Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng

Chương 17: Đức Phi Bị Ép, Ta Cứu

Tin dữ đến vào giờ ngọ, không phải qua Vương Đức Toàn, mà qua chính Đức Phi.

Bà ta xông vào Vĩnh Xuân cung, không chờ cung nữ thông báo, tóc mai rối vài sợi, tay áo còn vương nếp nhăn vì đi quá vội. Ta chưa kịp đứng dậy đón, bà ta đã nắm lấy tay ta, giọng run rẩy hiếm thấy.

“Muội muội, cứu ta.” Đức Phi ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm mặt một thoáng rồi buông ra, mắt đỏ hoe. “Kính nhi… con ta bị vu tội hỗn xược với Hoàng hậu.”

Ta rót cho bà ta một chén trà ấm, đợi bà ta uống một ngụm rồi mới hỏi. “Tỷ tỷ nói chậm lại. Chuyện gì đã xảy ra.”

“Sáng nay yến gia đình nhỏ, Hoàng hậu mời các hoàng tử công chúa đến Khôn Ninh cung dùng điểm tâm.” Đức Phi hít một hơi, cố giữ giọng đều. “Kính nhi mới mười một tuổi, ham chơi, lỡ tay làm đổ chén trà của Hoàng hậu. Chỉ vậy thôi, muội muội, chỉ là đổ một chén trà.”

“Rồi sao nữa.”

“Hoàng hậu nói con ta cố ý, ném chén xuống đất trước mặt bà ta để ra oai.” Bà ta nghiến răng, nước mắt rơi xuống không kìm được nữa. “Bà ta đòi phạt một trăm gậy. Con ta mới mười một tuổi, muội muội, một trăm gậy đánh xuống, không chết cũng tàn.”

Ta siết nhẹ tay bà ta, trong lòng đã hiểu rõ nước cờ này. Không đánh được ta, chúng chuyển sang đánh người đứng cạnh ta.

“Tỷ tỷ đã đến Khôn Ninh cung cầu xin chưa?”

“Ta quỳ hai khắc, bà ta không đổi ý, còn nói ta bênh con hư, không biết dạy.” Đức Phi lắc đầu, giọng nghẹn lại. “Lệnh đã truyền xuống Nội vụ phủ, giờ ngọ ba khắc hành hình ngay tại sân Khôn Ninh cung, cho các phi tần khác xem mà răn mình.”

Ta liếc ra ngoài cửa sổ. Bóng nắng đã xế qua giữa trưa không còn bao xa.

“Tỷ tỷ về trước, giữ bình tĩnh.” Ta đứng dậy, giọng chắc chắn hơn cả chính mình mong đợi. “Ta sẽ tìm cách.”


Vương Đức Toàn đến ngay khi ta vừa sai người đi gọi, như thể ông ta đã đứng chờ sẵn đâu đó gần Vĩnh Xuân cung.

“Thần đã nghe chuyện.” Ông ta cúi đầu, giọng trầm. “Đây không phải một lần nổi giận bột phát. Nha đầu hầu trà kể lại, Hoàng hậu đã nhắc đến chuyện phạt gậy Tam hoàng tử từ hai ngày trước, trong một bữa trò chuyện riêng với Hạ Chiêu Nghi.”

“Vậy là bàn trước.” Ta nhíu mày. “Đánh không được ta, đánh vào người đứng cạnh ta để dọa những kẻ khác không dám gần ta nữa.”

“Đúng vậy.” Vương Đức Toàn gật đầu. “Cô nương định làm sao.”

Ta ngồi xuống bên án, tay xoa nhẹ bụng, nơi đứa bé còn chưa đầy hai tháng đang lớn từng ngày. Một trăm gậy giáng xuống một đứa trẻ mười một tuổi, không cần đến khi hành hình xong, chỉ riêng việc để nó xảy ra cũng đủ khiến những phi tần còn do dự nghiêng hẳn về phía Hoàng hậu.

“Ông đến Càn Thanh cung, báo Hoàng thượng ngay bây giờ.” Ta nói, từng chữ rõ ràng. “Không chỉ báo chuyện hôm nay. Kể luôn cả chuyện tờ giấy giả trong tủ ta nửa tháng trước, và chuyện Hoàng hậu cùng Hạ Chiêu Nghi gặp riêng trong Khôn Ninh cung đêm nọ.”

Vương Đức Toàn khựng lại một thoáng. “Cô nương định để Hoàng thượng nối hai việc lại với nhau.”

“Một việc thì có thể là ngẫu nhiên. Hai việc liền nhau trong nửa tháng, không còn là ngẫu nhiên nữa.” Ta đứng dậy, giọng lạnh hẳn. “Đi ngay, ông Vương. Giờ ngọ ba khắc không còn xa.”

Ông ta không hỏi thêm, cúi người rồi rời đi nhanh đến mức tà áo bay ngược sau lưng.


Ta không đến Khôn Ninh cung. Ta biết rõ, nếu mình xuất hiện lúc này, sẽ chỉ khiến Hoàng hậu có thêm cớ nói ta xen vào chuyện không phải phần mình. Ta ở lại Vĩnh Xuân cung, ngồi bên án, tay cầm chén trà đã nguội từ lúc nào không hay, tai dỏng lên nghe từng tiếng động ngoài xa.

Nửa canh giờ trôi qua chậm hơn cả một ngày dài.

Đến khi Vương Đức Toàn quay lại, trời đã ngả bóng thêm một chút. Ông ta bước vào, thở còn chưa đều hẳn, nhưng khóe miệng đã giãn ra.

“Kịp.” Ông ta nói ngắn gọn. “Hoàng thượng đến Khôn Ninh cung đúng lúc thái giám vừa giơ gậy lần đầu. Người ra lệnh dừng ngay.”

Ta thở ra một hơi dài, siết chặt tay áo đang run nhẹ không kiểm soát nổi.

“Hoàng thượng hỏi rõ đầu đuôi, Tam hoàng tử khai lại chuyện đổ chén trà, không phải cố ý.” Vương Đức Toàn kể tiếp. “Người quay sang hỏi Hoàng hậu vì sao một chuyện nhỏ như vậy lại phạt nặng đến thế. Hoàng hậu nói giữ phép tắc cung đình. Hoàng thượng không cãi thẳng, chỉ nhắc lại chuyện tờ giấy giả trong tủ Sung Viên nửa tháng trước, hỏi Hoàng hậu có thấy hai việc này quá trùng hợp hay không.”

“Bà ta đáp sao.”

“Bà ta không đáp được.” Vương Đức Toàn nhếch môi. “Chỉ quỳ xuống nói mình nóng nảy, xin Hoàng thượng thứ lỗi.”

Hoàng thượng cuối cùng phán, Tam hoàng tử chỉ chịu mười gậy nhẹ, đủ để răn nhưng không thương đến gân cốt. Đức Phi được ban thêm một hộp trân châu, xem như an ủi một phen kinh hãi.

Tin ấy vừa dứt, ngoài cửa đã có tiếng bước chân vội vã. Đức Phi bước vào, không còn dáng vẻ đoan trang mọi khi, mắt còn đỏ nhưng đã có thần sắc trở lại.

“Muội muội.” Bà ta nắm chặt tay ta, giọng nghẹn. “Ơn này ta ghi lòng. Nếu không có muội, con ta hôm nay đã…”

“Tỷ tỷ đừng nói vậy.” Ta đỡ bà ta ngồi xuống. “Tỷ tỷ từng đứng về phía ta khi chưa ai dám. Hôm nay đến lượt ta đứng về phía tỷ tỷ, chỉ vậy thôi.”

Đức Phi nhìn ta thật lâu, ánh mắt đã khác hẳn những lần trước. Không còn dò xét, không còn cân nhắc thiệt hơn. Chỉ còn lại một điều duy nhất, chắc chắn như đá tảng.

“Từ nay, ta không còn đứng giữa nữa.” Bà ta nói, giọng nhẹ nhưng nặng. “Ta đứng hẳn về phía muội.”


Đêm ấy, khi cung điện đã yên tĩnh, Đức Phi quay lại một mình, không mang theo cung nữ nào, tay ôm một chiếc hộp gỗ nhỏ cũ kỹ.

“Muội muội, đây là vật ta giữ năm năm nay, không dám cho ai xem.” Bà ta đặt hộp lên án, tay hơi run khi mở nắp. “Đường Thị, Chiêu Nghi năm xưa, mẹ ruột của Đại hoàng tử, trước khi mất đã gửi cho ta một bức thư. Ta sợ, giấu kỹ đến giờ.”

Ta mở tờ giấy đã ố vàng theo năm tháng, nét chữ run rẩy như người viết đang gắng sức trong cơn yếu mệt.

“Vệ Ngân đã ba lần mời ta uống canh sâm. Ta không dám không uống. Lần này khác, canh có vị lạ…”

Nét chữ đứt quãng ở đó, như người viết không còn đủ sức viết tiếp.

Ta ngồi lặng một lúc lâu, tay khẽ siết lại tờ giấy mỏng. Năm năm trước, một người mẹ trẻ đã chết trong câm lặng, để lại một đứa con không biết sự thật, và một người bạn không dám nói ra vì sợ hãi.

“Vì sao bây giờ tỷ tỷ mới đưa cho ta.” Ta hỏi khẽ.

“Vì trước đây ta không dám tin ai đủ để cùng chung sức.” Đức Phi nhìn ta, mắt đã ráo hẳn nước mắt, chỉ còn lại sự cương quyết. “Hôm nay ta biết, muội mới là người xứng đáng giữ nó.”

Ta gấp tờ giấy lại cẩn thận, đứng dậy bước đến bên giường, cúi xuống lấy ra chiếc hộp gỗ đàn vẫn cất dưới gầm, nơi đang có ba chiếc trâm bạc ngọc nằm yên từ sau đêm tờ giấy giả bị lật tẩy. Ta đặt bức thư của Đường Thị vào chung, khép nắp lại thật khẽ.

“Bằng chứng này, ta sẽ giữ đến ngày cần dùng.” Ta nói, giọng trầm xuống. “Ngày ấy, Vệ Ngân sẽ phải trả cho cả hai việc, chuyện của Đường tỷ tỷ năm xưa, và chuyện của ta hôm nay.”

Đức Phi gật đầu, không nói thêm gì nữa. Bà ta đứng dậy cáo từ, dáng đi đã vững vàng hơn lúc mới bước vào.

Ta ngồi lại một mình bên án, nến trầm hương cháy lặng lẽ, ánh lửa hắt bóng lên mặt hộp gỗ đàn. Một bằng chứng nữa vừa được thêm vào. Con đường minh oan cho cha ta, con đường vạch trần Vệ Ngân, đang ngắn lại từng ngày một.

Ta khép mắt, nghe tiếng nến tí tách trong đêm tĩnh lặng, lòng biết rõ, đêm nay chưa phải đêm cuối cùng bọn họ ra tay.