Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng

Chương 16: Hạ Chiêu Nghi Vu Ta Vu Cáo

Bước chân dừng lại ngoài cửa hồi lâu, rồi mới có tiếng gõ khẽ ba tiếng, cách quãng đều nhau, ám hiệu Đức Phi từng dặn riêng với ta.

Ta mở cửa, kéo bà ta vào trong, khép then cài lại ngay. Đức Phi khoác áo choàng thẫm màu, đầu trùm khăn mỏng, dáng đi vội nhưng vẫn giữ được vẻ đoan trang quen thuộc.

“Ta không dám sai người đưa tin, sợ lộ.” Bà ta ngồi xuống, giọng còn hơi gấp vì đi nhanh. “Vương Đức Toàn báo cho ta biết Hoàng hậu và Hạ Chiêu Nghi đã bàn xong việc trong Khôn Ninh cung. Ta đến đây tự mình xác nhận với muội, để muội yên tâm ta vẫn đứng cùng phía.”

“Ta biết.” Ta rót cho bà ta một chén trà nguội còn sót lại trên án. “Cảm ơn tỷ tỷ nửa đêm còn lặn lội.”

Đức Phi uống một ngụm, đặt chén xuống, ánh mắt trầm xuống. “Từ nay, mỗi bước bọn họ đi, ta sẽ cố nắm trước một bước. Nhưng muội cũng phải tự mình cẩn trọng gấp bội, nhất là trong chính viện của muội. Kẻ địch không còn e dè gì nữa.”

Bà ta ở lại chưa đầy một khắc rồi rời đi, dáng đi vẫn nhẹ như lúc đến, chìm dần vào bóng tối ngoài hành lang. Ta đứng nhìn theo, lòng ấm lên một phần, nhưng phần lo cũng dày thêm một phần.

Lời bà ta không sai. Đúng một tuần sau đêm ấy, kẻ địch ra tay, không phải bằng độc dược như ta vẫn phòng bị, mà bằng một thứ khác, âm thầm hơn nhiều.


Buổi sáng hôm đó, Vệ Hoàng hậu đột nhiên ghé Vĩnh Xuân cung, không báo trước, chỉ nói muốn “thăm muội muội cho khuây khỏa”. Ta tiếp bà ta trong chính điện, mời trà, nói chuyện phiếm về thời tiết, về thai kỳ còn non nớt chưa đầy hai tháng.

Giữa chừng câu chuyện, Vệ Hoàng hậu đứng dậy, bước đến gần chiếc tủ gỗ kê sát vách, nơi ta cất áo lụa mùa hè.

“Tủ này gỗ tốt, hoa văn cũng đẹp.” Bà ta vừa nói vừa đưa tay kéo nhẹ ngăn kéo phía dưới, như thể chỉ tiện tay xem qua.

Ta chưa kịp lên tiếng ngăn, ngăn kéo đã mở ra. Bên trong, giữa mấy lớp lụa gấp gọn, lộ ra một tờ giấy gấp tư, không phải vật ta từng cất ở đó.

“Đây là gì?” Vệ Hoàng hậu nhặt lên, mở ra xem, gương mặt bỗng biến sắc, tay hơi run. “Muội muội… đây là…”

Ta bước tới nhìn qua, tim đập nhanh một nhịp nhưng vẫn giữ được vẻ ngoài bình thản. Trên giấy là mấy dòng chữ nắn nót, nét bút mảnh, viết những lời ám chỉ oán trách Hoàng hậu chuyên quyền, mưu tính hại người, ký tên cuối trang bằng một chữ “Uyển” quen thuộc.

“Nương nương.” Ta nói, giọng vẫn đều, không để lộ chút hoảng loạn nào ra ngoài. “Đây không phải chữ nô tỳ viết.”

“Chữ này giống muội đến bảy tám phần.” Vệ Hoàng hậu cầm tờ giấy, tay run run, giọng cũng run theo, như đang cố nén một nỗi đau đớn bị phản bội. “Ta không muốn tin, nhưng bằng chứng nằm ngay trong tủ của muội, ta biết nói sao đây.”

Bà ta không lập tức trách móc, chỉ đứng đó, gương mặt hiện đủ vẻ bàng hoàng lẫn tổn thương, thứ vẻ mặt tập luyện kỹ đến mức gần như thật. Ngay sau đó, bà ta sai cung nữ đi mời Hoàng thượng, nói có chuyện hệ trọng cần người phân xử.


Hoàng thượng đến chưa đầy một khắc sau, sắc mặt còn vương chút mệt mỏi vì vừa rời khỏi buổi thiết triều. Vệ Hoàng hậu dâng tờ giấy lên bằng hai tay, giọng nghẹn lại.

“Thần thiếp tình cờ ghé thăm muội muội, vô tình thấy vật này trong tủ. Thần thiếp không muốn tin, nhưng chữ ký rành rành, không dám giấu Hoàng thượng.”

Hoàng thượng nhận lấy, đọc lướt qua, hàng lông mày nhíu chặt. Ta quỳ xuống ngay khi chàng đọc xong, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần có.

“Bẩm Hoàng thượng, đây không phải chữ nô tỳ viết. Xin Hoàng thượng cho nô tỳ giấy bút, viết vài chữ trước mặt để so sánh.”

Chàng nhìn ta một lúc, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu cho thái giám mang giấy bút tới. Ta mài mực, tay không hề run, viết xuống ba chữ theo đúng nội dung có trong tờ giấy giả, “nhân”, “sơn”, “Uyển”, cùng một câu ngắn có đủ các chữ ấy.

Viết xong, ta dâng tờ giấy mới lên, đặt cạnh tờ giấy cũ để Hoàng thượng tự tay so sánh.

“Nô tỳ viết chữ ‘nhân’ luôn nối liền nét phẩy cuối sang chữ kế bên, không nhấc bút giữa chừng, đó là thói quen từ nhỏ cha nô tỳ dạy, sửa mãi không đổi được. Chữ ‘sơn’ cũng vậy, nét ngang thứ hai nô tỳ luôn kéo dài hơn bình thường một chút.” Ta chỉ vào từng nét trên tờ giấy giả. “Trên tờ giấy này, hai chữ ấy đều nhấc bút rời, không nối. Người viết học được dáng chữ nô tỳ, nhưng không học được thói quen tay của nô tỳ.”

Hoàng thượng cầm hai tờ giấy, đưa lên gần cửa sổ nơi ánh sáng rõ nhất, so sánh từng nét một hồi lâu. Vệ Hoàng hậu đứng bên cạnh, gương mặt vẫn giữ vẻ đau lòng, nhưng ta liếc thấy khóe mắt bà ta thoáng động, không giấu hết được sự chờ đợi.

“Nét chữ quả thật có chỗ khác.” Cuối cùng chàng lên tiếng, giọng đã dịu hơn. “Tờ này là giả.”

Ta cúi đầu thấp hơn, không để lộ ra bất cứ cảm xúc nào, dù trong lòng đã nhẹ hẳn một tầng.

Hoàng thượng nhìn Vệ Hoàng hậu, ánh mắt không hẳn nghi ngờ, nhưng cũng không còn trọn vẹn tin tưởng như trước. “Hoàng hậu tình cờ tìm được vật này trong tủ của Sung Viên?”

“Thần thiếp chỉ tiện tay xem qua tủ gỗ, không ngờ lại thấy.” Bà ta đáp, giọng vẫn giữ được sự điềm tĩnh cần thiết. “Thần thiếp cũng không rõ vì sao lại có người muốn hại muội muội đến vậy.”

Chàng im lặng một lúc, rồi gấp tờ giấy giả lại, đưa cho thái giám đứng hầu bên cạnh. “Việc này để đó, chưa cần truy ai. Trong cung nhiều kẻ ghen ghét, dựng chuyện hại người không phải chuyện lạ. Sung Viên đang mang thai, không nên để tâm nhiều, ảnh hưởng đến con.”

Nói xong, chàng quay sang ta, giọng bớt nghiêm hơn hẳn. “Nàng cẩn thận giữ mình, có chuyện gì bất thường phải báo ngay cho trẫm, không được giấu.”

Ta vâng dạ, cúi đầu tạ ơn. Hoàng thượng rời đi không lâu sau đó, Vệ Hoàng hậu cũng cáo từ, gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ áy náy đến tận lúc bước ra khỏi cửa viện.

Việc coi như chìm xuống, không ai bị truy cứu, không ai bị trừng phạt. Nhưng ta hiểu rõ hơn ai hết, đây không phải một kết thúc, mà chỉ là một lần thử nước chưa thành.


Đêm ấy, Vương Đức Toàn đến, mang theo tin từ Nghi Xuân cung.

“Hạ Chiêu Nghi nghe tin việc không thành, giận đến mức đập vỡ một chiếc trâm ngọc ngay trong phòng, mảnh ngọc văng cả vào tay, chảy máu.” Ông ta hạ giọng. “Nha đầu hầu cận nàng ta kể lại, nàng ta gào lên một câu, đại ý rằng nét chữ đã luyện cả nửa tháng, không ngờ vẫn bị nhận ra.”

“Nửa tháng.” Ta lặp lại, khẽ nhếch môi. “Vậy là ngay từ trước khi Vệ Hoàng hậu và nàng ta bàn bạc trong Khôn Ninh cung đêm nọ, việc này đã được chuẩn bị từ lâu.”

“Đúng vậy.” Vương Đức Toàn gật đầu. “Cô nương nhận ra vết nứt đúng lúc, coi như chặn được một nước cờ độc.”

Ta không đáp ngay, chỉ đứng dậy, bước đến bên án, mở hộp gỗ đàn cất dưới gầm giường, đặt ba chiếc trâm bạc ngọc Hoàng thượng ban tặng vào trong, cẩn thận như đang cất giữ một thứ quý giá hơn cả châu báu.

“Kiếp trước, cha ta bị người ta dựng chứng cứ giả, một tờ sổ sách chép sai vài con số, vậy mà đủ để đẩy cả nhà vào chỗ chết, không ai buồn xem lại nét chữ, nét mực.” Ta khép nắp hộp lại, giọng trầm xuống. “Kiếp này, muốn vu cho ta một tội danh, phải học được cả thói quen tay ta run rẩy ra sao, chứ không chỉ học được hình dáng con chữ.”

Vương Đức Toàn đứng lặng một lúc, rồi khẽ cúi đầu. “Thần sẽ cho người để mắt kỹ hơn tới Nghi Xuân cung. Nàng ta đã thất bại một lần, nhất định sẽ không cam tâm dừng lại.”

“Ta biết.” Ta nhìn ngọn nến trầm hương cháy lặng lẽ trên án, ánh lửa hắt lên mặt hộp gỗ đàn một quầng sáng mờ. “Vòng này ta thắng. Nhưng vòng sau, nàng ta sẽ không còn đơn giản là giả một tờ giấy nữa.”