi khác bên ngoài. “Chưa nói với ai.”
“Phải giấu kín thêm vài ngày.” Vương Đức Toàn nói, giọng nhanh hẳn lên, khác thường ngày chậm rãi. “Đợi Đức Phi khám cho chắc trước đã, rồi mới tính báo Hoàng thượng.”
Ta gật đầu, lòng bỗng nhẹ đi một phần khi biết mình không phải một mình ôm tin này.
Đức Phi đến vào chiều hôm sau, mang danh nghĩa “ghé thăm hỏi chuyện hoa mai mới trồng”, nhưng vừa khép cửa gian trong đã đổi hẳn thái độ.
Bà ta bắt mạch cho ta thật lâu, ngón tay ấn nhẹ lên cổ tay, mắt nhắm lại như đang đếm nhịp. Ta ngồi yên, không dám thở mạnh, chỉ nghe tiếng chim ngoài song cửa lảnh lót từng hồi.
“Có thai rồi.” Đức Phi buông tay ra, giọng khẽ nhưng chắc chắn. “Mạch trơn tròn như hòn ngọc lăn trên đĩa, đúng là mạch thai không sai được.”
Ta cúi đầu, tay đặt lên bụng, chưa cảm nhận được gì ngoài một khoảng trống ấm áp mơ hồ.
Đức Phi đột nhiên ôm chầm lấy ta, vai bà ta run lên, nước mắt rơi xuống vai áo ta ướt một mảng nhỏ.
“Đứa bé này…” Bà ta nghẹn giọng. “Đứa bé này là hy vọng của cả hai chúng ta, muội muội biết không.”
Ta vòng tay ôm lại bà ta, lòng chợt hiểu câu nói ấy nặng đến đâu. Đức Phi có một con trai, một con gái, nhưng địa vị vẫn mong manh trước Hoàng hậu vô sinh mà quyền uy trùm khắp hậu cung. Một đứa trẻ ra đời từ Chiêu Nghi đang được sủng, có Đức Phi đứng cùng phe, sẽ là thứ khiến cán cân nghiêng hẳn.
“Tỷ tỷ.” Ta khẽ nói, giọng cũng không giữ được thẳng như mọi khi. “Ta sẽ giữ đứa bé này bằng mọi giá.”
“Ta biết.” Đức Phi buông ta ra, lau vội nước mắt, cố lấy lại vẻ đoan trang quen thuộc. “Ta sẽ giúp muội giữ.”
Ta báo tin cho Vương Đức Toàn ngay tối đó, và chỉ nửa canh giờ sau, tiếng truyền báo đã vang lên ngoài sân Vĩnh Xuân cung.
“Hoàng thượng giá đáo!”
Ta chưa kịp đứng dậy hẳn, Tống Hàn Huyền đã bước vào, sải chân nhanh hơn mọi lần, áo bào còn chưa kịp chỉnh lại nếp gấp phía trước.
“Có thật không?” Chàng hỏi ngay, không kịp giữ vẻ điềm đạm thường ngày.
“Bẩm Hoàng thượng.” Ta cúi đầu, giọng run nhẹ không giả được. “Đức Phi vừa xem mạch, đúng là có thai.”
Chàng đứng sững một khắc, rồi bước tới, hai tay đỡ lấy vai ta, ánh mắt sáng lên thứ ánh sáng ta chưa từng thấy ở chàng, kể cả những đêm sủng ái nồng nhất.
“Trẫm đã ba mươi tuổi.” Chàng nói, giọng khàn hẳn. “Ba hoàng tử một công chúa, nhưng chưa từng đứa nào khiến trẫm chờ tin như đêm nay.”
Ta không biết đáp lại sao, chỉ cúi đầu thấp hơn, tay siết chặt vạt áo.
Chàng ngồi xuống bên án, kéo ta ngồi cạnh, bàn tay đặt lên bụng ta thật khẽ, như sợ chạm mạnh sẽ làm vỡ điều gì quý giá.
“Truyền chỉ.” Chàng ngẩng lên, gọi thái giám hầu ngoài cửa, giọng đã lấy lại vẻ uy nghiêm của bậc đế vương. “Sung Viên Lâm Uyển, đức hạnh đoan trang, nay có thai long tử, tấn phong Chiêu Nghi.”
Ta giật mình ngẩng lên. Chiêu Nghi, bậc thứ tư, ngang hàng với vị trí Hạ Uyển Doanh từng giữ trước khi giáng xuống, chỉ khác giờ đây cái tên ấy thuộc về ta.
Chàng lấy trong tay áo ra một hộp gỗ đàn khác, lớn hơn hộp cũ, đặt lên án, tự tay mở nắp.
Bên trong lót nhung xanh sẫm, đặt hai chiếc trâm bạc mộc mới, thân trâm chạm hoa mai tinh xảo hơn hẳn hai bộ trước, đầu mỗi chiếc đính một cụm hoa nhỏ kết từ ngọc trắng, ánh lên dưới nến như sương đọng trên cành.
Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài
110.000đ
Xem chi tiết →“Bộ này làm riêng từ khi trẫm nghe tin Đức Phi nghi ngờ nàng có thai.” Chàng nói, giọng dịu hẳn. “Trẫm định đợi chắc chắn mới đưa, không ngờ hôm nay vừa vặn.”
Ta cúi đầu, hai tay nâng hộp, không dám nói gì thêm vì sợ giọng mình vỡ ra.
Chàng quay sang Vương Đức Toàn đang đứng hầu bên cửa, giọng đổi hẳn sang nghiêm nghị.
“Bảo vệ Chiêu Nghi Lâm Uyển bằng mọi giá.” Chàng nói, từng chữ chậm rãi như đóng đinh. “Đứa bé này quan trọng với trẫm hơn bất cứ điều gì trong hậu cung lúc này. Có bất thường gì, dù nhỏ nhất, báo thẳng cho trẫm, không qua ai khác.”
“Thần tuân chỉ.” Vương Đức Toàn cúi rạp người, giọng trầm xuống hẳn.
Chàng ở lại đến canh hai mới về, dặn đi dặn lại ta phải nghỉ ngơi, đừng thức khuya vẽ tranh như mọi khi. Ta tiễn chàng ra đến cổng, nhìn bóng áo bào khuất dần sau hàng hải đường, rồi mới quay vào gian chính, đóng cửa lại.
Đêm đã sâu, cung điện yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng nến cháy tí tách trên án.
Ta ngồi xuống, mở hộp gỗ đàn mới, lấy bộ trâm hoa mai đính ngọc ra, cài từng chiếc lên tóc trước gương đồng. Ánh nến hắt lên mặt gương, những cụm hoa ngọc trắng lấp lánh như sương sớm chưa tan.
Cài xong, ta ngồi lặng, một tay đặt lên bụng, nơi vẫn chưa có gì đổi khác bên ngoài nhưng đã mang một sinh mệnh mới đang lớn dần từng ngày.
Đây là đứa con đầu tiên của ta. Kiếp trước ta chết khi mới mười chín tuổi, thân xác còn là nha đầu, chưa từng biết đến cảm giác này. Kiếp này, con là hy vọng ta chưa từng dám mơ tới, cũng là điểm yếu lớn nhất ta đang mang trong người.
Vệ Hoàng hậu vô sinh mười lăm năm, đã giết một người mẹ để giữ chỗ đứng cho con nuôi. Hạ Chiêu Nghi mất Vĩnh Thọ cung, mất luôn thể diện trước toàn hậu cung, càng lùi càng dễ liều. Cả hai người ấy, giờ đây đều có thêm một lý do để không thể để đứa bé này chào đời bình an.
Ta biết rõ điều đó, rõ hơn bất cứ ai trong cung này.
Nhưng ta cũng biết, lần này ta không đứng một mình như kiếp trước. Có Vương Đức Toàn cài mắt khắp các cung, có Đức Phi đứng hẳn về phía ta, có hộp gỗ đàn dưới gầm giường đang dần đầy lên từng bằng chứng.
Ta khép mắt, tay vẫn đặt yên trên bụng, lòng tự nhủ một câu duy nhất.
Ta đã sẵn sàng.